Thiên đường của vật nuôi kiểng

Chia sẻ: Thanh Phuong | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:10

0
63
lượt xem
4
download

Thiên đường của vật nuôi kiểng

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Trong mấy năm nay, Jane Graham làm việc cho công ty Poodly Heaven,Inc., và chi cho rằng chị đã học được mọi thứ cần thiết về kinh doanh chăm sóc súc vật. Jane vốn rất yêu súc vật, nên khi có cơ hội làm việc tại công ty kinh doanh chăm sóc chúng, chị nắm ngay lấy để học kinh doanh từ cơ bản.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Thiên đường của vật nuôi kiểng

  1. Trường hợp 8: Thiên đường của vật nuôi kiểng Trong mấy năm nay, Jane Graham làm việc cho công ty Poodly Heaven,Inc., và chi cho rằng chị đã học được mọi thứ cần thiết về kinh doanh chăm sóc súc vật. Jane vốn rất yêu súc vật, nên khi có cơ hội làm việc tại công ty kinh doanh chăm sóc chúng, chị nắm ngay lấy để học kinh doanh từ cơ bản. Mới đầu chị còn bị vài con vật cắn (bấp chấp khả năng điều khiển súc vật bẩm sinh của mình) nhưng sau khi được hướng dẫn và thực hành, rốt cuộc chị cũng học được cách điều khiển hầu hết các con vật một cách dễ dàng. Jane thành thạo trong việc chải lông, tắm, tẩy trùng động vật cũng như huấn luyện, đề xuất thực đơn cho chúng. Bây giờ, sau bảy năm học hành, Jane muốn khởi sự cửa hiệu kinh doanh chăm sóc súc vật của riêng mình. Thoạt đầu, chị muốn lập cửa hiệu ngay tại nhà, nhưng luật khu vực không cho phép nên chị quyết định tìm một cửa hiệu đang hoạt động muốn sang nhượng, hoặc tìm một chỗ để mở cửa hiệu mới của riêng chị. Chồng chị, George, rất khuyến khích chị, anh bảo anh sẽ giúp hết khả năng nếu chị bắt tay vào kinh doanh. Cuối cùng, sau khi tìm kiếm hơn chín tháng, Jane tình cờ thấy cửa hiệu nhỏ nằm cách Baton Rouge, bang Louisiana khoảng 24 km. Cửa hiệu cần xây dựng đôi chút, nhưng lúc này nó có đủ chỗ cho khoảng 50 con vật. Cửa hiệu quảng cáo chỗ ở tuyệt vời có hệ thống điều hoà nhiệt độ và sưởi ấm, nhưng Jane nhận thấy không phải tất cả đều chạy tốt. Jane còn phát hiện mặc dù cửa hiệu đã tồn tại gần 15năm, người chủ hiệu nay, Max Latimer mới làm chủ được hai năm. Theo lời Max, ông ta không thể duy trì kinh doanh hơn nữa nên muốn sang nhượng lại và rút khỏi kinh doanh. Jane hỏi ông ta về tình hình tài chính và nhận được thông tin sau: 1988 1987 $35.000 $46.000 Doanh thu 33.000 43.000 Chi phí $2.000 %3.000 Lãi ròng hoặc lỗ Katimer bán toàn bộ công ty giá 150.000 đô la, bao gồm không chỉ những trang bị cần thiết cho kinh doanh và chăm sóc súc vật, mà còn cả ngôi nhà bên cạnh cửa hiệu và một mảnh đất lên đến gần 6ha. Ngôi nhà không đẹp như của Jane đang có hiện nay, nhưng chi cho rằng có thể sửa chữa lại và biến nó thành quyến rũ. Jane nói chuyện cùng George, mặc dù không thích chuyển đến nhà mới, anh vẫn tuyên bố nếu đó là điều chị muốn, anh sẽ đi cùng.
  2. Jane trở lại gặp latimer điều tra kỹ hơn về sơ sở kinh doanh. Chị hỏi về doanh thu từ thời Ella, người chủ trước ông ta, Latimer nói, khi Ella làm chủ công ty, doanh thu cao hơn rất nhiều, vấn đề chính của ông ta, ông ta cho là do thiếu người giúp đã và thực tế là ông ta đang già đi. Ông ta đã 61 tuổi rồi. Khi Jane hỏi chuyện gì sảy ra với Ella, Latimer nói bà đã chết, sau đó khoảng bốn tháng ông ta mua cơ sở kinh doanh này. Latimer cho rằng cửa hiệu của ông ta không được đông khách, vì người ta nhớ Ella nên bỏ đến với những đối thủ cạnh tranh. Jane đến gặp cả nhân viên kế toán và luật sư của chị xin ý kiến. Nhân viên kế toán, Steve Rossi, cho rằng không đủ cơ sở lập luận để đi đến quyết định. Jane yêu cầu anh ta lập bảng dự báo với giả định 50 chuồng đều hoạt động được và chị sẽ thu trung bình 8 đô la/ngày/chuồng. Jane nói những tháng bận rộn sẽ là tháng giêng, tháng sáu, bảy, tám và tháng mười hai. Jane cho rằng, trong suốt những tháng này chị sẽ cho thuê được toàn bộ chuồng, và trong những tháng còn lại, chị sẽ cho thuê được khoảng một phần ba. Steve lập dự báo thể hiện doanh thu như sau: Doanh thu dự kiến năm 1989 Tháng 1 (50 chuồng) $12.000 Tháng 2 (16 chuồng) 3.840 Tháng 3 (16 chuồng) 3.840 Tháng 4 (16 chuồng) 3.840 Tháng 5 (16 chuồng) 3.840 Tháng 6 (50 chuồng) 12.000 Tháng 7 (50 chuồng) 12.000 Tháng 8 (50 chuồng) 12.000 Tháng 9 (16 chuồng) 3.840 Tháng 10 (16 chuồng) 3.840 Tháng 11 (16 chuồng) 3.840
  3. Tháng 12 (50 chuồng) 12.000 Tổng doanh thu ước tính trong 12 tháng: $86.880 Steve cho rằng 86.880 đô la là con số quá cao, nếu dựa trên doanh thu hiện nay của Latimer, anh khuyên Jane nên tự cho mình nhiều thời gian hơn để phục hồi kinh doanh và củng cố tên tuổi. Anh ta cho rằng, doanh thu của năm đầu tiên nên điều chỉnh giảm ít nhất 30% và thực tế anh ta cho rằng giảm 50% thì sẽ hiện thực hơn. Tuy vậy, Jane bảo anh ta, chị định đổi tên doanh nghiệp và đưa ra trước công chúng một hình ảnh mới. Thêm vào đó, chị định quảng cáo, sao cho mỗi gia đình có nuôi một con vật cưng sẽ nhận được một tờ, thuyết phục họ tin rằng cửa hiệu kinh doanh chăm sóc súc vật mới tốt hơn bất kỳ cửa hiện nào khác trong vùng. Chị định gọi cơ sở kinh doanh là Th Pet Paradise Kennels (thiên đường của vật nuôi kiểng), và dùng khẩu hiệu “Nếu bạn yêu con vật cưng của bạn, bạn sẽ gửi nó trọ tại Pet Paradise”. Jane vẫn giữ lập trường của chị về bản tự báo, nhưng Steve cũng làm cho chị chấp nhận một sự thật là, thậm chí nếu doanh thu dự kiến của năm đầu tiên thấp hơn 30%, tức là đạt 60.816 đô la thì sẽ tương ứng với tăng 73% so với những gì Latimer đã đạt được năm trước. Jane không định lấy ra đồng lương nào trong năm đầu tiên, mà sẽ sử dụng toàn bộ lợi tức để xây dựng dần cơ sở kinh doanh. Chị cho rằng, chị sẽ cần hai người giúp việc trong những tháng đông khách, và một người giúp quanh năm. Theo Jane hai khoản chi lớn nhất của chị sẽ là chi phí tiện tích và đồ ăn cho súc vật. Chị ước tính toàn bộ chi phí như sau: Tổng số lương trả cho nhân viên $20.626 Thuế đánh trên tổng tiền lương 12% 2.475 Đồ ăn cho súc vật 11.000 Quảng cáo 5.000 Chi phí tiện ích 6.000 Chi vận dụng khác 5.000 Linh tinh 2.500
  4. Tổng chi phí ước tính $52.601 Steve cho rằng, ước tính của Jane không đúng sự thật, vì phải cộng 5.000 đô la chi phí thành lập nữa, thành ra tổng chi phí ước tính là 57.601 đô la. Tóm lại anh ta cho rằng dự đoán năm thứ nhất sẽ như sau: Doanh thu ước tính (Dự báo của viên kế toán $60.816 Trừ: Chi phí ước tính 57.601 Lãi ròng trước thuế ước tính $3.215 Thuế ước tính 482 Lãi ròng sau thuế ước tính $2.733 Steve nói rõ rằng những con số này có thể biến đổi một chút, nhưng cẩn thận vẫn hơn, nhất là nếu Jane muốn vay tiền ngân hàng. Jane có thể nhận thấy, công việc hiện nay của chị đã phù hợp với chị rồi, nhưng chị vẫn rất hăng hái với việc kinh doanh này. Khi Jane nói chuyện với luật sư của chị, Ellen Rodgers, chị ta không lạc quan như Jane. Chị ta không muốn Jane mua công ty, đúng hơn là chỉ nên mua tài sản. Jane cho chị biết, Latimer sẽ chỉ bán công ty, giống như ông ta đã phải mua của Ella. Luật sư của Jane vạch ra rằng chị có thể vấp phải đủ loại khoản chi bất ngờ nếu có, bởi vì mua cổ phần của một công ty có nghĩa là mua cả quá khứ, hiện tại và tương lai của nó. jane đã không nhận thức được điều này, chị nói với Ellen là sẽ thảo luận với Latimer về vấn đề đó. Ellen Rodgers còn hỏi về danh tiếng của doanh nghiệp cũng như đối thủ cạnh tranh của nó. Jane nói, theo những gì chị biết, danh tiếng của Latimer không được tốt lắm, còn xét về mặt cạnh tranh, chị đã gặp hai đối thủ chính và theo ý kiến chị, họ không đáng để lo ngại lắm. Một người chỉ đủ tiện nghi cho khoảng 25 con vận cùng vài dịch vụ, người kia có tiện nghi cho khoảng 35 con, nhưng hình như quan tâm đến việc gây giống hơn và nuôi nấng và chăm sóc. Jane trở lại gặp nhân viên kế toán, họ thảo luận về giá có thể trả để mua doanh nghiệp và bất động sản. Steve có một người bạn làm nghề kinh doanh bất động sản đã thẩm tra cơ sở kinh doanh. Anh ta ước tính, bất động sản và diện tích đất trị giá khoảng 100.000 đô la. Anh ta đưa ra ước giá doanh nghiệp. Theo như ước giá này, Latimer bán những tài sản kinh doanh khác giá 50.000 đô la. Steve cho rằng
  5. doanh nghiệp không đáng giá đến thế, vì trung bình trong hai năm qua nó chỉ mang lại 2.500 đô la lợi tức và doanh thu giảm đi hơn là tăng lên. Anh ta thấy rất nhiều tài sản vô hình do Ella xây dựng lên đã bị mất, nên Janet sắp phải vất vả để doanh nghiệp phục hồi trở lại. Ngoài ra, cơ sở kinh doanh cần phải được sửa chữa, sao cho hệ thống điều hoà và sưởi ấm hoạt động tốt, ngôi nhà mà họ sắp đến ở cũng cần sửa lại. Jane bảo Steve rằng Latimer khăng khăng đòi bán cổ phần doanh nghiệp, chứ không bán riêng tài sản. Steve cho rằng, chị chỉ nên mua tài sản chứ không mua công ty, vì nó chứa quá nhiều điều bí dẩn. Steve nói, chị sẽ khá hơn nếu chị bắt đầu một doanh nghiệp mới của riêng chị từ hai tay không. Jane lờ ý kiến này đi, chị hỏi Steve nên trả giá bao nhiêu, nếu Latimer cương quyết chỉ bán công ty chứ không bán riêng tài sản. Steve không muốn định giá, nhưng cũng bảo, nếu chị phải mua công ty thì không nên trả cao hơn 80.000 đô la cho toàn bộ doanh nghiệp, với điều kiện chị phải chắc chắn rằng, chị được giữ lại một phần tiền đảm bảo cho những khoản chi bất ngờ. Steve khuyên chị nên mặc cả trả lần đầu 40.000 đô la, số còn lại được thanh toán trong năm năm với lãi suất dựa trên lãi suất cơ bản cộng 1%. Steve còn nói, anh ta không hiểu tại sao Latimer không có sổ sách gì từ thời Ella, vì đó là một phần của công ty. Steve nói, nếu anh ta có thể xem chúng, anh có thể làm sáng tỏ toàn bộ công việc kinh doanh. Steve vạch rõ rằng, có thể sau sau này chị sẽ cần tới chúng nếu IRS kiểm tra thuế. Cuối cùng, Steve xin Jane hãy cần thận và đừng ước ao mua doanh nghiệp đến thế, vì còn nhiều vấn đề xung quanh nó. Cũng như luật sư của Jane, Steve đề nghị được gặp Latimer để thông qua lần cuối việc mua bán, nhưng Jane cho rằng chị có thể tự xử lý mọi việc. Jane đến gặp Latimer và bảo ông ta, cả luật sư và kế toán của chị đều khuyên chị nên bỏ cuộc, và chị sẽ được an toàn hơn nếu chỉ mua tài sản chứ không mua cổ phần công ty. Latimer thề rằng không có gì đáng lo ngại, rằng chị đang mua một doanh nghiệp trong sạch. Jane mặc cả 80.000 đô la mua toàn bộ doanh nghiệp trả lần đầu 40.000 đô la, khoản chênh lệch thanh toán trong thời hạn năm năm. Latimer cười chị và tuyên bố, ông ta có thể chỉ đem cầm bất động sản cũng được 100.000 đô la và sẽ không bán thấp hơn 150.000 đô la. Sau khi đàm phán rất lâu, Jane trả tăng lên 125.000 đô la, trả trước 50.000 đô la, số dư được trả trong vòng năm năm với lãi suất dựa trên lãi suất cơ bản cộng 1%. Latimer tuyên bố, ông ta sẽ suy nghĩ lại và gặp chị trong vòng vài ngày tới. Mấy ngày sau, Latimer gọi điện cho Jane và bảo ông ta chấp nhận giá 125.000 đô la, nhưng ông ta muốn được trả lần đầu 100.000 đô la và sẽ viết khế ước cho vay
  6. hai năm với lãi suất dựa trên lãi suất cơ bản cộng 2%. Jane trả lời, chị sẽ gặp lại ông ta trong vài ngày tới. Jane bàn kỹ vấn đề với chồng chị. Họ có xấp xỉ 60.000 đô la tiền mặt và được quỹ tiết kiệm địa phương cho biết, có thể thế chấp nhà họ để vay thêm 50.000 đô la nữa. Jane và George bàn về một hiện thực là họ sẽ phải chuyển nhà, điều có thể gây ra nhiều bất tiện, nhưng George lặp lại, nếu Jane thấy việc đó làm cho chị hạnh phúc và nếu nhân viên kế toán và luật sư của chị đồng ý, anh sẽ vui lòng chuyển đi với chị. Jane điện thoại cho luật sư, Ellen không hài lòng lắm với toàn bộ thoả thuận này. Tuy nhiên, Ellen nói với Jane là chị sẽ thảo hợp đồng và sẽ cẩn thận kiểm tra mọi thứ, xem có quyền lưu giữ tài sản hay thời hạn tố tụng không. Ellen khẳng định, đây sẽ là hợp đồng bán buôn, sẽ chịu chi phối của Luật Chuyển nhượng sỉ của Bộ luật Thương mại thống nhất. Jane đặt cọc cho Latimer, nhưng nói rõ rằng ông ta phải chịu trách nhiệm về bất cứ khoản chi bất ngờ nào xảy ra. Jane còn quyết định yêu cầu Latimer sửa và bảo hành một năm tất cả thiết bị. Latimer chỉ đồng ý cho bảo hành 30 ngày. Jane chấp nhận, vì thậm chí chị hoàn toàn không mong đợi là tất cả sẽ được sửa chữa. Latimer cũng đồng ý chịu trách nhiệm về bất cứ khoản chi bất ngờ nào có thể xảy ra. Theo Luật Chuyển nhượng sỉ, Latimer trình danh sách tất cả các chủ nợ và số tiền nợ mỗi người. Luật sư của Jane muốn có danh sách nào để báo cho tất cả các chủ nợ biết về việc mua bán doanh nghiệp sắp tới. Người bán ký vào danh sách và được thư ký phân khu ghi vào hồ sơ. Mỗi chủ nợ được thông báo bằng thư đảm bảo. Hai tuần sau khi tất cả những việc trên được hoàn thành, hộ tổ chức kết thúc giao dịch. Latimer chấp nhận điều khoản ông ta sẽ chịu trách nhiệm về bất cứ khoản chi bất ngờ nào xảy ra trong một năm và điều khoản không cạnh tranh. Thêm vào đó, ông ta còn đồng ý bảo hành các thiết bị trong thời hạn 30 ngày không tính tiền Jane. Sau khi kết thúc giao dịch, Jane tiếp quản doanh nghiệp, thông báo bán nhà và lập tức bắt đầu quảng cáo. Toàn bộ được dọn vệ sinh – tường được sơn lại, hàng rào được sửa chữa. Nói chung, Jane đã làm được một việc tuyệt vời là biến tất cả thành một cửa hiệu kinh doanh chăm sóc súc vật sạch sẽ và cuốn hút không chê vào đâu được, nó hấp dẫn tất cả những người yêu thích súc vật, những người mong muốn con vật cưng của họ được yêu mến và chăm sóc kỹ lưỡng. ở Toà thị chính, Jane kiếm được một danh sách tất cả những người nuôi súc vật trong phân khu, chị thuê bảng quảng cáo ngoài trời tại một số khu vực giao thông chính. Trong vòng vài tháng, việc
  7. kinh doanh tiến triển, doanh thu bắt đầu tăng lên. Trong tháng chín, bình thường là tháng không đông hách trong nghề kinh doanh chăm sóc súc vật, doanh số lên tới 5.000 đô la, những cuộc hẹn của Jane trong tháng mười cho thấy sẽ đạt cao hơn dự kiến. Jane buồn bực vì nhận được những lời than phiền, nhưng là của các chủ nuôi súc vật đã từng đến cửa hiệu từ thời Latimer còn làm chủ. Họ phàn nàn các con vật của họ không được cho ăn đúng cách, một số người thậm chí còn tuyên bố hình như chúng bị ngược đãi. Jane hứa với họ sẽ đối xử với chúng thật tử tế, và chỉ trong một thời gian ngắn đã loan truyền tin cửa hiệu kinh doanh chăm sóc súc vật của chị là cửa hiệu tốt nhất trong vùng. Đúng khi mọi việc trở nên tốt đẹp, một đại diện của IRS đến văn phòng để trà lời bức thư luật sư của Jane viết, hỏi về việc khai thuế cho công ty. Jane sẵn sàng hợp tác, đại diện IRS kiểm tra sổ sách hơn một tuần. Anh ta yêu cầu sổ sách của Ella, Jane cho anh ta biết, Latimer nói ông ta không giữ chúng. Người đại diện nói, anh ta sẽ quay lại nhưng không biểu lộ là đã có gì sai trái. Tuy nhiên, trong vòng mấy tuần sau, đại diện IRS quay lại và tuyên bố, theo hồ sơ của Latimer và Ella ỏ ngân hàng trong giai đoạn ba năm, có những khác biệt giữa tiền gửi và tổng thu nhập báo cáo trong tờ khai thuế thu nhập. Chi tiết phân tích như sau: Báo cáo trong tờ Tiền gửi ngân hàng Chênh lệch khai thuế thu nhập 55.000 35.000 20.000 198 64.500 46.000 18.500 1987 75.000 70.00 5.000 1986 Tổng số thu không báo 43.500 cáo Người đại diện sẵn sàng cộng tác và cố gắng giúp đỡ Jane. Anh ta cần lời giải thích sự khác biệt giữa tiền gửi ngân hàng và số tiền được báo cáo là tổng thu nhập trong tờ khai thuế thu nhập hàng năm. Jane không thể trả lời câu hỏi của anh ta, chị nói chị sẽ liên lạc với người chủ cũ, xem ông ta có thể giải thích gì không. Người đại diện ra về hẹn chờ điện thoại của Jane. Đỉnh cao của sự lộn xộn là đến giữa tháng đầu tiên, hệ thống điều hoà bị hỏng. Latimer đã cử một người thợ “nửa mùa” đến tìm cách làm cho máy chạy, nhưng tất cả những gì mà người thợ thực sự làm được là giữ cho máy chạy cho đến khi thời hạn bảo hành 30 ngày kết thúc.
  8. Sau đó, Jane nhận được thông báo rằng, có một khách hàng cũ đang kiện đòi công ty bồi thường 10.000 đo la vì con chó cưng Bumper của ông ta được gửi trọ tại cửa hiệu 30 ngày đã chết sau hai tuần đón về. Người chủ cho rằng Bumper đã bị đối xử tàn nhẫn và bị hành hạ thể xác. Jane liên hệ với luật sư của ông khách báo cho ông ta biết, chị là chủ mới và không biết gì về vấn đề này. Jane còn hỏi, tại sao người chủ con chó lại đợi lâu thế mới đi kiện. Luật sư giải thích rằng, vụ kiện hoàn toàn hợp pháp, vì chị là chủ của cùng một công ty, mặc dù ông ta rất tiếc là sự việc đã xảy ra đến cho chị thay vì Latimer, nhưng ông ta không thể làm gì khác được. Ông ta cũng khẳng định, khách hàng của ông ta hoàn toàn có quyền khởi kiện, vì chưa hết thời hạn tố tụng. Mọi việc trở nên tồi tệ hơn, khi một người làm thuê cũ đòi kiện 450 đô la tiền lương mà Latimer chưa trả. Jane đã khá chán nản. Chị điện thoại cho luật sư, họ gặp nhau để thảo luận mọi vấn đề. Jane nói với Ellen, “Tôi biết,t ôi thật ngu ngốc khi nhảy vào kinh doanh mà không theo lời chị khuyên”. Jane nói chị đã liên hệ với Latimer, nhưng ông ta bảo ông ta không thể giải thích bất cứ điều gì về sự khác biệt giữa tiền gửi ngân hàng và số tiền ông ta báo cáo trong tờ khai thuế cho công ty. Ông ta nhất quyết rằng, ông ta đã báo cáo từng xu phải trả. Về phần vụ kiện liên quan đến Bumpers, Latimer nói, ông khách đó là người gây phiền toái, chó của ông ta đã già và không chế vì đã trọ ở cửa hiệu. Đối với người làm thuê khai là Latimer nợ anh ta tiền, ông ta tuyên bố, ông ta chẳng nợ anh ta tiền gì, vì anh ta đã không đến làm việc, và Latimer sẽ làm chứng trước toà rằng, anh nhân viên này là một tên nói láo. Ellen nói, chị sẽ làm điều có thể để giúp Jane giải quyết những vấn đề mà chị đã gánh chịu. Jane liên lạc với đại diện IRS, cho anh ta biết người chủ cũ không thể giải thích sự khác biệt giữa tiền gửi ngân hàng và thu nhập đã báo cáo. Người đại diện này rất muốn giúp đỡ chị, nhưng cho chị biết, họ phải coi toàn bộ số tiền43.500 đô là là thu nhập, chị bắt buộc phải trả thuế và phạt trên số tiền đó. Người đại diện thuế cũng như tiền phạt và nói, Jane phải trả tổng cộng 42 000 đô la. Jane suýt ngất xỉ và lập tức gọi điện cho luật sư của chị. Ellen hẹn gặp đại diện IRS tại văn phòng của anh ta. Luật sư của Jane, cũng là một chuyên gia về thuế, gặp đại diện IRS tại văn phòng của anh ta, giải thích một cách có phương pháp hoàn cảnh và sự thật là người chủ mới rõ ràng không cố tình trốn thuế, vì chị đã đề nghị được khai thuế. Đại diện IRS dễ dàng chấp nhận những lời bào chữa của Ellen, cuối cùng thu xếp cho Jane chỉ phải trả 26.100 đô la. Ellen nhắc chị là, ít nhất nhất chị vẫn còn nợ Latimer 25 000 đô la tiền mua doanh nghiệp và chị sẽ tính tiền thuế cho ông ta trừ vào giấy nhận nợ. Ellen gửi cho Latimer một bức thư, cho ông ta biết khoản nợ thuế và Jane phải thanh
  9. toán thuế trả chậm. Luật sư của Latimer lập tức trả lời, ông ta cho rằng khách hàng của ông ta chẳng nợ nần gì, và toàn bộ vấn đề đã được giải quyết không đúng cách. Ông ta nói, khách hàng của ông ta vẫn đang chờ khoảng 25.000 đô la được trả đúng hạn. Luật sư của Latimer còn tuyên bố, ngay cả khi chứng minh được là ông ta còn nợ số tiền đó, thì Latimer cũng đã cắt đứt quan hệ và chẳng còn đồng nào từ doanh thu hồi ấy. Ellen biết rằng, sẽ phải lao vào một cuộc chiến đòi lại mọi thứ từ Latimer dựa vào “những khoản chi bất ngờ”. Chị bắt đầu chiến đấu để đòi tiền ngoài số 25.000 đô la trong giấy nợ Latimer. Nhưng chị biết rằng, rồi sẽ rơi vào con đường: hoặc là không có gì trong ngân hàng, không tài sản và có thể đề nghị thanh toán dần số tiền nợ hoặc cứ kiện tôi đi, nhưng chờ đấy, hãy thanh toán một lô hoá đơn án phí. Ngay khi Jane nghĩ chị phải chấp nhận mọi chuyện, thì chị nhận được hoá đơn gửi bằng thư bảo đảm đòi Latimer thanh toán 4.000 đô la còn nợ do tu sửa hệ thống sưởi và điều hoà không khí. KHoản thanh toán đã quá hạn 15 tháng. Jane điện thoại cho Latimer, được ông ta cho biết ông ta không nợ gì cả, ông ta đã thanh toán hết cho người sửa máy rồi. Ông ta nói, khi họ đưa cho ông ta hoá đơn gốc, ông ta đã phản đối và họ đồng ý nhận thanh toán 4.000 đô la cho toàn bộ hoá đơn. Họ đã khấu từ 2.000 đô la trên hoá đơn gốc và Latimer đã thanh toán bằng tiền mặt. Jane không tìm thấy hoá đơn hay biên nhận nào cả. Chị liên lạc với luật sư của chị và được biết Latimer có trách nhiệm pháp lý về món nợ, vì theo Luật chuyển nhượng sỉ, luật thời hiệu trong chuyển nhượng sỉ là sáu tháng kể từ khi đặt thành giao dịch. Jane xoay sở có được tiền trả thuế chỉ nhờ hai vợ chồng bán nhà và còn một ít tiền. Tuy vậy, chị vẫn đang ở trong tình thế khó xử, và đúng khi chị cần sự ủng hộ của chồng nhất thì anh lại luôn phàn nàn về tiếng tru và sủa xảy ra hàng đêm. Kết quả là George khó chịu với việc kinh doanh, cả hai tự hỏi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Họ lo những khách hàng cũng có thể tiếp tục quay lại trả thù những gì mà Latimer hay Ella đã làm trong quá khứ. Jane rất tiếc là chị đã đâm đầu vào tình trạng lộn xộn này, nhưng vẫn cố gắng tập trung vào công việc. Tuy vậy, mỗi lần có người gọi điện hay đến mà không mang theo súc vật, chị lại lo lắng chờ một trát đòi hầu toà, hoặc một vụ kiện khác. Câu hỏi 1. Theo bạn, tại sao Jane nhảy vào kinh doanh và lờ những ý kiến của luật sư và nhân viên kế toán của chị? 2. Theo bạn, chồng Jane có nên đóng vai trò ảnh hưởng lớn hơn trong kế hoạch kinh doanh này không? Theo bạn Jane đã sẵn sàng bắt đầu kinh doanh riêng chưa?
  10. 3. Theo bạn, Jane có nên thành lập cơ sở kinh doanh của riêng chị, thay vì mua một cơ sở kinh doanh có sẵn không? 4. Bạn có mua cơ sở kinh doanh này, nếu Latimer chỉ muốn bán tài sản chứ không chuyển nhượng công ty không? Theo bạn tại sao Latimer khăng khăng đòi chuyển nhượng toàn bộ công ty? 5. Có biểu hiện nào cho thấy Latimer có một công ty không đáng tin cậy không? Theo bạn,nhân viên kế toán và luật sư của Jane đã làm hết khả năng của họ, để ngăn không cho Jane mua doanh nghiệp chưa? 6. Nếu bạn là nhân viên kế toán hay luật sự mà Jane cứ khăng khăng đòi mua công ty, bạn sẽ nhất quyết làm gì để bảo vệ Jane hơn nữa. 7. Bạn rút ra được bài học gì từ trường hợp này, nếu bạn mua một cơ sở kinh doanh riêng trong tương lai?

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản