Tầm Tần Ký234

Chia sẻ: Tran Vu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:9

0
53
lượt xem
4
download

Tầm Tần Ký234

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Một bước khó đi ;sưu tầm từ internet

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tầm Tần Ký234

  1. Tầm Tần Ký Hồi 234 Một bước khó đi Hạng Thiếu Long mở mắt ra, trước mắt là một màu đen không phân biệt được đêm hay ngày, trong đầu nặng nề, vẫn còn muốn ngủ tiếp. Gã choàng tỉnh bởi tiếng nói của người khác, lúc đầu thì giật mình tưởng rằng bọn chúng đã tìm ra mình. Ðến khi thấy không có gì khác lạ, âm thanh vang ra từ một góc mật thất, mới vỡ lẽ ra rằng âm thanh truyền từ trong ống đồng xuống. ông đồng này có thể theo dõi mọi động tĩnh trong mật thất, cho nên âm thanh từ trên có thể truyền xuống. Hạng Thiếu Long đốt lên ngọn đèn dầu, ghé tai vào ống đồng. Một cảm giác mát mẻ và tiếng người truyền vô trong tai. Chỉ nghe tiếng một nam nhân cười hềnh hệch, nói, „Thân hình của nàng càng lúc càng đầy đặn, chả trách nào đêm qua đại vương nhìn nàng không chớp mắt." Tiếng nữ tử nũng nịu nói, „Nếu quân thượng tặng nô gia cho đại vương, nô gia đành tự tận mà thôi." Hạng Thiếu Long trong lòng kêu tuyệt, nữ nhân này rõ ràng rất hiểu tâm lý của nam nhân, dù cho rõ ràng là chấp nhận chủ nhân tặng mình cho người khác, nhưng vẫn giả vờ bịn rịn. Quả nhiên có tiếng hôn nhau truyền vào trong tai, tiếng nữ tử ấy dịu
  2. dàng nói, „Quân thượng không đi dự dạ tiệc sao? Cớ gì giờ này lại nằm đây?" Hạng Thiếu Long nghĩ nếu lúc này là buổi dạ tiệc thì mình đã ngủ ít nhất cả mười canh giờ, tức là hai mươi tiếng đồng hồ, tại sao mình lại ngủ nhiều đến thế? Nhất thời gã quên đi đoạn đối thoại của cặp nam nữ ở phía trên, ngồi suy nghĩ. Một lát sau mới vỡ lẽ ra, biết rằng địa đạo tuy có ống đồng thông khí, nhưng rốt cuộc không khí vẫn không thể lưu thông được, nếu mình không tỉnh dậy, nói không chừng sẽ chết vì thiếu ôxy trong giấc ngủ. Ðột nhiên ba tiếng Hạng Thiếu Long truyền vào trong tai, vội vàng lắng nghe. Tên quân thượng ấy nói, „Giờ đây khắp thành đều rúng động, đại yến tiểu yến gì cũng phải hủy bỏ vì Hạng Thiếu Long. Ðại vương có lệnh, hễ là những kẻ chứa chấp Hạng Thiếu Long hoặc biết mà không thông báo, sẽ bị dỡ nhà diệt tộc, Hạng Thiếu Long thật đáng giá, chỉ cái đầu thôi cũng đã được thưởng năm trăm đỉnh hoàng kim. Khiến ai nấy đều muốn tìm gã này." Nữ tử ấy nói, „Nô gia thấy gã sớm đã rời khỏi thành, nếu không tại sao lật cả thành Ðại Lương lên mà vẫn không tìm được y? rồi lại chép miệng, „Kẻ này thật là lợi hại, muốn đến là đến, muốn đi là đi, không ai làm gì được y." Tên quân thượng ấy thở dài, „Y đi thật là thoải mái, dễ dàng, nhưng đã liên lụy đến Phạm đại nhân, lần này nếu không bắt được Hạng Thiếu Long thì mọi trách nhiệm đều đổ trên đầu y, bởi vì y là thành thủ. Vừa rồi y đã nhờ ta nói lời tốt trước mặt đại vương. Giờ đây đại vương rất tức giận, ta đâu có ngốc nghếch rước họa vào thân vì y." Rồi lại nói tiếp, „Hạng Thiếu Long đến thật không đúng lúc, khiến ta
  3. mất đi cơ hội thưởng thức buổi biểu diễn tuyệt vời của Phụng Phi, ngày mai ả sẽ đến nước Tề, không biết khi nào mới quay lại? Ta phải tiễn ả mới được." Hạng Thiếu Long mới biết lúc này, người đứng đầu trong tam đại danh cơ là Phụng Phi đang ở Ðại Lương, nảy ra một ý, không muốn nghe nữa, rời kho bảo vật, nấp vào bụi cây phía sau nhà, hít thở không khí trong lành. Phía ngoài quả nhiên trời đã tối, song tuyết vẫn còn rơi, hít xong không khí trong lành, đầu óc Hạng Thiếu Long trở nên linh hoạt hơn, gã ngồi suy nghĩ kỹ càng. Lúc này nơi an toàn nhất ở Ðại Lương chính là địa đạo này, nhưng nếu bị người ta phát hiện thì đừng hòng thoát thân. Long Dương quân rõ ràng vẫn chưa tiết lộ chuyện gặp gã, nếu không tên quân thượng vừa rồi không thể không nhắc tới. Gã lại nghĩ Phụng Phi, nếu nàng mỹ nữ có phong cách đặc biệt này chịu giúp đỡ, nói không chừng có thể đưa gã rời khỏi thành, nhưng vì bọn họ chỉ mới gặp nhau một lần, mối giao tình còn nhạt nhẽo, nàng có chịu mạo hiểm để cứu gã hay không? Ðiều đáng lo nhất là không hề biết nàng đang ở đâu? Dù cho biết, nhưng muốn lẻn tới khuê phòng của nàng không phải là chuyện dễ, nhất thời trong lòng bối rối, tiếng chó sủa từ hậu viện vọng tới. Hạng Thiếu Long giật mình, vội vàng chui vào lại trong địa đạo, rồi từ địa đạo chui lên bằng một lối thoát khác, đến vườn hoa của tứ hợp viện, nhà trước của tứ hợp viện này đèn đuốc sáng trưng, còn hai bên ở phía sau thì tối mịt. Hạng Thiếu Long đoán lúc này chó dữ vẫn còn bị nhốt ở hậu viện chưa thả ra, nên yên tâm hành động.
  4. Gã chạy một mạch qua mấy căn phòng rồi tới phòng ăn, đánh cắp đủ thức ăn, rồi lại lấy một bánh trà, sau đó quay vào trong địa đạo, ăn uống no nê xong, ý chí chiến đấu dâng lên trong đầu. Dù địa đạo hay Ðại Lương cũng không tiện ở lâu. Nhưng vấn đề là gã vẫn chưa tìm ra cách an toàn để rời khỏi đây. Nếu người Ngụy tìm mọi nơi trong thành mà không thấy, tất nhiên sẽ suy đoán được rằng gã nấp ở một nơi bí mật nào đó. Trong triều không hiếm những kẻ tài trí, Long Dương quân vốn là nhân vật khôn khéo, sớm muộn gì cũng sẽ nhớ ra rằng Hạng Thiếu Long đã từng ở trong phủ của Tín Lăng quân, cũng sẽ đoán được ở trong phủ có địa đạo chưa được phát hiện. Còn mình thì đôi lúc lẻn ra đánh cắp thức ăn chắc sẽ không sao, nhưng cứ kéo dài, thì sẽ bị nghi ngờ. Sau khi suy nghĩ, gã quyết định, phải rời khỏi Ðại Lương trong vòng hai ngày nữa, nếu không có lẽ mãi mãi không cẩn chạy nữa. sau khi khẳng định phòng ngủ phía trên kho báu không có ai, gã lại bò lên, mở rương, lấy một tấm mền chống rét thật dày, một bộ y phục ấm, khi định rời khỏi phòng thì ở ngoài phòng có tiếng bước chân truyền vào, tiếp theo là tiếng người cười nói. Hạng Thiếu Long nảy ra một ý, nhích tới bên cánh cửa mở ra một ít, nhìn qua khe cửa. Vừa nhìn thì bất đồ giật mình, ở ngoài có ba người đang ngồi, ngoài ra có gần mười kẻ giống như tùy tòng, ai nấy đều lộ vẻ căng thẳng. Một trong số ấy là Long Dương quân. Mặt mũi y trắng bệch, như là già đi mấy năm, dáng vẻ tiều tụy, không còn xinh xắn như trước nữa. Còn hai người kia thì bận võ phục của tướng quân, một người trung niên mặc y phục của đại phu, tướng quân ấy ấy lên tiếng nói trước,
  5. „Lần này chúng tôi tìm đến Bình Khâu quân, chính là vì chuyện bắt Hạng Thiếu Long!" Hạng Thiếu Long giật mình, biết Long Dương quân đã đoán được mình nấp ở đây. Bình Khâu quân ngạc nhiên lắm nói, „Phạm tướng quân tìm Hạng Thiếu Long, tại sao lại đến đây?" Y vừa mới mở miệng, Hạng Thiếu Long đã nhận ra y chính là gã nam nhân lúc nãy. Bọn họ không gặp nhau ở đại sảnh mà vào trong nội sảnh, không cần nói cũng đủ biết là sợ để lộ phong thanh. Ðiều đó có nghĩa họ đã suy đoán được rằng mình đang nấp ở địa đạo này. Cũng có thể biết được rằng gã thành thủ của Ðại Lương là Phạm tướng quân này đã sai người bao vây phủ Tín Lăng quân Song, gã không quá lo lắng, bởi vì lối ra của địa đạo nằm ở mảng rừng phía sau, cách xa phủ Tín Lăng quân, sẽ không dễ dàng bị phát giác. Long Dương quân thở dài nói, „Phạm tướng quân dám lấy đầu mình đảm bảo rằng Hạng Thiếu Long vẫn chưa ra khỏi thành, giả sử y vẫn nấp trong thành, thì có lẽ là ở đây." Hạng Thiếu Long nghe y nói rất buồn bã, biết rằng y vì phải bắt mình mà áy náy trong lòng, bất đồ cảm thấy thông cảm với y. Bình Khâu quân biến sắc nói, „Không thể, ta đã từng rà soát từng tấc đất trong phủ, nếu y ở đây, sẽ không thể thoát qua khỏi mắt chúng tôi, cũng không thể giấu được những chiếc mũi nhạy cảm của lũ chó." Tướng quân họ Phạm lại nói, „Chúng tôi đã từng hỏi thủ hạ trước đây của Tín Lăng quân, chứng thực rằng ngày trước Hạng Thiếu Long đã chạy thoát khỏi phủ nhờ địa đạo ở đây, nhưng không ai biết lối vào của địa đạo ở đâu."
  6. Long Dương quân tiếp lời, „Bình Khâu quân có thể hỏi lại mọi người trong phủ xem có đột nhiên bị mất những thứ như y phục hay thức ăn không, thì sẽ biết Hạng Thiếu Long còn nấp ở dưới địa đạo." Hạng Thiếu Long thầm kêu lợi hại, nào dám nghe lén tiếp, vội vàng quay lại lối vào địa đạo, đóng chặt nắp, đậy lại cẩn thận rồi quay vào trong địa đạo, sau đó chạy ra lối thoát ở hậu sơn. Trong đêm tuyết mù mịt, chỉ thấy Ngụy binh thắp đuốc bao vây ngoài phủ Tín Lăng quân, may mà lối thoát này nằm ở ngoài vòng vây, nếu không thì có cánh cũng khó thoát. Gã vẫn chưa thể thoát ra khỏi cảnh nguy hiểm, một toán Ngụy binh kéo về nơi gã ẩn thân, ánh sáng của nhiều ngọn đuốc và tiếng chó sủa khiến người ta phải run sợ. Hạng Thiếu Long bỏ những thứ vừa mới đánh cắp được thành một tay nải to, đeo lên lưng đi theo con đường cũ mà ngày trước gã cùng công chúa Triệu Thiên, chạy về phía những căn nhà gần đó. Vừa chạy vừa nhìn thì bất đồ thầm kêu khổ. Té ra những còn đường gần đó đều có binh lính đặt trạm canh gác, ở trên mái nhà cũng có chòi canh, quan sát tình hình những con đường gần phủ Tín Lăng quân. Hạng Thiếu Long có cảm giác đã cùng đường, nằm phục trong lùm cỏ bên vệ đường. song, gã nhanh chóng nhận ra đây không phải là cách an toàn. Một toán khoảng hơn năm mươi tên lính đang đi tới, dùng một trường mâu đâm vào các bụi cỏ, Hạng Thiếu Long không còn sự lựa chọn nào nữa, nhân lúc ánh sáng chưa rọi tới mình, bò qua còn đường đối diện, trèo lên một mái nhà, căn nhà này thấp hơn những căn nhà gần đó một tầng, cho nên kẻ địch không đặt chòi canh ở đó. Sau khi bọn lính Ngụy đã đi qua, gã đang do dự có nên lẻn vào nhà hay
  7. không thì tiếng vó ngựa vang lên. Một chiếc xe ngựa sang trọng từ xa tiến tới, trước sau đều có ky binh hộ tống. Hạng Thiếu Long quan sát tình thế, nhảy xuống đất, nấp vào một góc cây bên vệ đường, mau chóng leo lên một cành cây chìa ngang qua mặt đường. Trên người gã phủ đầy tuyết, nếu giờ đây không phải trời đang đổ tuyết, gã sẽ không dám mạo hiểm như thế này, đây có thể là một cuộc đánh cuộc mà thôi, chỉ cần một người trong số quân hộ tống kia nhìn lên, đảm bảo sẽ phát hiện ra gã ngay, nhưng đây là lúc tuyết rơi, cho nên, ai nấy phải cúi đầu xuống. Trong lúc tim gã đang đập thình thịch thì xe ngựa đã tới ngay dưới chân. Hạng Thiếu Long cởi tay nải ném xuống trần xe ngựa, sau đó buông hai chân, mũi chân điểm lên tay nải, rồi mới buông tay cho người rơi xuống. Vì gã giậm lên tay nải, cho nên khi nhảy xuống trần xe thì không phát ra tiếng, gã nằm phục xuống, tiếng xe ngựa cú chầm chậm đi trong tuyết như thế, gã hoàn toàn không biết chiếc xe này sẽ mang mình tới đâu, nhưng gã biết rằng đã tạm thời rời khỏi chốn nguy hiểm. Khi qua khỏi một trạm gác, binh lính nước Ngụy không những không chất vấn mà còn rất cung kính, để cho xe ngựa đi ưu a. Thân phận của người trong xe chắc chắn là không nhỏ, nếu không sẽ không được ưu đãi như thế. Giờ đây gã rất muốn biết người trong xe là ai. Trong xe hình như có tiếng thở dài. Hạng Thiếu Long cảm thấy tò mò, kê lỗ tai xuống trần xe, tuyết trên trần xe lạnh đến nỗi gã phải bỏ ngay cách làm này. Gã hơi chồm người lên, nhìn ra ngoài. Gã sững người.
  8. Trời ơi! Té ra là xe ngựa đi vào ngự đạo, tiến vào cổng chính của hoàng cung. Khi đó xe ngựa đã vượt qua cầu treo, tiến vào cửa cung. Trong thời đại này, hoàng cung được thiết kế như một ngôi thành nhỏ. Hoàng cung trở thành một cứ điểm quân sự siêu cấp, là một ngôi thành trong thành. Như thế có thể phòng ngừa kẻ địch ở bên ngoài đánh vào, điều quan trọng hơn là có thể ngăn chặn kẻ địch ở trong làm phản. Hạng Thiếu Long lần này đã vô tình vào trong hoàng thành, muốn rời khỏi nơi đây thật là khó, gã vào trong cửa cung mà vừa mừng vừa sợ, vẫn nằm yên trong xe, cứ để cho tuyết rơi phủ trên người gã, nếu không như vậy, quân canh giữ ở trên thành nhìn xuống thì sẽ thấy gã rõ mồn một. Nhưng đó cũng là vấn đề khiến gã lo lắng nhất. Những trận tuyết lớn như thế này không thường có. Hôm sau nếu gã muốn dùng cách này mà rời khỏi hoàng cung, chắc chắn sẽ không được. Gã nằm giấu mình dưới tuyết, mặt dán xuống tay nải, có thể nói đó là nơi ấm nhất trong lúc này. Tuy mắt không thấy, nhưng tai vẫn có thể nghe được. Nhờ tiếng bánh xe và tiếng vó ngựa, gã cảm thấy chiếc xe ngựa từ trái quẹo sang phải, chắc là vào trong nội cung. Xe ngựa đột nhiên ngừng lại, bọn tùy tùng xuống ngựa, tiếng chân vang lên, chỉ nghe tiếng của bọn cung nga đồng thanh kêu, „Vương hậu vạn an!“ Hạng Thiếu Long suýt tý nữa kêu lên, nén không được ngẩng đầu lén nhìn ra ngoài. Cửa xe mở ra. Trong tuyết bay bay bóng dáng quen thuộc của Ðiền Mỹ Mỹ, người
  9. mặc bào phục xinh đẹp, đầu đội phụng quán, xuất hiện dưới mắt gã. Nội thị cầm dù che cho nàng, Ðiền Mỹ Mỹ bước vào bậc tam cấp, trước sau có hơn mười cung nga nội thị, bọn cấm vệ thì đứng hai bên, xem ra rất có uy thế, khiến cho người ta không thể tưởng tượng rằng nàng trước kia chỉ là một kỹ nữ trong giới quyền quý ở Hàm Dương. Hạng Thiếu Long sững người nhìn bóng dáng của nàng trên bậc tam cấp, lòng trăm mối tơ vò. Dù cho biết Ðiền Mỹ Mỹ sẽ không thể bán đứng mình, nhưng giờ đây gã khó mà tiếp xúc được với nàng. Quá nguy hiểm, vả lại nói không chừng Ðiền Mỹ Mỹ sẽ bán đứng gã như Long Dương quân, xe ngựa bắt đầu chạy tiếp, Hạng Thiếu Long lại tiếp tục chuyến đi miễn phí. Lúc này xe ngựa lăn bánh về phía chuồng ngựa, đến khi tới nơi, người ta sẽ tháo ngựa ra rồi thả vào chuồng, còn xe sẽ được đưa vào trong kho rồi quét dọn tuyết, nếu như không thoát thân trước lúc ấy, sẽ bại lộ ngay. Khi Hạng Thiếu Long đang lo lắng không còn cách nào xuống xe, xe ngựa rẽ vào con đường có hai hàng cây cao. Hạng Thiếu Long thầm kêu trời đã giúp ta, cẩn thận ngồi dậy, đeo tay nải lên, nhân lúc người lái xe đang chú ý nhìn về phía trước, gã đứng dậy, khi tuyết trên người rơi xuống, gã đưa tay chụp một cành cây chĩa ngang ra đường, rời khỏi chiếc xe dã đưa gã thoát khỏi chốn nguy hiểm, nhưng đã đưa gã đến một chốn nguy hiểm khác.
Đồng bộ tài khoản