Tiền Giang: Ca Dao Tình Yêu - 2

Chia sẻ: Nguyenthuy Van | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:16

0
77
lượt xem
20
download

Tiền Giang: Ca Dao Tình Yêu - 2

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Em có chồng sao em chẳng cho hay Để anh lầm tưởng đêm ngày đợi mong. Em day (quay) cái đầu tóc, Anh giắt cái móc đồng Mai sau em có lưu lạc, ra ngã Ba Giồng gặp anh. Em đây hò vẩn, hò vơ, Nếu anh nào đáp không đặng thì em úp ơ lên đầu.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tiền Giang: Ca Dao Tình Yêu - 2

  1. Tiền Giang: Ca Dao Tình Yêu - 2 Em có chồng sao em chẳng cho hay Để anh lầm tưởng đêm ngày đợi mong. Em day (quay) cái đầu tóc, Anh giắt cái móc đồng Mai sau em có lưu lạc, ra ngã Ba Giồng gặp anh. Em đây hò vẩn, hò vơ, Nếu anh nào đáp không đặng thì em úp ơ lên đầu. Em đi ra hò với chị em bạn Hai bảy mười bốn, về nhà tính cốn lại còn mười ba Em đập đầu vô cột mà tính cũng không ra, Trông cho trời mau sáng đặng qua anh tính dùm. Em muốn sao cho nên nghĩa tào khang Đền ơn cúc dục dạ càng them vui Như mình mà muốn gần tui Có hai bên phụ mẫu làm suôi mới thành Nghĩ thân qua mẫu quần áo chẳng có lành Lễ nghi đâu có, cam đành cách xa. Em nghiên tai dưới gió Đặng qua nói nhỏ cho em rành Đôi ta còn vướng tơ mành, Đó chẳng đánh, đây cũng cố gắng Song ba đào, mưa nắng không nao. Gá dươn đem dạ nhớ trông, Mần thơ gởi xuống em Mười Mỹ Đông Em về có nhớ anh không? Anh về thơ thẩn mé song khóc hoài Sầu mình nên nỗi nằm dài Cơm ăn không đặng nước mắt chảy hoài không khô Sầu mình nên nỗi ra vô, Cơm ăn không đặng héo khô trong lòng. Gái xứ này, biết cày, biết cấy, Chèo ghe, gánh lúa giữa đồng Anh nào chữ nghĩa không thông, Cuốc cày không giỏi đừng hòng sánh duyên.
  2. Gái một con trông mòn con mắt Cầu trúc lúc lắc tay vịn chắc cũng dễ đi Anh thương em dù tiếng thị lời phi Chỉ sợ ông tơ không xe bà nguyệt không nối, chớ sợ chi ai cười. Gan teo từ đoạn, Ruột thắt từ từng Mình bảy bui lỗ miệng cầm chừng để xa tui Mình về ở bển xa xuôi Phải chi ghé lại nhà tui cho gần. Gánh nặng mà đi đường vòng, Tuy rằng không gánh nhưng lòng cũng thương. Gánh nặng mà đi đường dài, Để anh gánh đỡ một vai nên chồng. Gặp mặt anh đây sao em quên hỏi, quên chào Hay là em có nơi nào bỏ anh? - Thỏ giỡn trăng như sơn băng thủy kiệt Em bỏ chàng nhựt nguyệt xét soi. Gặp em dưới thủy trên thoàn (thuyền) Hỏi thăm phụ mẫu song toàn hay không? Giã bàng đan đệm cho siêng, Anh đi chuyển lúa sắm kiềng em đeo. Gải đò mua khế bán chanh Giả đi đòi nợ thăm anh kẻo buồn. Gió đâu thổi mát sau lưng, Dạ sao lại nhớ người dưng vô cùng. Gió đưa gió đẩy bông trang Bông búp về nàng, bông nở về anh. Gió đưa gió đẩy bông trang Ai đưa ai đẩy duyên nàng tới đây Tới đây thì phải ở đây Bao giờ bén rễ xanh cây hãy về. Gió đưa trăng thời trăng đưa gió Trăng lặn rồi, gió biết đưa ai. Gió đưa trăng, thời trăng đưa gió Đưa chi nửa chừng, cho kẻ nhớ người mong.
  3. Gió đưa nước, nước sao vời vợi Gió đưa mây, mây hỡi mịt mờ Anh với em duyên nợ sậm sờ Em còn thủ tiết mà chờ đợi ai? Gió đưa cây cửu lý hương Người dưng khác họ mà thương vô cùng. Gió đưa bụi chuối sang bụi mì, Em bò cách mấy chẳng gì hơn anh. Gió đưa bông lách, bông lau Bông lê, bông lựu đố nàng mấy bông? Gió đẩy gió đưa lược thưa uốn éo, Anh rước em về dạy khéo dạy khôn. Gió nam non thổi lòn xuống biển, Anh với nàng một kiểng (cảnh) hai quê. Gió nam non thổi lòn hang cóc, Thấy em có chồng anh khóc mấy đêm. Gió nam non thổi lạnh phồng hương, Bữa nay mới biết tình thương của nàng Dạo chơi cho biết đủ đàng Họa may có gặp bạn vàng gá duyên. Gió nam non thổi lòn hang cóc kẹt, Con cá rô mề nó nhảy rột rẹt trong đám rau răm Anh thấy em có duyên ngầm, Đêm nằm mơ tưởng, âm thầm nhớ thương. Gió lao rao muỗi mòng xao xuyến, Anh xa em rồi nhiều tiếng thị phi. Gió giục dươn, lan hường nở nhụy, Anh thương nàng nên chịu lụy mẹ cha. Gió giục cội sung, Nhánh tùng khua rang rảng Em xa anh rồi, quên lảng tại ai? Gió thúc cội sung, Nhánh tùng khua lắc cắc Nhánh trắc ngã đê mê,
  4. Gần sông mấy cội ngã kề Tiếng oan anh chịu, biết về tay ai? Gió thổi hiu hiu, chín chiều ruột thắt Nhìn sao bên Bắc, nước mắt chảy bên Đông Ai xui chi cho vợ vợ chồng chồng Không biết đây với đó dây tơ hồng có xe? Giữ gìn cửa đóng then cài Dầu cho gió tạt mưa ngoài mái hiên. Ghe anh mòng ván, bóng láng nhẹ chèo Xin anh bớt ngọn, xả lèo chờ em. Hai đứa mình giống thể cây cau Anh bẹ, em bẹ nương nhau sống đời. Hai đứa mình xứng gái, xứng trai, Ngày nay gặp mặt, ai ai cũng mừng. Hoa thơm ong bướm đang mê, Thương chưa phỉ dạ mình về bỏ đây. Học trò ba chữ lem nhem, Thấy mà thèm bỏ chữ trôi sông. Hòn đá cheo leo Con trâu trèo trâu trợt Con ngựa trèo ngựa đổ Tiếc công anh lao khổ tự cổ chí kim Ghừng nào đá nổi, lông chim Muối chua, chanh mặn mới tìm được em. Hột thủy tinh đây nhìn sáng rỡ, Để dành chờ thuở làm nhẫn đeo tay Dầu ai năn nỉ hỏi nài Anh đợi người biết đạo, của nầy anh sẽ trao. Hồi nào anh nói rằng thương Mua đất lập vườn trồng hành, trồng cải, vãi hột sa kê Bây giờ anh nói rằng hành khô, cải héo, sa kê lụi tàn. Hồi nào nhắn xuống nhắn lên Bây giờ anh đứng một bên không nhìn Ngó lên tấm kiếng hai mình Khen ai khéo họa hai đứa mình đứng chung.
  5. Huệ tàn, con bướm chẳng vãng lại, Tình xưa anh đã phụ, trúc mai anh kể gì! Kinh xáng mới đào, Tàu Tây mới chạy Thương thì thương đại, đừng ngại bớ điệu chung tình Nhạn bay cao khó bắn, cá ở ao quỳnh khó câu. Kiểng (cành) hoang vu, chẳng thấy ai nhìn, Anh thò tay sửa kiểng, năm bảy người giành, trời ơi! Kiểng xa bồn kiểng lại còn xanh, Anh xa người nghĩa cơm canh bỏ liều. Kiểng xa bồn kiểng lại héo queo Anh xa người nghĩa như lồng đèn treo hết dầu. Khăn vuông bốn chéo cột dùm Miệng mỗi người nghĩa hò dùm ít câu. Khăn lông bốn mí vắt chí chơn mày Em lại đây anh hỏi mấy ngày rày em đi đâu? Khế rụng bờ ao, thanh thao anh lượm Ngọt như cam sành, héo cuống anh cũng chê. Khó than, khó thở, khó nổi phân trần, Tóc không xe lại rối, ruột không dần lại đau. Khổ qua mắc nắng, khổ qua đắng, khồ qua đèo Anh thấy em nhỏ tuổi lại nghèo anh thương. Khúc sông quanh thuyền qua Vàm Tháp Chèo mỏi mê miệng ngáp biến hò Thấy cô cấy rẫy buồn xo Cùng anh kết nghĩa chuyện trò được chăng? Khuất đám đứng ngó chừng đám sậy, Bớ cô bận áo và quàng! Đứng dậy tôi xem. Khuất bóng đèn loan, anh nhìn nàng không rõ Thấy dạng em ngồi, còn nhỏ anh thương. Lác giâm thì lúa cũng giâm Anh nói với em nhiều tiếng thâm trầm Nằm đêm nghĩ lại nát bầm lá gan. Làm thơ quốc ngữ, đề chữ tân trào
  6. Thứ tư tàu lại, gởi vào thăm em. Làm sao hiệp mặt đôi ta, Đặng tôi báo hiếu mẹ cha bên mình Không xuống lên mình nói bạc tình, Xuống lên, phụ mẫu đánh mình thấy không? Lan huệ sầu ai lan huệ héo, Lan huệ sầu tình trong héo ngoài tươi. Lạy trời đừng gió,đừng mưa, Êm êm dịu dịu cho vừa lòng em. Lăng xăng bướm đậu chéo khăn Bời anh vụng tính, lăng quằng bướm bay. Lầu son, cửa cũng sơn son Anh với em gá dươn chồng vợ, Cũng như đá “bích ton” đúc nền. Lầu nào cao bằng lầu ông Chánh Bánh nào trắng bằng bánh bò bông Anh thương em từ thuở má hồng Bây giờ khôn lớn, em đi lấy chồng bỏ anh. Lầu nào cao bằng lầu ông Chánh Bánh nào trắng bằng bánh bò bông Đạo nào sâu bằng đạo vợ chồng Đêm nằm nghĩ lại nước mắt hồng tuôn rơi. Lên xe xe gãy, ngựa bương, Trách lòng con bận cầm cương không đều. Lên xe quân tử đứng, thục nữ ngồi, Anh than em khóc, khóc rồi lại xa. Lên xe xe hét, xe gầm, Lòng thương quân tử dãi dầm nắng mưa. Lên non bẻ lá hỏa hình, Họa cho thấy mặt kẻo tình nhớ thương. Lịch sự chi đó mà năm bảy người giành Giả như con cá ở chợ dạ ai đành nấy mua. Linh đinh xứ lạ một mình, Tìm Nam, tìm Bắc, không thấy mình ở đâu
  7. Sụt sùi lụy ứa thấm bâu, Bấy lâu vắng mặt biết đâu trao lời. Linh đinh một chiếc thuyền tình, Mười hai bến nước biết mình vào đâu. Lòng thương cô gái Kiến Vàng Đầu đội meo bang, tay xách mo cơm. Lộ bất hành bất đáo, Chung bất đả bất minh Bây giờ anh mới rõ sự tình, Tại bà mai ở độc hai đứa mình mới xa. Lộ bất hành bất đáo, Chung bất đả bất minh Đêm nay gió mát trăng thanh Tôi hát lên đôi chặp, kiếm bạn hữu tình đối chơi. Lỗi nhịp trống, lỗi niềm phu phụ Lỗi trường canh lại lỗi nhịp đờn Gá dươn chồng vợ sao nay anh giận mai hờn bỏ nhau. Lỗi căn dươn như đờn lỗi nhịp, Biết bao giờ cho hiệp phụng loan. Lồng đèn treo cột đáy Gió xoáy lồng đèn xoay Dĩa nghiêng múc nước sao đầy Lòng thương người nghĩa cha mẹ rầy cũng thương. Lời giao ngôn đá nát vàng phai, Dặn em đừng nhẹ dạ nghe ai bao giờ. Lụy song sa đưa chàng xuống huyệt, Mai tang chàng rồi ly biệt ngàn năm. Lưỡi Trương Nghi dầu bén, Miệng Tô Tử dầu lanh Bây giờ em đã quyết với anh, Dầu hai ông tái thế, dỗ dành chẳng xiêu. Mác lụt mà chém măng vòi Anh muốn đi hỏi, nàng đòi bao nhiêu? Mai, Lan, Cúc, Trước, tứ hữu thanh nhàn,
  8. Tình cờ cây mộc gặp đá vàng xứng không? Mảng coi con kiến lửa lên cửa, xuống thềm, Anh làm người quân tử chi hiềm nữ nhơn. Mảng lo gìn giữ cây đào, Để thằng điếm lạ đạp rào bẻ bông. Mảng đau tương tư đầu tóc rối nùi Đặt lược lên, để lược xuống, nước mắt chùi hổng khô. Mảng coi hạc tắm suối vàng, Cây cao vội ngã lấp đàng ngỡi nhơn. Ngỡi nhân là ngỡi nhơn đồng, Qua không biểu bậu bỏ chồng theo qua. May cho mình cái áo lá châu xá bông tây, Tại mình ở bạc, ngồi xuống đây, ếm lột trần. May gối luông bằng nĩ, may cho lỹ mình nằm Tại mình ở bạc đem bằm gối luông. Mặc dù cha đánh, mẹ treo Đứt dây té xuống cũng theo chung tình. Mặt trời mọc như than hỏn đốt Mặt anh tươi tốt như bông hoa hường Đồn giồng Bà Lẫy văn chương Thông minh, trí tuệ sao ra đường thua em? Mặt trời vừa lặn Mặt trăng vừa ló Xích lại cho em hỏi nhỏ đôi lời Sống thời sao không kết duyên chồng vợ, để thác qua đời trách chi? Mâm thau chùi sáng để dưới ván thấy bình, Bột mì tinh, đường cát trắng, anh mảng sầu tình không ăn. Mần thơ nước mắt nhỏ chữ tỏ, chữ lem, Vìa (về) chốn phòng đào, cơn nào thương nhớ, giở ra xem hết buồn. Mần thơ giấy trắng, gắn con cò vàng Sáu giờ sáng anh lại nhà làng lãnh thơ. Mẹ mong gả thiếp về vườn,
  9. Thiếp lo một nỗi đường trường còn xa. Mẹ mong thiếp gả về giồng, Thiếp lo một nỗi gánh gồng đường xa. Mía ngọt tận đọt, Heo béo tận lòng, Anh thương em dầu cổ mang gông, cẳng lại đeo xiềng. Chết thời anh chịu chết, buông bạn hiền, anh không buông. Miệng đuổi chim, tay cầm đất vụt, Mãn mùa rồi, xí hụt anh ơi! Miệng kêu bớ người nghĩa bơi xuồng, Duyên đây không kết để luông tuồng đi đâu? Miệng anh đọc cửu chương, Tay anh nương bàn toán, Hỏi thăm nàng quê quán ở đâu? Minh quân lương tể tao phùng dị Tài tử giai nhân tế ngộ nan Trời xui anh gặp bạn vàng Một lời phải nghĩa ngàn vàng khó mua. Mình có thương, mình cắt tóc mình thề: Chỉ trời vạch đất chớ hề bỏ nhau. Mình đưa bậu áo tui viết tháo vài hang, Trước thăm phụ mẫu sau thăm mình đôi câu Điệu (đạo) vợ chồng thăm thẳm giếng sâu, Ngày sau cũng gặp mất đi đâu bạn phiền. Mình ơi! Tôi nhớ thương mình Mẹ cha chưởi mắng chữ tình nặng thêm. Mình đứng sầu muộn ốm đau Bây giờ cách mặt, ngày sau vợ chồng Ngôn phản ngôn, hà lý cộng đồng Gang thường ly biệt, đạo vợ chồng còn thương. Mình ôi! Mình đứng xích lại đây Đặng cho tôi phỉ dạ, bấy chầy cách phân, Thương mình chẳng tiếc vàng cân Trèo non lội suối, quyết cầu thân mới vừa. Mộc xa trầm, trầm lại xa hương
  10. Tui xa người ngỡi, ba bốn phương đeo sầu Ra về bóng đã đứng đầu Tai nghe tiếng trống trên lầu điểm tư Phụng hoàng lẻ bạn sầu tư Tui đây lẻ bạn cũng như phụng hoàng. Một mai trống lủng khó hàn Dây dùn khó đứt, bạn lang khó tìm. Một mình lo bảy lo ba Lo cau trổ muộn lo già hết duyên Còn duyên kẻ đón người đưa Hết duyên đi sớm về trưa một mình. Một thân vai gánh, miệng rao, Ai mua duyên ngọc, má đào bán cho. Một trăm con gái thủ Một lũ con gái chợ, anh không màng Cảm thương cho gái ruộng quen chịu cảnh cơ hàn nắng mưa. Một mình đứng giữa Trung Lương Bên tình bên hiếu biết thương bên nào. Mơ giấc điệp chiêm bao thấy bạn, Thức dậy rồi xuất hạn mồ hôi, Trách ông tơ sao nay dời, mai đổi, cho lạc duyên tôi làm vầy. Mù u bông trắng, lá quắn, nhụy huỳnh Thấy em cực khổ một mình anh thương. Muốn trao miếng trầu, tôi sợ câu bất hiếu Tôi để trên rào, ai có thiếu lấy ăn. Mười giờ xe lửa lại Trung Lương Đôi ta bước xuống cội dương khóc ròng. Mưa sa ướt bụi, ướt bờ, Ướt cây, ướt cội, ai ngờ ướt em. Mỹ Hưng, Mỹ Chánh, Mỹ Thiện, Mỹ Hòa, Anh đi sao không ghé lại nhà Trước thăm phụ mẫu sau là thăm em. Nào khi núp bóng trăng lờ, Đôi ta lận đận, bây giờ bậu bỏ qua.
  11. Nắng lên cho héo dây dưa, Cho tan lò gạch, cho sạch bụi tre, Le le chết đói, nhà ngói chết khô, Cá rô mắc cạn, Cơ hội này em đành đoạn bỏ anh. Nên thời lập kiểng trồng huê (hoa) Một mai lá rụng, xứ quê tôi về. Nết băng tuyết đáng khen cho đó, Lòng sắc son còn khô nỗi đây, Em nghe anh nói lời này, Cái duyên giai cấu ai bày gặp nhau? Nếu mà không lấy được nàng, Anh chèo thoàn (thuyền) ra biển rồi vội vàng chèo vô. Ngó lên nhà nhỏ Thấy đôi liễu đỏ Khắc bốn chữ “vạn thọ vô cương” Gặp nhau đây em nói rằng thương Đi về chốn cũ biết vấn vương nơi nào? Ngó lên nguyệt lặn sao dời Sống thời gởi nạc, thác thời gởi xương Huệ xấu vì bởi mất sương Em xanh xao vì bởi nhớ thương người tình. Ngó lên mây bạc, trời hồng, Thương em hỏi thiệt có chồng hay chưa? Ngó lên đám bắp trổ cờ, Biết em mấy tuổi, mà chờ uổng công. Ngó lên mây trắng, trăng tròn, Em đây anh đó, anh còn thương ai! Ngó lên trời thấy trăng khi tròn, khi khuyết Tui thương anh chung tình, anh nào biết tui thương. Ngó lên trời sao giăng tứ diện Ngó ngoài biển chim liệng, cá đua Em thề với anh hết miễu, hết chùa Ai cho em uống thuốc bùa em mê. Ngó lên trời không cao không thấp Ngó xuống biển không cạn không sâu Em dạo chơi mười tám nước chư hầu Không nghe ai than thở thảm sầu hơn anh.
  12. Ngó lên trời thấy mây vần vũ Ngó xuống Âm phủ thấy đủ mặt bá quan Ngó lên Nam Vang thấy cây mắm nước Ngó về song Trước thấy sóng bủa lao xao Anh thương em ruột thắt gan bào Biết em có thương lại chút nào hay không? Ngó lên chữ ứ, ngó xướng chữ ư Anh thương em thủng thẳng em ừ Anh đừng thương vội mẫu từ em hay. Ngó quanh ngó quất thì vui Ngó về chốn cũ bùi ngùi nhớ anh. Ngọn cỏ phất phơ, ngọn cờ phơ phất, Nồi đồng sôi, nồi đất cũng sôi. Anh với em duyên nợ hết rồi, Để cho người khác đứng ngồi với em. Ngọc còn ẩn đá chờ vàng, Anh còn ẩn sĩ chờ nàng lớn khôn. Ngỡi nhân nay đã giao kề Còn lo một nỗi nặng nề công lao Chữ rằng: bằng hữu chi giao Tui đây mình đó biết sao bớ mình? Nghe nói anh đau xanh xao như tàu lá, Lại thêm ba má đành đoạn dứt tình, Em vội lên chợ Bến Thành hốt một thang thuốc bắc, Có cam thảo, đại táo, rau câu Thêm vào một lý thịt trâu Một bầu rượu đế, Một rế tóc tiên, Một thiên ong vò vẽ, Một cân đường thẻ, Mộ mẻ xi măng, Một chục thằn lằn, Một trăm tắc kè, Em mới làm một tể để trị bịnh xanh xao Tay bưng chén thuốc, nước mắt em trào Gió giông thổi tới mận đào cũng phải rơi. Nhà anh lợp những mo nang Nói láo với nàng nhà ngói năm căn Nhà ngói năm căn để cha mẹ ở
  13. Hai đứa mình ở đỡ mái tranh. Nhái kêu chiều rộ dưới mương Thiếp đà an phận, còn thương nỗi chàng. Nhạn về biển bắc nhạn ôi! Bao thuở nhạn hồi, để én đợi trông. Nhạn còn náo nức hứng sương, Đây tui còn trực tiết, náu nương chờ mình. Nhằm cơn gió mát trăng thanh Hai đứa ta van vái cao xanh chứng cùng Trước sau hai đứa thủy chung Giải đồng nắm chặt chớ đừng lại phai. Nhắn năm bảy tin chẳng thấu tình Mần thơ cánh nhạn tạc chữ quỳnh thăm em. Nhập sơn cầm bổ dị Khai khẩu cốc nhơn nan Đến đây anh mở miệng ngỡ ngàng Lạ người, lạ mặt, lạ làng khó phân. Nhện sa trước miễu phân tình, Mình có chồng chưa, tôi chưa biết, chớ thấy mình tui thương. Nhìn nàng nước mắt thâm bâu, Nhạn bay cao bắn vói, cá ở ao sâu câu ngầm. Nhớ hiền lương anh mang bệnh dữ, Cảm thương thục nữ, quân tử ốm gầy. Em chẳng tin, giang tay vào cổ, anh giở bầu áo nầy cho coi. Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ, Đêm quân giấc ngủ, ngày mơ tiếng cười. Nhớ ai cơm chẳng muốn ăn, Hễ bưng lấy chén lại dằn xuống mâm. Nhứt điệp phù binh qui đại hải, Nhơn sanh hà xứ bất tương phùng Bốn phương chỉ thiếu anh hung, Liễu mai em chọn bá tùng sánh duyên. Nhứt nhựt vãng lai, thường ngày đối diện,
  14. Muốn phân đôi lời, sợ miệng thế gian. Nhứt nhựt bất kiến như tam thu hề Thăm em một chút anh trở lộn về, Kẻo mà con trăng kia nó lặn, tư bề vắng tanh. Nói hổ người, anh đừng cười em dại, Bởi thương mình nên phải trần ai. Nội trong Lục tỉnh Nam Kỳ, Thấy em ăn nói như mì anh thương. Có mặt tui, mình nói rằng thương, Mình về chốn cũ vấn vương nơi nào. Nỡ nào dứt nghĩa lìa tình, Bớ bạn ơi! Đây còn thương tưởng sao mình khiến xa. Nợ dương trần trả lần không hết, Tôi xa mình chắc chết vì đau. Nước chảy bon bon, Con vượn bồng con lên non hái trái Cảm thương nàng phận gái mồ côi. Nước chảy re re Con cá he xòe đuôi phụng Anh ở bạc tình trong bụng em hết thương. Nước chảy xuôi Con cá buôi lội ngược Em có chồng rồi thương sao được mà thương! Nước dưới sông lưng lửng Mây đưa gió vật vờ Tơ duyên đã buộc sờ sờ Qua đây bậu đó, còn chờ đâu xa? Nước sông còn đỏ như vang, Nhiều nơi lịch sự hơn nàng, nàng ơi! Nước lớn rồi lại nước ròng, Nào ai lấy nước nước hòng có con? Nước sông lửng đửng, lờ đờ, Đò đâu chẳng thấy anh chờ hết hơi.
  15. Nước ngã ba chảy ra giồng Dứa Nghe giọng anh hò, em ứa giọt châu. Nước ròng trong sạch chảy dài, Xác mía trôi dờn dợn, anh tưởng bông huệ lài lội theo. Nước trong khỏa múc một vùa Thương em cho trọn một mùa tháng giêng. Nước trong xanh chảy quanh miệng chén, Anh xa em rồi nhiều tiếng thị phi. Nước mắm ngon Tân Thủ, Thả miếng đu đủ ăn tận tình Thiếu chi người, anh không muốn, chỉ muốn một mình em thôi. Nước mắm ngon dầm con cá đối, Biểu chị Hai mầy để tối tao qua. Oan ức, bực tức, đấm ngực kêu thương, Người thương tôi trở lại, khổ vô chừng bạn ơi! Ô hô! Bình tích bể rồi Chén chung lỡ bộ, anh đứng ngồi không yên. Ôm mình dẫu có la làng Tôi đây la xóm hai đàng phạt chung Ôm mình lỡ có làm hung Nhơn cùng tắc biến tôi chung xuống sàn. Ơn cha rộng thênh thênh như biển Nghĩa mẹ dày dằng dặc bằng sông Thấy em phận gái chưa chồng Dầm sương dãi nắng nên lòng anh thương. Phải chi anh chưa vợ thì có nợ có duyên Em cũng cậy anh như thuyền cậy lái Bởi vì anh có vợ, nên lái lại nghịch chèo Thôi thôi hãy giữ lấy lèo Đừng ham thả lỏng, hiểm nghèo có khi. Phải căn dươn nhà lá cột chà là Không phải căn dươn nhà ngói đôi ba tòa, hổng ham. Phải lứa phải đôi thì ừ đi cho rảnh Chớ đừng làm mặt đảnh lắm tiếng đèo bòng
  16. Bốn mùa xuân, hạ ,thu, đông Ngày qua tháng lại ế chồng em ơi! Phải chi anh hóa đặng cây cội đào Để cho em đứng dựa vào thân anh. Phạm Công chung thủy Cúc Hoa Cớ sao Tào Thị hành hà Tấn – Nghi? Ăn năn nay có muộn gì Đặng chim bẻ ná em thì không ưa. Phận tôi nghèo đâu xứng đáng cùng ai Tưởng giếng sâu tôi mới nối sợi dây dài Nào ngờ giếng cạn tôi tiếc hoài sợi dây. Phù dung sớm nở tối tàn, Tiếng đồn rực rỡ, hỏi nàng có không? Phụ mẫu anh ương cây cúc Phụ mẫu em đây nuôi thúc cây đào Chừng nào đào khôn cúc lớn, mới kết vào mà làm suôi. Phụng hoàng cắn bức thơ loan, Miệng kêu quân tử dậy xem thơ nầy. Phụng hoàng lẻ bạn sầu tư Tôi đây lẻ bạn cũng như phụng hoàng. Phụng với loan gá nghĩa trên cành, Loan chưa bỏ phụng, phụng đành bỏ loan. Qua truông anh đạp phải gai Anh ngồi anh lể trách ai không chờ. Quả đào tiên ruột mất vỏ còn, Buông lời hỏi bạn đường mòn ai đi?
Đồng bộ tài khoản