Tiếu Ngạo Giang Hồ 133

Chia sẻ: Tran Vu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:77

0
36
lượt xem
3
download

Tiếu Ngạo Giang Hồ 133

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tham khảo tài liệu 'tiếu ngạo giang hồ 133', khoa học xã hội phục vụ nhu cầu học tập, nghiên cứu và làm việc hiệu quả

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tiếu Ngạo Giang Hồ 133

  1. Tiếu Ngạo Giang Hồ Hồi 133 Thấy giày mũ biết đường  theo lối Chung Trấn đứng tựa lưng vào tường, hắn sợ quá sắc mặt lợt lạt, không còn một chút huyết sắc, cất giọng run run hỏi: - Trên chốn giang hồ, có lắm tin đồn đại là Giáo chủ trước kia của Ma giáo là Nhậm Ngã Hành, lại mới xuất hiện. Các
  2. hạ... các hạ có phải là... Nhậm giáo chủ... Nhậm Ngã Hành không? Lệnh Hồ Xung vừa bật lên tràng cười hô hố vừa văng tục thóa mạ: - Tổ mẹ chúng nó! Cái gì mà Nhậm Ngã Hành với Nhậm Nhĩ Hành? Bản tướng đây là mệnh quan của triều đình, là hào kiệt đương thời, đi không
  3. đổi họ, ngồi chẳng đổi tên. Bản tướng họ Ngô, quan danh húy hiệu Thiên Ðức. Còn tụi bay là quân ở xó núi nào? Trại nào? Chung Trấn chắp tay đáp: - Các hạ phục hưng cơ nghiệp ở Ðông sơn. Chung mỗ tự biết mình không địch nỗi, vậy xin hãy tạm biệt, sau này có ngày tái ngộ.
  4. Ðột nhiên hắn nhảy vọt lại phía cửa sổ chuồn đi. Cao Khắc Tân cũng nhào ra theo. Bọn đồ đệ lục tục vọt mình qua cửa sổ tiếp tục dông tuốt. Trường kiếm ngổn ngang đầy mặt đất mà tên nào cũng hốt hoảng bỏ chạy không ai dám lượm một thanh nào.
  5. Lệnh Hồ Xung vẫn đứng yên, tay trái cầm túi đao, tay mặt nắm chuôi làm bộ gắng sức rút mấy lần mà thủy chung lưỡi đao vẫn không tách rời khỏi túi. Chàng lại càu nhàu: - Mẹ kiếp! Ðao kiếm gì mà han rỉ tệ hại đến thế? Mai mình phải đi kiếm một tên thợ mài
  6. dao để nó tháo cho mới dược. Ðịnh Tĩnh sư thái hai tay chắp trước ngực nói: - Ngô tướng quân! Tướng quân có rảnh thì cùng đi với lão ni để cứu bọn nữ đồ đệ được chăng? Lệnh Hồ Xung thấy bọn Chung Trấn đã bỏ đi, chàng chắc không còn tên nào chống
  7. nỗi Ðịnh Tĩnh sư thái vì kiếm pháp của bà tinh diệu phi thường. Chàng liền đáp: - Bản tướng cần phải ở lại đây uống mấy bát rượu đã! Lão sư thái ơi! Sư thái ngồi lại uống với bản tướng vài chung được chăng? Nghi Lâm nghe chàng nhắc đến chuyện uống rượu thì nghĩ
  8. bụng: - Ông tướng này mà gặp Lệnh Hồ đại ca thì thật là đôi bạn rất tương đắc. Nàng liếc cặp mắt trong sáng ngó trộm Lệnh Hồ Xung thì ngay phải mục quang chàng đang nhìn mình chằm chặp. Bất giác má nàng ửng hồng ra chiều bẻn lẻn. Nàng liền cúi
  9. đầu xuống không dám nhìn thẳng nữa. Ðịnh Tĩnh sư thái đáp: - Xin Ngô tướng quân miễn thứ cho bần ni. Bần ni không biết uống rượu và xin cáo biệt. Bà chắp tay thi lễ rồi trở gót đi ngay. Nghi Lâm theo Ðịnh Tĩnh sư thái ra cửa quán, nàng không nhịn được lại quay đầu nhìn
  10. Lệnh Hồ Xung lần nữa thì thấy chàng đã đứng lên vừa đi tìm rượu vừa càu nhàu: - Con bà nó! Người trong khách điếm này chết sạch sành sanh không còn một mống nào hay sao mà chẳng thấy chúng ló mặt ra? Nghi Lâm nghĩ thầm trong bụng: - Lúc ở trong bóng tối, ta nghe
  11. khẩu âm ông tướng này phảng phất như thanh âm của Lệnh Hồ đại ca. Có điều hễ ông mở miệng là tuôn ra những lời thô tục, mỗi câu lại đèo thêm mấy tiếng tục tằn, đâu có được văn nhã lễ mạo như Lệnh Hồ đại ca? Ta...Ta thật khéo nghĩ quanh nghĩ quẩn! Hỡi ơi! Thật là... Lệnh Hồ Xung tìm thấy vò
  12. rượu liền ghé miệng vào nốc ừng ực hết đến nữa vò. Chàng nghĩ bụng: - Mấy bà vãi già, ni trẻ rối mấy cô gái đó có quay trở lại, lại loe toe cái miệng. Cô này chưa dứt lời bà kia lại hỏi tới. Mình mà đối đáp lỡ một câu tất bị lòi đuôi. Các mụ đi khỏi lại càng rảnh mình. Những cô kia có cứu tỉnh lại được ít ra cũng
  13. mất nữa giờ. Mình thì bụng đã đói meo, hãy tìm đồ ăn một bữa cho no đã. Chàng lại nâng vò rượu lên uống cho cạn sạch không còn lấy một giọt rồi mới lần mò xuống bếp để tìm đồ ăn. Chàng vào bếp thấy một chảo cơm trắng đang bốc hơi ngùn ngụt nhưng mũi ngửi đã thấy mùi khét lẹt vì bị cháy khê.
  14. Chàng biết chảo cơm này là do bọn Chung Trấn nấu rồi chưa kịp ăn. Chàng xới cơm vào bát rồi cúi đầu xuống ăn luôn mấy miếng. Ðoạn chàng lại chạy đi kiếm đồ ăn. Chàng vừa ăn được mấy miếng, bỗng nghe tiếng Nghi Lâm thét lên lanh lảnh từ đàng xa vọng lại.
  15. Nàng lớn tiếng gọi: - Sư bá! Bớ sư bá! Sư bá ở chỗ nào? Thanh âm la gọi rất cấp bách! Lệnh Hồ Xung tay bưng bát cơm hấp tấp chạy về phía phát ra âm thanh. Chàng thấy Nghi Lâm và hai cô nhỏ tuổi đứng trên đường phố, lớn tiếng réo gọi: - Sư bá! Sư phụ ới! ...
  16. Lệnh Hồ Xung hỏi ngay: - Có chuyện chi mà hốt hoảng như vậy? Nghi Lâm đáp: - Tiểu ni đi cứu tỉnh Trịnh sư thư và Tần sư muội. Còn sư bá nóng ruột đi kiếm các vị sư thư khác. Lúc bọn tiểu ni ba người ra khỏi phòng thì chẳng biết lão nhân gia đi về hướng nào nữa.
  17. Lệnh Hồ Xung thấy Trịnh Ngạc mới trạc 22 tuổi, mà Tần Quyên lại càng nhỏ nữa, bất quá mới 15,16 thì bụng bảo dạ: - Cô bé này hãy còn là con nít đã biết gì đâu mà sao phái Hằng Sơn cũng cho cô đi làm chi? Chàng liền mỉm cười đáp: - Bản tướng biết các vị đó ở
  18. chỗ nào rồi. Vậy các cô hãy đi theo bản tướng. Ðoạn chàng chạy lẹ về phía Ðông Bắc, đến gian phòng lớn mà bọn Nghi Thanh, Nghi Hòa bị bắt lúc trước. Vừa tới nơi, Lệnh Hồ Xung đẩy cửa mở ra. Nhưng chàng sợ người đàn bà lúc nãy chuyên đánh thuốc mê hãy còn ở bên
  19. trong nên quay lại bảo mấy cô đi theo: - Các cô hãy lấy khăn tay bịt mũi lại vì trong nhà có con mụ tàn ác chuyên phóng thuốc độc. Chàng cũng đưa tay lên bịt mũi và ngậm miệng lại rồi mới khoa chân bước vào phòng. Mọi người vào trong đại dường bất giác đều thộn mặt
  20. ra! Nguyên trong phòng này lúc trước bao nhiêu đệ tử phái Hằng Sơn bị điểm huyệt và la trời đều nằm ngổn ngang ở dưới đất thì bây giờ không thấy tông tích đâu nữa. Lệnh Hồ Xung buột miệng la: - Ô hay! Chàng ra chiều rất đỗi ngạc nhiên.
Đồng bộ tài khoản