Tầm Tần Ký169

Chia sẻ: Tran Vu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:10

0
19
lượt xem
2
download

Tầm Tần Ký169

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

lấy lại uy danh ;sưu tầm từ internet

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tầm Tần Ký169

  1. Tầm Tần Ký Hồi 169 Lấy lại uy danh sau khi thu lại Ðiện vương phủ, nhiều chuyện xảy ra, ngay cả Hạng Thiếu Long cũng không ngờ được. Kẻ đầu tiên đến chúc mừng là Xuân Thân quân, tiếp theo là bọn võ sĩ nô bộc bị đuổi ra khỏi Ðiện vương phủ, rồi sứ tiết của các nước chư hầu đến bái tế Hiếu Liệt vương hoặc vương hầu, sứ tiết của các nước phía đông và những đại thần danh tướng lâu nay vẫn tôn kính nhà họ Trang, khiến cho Trang phu nhân và Hạng Thiếu Long phải bận rộn tiếp đón. Ðến hoàng hôn thì thái hậu Lý Yên Yên hạ chỉ, triệu kiến Trang phu nhân và Trang Bảo Nghĩa, nhưng không có Hạng Thiếu Long trong đó. Hạng Thiếu Long biết đã thành công, yên tâm để cho mẹ con Trang phu nhân đi cùng Xuân Thân quân vào cung gặp Lý Yên Yên và tiểu bị quân chỉ mới hơn hai tuổi. May mà có tỷ muội họ Vưu cùng gã đón tiếp khách khứa, cho nên không bị lộ tẩy. Khi đang bận rộn tối mày tối mặt, có kẻ hạ nhân báo, „Long Dương quân nước Ngụy cầu kiến!" Hạng Thiếu Long cả mừng, căn dặn tỷ muội họ Vưu tiếp tục đón khách, phái người đưa Long Dương quân vào trong nội đường.
  2. Long Dương quân cảm thấy ngạc nhiên vì sự sắp xếp này, đến nội đường, thấy Hạng Thiếu Long, ngẩn người ra một lúc, Hạng Thiếu Long đứng dậy nói, „Lần này lại có thể giấu được huynh!" Long Dương quân không thể tin vào mắt mình, lạc giọng kêu lên, „Hạng Thiếu Long!" Hạng Thiếu Long kéo y ngồi xuống, cười nói, „Không phải tại hạ thì là ai đây?" Long Dương quân cả mừng nói, „Chắc Hạng huynh cũng đã biết Ðiền Ðan cũng đã tới đây!" Hạng Thiếu Long mỉm cười gật đầu. Long Dương quân chép miệng, „Hạng huynh quả thật có tài lên trời xuống đất, đầu tiên là Ðổng mã si, giờ đây lại là Vạn Thụy Quang, khiến cho ta còn phải lo cho huynh nữa! Ba ngày trước khi ta tới đây, đã phát giác Ðiền Ðan tỏ ra huênh hoang, còn tưởng Hạng huynh đã bị y giết." Hạng Thiếu Long kể ra sự tình, không biết cớ gì, gã toàn tâm toàn ý tin tưởng“người bạn trai này". Long Dương quân nghe Ðiền Ðan mượn thế thân của mình để trốn chạy, vỡ lẽ ra, nói, „Chả trách nào không thấy huynh đệ họ Lưu và bọn Ðản Sở! Song huynh có thể hù dọa khiến cho bọn chúng cúp đuôi mà chạy, cũng lấy làm tự hào lắm!" Hạng Thiếu Long nói, „Quân thượng phải chăng đến đây để tham dự tang lễ của Hiếu Liệt vương?" Long Dương quân nói, „Trên danh nghĩa đương nhiên là thế, nhưng thực sự là hy vọng có thể tranh thủ được người Sở từ tay Ðiền Ðan. Giờ đây chúng ta đều biết Ðiền Ðan, Lý Viên và Lã Bất Vi có hiệp nghị bí mật, chia cắt thiên hạ." Hạng Thiếu Long nói, „Chỉ cần quân thượng giúp tại hạ giết chết
  3. Ðiền Ðan, chẳng phải tất cả mọi vấn đề sẽ được giải quyết hay sao?" Long Dương quân nghĩ cũng có lý, gật đầu nói, „Nếu Hạng huynh có thể giúp cho tiểu bị quân của nước Ðiện phục quốc, vậy thì ta có thể kiềm chế nước Sở, khiến cho người Sở không dám có lòng khác. Nhưng sự việc này rất phức tạp! Cuối cùng chúng tôi vẫn cứ phải đối phó với nước Tần của các người, chẳng phải rất mâu thuẫn hay sao?" Hạng Thiếu Long nói, „Ðó là chuyện của ngày sau, nếu không giải quyết được âm mưu của Lã Bất Vi, thì sẽ lập tức đại họa giáng xuống, cho nên giết Ðiền Ðan là chuyện có lợi cho cả đôi bên chúng ta." Long Dương quân cười khổ não nói, „Trong thiên hạ, e rằng chỉ có mỗi mình Hạng Thiếu Long là khiến cho ta không thể từ chối được. Sớm muộn gì huynh cũng sẽ gặp lại rất nhiều bạn cũ nữa." Hạng Thiếu Long nói, „Ðó là Hàn Sấm, đúng không?" Long Dương quân nói, „Hàn Sấm này không thể tin tưởng được, tốt nhất huynh đừng để cho y biết thân phận, nếu không, nói không chừng y sẽ bán đứng huynh." Hạng Thiếu Long hỏi về Triệu Nhã, Long Dương quân nói, „Nàng đã cùng quý thuộc quay về Hàm Dương, chuyện này thái tử đã giúp đỡ rất nhiều, bởi vì Hàn Tinh thủy chung vẫn không buông tha cho nàng, khi nữ nhân nổi lòng ghen tuông, thì sẽ không thèm để ý đến đại cuộc!" Hạng Thiếu Long như trút được gánh nặng trong lòng, thuận miệng hỏi luôn, „Các nước còn có những ai đến?" Long Dương quân đếm ngón tay, nói, „Nước Triệu thì có Quách Khai, y này giờ đây rất được sủng ái, có y ở nước Triệu, ta thấy Liêm Pha sẽ nhanh chóng không giữ được chức vị của mình nữa!"
  4. Hạng Thiếu Long biết y nói như thế, thì ở đằng sau tất sẽ xảy ra rất nhiều chuyện, nên mới có thể khẳng định nhu vậy, bất đồ trong lòng sinh ra cảm thán, nhưng chẳng thể làm gì được. Long Dương quân tiếp tục nói, „Nước Yên thì có thái tử Ðan, nhưng cho đến giờ này vẫn chưa có tin tức gì cả, thật là kỳ lạ." Hạng Thiếu Long cũng cảm thấy thắc mắc lắm, giả sử người của thái tử Ðan cùng khoái mã băng qua biên giới nước Ngụy mà đến Thọ Xuân để báo tin, chí ít cũng nhanh hơn mình trên mười ngày, không có lý do gì cho đến nay vẫn chưa nghe tin tức. Thông thường thì sứ tiết các nước qua lại với nhau, đều phải trình lên văn thư chính thức, giả sử giờ đây thái tử Ðan vẫn chưa có tin tức đến, có lẽ sẽ không kịp tham dự lễ tổng liệt của Sở vương sau nửa tháng nữa. Hạng Thiếu Long nói, „Nước Tần có người nào đến chăng?" Long Dương quân nói, „Tần, Sở trước nay quan hệ rất mật thiết, giờ đây lại có thời kỳ hòa bình hiếm có, đương nhiên sẽ phái người đến. Ðiều kỳ lạ là kẻ được phái đến không phải là Lã Bất Vi mà chính là tả thừa tướng Từ Tiên." Hạng Thiếu Long giật mình, cảm thấy có điều không ổn lắm. Long Dương quân ngạc nhiên nói, „Có vấn đề gì sao? Cớ gì Thiếu Long lại biến sắc đến khó coi thế?" Hạng Thiếu Long nói, „Giờ đây vẫn chưa biết là chuyện gì. Quân thượng có thể giúp ta, điều tra xem Từ Tiên sẽ đến đây bằng đường nào, chuyện này rất quan trọng!“ Long Dương quân lập tức hiểu ra, đứng phắt dậy nói, „Chuyện này ta sẽ lập tức phái người đi làm ngày, sắp đến Từ tướng đi ngang qua đại Ngụy của ta, ta sẽ lập tức đưa quân bảo vệ cho ông ta. Hừ! Ðây có lẽ là âm mưu giá họa cho đại Ngụy chúng ta!"
  5. Hạng Thiếu Long thì không nghĩ về điều này, lần này Từ Tiên đến Thọ Xuân, tất sẽ đi ngang qua Hàn hoặc Ngụy, nếu Lã Bất Vi sai người giết chết Từ Tiên ở bất cứ nước nào, thì sẽ đều gây nên cơn sóng gió, còn Lã Bất Vi thì có thể thừa cơ ấy mà động binh với Hàn hoặc Ngụy. Không ngờ Mạc Ngạo đã chết, Lã Bất Vi vẫn lợi hại như vậy. Ðến lúc này thì hai người không còn lòng dạ nào nói chuyện nữa, Long Dương quân vội vàng quay về. Sau khi khách khứa đã rời khỏi, trời đã bắt đầu tối. Hạng Thiếu Long bụng sôi lên ùng ục, vội vàng quay về phòng của họ trong phủ, hai nữ nhân Kỷ, Triệu vừa tắm xong, đợi gã về dùng cơm tối. Ðiện vương phủ quy mô thuộc bậc trung, gồm một phủ chính và sáu khu tứ hợp viện tạo thành, bốn bên đều có tường cao. Mỗi khi tứ hợp viện lấy đình viện làm trung tâm, bốn bên là phòng ốc vây quanh, bốn cột hướng nội, hầu như cửa sổ đều mở ra đình viện. Trong phủ có nhiều cây to, cho nên dù trong mùa hè nóng nực, ở đây vẫn mát mẻ. Cửa vào đều đặt ở hướng nam, hai bên trái phải đối xứng, ở giữa một đường trục. Phòng hướng ra cổng chính gọi là chính phòng, ở hai bên gọi là đông tây Sương phòng. Hạng Thiếu Long và các thiết vệ chiếm bốn phòng, ở nơi đây rộng rãi, thoải mái như là về nhà vậy. Hạng Thiếu Long ăn đã no bụng, thở dài, nói ra mối lo trong lòng đối với Từ Tiên khi đã gặp Long Dương quân. Kỷ Yên Nhiên nghe mà biến sắc không nói. Triệu Chi nói, „Từ tướng là một trong Tây Tần tam hổ, chắc là có
  6. cách để bảo vệ cho mình!" Kỷ Yên Nhiên nói, „Ðiều đáng lo nhất là trong thủ hạ của ông ta có gian tế của Lã Bất Vi, Từ tướng lại không ngờ rằng chính là người của Lý Viên ẩn nấp trong biên giới của Hàn Ngụy, điều này quả thực nguy hiểm." Triệu Chi nói, „Tần Sở có mối quan hệ khăng khít, nhưng phái người trong hoàng tộc thì hợp lý hơn so với Từ Tiên, có thể thấy trong đây tất có nguyên nhân khác." Hạng Thiếu Long nói, „Chỉ cần tùy tiện tìm một lý do chính trị, ví như phải cùng với người Sở ký một hòa ước, thì có thể trói buộc Từ Tiên. Thái hậu tuy ngày một bất mãn với Lã Bất Vi, nhưng tạm thời vẫn phải dựa vào y, bởi vì lâu nay giới quân sự nước Tần không coi trọng bà ta." Kỷ Yên Nhiên có thiện cảm với Từ Tiên, buồn rầu than thở, „Giờ đây tất cả mọi điều phải nghe theo ý trời mà thôi!" Ðến lúc này Trang Khổng đến mời Hạng Thiếu Long, bảo rằng Trang phu nhân đã về, muốn gặp mặt gã để bàn bạc. Hạng Thiếu Long chỉ đành dẹp mọi mối lo trong lòng, đi theo Trang Khổng. Trang phu nhân yểu điệu đứng dậy, đến phía trước Hạng Thiếu Long, mỉm cười nói, „Thiếp đã sớm quay về, nhưng phải đợi tắm rửa thay y phục rồi mới gặp tiên sinh, có ngửi thấy mùi hương trên người thiếp chăng?" Nói rồi ưỡn ngực lên. Hạng Thiếu Long nhủ thầm nữ nhân trong tộc Ðiện Nam chắc phải cởi mở lắm, cho nên mới cả gan quyến rũ nam nhân như vậy, đồng thời cũng biết nàng vì cảm kích mình, nên mới có lòng ấy. Mỉm cười nói, „Nhìn dáng vẻ của phu nhân, chắc là chuyến này có thu hoạch, tại
  7. hạ nói không sai chứ?" Trang phu nhân đưa bàn tay ngọc ngà lên đặt trên ngực gã, mỉm cười, „Thiếu Long! Tim chàng đập thật mạnh." Khi Hạng Thiếu Long cảm thấy lúng túng, Trang phu nhân bỏ tay ra, bước tới cửa sổ, quay lưng về hướng gã, ngẩng đầu lên nhìn mặt trăng, dịu dàng nói, „Hạng Thiếu Long quả là danh bất hư truyền, chỉ một hư chiêu này, đã lập tức khiến cho cả Thọ Xuân phải rúng động, giờ đây không còn ai dám coi thường cô nhi quả phụ đất nước chúng tôi nữa, các nước chư hầu đã tỏ ra ủng hộ chúng tôi, trở ngại duy nhất vẫn là triều đình nước Sở." Hạng Thiếu Long đến phía sau lưng nàng cách khoảng năm bước mới dừng lại. hỏi, „Thái độ của Lý Yên Yên đối với bà như thế nào?" Trang phu nhân nói, „Ta còn tưởng rằng Lý Yên Yên là một nữ nhân rất lợi hại, nhưng thật bất ngờ bởi vì bà ta đem lại cho người ta cái cảm giác rất ba phải, yếu mềm, vẻ mặt lại có vẻ buồn bã. Người thì đương nhiên là tuyệt sắc, thậm chí có thể sánh với Kỷ tài nữ của ngài. Ðiều khiến ta lạ hơn là giữa Xuân Thân quân và Lý Viên, bà ta hình nhu nghiêng về phía Xuân Thân quân, điều này thật là kỳ lạ." Hạng Thiếu Long vừa nghe đã sững người, Lý Yên Yên lại là một nữ tử đáng thương đến thế sao? Trang phu nhân quay người lại, dựa vào cửa sổ, nở một nụ cười mê người, ánh mắt đầy phong tình, nhún vai nói, „Lý Viên và Xuân Thân quân đều có ý với thân xác của thiếp thân, thiếp thân phải nên làm thế nào đây?" Hạng Thiếu Long cười gượng nói, „Phu nhân muốn ta đưa ra ý kiến hay sao?" Trang phu nhân buồn bã cười, „Hạng nam nhân ấy, ta đã thấy quen rồi! Nếu không gặp tiên sinh, thiếp thân nhất định sẽ không tiếc gì thân mình, để giành lấy sự ủng hộ của bọn chúng, nhưng giờ đây lại
  8. cảm thấy phải hỏi ý kiến của ngài Trong thiên hạ, ngoài ngài ra, không ai có thể giành được lòng tin của thiếp thân." Khi Hạng Thiếu Long đang suy nghĩ phải chăng nàng đang mê hoặc mình, Trang phu nhân bước tới, dựa vào trong lòng gã, ôm chặt lấy eo gã, đầu dựa vào vai gã, thỏ thẻ nói, „Hãy ôm lấy thiếp được không? Thiếp cần một nam nhân mạnh mẽ ủng hộ!“ Gã quả thật động lòng trước nữ nhân xinh đẹp mà có thân phận cao quý này. Hạng Thiếu Long bất đồ ôm nàng thật chặt, âu yếm vuốt ve thân thể của nàng, dịu dàng nói, „Phu nhân không cần phải như vậy, dù cho chúng ta không có quan hệ xác thịt, Hạng Thiếu Long này cũng quyết không nuốt lời, nhất định sẽ giúp tiểu bị quân ngồi lên vương vị." Trang phu nhân ngẩng đầu, mỉm cười nói, „Ngài tưởng rằng thiếp thân coi ngài như những nam nhân khác hay sao? Không! Ngài đã sai rồi, người ta đêm qua đã nằm mơ thấy ngài, chao ôi! Ðáng tiếc là đoạn tình của chúng ta, cho đến khi vương nhi ngồi lên vương vị thì phải cắt đứt làm đôi, nghĩ đến điều ấy quả thật cuộc đời này chẳng còn gì thú vị nữa." Ðột nhiên nàng rời khỏi lòng gã, kéo gã tới trước bàn, ngồi xuống, nghiêm mặt nói, „Giờ đây Lý Yên Yên đã xác nhận địa vị hợp pháp của thiếp thân và vương nhi, nhưng Lý Viên thì lại lấy cớ nước Tần lớn mạnh sát bên, không chịu xuất binh giúp đỡ cho mẹ con thiếp. Xuân Thân quân không biết có phải vì sợ đắc tội với Lý tộc, nên cũng dao động, kẻ khác nói là giúp đỡ, chỉ là nói bằng mồm, nhưng không hề có hành động thực tế, cho nên vận mệnh của mẹ con thiếp, nằm trong tay Thiếu Long đó." Hạng Thiếu Long vì muốn làm yên lòng nàng, hạ giọng nói, „ở biên giới nước Tần, Sở ta có một nhánh quân rất hùng mạnh, có thể giả
  9. thành người Ðiện, tấn công vào kinh đô nước Ðiện. Nhưng nếu ta giết chết Ðiền Ðan, thì phải lập tức bí mật chuồn khỏi đây, nếu không e rằng khó mà thoát khỏi Thọ Xuân, giờ đây cách duy nhất mà Lý Viên đối phó với bà, chính là giam lỏng mẹ con bà ở kinh đô nước Sở, lại có thể chiếm lấy thân xác của bà, đó gọi là một công đôi việc, Trang phu nhân biến sắc nói, „Thiếp không hề nghĩ đến vấn đề này!" Hạng Thiếu Long nén không được ôm lấy vai nàng, thì thầm, „Bà giờ đây phải giả vờ cần người giúp đỡ, hãy thử vờ vịt với Lý Viên và Xuân Thân quân, tỏ ra rằng nếu triều đình nước Sở không xuất binh, thì sẽ chẳng còn cách nào cả, nhất định sẽ lừa gạt được tất cả mọi người." Trang phu nhân cắn môi, nói, „Ngài phải chăng ám chỉ ta phải hy sinh thân xác của mình? Vốn là ta đã có ý đó, nhưng từ khi gặp được ngài, ta đã không muốn làm như vậy nữa." Hạng Thiếu Long thấy nàng quả thật đã động chân tình với mình, vả lại bản thân cũng đã quen phong lưu, nén không được hôn lên má nàng, dịu dàng nói, „Những thứ dễ dàng có được sẽ không biết quý, cho nên bà chỉ cần thoắt ẩn thoắt hiện với bọn chúng, chờ đến khi bọn chúng đã nóng lòng, thì chúng ta đã sớm rời khỏi kinh đô nước Sở. Nếu trước khi chôn cất Sở vương, ta giết không được Ðiền Ðan, thì chỉ đành bỏ qua, toàn tân giúp bà phục quốc." Trang phu nhân tỏ ra vẻ ngây ngất, thổn thức nói, „Càng tiếp xúc với ngài, càng cảm thấy bản lĩnh của ngài thật lợi hại, nhưng ngài lại là một hào kiệt tình thâm nghĩa trọng, cảm giác ấy thật khiến cho người ta mâu thuẫn. Thiếu Long ơi! Người ta dễ dàng rơi vào tay ngài, ngài có coi thường người ta không?" Hạng Thiếu Long nghĩ bụng chưa vào phòng lên giường thì làm sao tính được là vào tay, nhưng miệng đương nhiên không nói như vậy,
  10. dịu dàng nói, „Trước khi tiểu bị quân phục quốc, chúng ta không thể quan hệ xác thịt với nhau được, điều đó sẽ khiến chúng ta chìm đắm trong bể ái dục, sẽ dễ dàng làm hỏng chuyện lớn. Chúng ta phải có thái độ nằm gai nếm mật, chỉ cần cố gắng, thì mới có thể lập thành đại nghiệp!" Trang phu nhân suýt chút nữa kêu lên, „Trong phòng của ngài có mỹ nữ, làm sao tính là nằm gai nếm mật?" Trong mười lăm ngày nữa, nếu giết không được Ðiền Ðan, gã phải lập tức quay về, không thể do dự được. Giết Ðiền Ðan tuy quan trọng, nhưng không quan trọng bằng tính mạng của hai người vợ và các thiết vệ, huống chi ở nhà còn có Ô Ðình Phương, Hạng Bảo Nhi và nữ tử có mệnh khổ. Lúc này gã mới hiểu được cái gì là anh hùng khí đoạn.
Đồng bộ tài khoản