SỰ PHÁT TRIỂN ĐÔ THỊ VÀ XU THẾ BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

Chia sẻ: Thao Nhi | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:7

2
875
lượt xem
380
download

SỰ PHÁT TRIỂN ĐÔ THỊ VÀ XU THẾ BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Thành phố Hồ Chí Minh (Tp.HCM) với dân số trên 6 triệu người, là thành phố có mật độ dân số cao và tốc độ phát triển đô thị nhanh. Sự phát triển của thành phố đã làm thay đổi sâu sắc đặc tính mặt đệm, gây ra những biến đổi về vi khí hậu và cấu trúc các trường khí tượng trong lớp biên với điển hình là hiệu ứng đảo nhiệt đô thị do quá trình này gây ra. Trong kiến trúc hiện tại củathành phố còn có nhiều bất cập như thiếu diện tích cây xanh, tỷ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: SỰ PHÁT TRIỂN ĐÔ THỊ VÀ XU THẾ BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

  1. SỰ PHÁT TRIỂN ĐÔ THỊ VÀ XU THẾ BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH ThS. Lương Văn Việt Phân viện Khí tượng Thủy văn và Môi trường Phía Nam 1. Tốc độ đô thị hóa và biến đổi mặt đệm thành phố Hồ Chí Minh Thành phố Hồ Chí Minh (Tp.HCM) với dân số trên 6 triệu người, là thành phố có mật độ dân số cao và tốc độ phát triển đô thị nhanh. Sự phát triển của thành phố đã làm thay đổi sâu sắc đặc tính mặt đệm, gây ra những biến đổi về vi khí hậu và cấu trúc các trường khí tượng trong lớp biên với điển hình là hiệu ứng đảo nhiệt đô thị do quá trình này gây ra. Trong kiến trúc hiện tại củathành phố còn có nhiều bất cập như thiếu diện tích cây xanh, tỷ lệ sử dụng đất xây dựng lớn, góc mở đường phố nhỏ,v.v. Hiện trạng kiến trúc này đã làm ảnh hưởng xấu đến chất lượng môi trường không khí. Những thay đổi rõ nét nhất của tốc độ đô thị hóa Tp.HCM là sự thay đổi về dân số và tỷ lệ sử dụng đất xây dựng. 1.1. Biến đổi về dân số và tốc độ đô thị hóa Dân số Tp.HCM có xu hướng tăng nhanh chóng trong thời gian gần đây. Theo kết quả thống kê [6], năm 1979 dân số của Tp.HCM là 3.34 triệu người. Đến năm 1989 dân số là 3.99 triệu, tăng 650 ngàn người. Nhưng trong 10 năm, từ 1989 đến 1999 dân số đã tăng thêm trên một triệu người. Tốc độ tăng dân số trong những năm gần đây là cao nhất, chỉ trong 5 năm (từ năm 1999 đến 2004) dân số đã tăng thêm trên 1 triệu người. Bảng 1. Dân số Tp. HCM qua các năm Năm 1979 1989 1999 2004 Dân số (triệu người) 3.34 3.99 5.04 6.12 Có 2 nguyên nhân chính của tăng dân số là tăng cơ học (do sự dịch chuyển từ các tỉnh khác tới) và tăng tự nhiên. Theo [1] tỷ lệ dân số tăng tự nhiên ngày càng có xu hướng giảm, tỷ lệ tăng dân số bình quân năm giảm từ 1.61% thời kỳ 1979-1989 xuống 1.52% thời kỳ 1989-1999 và còn 1.27% thời kỳ 1999-2004. Ngược lại, tỷ lệ tăng dân số cơ học lại có xu hướng tăng nhanh, từ 0.02% thời kỳ 1979-1989 lên 0.84% thời kỳ 1989-1999 và 2.33% thời kỳ 1999-2004. Nếu tính tốc độ đô thị hóa theo theo tốc độ tăng dân số [2], thì từ năm 1979 đến năm 1989 tốc độ này bằng 1.95%/năm, từ năm 1989 đến năm 1999 là 2.63%/năm, từ năm 1999 đến năm 2005 là 4.29%/năm. Số dân đô thị cuối kỳ – Số dân đô thị đầu kỳ Tốc độ đô thị hóa = (% năm) Số dân đô thị đầu kỳ x Số năm giữa 2 kỳ Tuyển tập báo cáo Hội thảo khoa học lần thứ 10 - Viện KH KTTV & MT 369
  2. 1.2. Biến đổi tỷ lệ sử dụng đất xây dựng và phương pháp xác định Cùng với tốc độ tăng dân số là những thay đổi về tỷ lệ sử dụng đất xây dựng, các thay đổi này chỉ diễn ra manh mẽ và nhanh chóng từ năm 1986, đây là thời điểm bắt đầu của công cuộc đổi mới chính sách nhằm phát triển kinh tế xã hội. Sự thay đổi tỷ lệ sử dụng đất xây dựng Tp.HCM trong thời gian này được thể hiện rất rõ qua phân tích ảnh vệ tinh. Dưới đây là kết quả phân tích sự thay đổi tỷ lệ sử dụng đất xây dựng năm 2002 so với năm 1989 bằng ảnh Landsat 5 TM (Thermatic Mapper) và Landsat 7 ETM+ (Enhanced Thermatic Mapper). Phương pháp phân tích là kết hợp giữa nhiệt độ và chỉ số thực vật có được từ Landsat. Các bước tiến hành phân tích như sau: 1) Tính nhiệt độ bề mặt - Tính phát xạ bề mặt CVR (the cell value as radiance): CV R = G (CV DN ) + B (1) Với CVDN (the cell value digital number) là giá trị của kênh nhiệt (thermal infrared), G và B là các hệ số. - Tính nhiệt độ bề mặt TS từ số liệu phát xạ K2 TS = (2) K1 ln( + 1) CV R ở đây K1, K2 là các hệ số. Với các hệ số của Landsat 5 TM và Landsat 7 ETM+ nhiệt độ bề mặt được tính như sau: 1260.56 TS ( Landsat TM ) = − 273.15 (3) 607.76 ln( + 1) 0.05518 * CV DN + 1.2378 1282.71 TS ( Landsat ETM +) = − 273.15 (4) 666.09 ln( + 1) 0.05518 * CVDN + 1.2378 Với TS có đơn vị là độ celsius. Kênh nhiệt của Landsat 5 TM có độ phân giải 120m x 120 m, của Landsat 7 ETM+ là 60m x 60 m. 2) Tính chỉ số thực vật, NDVI ( Normalized Difference Vegetation Index). Chỉ số thực vật được tính theo công thức sau: ( NIR − IR ) NDVI = (5) ( NIR + IR ) Trong đó NIR (Near Infrared) là giá trị của kênh cận hồng ngoại, IR (Infrared) là giá trị của kênh hồng ngoại. Cho cả Landsat 5 TM và Landsat 7 ETM+, NDVI được tính như sau: (b 4 − b3) NDVI = (6) (b4 + b3) Ở đây b3 (band 3) và b4 là giá trị của kênh 3 và 4. Cho cả Landsat 5 TM và Landsat 7 ETM+, hai kênh này có độ phân giải là 30m x 30m. NDVI có giá trị trong khoảng từ -1 đến 1. 370 Tuyển tập báo cáo Hội thảo khoa học lần thứ 10 - Viện KH KTTV & MT
  3. 3) Đưa kết quả tính NDVI và nhiệt độ về cùng độ phân giải. Do khác biệt độ phân giải giữa kết quả tính NDVI và nhiệt độ, nên để có thể kết hợp chúng trong việc xác định sự thay đổi tỷ lệ sử dụng đất cần đưa chúng về cùng độ phân giải. Sử dụng phương pháp tạo lưới Kriging, các số liệu này được đưa về cùng độ phân giải 0.000518 x 0.000518 độ kinh vĩ, tương ứng với khoảng 120m x 120m, trong khu vực từ 106.550E-106.890E và 10.680N-10.910N. 4) Xác định sự thay đổi về tỷ lệ sử dụng đất xây dựng Tính sự khác biệt về nhiệt độ (∆T) và NDVI (∆NDVI) giữa năm 2002 và năm 1989. Xác định các giá trị ∆T0 và ∆NDVI0, là các giá trị của ∆T và ∆NDVI ứng với các khu vực trên quận 1 và quận 5 không có sự thay đổi về tỷ lệ sử dụng đất. Với một số khu vực được nhận định là không có sự thay đổi về tỷ lệ sử dụng đất trên địa bàn 2 quận này, ∆T0 tìm được bằng 0.10C và ∆NDVI0 bằng -0.35. 5) Tính sự thay đổi tỷ lệ sử dụng đất xây dựng Phương pháp tính mức độ thay đổi tỷ lệ sử dụng đất xây dựng trên cơ sở ∆T >∆T0 và ∆NDVI< ∆NDVI0. Kết quả tính toán được trình bày trong bảng 2. Các thống kê từ ảnh LandSat 5 TM năm 1989 và LandSat 7 ETM+ năm 2002 đã cho thấy chỉ sau 13 năm tỷ lệ sử dụng đất xây dựng các quận nội thành Tp. HCM (theo biên nội thành mới) đã tăng lên 23.9%, hay tốc độ tăng tỷ lệ sử dụng đất xây dựng là 1.84%/năm. Tỷ lệ sử dụng đất ở một số quận có mức tăng khá cao như quận Tân Phú tăng 68.3%, quận Gò Vấp tăng 50.3%. Nếu ước lượng dân số Tp.HCM năm 2002 là 5.64 triệu người, thì từ năm 1989 đến năm 2002 tốc độ tăng dân số trong thời kỳ này là 3.2%/năm, nếu tính riêng cho khu vực nội thành thì con số này sẽ cao hơn. So sánh với tốc độ tăng tỷ lệ sử dụng đất xây dựng trong thời kỳ này là 1.84%/năm, tốc độ tăng dân số là cao hơn khoảng 2 lần, điều này cho thấy mật độ dân số tăng lên một lượng tương ứng. Bảng 2. Mức tăng tỷ lệ sử dụng đất xây dựng các quận nội thành Tp. HCM năm 2002 so với năm 1989 (tính theo biên nội thành mới) Mức tăng tỷ lệ sử Mức tăng tỷ lệ sử Tên khu vực Tên khu vực dụng đất xây dựng (%) dụng đất xây dựng (%) Quận 1 1.7 Quận 11 8.8 Quận 2 16.8 Quận 12 33.2 Quận 3 2.7 Quận Bình Tân 34.2 Quận 4 15.3 Quận Bình Thạnh 23.4 Quận 5 1.1 Quận Gò Vấp 50.3 Quận 6 26.2 Quận Phú Nhuận 9.7 Quận 7 25.3 Quận Tân Bình 16.3 Quận 8 23.4 Quận Tân Phú 68.2 Quận 9 11.9 Quận Thủ Đức 29.1 Quận 10 5.6 Nội thành 23.9 Tuyển tập báo cáo Hội thảo khoa học lần thứ 10 - Viện KH KTTV & MT 371
  4. Hình 1. Tỷ lệ sử dụng đất xây dựng Tp. HCM năm 1989 (hình trái) và năm 2002 (hình phải) theo kênh nhiệt kết hợp với chỉ số NDVI từ ảnh vệ tinh LandSat Theo [1] trong 7 năm (từ 1997-2004), tổng diện tích đất xây dựng Tp.HCM tăng 11.227ha, bình quân mỗi năm tăng 5% - 1.600ha. Trong đó đất ở tăng 5.222ha, đất công nghiệp tăng 2.416ha, đất giao thông tăng 943ha. Với diện tích nội thành là 440,3 km2, thì tốc độ tăng tỷ lệ sử dụng đất xây dựng là 3.63%/năm. So với kết quả tính toán cho thời kỳ 1989-2002 là 1.84%/năm thì từ năm 1997-2004 tốc độ tăng tỷ lệ sử dụng đất xây dựng cao gấp gần 2 lần. 2. Xu thế biến đổi vi khí hậu tại tp. HCM 2.1. Phương pháp xác định xu thế Sử dụng phương pháp EMD (Empirical Mode Decomposition) để xác định xu thế biến động khí hậu Tp.HCM. Phương pháp này được Huang xây dựng năm 1998- 1999. Cơ sở của phương pháp này là phân tich các giao động bằng hàm IMFs (Instrinsic Mode Functions). Quá trình tính IMFs từ chuỗi số liệu gốc x0(t) ở bước thứ nhất được xác định như sau: 1) Xác định tất cả các giá trị cực trị của x0(t) 2) Xác định đường bao trên emax(t) và bao dưới emin(t) của x0(t) trên cơ sở các giá trị cực trị 3) Tính giá trị trung bình của đường bao trên và bao dưới , m1(t)=(emax(t)+emin(t))/2 4) Xác định sự khác biệt giữa x0(t) và m1(t), ký hiệu là h1(t) và được gọi là xấp xỉ IMFs lần 1 hay IMF1. Các bước từ 1 đến 4 được lặp lại, tại bước lặp thứ k ta xác định được các chuỗi h1(t), h2(t),... hk(t), tương ứng với IMF1, IMF2, ..., IMFk. Sau mỗi bước lặp, chuỗi x(t) được thay thế bằng chuỗi mới, tại bước lặp lần thứ k, xk(t) được xác định như sau: xk(t)=xk-1(t)-IMFk (7) Quá trình lặp sẽ kết thúc khi SD nhỏ hơn một giá trị xác định, với SD được xác định theo (8) n (hk −1 (t ) − hk (t )) 2 SD = ∑ (8) t =1 hk2−1 (t ) 372 Tuyển tập báo cáo Hội thảo khoa học lần thứ 10 - Viện KH KTTV & MT
  5. Khi SD đạt ngưỡng, xk(t) chính là xu thế biến đổi của x0(t). 2.2. Xu thế biến đổi khí hậu Tp. Hồ Chí Minh Sử dụng cho tính toán xu thế biến đổi khí hậu là số liệu trượt 12 tháng của lượng mưa, nhiệt độ và độ ẩm trung bình tháng. Thời gian phân tích là từ năm 1961 đến năm 2005. Để thấy rõ những ảnh hưởng của phát triển đô thị tới biến đổi khí hậu, ngoài số liệu khí hậu của Tp. HCM, số liệu của các trạm trên khu vực Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) cũng được sử dụng, nhằm so sánh và đối chiếu. Dựa trên phương pháp EMD, kết quả tính toán xu thế biến đổi khí hậu được thực hiện. Kết quả nhận được cho thấy xu thế biến đổi khí hậu các trạm ĐBSCL là tương tự với kết quả tính toán trung bình cho ĐBSCL, riêng trạm Tân Sơn Hòa do có tác động của quá trình đô thị hóa nên có xu thế khác biệt. So với giá trị trung bình cho ĐBSCL, nhiệt độ Tp. HCM có những thay đổi mạnh mẽ hơn. Nhiệt độ đã gia tăng khoảng 0.020C/năm. Rõ nét nhất là vào các năm gần đây, từ năm 1991 đến năm 2005 nhiệt độ đã tăng 0.50C hay 0.0330C/năm. Riêng độ ẩm có xu thế biến đổi ngược lại, trong khi ĐBSCL có xu hướng tăng khoảng 0.037%/ năm thì Tp. HCM có xu hướng giảm khoảng 0.081%/năm. Tính từ năm 1991 đến năm 2005 độ ẩm có khuynh hướng giảm nhanh hơn, khoảng 3.2% hay 0.21%/năm. Lượng mưa có xu thế giảm tại trạm Tân Sơn Hòa, nhưng thực sự lượng mưa trên khu vực Tp. HCM vẫn có sự gia tăng. Lý do của việc giảm lượng mưa trạm Tân Sơn Hòa là trung tâm mưa lớn dịch chuyển về phía nam thành phố do sự phát triển và mở rộng đô thị [3]. T (0C) T (0C) 29 29 28.5 Thöï ño c IMFs Thöï ño c IMFs 28.5 28 28 27.5 27.5 27 27 26.5 26.5 26 26 naê m naê m 1960 1970 1980 1990 2000 1960 1970 1980 1990 2000 Hình 2. Xu thế biến đổi nhiệt độ ĐBSCL (trái) và trạm Tân Sơn Hòa (phải) 0 0 T ( C) T ( C) 0.8 1961-1975 0.8 1961-1975 1976-1990 1976-1990 0.6 1991-2005 0.6 1991-2005 0.4 0.4 0.2 0.2 0 0 naê m naê m 1960 1970 1980 1990 2000 1960 1970 1980 1990 2000 Hình 3. Mức tăng nhiệt độ ĐBSCL (trái) và trạm Tân Sơn Hòa (phải) so với năm 1961 Tuyển tập báo cáo Hội thảo khoa học lần thứ 10 - Viện KH KTTV & MT 373
  6. Bảng 3. Thay đổi nhiệt độ, độ ẩm và lượng mưa trung bình năm Nhiệt độ (0 C) Lượng mưa (mm) Độ ẩm (%) Thời kỳ Trung bình Trạm Tân Trung bình Trạm Tân Trung bình Trạm Tân cho ĐBSCL Sơn Hòa cho ĐBSCL Sơn Hòa cho ĐBSCL Sơn Hòa 1961-1975 0.005 0.007 1.425 -1.280 0.029 -0.014 1976-1990 0.010 0.020 1.965 -2.249 0.044 -0.012 1991-2005 0.016 0.033 2.329 -2.508 0.037 -0.210 1961-2005 0.011 0.020 1.927 -2.040 0.037 -0.081 3. Ảnh hưởng của sự phát triển đô thị đến khí hậu Tp. Hồ Chí Minh Theo kết quả tính toán trên, tốc độ tăng tỷ lệ sử dụng đất xây dựng của Tp.HCM trong giai đọan 1989-2002 là 1.84%/năm, và theo số liệu thực tế [6] trong giai đoạn 1997-2004 là 3.63%/năm, thì đây là một con số không nhỏ. Việc tăng tỷ lệ sử dụng đất xây dựng đã làm giảm diện tích cây xanh một lượng tương ứng, bề mặt cũ được thay thế bằng bê tông, gạch, kính, mái tôn, đường nhựa, v.v., đây là các vật liệu có albedo nhỏ nên khả năng hấp thụ nhiệt cao. Bị bao phủ bởi các công trình xây dựng, độ ẩm bề mặt cũng giảm nhanh chóng do tính không dẫn nước. Điều này làm cho độ ẩm không khí lớp bề mặt giảm theo. đây vừa là nguyên nhân trực tiếp làm giảm độ ẩm mà còn gián tiếp làm tăng nhiệt độ vì ẩn nhiệt do bốc thoát hơi giảm. Một nguyên nhân quan trọng hơn nữa của quá trình đô thị hóa gây ảnh hưởng mạnh đến xu thế biến đổi khí hậu là do độ cao của các công trình xây dựng. Trước hết độ cao các công trình đô thị đã làm tăng bề dày của lớp đô thị (lớp canopy). Trong lớp canopy vận chuyển nhiệt rối bị hạn chế, làm giảm khả năng mất nhiệt của các công trình xây dựng. Hơn nữa việc tăng độ dày lớp canopy tương ứng với việc tăng diện tích bị chiếu sáng, nên hấp thụ nhiệt cũng gia tăng. Các công trình xây dựng trong quá trình đô thị hóa Tp.HCM còn làm tăng độ ghồ ghề của lớp biên. Kết quả chung là vận chuyển nhiệt ẩm ngang và rối đều giảm. Kết quả thống kê gần đây cho thấy mỗi năm Tp.HCM thải vào không khí 40.200 tấn SO2, 61.000 tấn CO2, 70.000 tấn aldehyt, 27,5 tấn chì và một lượng lớn bụi công nghiệp khác. Với một lượng lớn chất thải dưới dạng bụi và son khí đã làm cho khả năng tích nhiệt của lớp sát mặt được tăng cường. Cùng với khí và bụi phát thải là phát thải nhiệt do các họat động này gây ra. Kết quả phân tích trong những ngày trời quang mây, gió nhẹ cho thấy nhiệt độ vùng trung tâm thành phố có thể cao hơn nhiệt độ khu vực ngoại ô từ 10C đến 20C. Nền nhiệt độ cao so với khu vực xung quanh là điều kiện thuận lợi cho việc hình thành và phát triển dông, xoáy lốc. Các chất thải do họat động đô thị cũng làm gia tăng lượng bụi và son khí ở tầng đối lưu, chính đây là các hạt nhân ngưng kết cho quá trình hình thành mây mưa. 4. Kết luận 374 Tuyển tập báo cáo Hội thảo khoa học lần thứ 10 - Viện KH KTTV & MT
  7. Các kết quả tính toán và phân tích trên đã cho thấy những ảnh hưởng khá sâu sắc của phát triển đô thị tới biến đổi vi khí hậu. Để phát triển bền vững cần có qui họach chi tiết cho thành phố, nhất là việc đảm bảo cân đối giữa tỷ lệ cây xanh và đất xây dựng. Xu thế biến đổi vi khí hậu Tp.HCM có nguyên nhân từ biến đổi sử dụng đất và biến đổi của khí hậu toàn cầu, tuy nhiên với mức thay đổi như hiện nay thì sự phát triển và mở rộng của thành phố vẫn là nguyên nhân chính. Tài liệu tham khảo 1. Viện Kinh tế thành phố Hồ Chí Minh. Thành phố Hồ Chi Minh 30 năm xây dựng và phát triển. 2005 2. Võ Kim Cương. Quản lý đô thị thời kỳ chuyển đổi. Nhà xuất bản xây dựng, 2004. 3. Phan Văn Hoặc, Lương Văn Việt và nnk. Phân bố các đặc trưng mưa liên quan đến vấn đề thoát nước, ô nhiễm môi trường và các giải pháp chống ngập úng trên địa bàn thành phố Hồ Chí Minh. Sở Khoa học và Công nghệ Tp. HCM, 2000. 4. Glantz M.H., R.W. Katz and N. Nicholls. Teleconnections Linking Worldwide Climate Anomalies.. Cambridge University Press 1991. 5. Stanley Q.Kidder and Thomass H.Vonder Har. Satellite Meteorology. Academic Press., 1995 6. http://www.hochiminhcity.gov.vn Tuyển tập báo cáo Hội thảo khoa học lần thứ 10 - Viện KH KTTV & MT 375

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản