Tiếu Ngạo Giang Hồ 139

Chia sẻ: Tran Vu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:72

0
25
lượt xem
2
download

Tiếu Ngạo Giang Hồ 139

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tham khảo tài liệu 'tiếu ngạo giang hồ 139', khoa học xã hội phục vụ nhu cầu học tập, nghiên cứu và làm việc hiệu quả

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tiếu Ngạo Giang Hồ 139

  1. Tiếu Ngạo Giang Hồ Hồi 139 Tịch Tà kiếm phổ lại mất tích Nghi Hòa tức giận nói: - Lệnh Hồ đại hiệp đây hễ thấy việc nghĩa là dũng cảm nhúng tay vào, y cứu nạn cho người trong cơn nguy cấp. Ðó mới là bậc đại anh hùng, đại trượng phu chân chính. Còn các ngươi tự xưng là hào kiệt,
  2. nhưng thực ra chỉ là những tên ngụy quân tử cầu an mà thôi. Ngoại hiệu Nhạc Bất Quần là "Quân tử kiếm", nên bọn đệ tử phái Hoa Sơn tối kỵ ba chữ "ngụy quân tử". Lao Ðức Nặc thấy trong lời nói của Nghi Hòa hiển nhiên mỉa mai sư phụ hắn. Hắn liền rút thanh trường kiếm ra khỏi vỏ đánh "soạt" một tiếng đâm vào
  3. cổ họng Nghi Hòa. Ðó là chiêu tuyệt diệu trong kiếm pháp phái Hoa Sơn tên gọi là "Hữu phụng lai nghi". Nghi Hòa không ngờ hắn động thủ một cách đột ngột. Cô chưa kịp rút kiếm ra đón đỡ thì mũi kiếm của đối phương đã phóng gần tới cổ họng. Cô bật tiếng la hoảng. Ánh hàn quang lấp lánh, bảy
  4. thanh trường kiếm đã kéo đến bao vây Lao Ðức Nặc. Lao Ðức Nặc vội xoay kiếm về đón đỡ, nhưng hắn chỉ ngăn được một mũi kiếm đâm vào trước ngực. "Roạt roạt" mấy tiếng! Sáu thanh trường kiếm của sáu nữ đệ tử phái Hằng Sơn đã đâm trúng áo hắn thành sáu vết rách mà vết nào cũng dài đến hai ba
  5. thước. Ðây là bọn đệ tử phái Hằng Sơn không có ý định giết Lao Ðức Nặc, mỗi mũi kiếm mới đâm đến gần người hắn đã dừng lại. Trong bọn này có Trịnh Ngạc công phu tương đối còn non hơn, cô phóng kiếm chưa nắm vững được phần khinh trọng. Cô cầm kiếm không vững,
  6. chiêu kiếm không chuẩn đích, nên đánh rách tay áo mé hữu của Lao Ðức Nặc, mũi kiếm cô còn đâm sâu vào da hắn sâu chừng nửa tấc. Lao Ðức Nặc kinh hãi vô cùng, vội nhảy lùi lại. Bỗng nghe đánh "bạch" một tiếng. Một cuốn sách từ trong bọc hắn rớt xuống. Dưới ánh mặt trời, ai cũng
  7. trông rõ, trên bìa sách viết bốn chữ: "Tử hà bí lục". Lao Ðức Nặc cả kinh thất sắc, muốn tiến lại vồ lấy. Lệnh Hồ Xung vội la lên: - Phải ngăn hắn lại! Lúc này Nghi Hòa đang tuốt kiếm cầm tay. Cô phóng ra ba chiêu veo véo. Lao Ðức Nặc vung kiếm lên gạt, nhưng không tiến thêm
  8. được bước nào. Nhạc Linh San lớn tiếng hỏi: - Gia gia! Pho bí lục này sao lại ở trong mình nhị sư ca? Lệnh Hồ Xung cũng lớn tiếng hỏi: - Lao Ðức Nặc! Có phải lục sư đệ cũng bị hại về tay ngươi không? Hôm ấy ở trên ngọn núi cao
  9. nhất dãy Hoa Sơn, đột nhiên "Tử hà bí lục" mất biến. Ðó là một mối nghi ngờ tuyệt đại. Dè đâu lúc này một cô nữ đệ tử phái Hằng Sơn cắt đứt dây lưng thắt vạt áo của Lao Ðức Nặc, lại làm rách cả miệng túi nên pho bí lục nội công, vật báu trấn sơn của phái Hoa Sơn lại rớt ra. Lao Ðức Nặc xẳng giọng:
  10. - Ngươi nói nhăng gì thế? Ðột nhiên gã ngồi thụt xuống rồi xông về mé tả, chạy vào một ngõ hẻm lướt người đi như bay. Lệnh Hồ Xung tức quá phóng bước đuổi theo. Nhưng chàng chỉ chạy được mấy bước, bỗng người chàng lảo đảo té xuống. Nghi Lâm cùng Trịnh Ngạc
  11. chạy lại đỡ chàng dậy. Nhạc Linh San lượm cuốn sách lên đưa cho phụ thân nói: - Té ra nhị sư ca đã đánh cắp. Nhạc Bất Quần giận xám mặt lại, đón lấy coi thì quả nhiên là cuốn bí lục nội công truyền đời của bản phái. May mà những trang sách còn nguyên vẹn, chưa bị rách nát. Tiên sinh hằn học nói:
  12. - Trăm điều ngang ngửa vì ngươi. Tại ngươi lấy đưa cho gã để làm món nhân tình? Nghi Hòa là tay miệng lưỡi không vừa, cô liền lớn tiếng nói: - Thế mới là hòa mình với quân dơ dáy. Vu Tẩu chạy đến trước mặt Lệnh Hồ Xung hỏi: - Lệnh Hồ đại hiệp! Ðại hiệp
  13. thấy trong mình thế nào? Lệnh Hồ Xung nghiến răng đáp: - Ta... ta... Sư đệ ta bị hắn giết chết. Ðáng giận thay mình không đuổi kịp. Bỗng thấy Nhạc Bất Quần , Nhạc phu nhân và bọn đệ tử phái Hoa Sơn trở gót đi vào đóng cổng tiêu cục lại, chàng
  14. nghĩ thầm: - Ðại đệ tử của sư phụ học võ công âm độc phe Ma giáo, rồi nhị đệ tử lại sát hại đồng môn, ăn cắp bí lục của bản môn, trách nào lão gia không buồn bực được? Chàng liền nói: - Tôn sư bị khốn, chúng ta phải hỏa tốc đi cứu người mới được. Việc này không nên
  15. chậm trễ. Còn tên ác tặc Lao Ðức Nặc sớm muộn gì cũng sẽ gặp phải tay ta. Vu Tẩu nói: - Ðại hiệp mình bị trọng thương như vậy... Hỡi ơi! Tiểu phụ không biết nói thế nào... Nguyên mụ là một người tôi tớ xuất thân. Hiện giờ tuy địa vị mụ không hèn kém nữa, nhưng
  16. kiến thức hẹp hòi, không hiểu nói thế nào để tỏ lòng cảm kích Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung nói: - Chúng ta mau chạy ra ngoài chợ lừa ngựa. Không cần giá cả, đây có tiền rồi. Bao nhiêu con cũng mua hết. Tham tướng Ngô Thiên Ðức có bao nhiêu vàng bạc lấy cả ra. Mọi người chạy ra chợ bán lừa
  17. ngựa thấy con nào cũng mua. Nhưng còn thiếu mất 5 con. Mười bốn cô người nhẹ hơn, hai người cưỡi chung một ngựa. Ðoàn người đi ra cửa Bắc thành Phúc Châu rồi cứ nhằm phía Bắc mà chạy. Ðoàn người đi chừng được hơn 10 dặm thì thấy trên khu
  18. đất cỏ mọc có một đàn ngựa đến dư trăm con, mà chỉ có 6,7 tên quân coi giữ, liền biết ngay là ngựa của quan quân. Lệnh Hồ Xung nói: - Hãy ra cướp lấy đám ngựa kia! Vu Tẩu nói: - Ðây là ngựa của quan quân, làm thế không ổn. Lệnh Hồ Xung nói:
  19. - Cứu người là việc gấp, dù là ngựa của Hoàng đế cũng phải cướp, còn có chi là ổn với không ổn? Nghi Thanh nói: - Ðắc tội với quan nha thì e rằng... Lệnh Hồ Xung ngắt tiếng: - Việc cứu sư phụ của các cô là cần hay việc tuân giữ vương pháp là khẩn cấp hơn?
  20. Nghi Hòa nói xen vào: - Tướng quân nói phải lắm! Lệnh Hồ Xung hô lên: - Ðiểm huyệt những tên quân cho chúng ngã ra rồi dắt lấy ngựa. Tiếng hô của chàng đúng là một hiệu lệnh oai nghiêm vô cùng. Từ sau khi Ðịnh Tĩnh sư thái qua đời, quần đệ tử phái Hằng Sơn lâm vào tình trạng "thồng rồng mất mẹ", trong
Đồng bộ tài khoản