Tập 1 – Lam Y Thiếu Niên (Chương 4 – Dã Thảo)

Chia sẻ: Nguyen Van Tuan | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:7

0
86
lượt xem
21
download

Tập 1 – Lam Y Thiếu Niên (Chương 4 – Dã Thảo)

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tham khảo tài liệu 'tập 1 – lam y thiếu niên (chương 4 – dã thảo)', giải trí - thư giãn, truyện tranh - thiếu nhi phục vụ nhu cầu học tập, nghiên cứu và làm việc hiệu quả

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tập 1 – Lam Y Thiếu Niên (Chương 4 – Dã Thảo)

  1. HOA NGUYỆT TAO ĐÀN – HTTP://WWW.MONGDIEMHUONGLAU.COM   1 Tập 1 – Lam Y Thiếu Niên  Chương 4 – Dã Thảo (1)  NGỰ NỮ TÂM KINH – TÁC GIẢ: VƯƠNG THIỂU THIỂU Dịch thuật: Vmvm – Hiệu đính: Alanruud – Biên tập: Vmvm  oOo  N hạc Nhạc thấy từ khi nàng tiến vào đại sảnh tới giờ, mới đầu biết tính  cách  của  Lạc  San  điêu  ngoa  kiêu  hãnh,  vì  cái  thứ  tì  khí  này  thường  thấy trong giới quý tộc, nhưng thấy nàng thị phi phân minh, lại thêm  thập phần khả ái, lại có phần nhu nhược như thục nữ, hai tính cách trước sau  thật là khác biệt rất lớn, nhất thời tiếp thụ không nổi, ha ha cười lớn.  “Ha ha ha” Nhạc Nhạc tiêu sái cười lớn, cộng thêm tướng mạo anh tuấn  của hắn, quả thật hấp dẫn không gì tả xiết. Nhược Tuyết vốn đã sớm thần hồn  điên đảo rồi, tâm thần Lạc San cũng thất thủ, giận dỗi gắt:  ‐ Ngươi, ngươi cười cái gì?  Khóe miệng của Nhạc Nhạc vẫn ẩn hiện nụ cười, ngây thơ nói:  ‐ Lão quỷ sư phó của cô đã hỏi trước chúng tôi rồi! Hai vị tiền bối lấy lễ  đãi người, lấy hòa ái làm thân, ôn nhu thiện lương.  ‐ Đúng, quá đúng!  Hai lão Yếu tử Yếu hoạt gật đầu liên tục, mái tóc trắng trên đầu đung đưa  xùm xụp. Hai lão tuy nhất thời không hiểu mục đích của Lạc San là gì, nhưng  nghe Nhạc Nhạc nói tốt cho họ như vậy, lại không sai sự thật là bao nhiêu, nên  nhất thời hảo cảm đại tăng đối với Nhạc Nhạc.  ‐ Ta không tin, huynh nhất định là lừa ta! Họ nếu có được ưu điểm đó, thì  voi có mà biết bay! Hư, bất quá ta tin huynh là được rồi!  Cặp mắt đen láy nhìn Nhạc Nhạc chầm chầm, giống như tìm mấy nốt rỗ  trên mặt hắn, kỳ thật nàng đang có tâm sự trùng trùng, lòng đang run rẫy như  thỏ mập đứng trước hổ đói. Nhược Tuyết có thể cảm giác được nhịp tim rộn rã    T1 – C4
  2. HOA NGUYỆT TAO ĐÀN – HTTP://WWW.MONGDIEMHUONGLAU.COM   2 của nàng, nên vừa hứng thú nhìn dò xét nàng, lòng vừa nhủ thầm: “Nhạc lang  quả là cao cường, mới vừa gặp đã gặt hái luôn toàn bộ tâm hồn của tiểu nha đầu  này, không cần ta phải lao tâm tốn sức nữa! Hi hi hi…”  NGỰ NỮ TÂM KINH – TÁC GIẢ: VƯƠNG THIỂU THIỂU ‐  Sao  lại  bảo  ta  lừa  nàng  chứ?  Ha  ha,  ta  là  người  không  bao  giờ  nói  lời  hoang đường.  Đôi mắt to đen tinh sáng của Nhạc Nhạc sắc sảo quét nhìn nàng, ở những  bộ vị trọng điểm đều dừng lại giây lát!  Lạc Sạn thẹn thùng, gương mặt đỏ hồng, lầm bầm chống chế:  ‐ Ngươi, ngươi mới nhìn là biết không phải người tốt rồi!? Đó, nhìn người  ta như vậy đó hả?  Hai lão quỷ Yếu tử Yếu hoạt liền minh bạch, nguyên ả nha đầu này đã bộc  phát xuân tình, liền cười quái dị.  Đông Phương Bạch cũng cười lớn bước lại, châm chọc:  ‐ Ta tự hỏi biểu muội sao lại ôn nhu như vậy, nguyên người ta đã có người  hợp đôi rồi! Biểu muội sao lại không nhìn ra thế nhỉ?  Hắn giương ánh mắt ganh tị khẽ liếc nhìn Nhược Tuyết, thầm than trong  lòng, “Lam y tiểu tử này sao mà vận khí tốt thế, có tuyệt sắc giai nhân ngồi bên  cạnh, ngay cả biểu muội của ta cũng có lòng với hắn? Ta lần này đến Lạc thành,  gia gia đã bảo ta phải đối xử tốt với Lạc San, lại còn muốn kết thông gia, ta xem  hy vọng không lớn rồi. Ôi sao tiểu tử này cao lớn thế nhỉ? Nếu đứng cạnh gã, ta  chỉ cao vừa tới cổ hắn thôi.”  Lạc  San  trừng  mắt  nhìn  Đông  Phương  Bạch,  rồi  tiếc  rẻ  quay  sang  nhìn  Ngạo Tuyết như muốn hỏi:  ‐ Tỷ tỷ có đồng ý không?  Nhược Tuyết thông minh tuyệt đỉnh, vừa nhìn đã mĩm cười quay sang liếc  nhìn Nhạc Nhạc, rồi từ tốn đáp:    T1 – C4
  3. HOA NGUYỆT TAO ĐÀN – HTTP://WWW.MONGDIEMHUONGLAU.COM   3 ‐  Chỉ  cần  phu  quân  nhà  ta  nguyện  ý,  ta  nhất  định  là  vui  mừng  có  thêm  nhiều muội muội!  Dứt  lời  liền  lạnh  lùng  nhìn  Đông  Phương  Bạch.  Tiểu  bạch  bị  nàng  nhìn  NGỰ NỮ TÂM KINH – TÁC GIẢ: VƯƠNG THIỂU THIỂU đến hồn thân phát lạnh, thầm nói: “Sự tình thật là cổ quái, bị nàng ta nhìn một  cái  mà  lạnh  cả  người,  ài,  thân  đã  không  phải  người  thường,  sao  lại  còn  muốn  khổ làm chi!”  ‐ Tỷ tỷ, muội là Lạc San, năm nay mười bảy tuổi.  Tiểu nha đầu quả nhiên chưa được hỏi mà đã khai rồi.  Nhạc Nhạc chính đang thầm thở dài Lạc San không cần phải cố cầu như  vậy, nhưng không xen vào chuyện của hai người, cũng không tỏ ý bất đồng, chỉ  cảm thấy Nhược Tuyết giống như một người vợ cả của vương gia, lòng không  vui  tí  nào.  Đột  nhiên  không  khí  chung  quanh  lạnh  xuống,  Nhược  Tuyết  quát  lên:  ‐ Coi chừng ám khí!  Nhân vì những người trong đương trường, người có thực lực mạnh nhất  chính là nàng, lại ngồi quay ra cửa vào, do đó phát hiện sớm nhất có ám khi phá  không bay đến. Nàng vội kéo Lạc San qua bên, toàn thân vận hành chân khí, sức  lạnh giảm xuống vài phần, từng điểm tuyết hoa tung bay chính là tiêu chí khi  Nhược Tuyết vận công đến mức cao nhất. Song chưởng của nàng liên tiếp phất  ra, ngăn cương châm bằng lông trâu bay đến như mưa, lực đạo cực mạnh. Sau  những  chưởng  đó,  Nhược  Tuyết  cảm  giác  huyết  khí  ở  ngực  sôi  trào,  lòng  biết  người phát ra ám khí có nội lực cực cao, nếu không không thể phát ra lực đạo  mạnh  như  vậy.  Vừa  khéo  Yếu  tử  Yếu  hoạt  lúc  đó  cũng  xuất  thủ  tương  trợ,  cả  trăm mũi cương châm toàn bộ rơi xuống đất, nói thì nhanh, nhưng chuyện xảy  ra nhanh vô cùng, ở của đã có hai đạo hắc ảnh chạy trốn.  Yếu tử yếu hoạt quát lên một tiếng, quát bảo bọn hộ vệ đang ngơ ngẩn:  ‐ Bảo hộ tiểu tỷ!  Sau đó hai người như hai tia chớp phóng người đuổi theo.    T1 – C4
  4. HOA NGUYỆT TAO ĐÀN – HTTP://WWW.MONGDIEMHUONGLAU.COM   4 Các giáp sĩ hộ vệ hoảng hốt bao bọc quanh người Lạc San.  Nhạc Nhạc nắm chặt bàn tay thon của Nhược Tuyết, ôn nhu hỏi:  ‐ Tuyết nhi, nàng không sao chứ?  NGỰ NỮ TÂM KINH – TÁC GIẢ: VƯƠNG THIỂU THIỂU Nhìn thần tình quan thiết của Nhạc Nhạc như vậy, lòng nàng thật ấm áp,  nhưng lại vờ gắt:  ‐ Bổn tiểu tỷ thần công cái thế, sao lại có chuyện gì chứ?  Ám khí lúc nãy toàn là nhắm bắn vào Lạc San. Nàng được người ta kéo từ  quỷ môn quan trở về, mặt còn trắng xanh, đẩy bọn hộ vệ qua bên, chạy về phía  Nhạc Nhạc “òa” lên một tiếng, nhảy phốc vào lòng hắn, khóc tu tu như bò rống!  Nhạc Nhạc liền nhẹ vỗ vào lưng thon của nàng, dịu giọng an ủi. Lạc San  càng  khóc  càng  thảm  thiết,  toàn  bộ  thân  người  thiếp  trong  lòng  Nhạc  Nhạc.  Nhạc  Nhạc  nhìn  Nhược  Tuyết  biểu  lộ  vẻ  khốn  khổ,  Nhược  Tuyết  tức  giận  lè  lưỡi đáp trả, ý tứ nói rằng: “Chiếm được tiện nghi còn bày đặt giả bộ!” Tuy nội  tâm nàng đồng ý cho Nhạc Nhạc tìm thêm nữ nhân khác, nhưng mắt thấy tình  cảnh như vầy, lòng nàng khẽ nhoi nhói, đau như sát muối vào lòng.  Đông Phương Bạch cũng vừa lấy lại tinh thần, không ngờ Nhược Tuyết có  võ công cao như vậy, có thể phát ra hoa tuyết! Trời ạ, đó nhất định là võ công  ma giáo. Bất quá gã cứ nhớ lại ma giáo đã hai mươi năm không ra ngoài Thiên  nhai giác, hung danh không thịnh bằng Quỷ Ngục môn, do đó liền an tâm, liền  tiến lên cảm tạ cái ân cứu mạng của nàng. Nhược Tuyết chỉ gật gật đầu, không  hề biểu lộ vẻ chấp nhận hay không chấp nhận. Sau đó nàng khều nhẹ vào lưng  Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc đương nhiên mở rộng vòng tay, ôm nàng lên vai. Nhìn  mô dạng của Đông Phương Bạch như vậy, Nhạc Nhạc chỉ biết cười khổ.  Lạc  San  khóc  đến  mỏi  mòn,  phát  hiện  mình  đã  thiếp  trên  ngực  của  một  người. Khí tức của người này thật dễ ngửi, như xạ như lan, xung mãn khí tức  dương  cương  của  nam  tử.  Lúc  nãy  không  biết  tại  sao  lại  nhảy  phốc  vào  trong  lòng  người  ta,  nàng  chỉ  mơ  mờ  hồ  hồ  cảm  giác  nơi  đó  thật  an  toàn.  Bản  thân  nàng cũng không biết tên người ta là gì, sao lại nằm gọn trong lòng người ta thế    T1 – C4
  5. HOA NGUYỆT TAO ĐÀN – HTTP://WWW.MONGDIEMHUONGLAU.COM   5 này?  Nghĩ  đến  đây,  mặt  nàng  đỏ  bừng  nhưng  hớn  hở,  cố  lấy  dũng  khí  ngẩng  đầu  nhìn,  vừa  trông  lên  đã  thấy  người  ta  đang  chăm  chú  nhìn  lại,  gương  mặt  anh tuấn tuy còn mang nét trẻ con, nhưng nụ cười phơn phớt ấy sao lại quá mê  hoặc.  NGỰ NỮ TÂM KINH – TÁC GIẢ: VƯƠNG THIỂU THIỂU Lạc  San  bị  gã  nhìn,  tâm  hồn  rún  động,  máu  huyết  dâng  trào,  toàn  thân  hừng hực, thân thể càng lúc càng mềm, cứ muốn rúc vào lòng gã, ánh mắt đẹp  chớp  chớp  như  nước  mùa  thu,  ánh  mắt  đầy  thâm  tình  nhìn  lại,  đôi  môi  hồng  không biết thế nào đã áp lên môi Nhạc Nhạc. Nguyên nàng khi hít phải khí tức  trên người Nhạc Nhạc, xương cốt trong người như bị kích thích, liền chủ động  ngẩng đầu hôn Nhạc Nhạc.  Nhạc  Nhạc  cười  thầm:  “Thật  cảm  ơn  lão  quỷ,  dạy  cho  ta  luyện  được  cái  khí tức có công năng kích tình này. Nhưng ta quyết không làm sắc lang, sắc lang  thì có gì tốt chứ? Bọn mỹ nữ thì ta hoan hô, nhưng ta không đánh mắng họ, ta  không dụ họ, ta…”  Nhạc Nhạc thấy nàng chủ động hôn mình, ngu gì khách khí, đầu lưỡi điêu  luyện cũng xoắn lấy bờ môi khép hờ của nàng, lách vào tiếp xúc với vòm miệng  đầy  hương,  lại  hút  nhẹ,  nhóp  nhép  thưởng  thức!  Lạc  san  cảm  giác  có  một  thứ  cảm giác nhột nhạc kỳ quái từ hạ thể lan đi khắp toàn thân. Linh hồn trầm thụy  đột  nhiên  tỉnh  giấc.  Một  thức  dục  vọng  tồn  tại  trong  từng  đường  gân  thớ  thịt  đột  nhiên  thăng  khởi.  Nàng  ôm  chặt  lấy  cổ  của  Nhạc  Nhạc,  miệng  phát  ra  những  tiếng  lầm  bầm  vô  nghĩa,  làn  da  trắng  mịnh  dĩ  nhiên  ửng  hồng.  Đột  nhiên, đôi đùi thon của nàng đột nhiên run rẫy, rên lên một tiếng, hạ thể tiết ra  một đám chất nhầy, ướt cả cái khố đang mặc.  Tám tên hộ vệ cùng Đông Phương Bạch thấy rõ ràng là Lạc San chủ dộng  hôn  môi  người  ta,  tự  nhiên  không  thể  ra  mặt  ngăn  trở,  lại  thấy  cảnh  kích  tình  của họ càng lúc càng nóng, chịu không nổi chuyển thân quay đi, người này nhìn  người kia.    T1 – C4
  6. HOA NGUYỆT TAO ĐÀN – HTTP://WWW.MONGDIEMHUONGLAU.COM   6 Lạc San đang lúc đạt đến giai đoạn cao trào, đột nhiên ở ngoài truyền vào  tiếng chửi của Yếu tử yếu hoạt, liền từ trong nhục dục tỉnh lại, sắc mặt đỏ bừng,  mị nhãn như tơ, nhẹ nhớ lại cảm giác vừa trải qua lúc nãy.  NGỰ NỮ TÂM KINH – TÁC GIẢ: VƯƠNG THIỂU THIỂU Nhược Tuyết đưa miệng xinh hỏi khẽ vào tay nàng:  ‐ Muội muội, ổn không?  Lạc San “ư hư” một tiếng, nghiêng đầu chúi vào lòng Nhạc Nhạc, không  dám ngẩng lên.  Yếu tử yếu hoạt đã vào bên trong, trên vai có vác một xác chết:  ‐ Con mẹ nó, thoát hết một tên, ta không muốn sống nữa?  ‐ Con mẹ nó, một tên uống độc dược tự sát! Ta không muốn chết đâu nha?  Nhược Tuyết hồ nghi hỏi:  ‐ A, cao thủ mạnh như thế sao lại tự sát được?  Yếu tử lấy ra một ống đồng dài bốn thốn đáp:  ‐ Đây là câu trả lời!  ‐ Đây là sản phẩm Âm Dương Quản của Thiên Cơ các? Âm Dương Quản,  quản âm dương. Bên trong quản có sáu ống phóng châm nhỏ, cài bên trong, mỗi  ống chứa chín cây châm, thò ra ngoài. Chỉ cần ấn nhẹ, một người có thể ấp ở chỗ  xa mà bắn. Thiên cơ các quả nhiên là dữ dội! Tổ chức sát thủ này là như thế nào  nào?  Yếu hoạt kéo tay áo của sát thủ ra, chỉ vào hàng chữ xâm trên cánh tay nói:  ‐ Dã thảo thiêu bất tận, xuân phong xuy hưu sanh (Cỏ dại đốt mãi không  tiệt, gió xuân đến lại đâm chồi)” Vết xâm trên tay người này chính là nói rõ xuất  thân từ tổ chức sát thủ liên quan đến “cỏ dại”.  ‐ Dã thảo?    T1 – C4
  7. HOA NGUYỆT TAO ĐÀN – HTTP://WWW.MONGDIEMHUONGLAU.COM   7 ‐  Dã  thảo  chính  là  một  tổ  chức  sát  thủ  thành  danh  sớm  nhất  của  Phong  Nguyệt Quốc, dù thật lực chỉ đứng vào hàng thứ hai, nhưng do có đội ngũ sát  thủ “luân hồi dã thảo” lên đến một vạn người, sát thủ của họ nhiều như cỏ dại,  lại coi mạng như cỏ rác, chỉ cần có tiền, bọn chúng chết cũng không sợ, chúng có  NGỰ NỮ TÂM KINH – TÁC GIẢ: VƯƠNG THIỂU THIỂU thể vì ngươi mà bán mạng, đó là vì chúng là những người sống trong tầng lớp  xã  hội  thấp  kém  nhất,  chỉ  cần  có  cơm  ăn,  bọn  chúng  cái  gì  cũng  dám  làm.  “Luân hồi” chính là tập đoàn sát thủ mới quật khởi trong vòng sáu bảy năm trở  lại  đây,  hành  động  cơ  mật,  trang  bị  tối  tân,  nghe  nói  có  quan  hệ  rất  gần  với  Thiên cơ các, số lượng sát thủ không rõ, nhưng chất lượng sát thủ cỡ như “dả  thảo” thì nhiều vô số! Tính ra thật lớn đứng đầu Phong Nguyệt Quốc.  ‐ Nghe nói một cái Âm Dương quản trong thị trường chợ đen có giá tới hai  vạn lượng bạc, cái mà tên dã thảo này có lại rất lớn!  Đông Phương Bạch tiếp tục nói.  ‐ Muội muội, muội không sao chứ?  Lạc Hà nhất thân tiện trang, khôi phục nguyên mạo hòa ái và tiêu sái, dẫn  theo tùy tòng, nghe tin liền đến ngay Phong nguyệt Khách sạn.    T1 – C4
Đồng bộ tài khoản