Tiếu Ngạo Giang Hồ 148

Chia sẻ: Tran Vu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:73

0
18
lượt xem
3
download

Tiếu Ngạo Giang Hồ 148

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tham khảo tài liệu 'tiếu ngạo giang hồ 148', khoa học xã hội phục vụ nhu cầu học tập, nghiên cứu và làm việc hiệu quả

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tiếu Ngạo Giang Hồ 148

  1. Tiếu Ngạo Giang Hồ Hồi 148 Vì mạo hiểm, Hồ Xung thủ  thắng Hơn hai chục chiêu kiếm này đều chém về phía Lệnh Hồ Xung, nhưng mũi kiếm đưa tới chiêu nào cũng cách chàng đến bảy tám thước. Lệnh Hồ Xung cũng vung kiếm lên nghinh địch, có lúc đánh vào hán tử gánh củi một
  2. thức, có lúc nhằm đâm vào hán tử gánh rau một chiêu và đều cách người họ đến bảy tám thước. Nhưng lạ thay! Hai hán tử hễ thấy chàng ra chiêu là lộ vẻ hoang mang hoặc nhảy nhót né tránh, hoặc hấp tấp vung kiếm lên đón đỡ. Quần hào thấy thế đều đứng thộn mặt ra.
  3. Hiển nhiên mũi kiếm của Lệnh Hồ Xung còn cách người đối phương rất xa mà lúc chàng ra chiêu chẳng có chút kình phong nào. Ðây lại không phải là chàng phát huy kiếm khí vô hình để tấn công mà sao hai hán tử hoang mang chỉ sợ đón đỡ không kịp? Quần hào theo dõi cho đến lúc này mới biết hai hán tử kia
  4. quyết không phải là hạng tiều phu hay gánh rau thông thường mà là những nhân vật công lực tinh thâm, bản lãnh cao cường. Lúc bọn họ ra chiêu công kích thì một người trầm trọng, một người như kẻ điên khùng, nhưng lúc họ né tránh đỡ gạt thân hình lại nhẽ nhõm và ổn định vững vàng. Nếu họ không dầy công tu luyện hàng mấy
  5. chục năm thì quyết không thể đến trình độ đó được. Bỗng nghe hai hán tử đồng thanh la hét, biến đổi thế kiếm. Hán tử gánh củi hươi những chiêu kiếm ra một phạm vi rất rộng và đường kiếm rất hùng hồn. Người gánh rau khi tiến khi lui rất là mau lẹ. Ðầu mũi kiếm
  6. vọt những điểm hàn tinh. Lệnh Hồ Xung cầm thanh trường kiếm đưa mũi chênh chếch lên không cử động nữa. Cặp mắt chàng có lúc trợn lên nhìn hán tử gánh củi, có lúc ngó chằm chặp vào hán tử gánh rau. Mục quang chàng tới đâu là hai hán tử lại nhượng bộ chiêu thức, hoặc hô hoán lùi lại, hoặc chuyển thế công
  7. thành thế thủ. Bọn Kế Vô Thi, Lão Ðầu Tử là những tay võ công cao cường theo dõi một hồi lâu, dần dần đã nhìn ra manh mối. Họ thấy hai hán tử phải né tránh hoặc rút lui để tự bảo vệ nhằm vào lúc mục quang của Lệnh Hồ Xung phóng ra bắn vào những yếu huyệt trên hai người kia.
  8. Bỗng thấy hán tử gánh củi vung kiếm lên chém giữa lúc Lệnh Hồ Xung chiếu mục quang vào huyệt Thương khúc ở bụng dưới hắn. Bỗng chiêu kiếm của hắn chỉ phóng ra nửa vời rồi lập tức thu về để chống đỡ huyệt Thương Khúc trong người hắn. Lúc này hán tử gánh rau đâm liền mấy chiêu vào Lệnh Hồ
  9. Xung. Lệnh Hồ Xung lại đưa mục quang chiếu vào huyệt Thiên Ðỉnh ở cổ hắn. Hán tử gánh rau vội cúi đầu xuống. Thanh kiếm của hắn cắm sâu xuống đất rắn trong thửa ruộng khô. Cứ tình trạng này thì dường như cặp mắt của Lệnh Hồ Xung phóng ra ám khí khiến
  10. cho đối phương nhất định không để chàng chiếu mục quang vào huyệt Thiên đỉnh. Hai hán tử sử kiếm một hồi như vậy rồi mồ hôi toát ra đầm đìa. Chỉ trong khoảng khắc, áo quần họ ướt đẫm chẳng khác người ngã xuống nước bò lên. Lão già đứng ngoài bàng quang theo dõi cuộc đấu không nói
  11. nửa lời. Ðột nhiên lão ho lên một tiếng rồi nói: - Thật đáng bội phục! Thật đáng bội phục! Ðoạn lão bảo hai hán tử gánh củi và gánh rau: - Các ngươi hãy lui ra! Hai hán tử dạ một tiếng. Nhưng Lệnh Hồ Xung vẫn đưa mắt láo liên nhanh như điện
  12. chớp và không rời những yếu huyệt của hai người. Hai người vừa múa kiếm chống đỡ vừa lùi lại mà thủy chung vẫn không sao thoát khỏi mục quang của Lệnh Hồ Xung. Lão già reo lên: - Hảo kiếm pháp! Lệnh Hồ công tử! Ðể lão hán lãnh giáo mấy cao chiêu.
  13. Lệnh Hồ Xung đáp: - Vãn bối không dám đương. Rồi chàng quay lại nhìn lão già chắp tay thi lễ. Bây giờ hai hán tử mới thoát khỏi luồng mục quang của Lệnh Hồ Xung không theo dõi họ nữa. Hai người liền như đôi chim khổng lồ tung mình bay vọt ra
  14. ngoài mấy trượng. Quần hào thấy thế không nhịn được nổi tiếng hoan hô. Kiếm pháp hai hán tử đó thế nào hai người khó mà hiểu được, nhưng thấy họ nhảy lộn ngược người ra thật xa, thân pháp đã linh diệu lại ngoạn mục vô cùng. Bây giờ ai cũng biết võ công hai người này vào hạng thượng thặng.
  15. Lão già lại ho mấy tiếng rồi nói: - Lệnh Hồ công tử đã nhẹ đòn cho các người đó. Nếu chàng đánh thực sự thì hai ngươi đã bị thương đến hàng trăm chỗ rồi, chứ khi nào các ngươi được bình yên mà sử hết một đường kiếm pháp? Các ngươi mau lại tạ ơn đi. Hai hán tử nhảy vọt lại cúi rạp
  16. xuống tận đất. Hán tử gánh rau nói: - Bữa nay tại hạ mới biết ngoài vòm trời này còn có vòm trời khác, ngoài cõi người này còn có cõi người khác. Kiếm pháp của công tử trên đời hiếm có. Lúc nãy bọn tại hạ đã có điều vô lễ, xin công tử tha tội cho. Lệnh Hồ Xung chắp tay đáp lễ
  17. hỏi: - Kiếm pháp phái Võ Ðương rất là thần diệu. Hai vị dùng kiếm một âm một dương, một cương, một nhu. Phải chăng đây là Thái cực kiếm pháp? Hán tử gánh rau đáp: - Thật không bõ làm trò cười cho công tử. Vừa rồi bọn tại hạ sử đó là "Lưỡng nghi kiếm pháp". Chiêu kiếm hãy còn
  18. phân ra âm dương chưa hợp vào làm một được. Lệnh Hồ Xung nói: - Tại hạ đứng khách quan mà nói, miễn cưỡng phân biệt được một chút tinh diệu trong kiếm pháp. Nếu là cuộc đấu thật sự thì vị tất đã trông thấy chỗ sơ hở để thừa cơ. Lão già nói: - Công tử bất tất phải quá
  19. khiêm. Mục quang của công tử chiếu đâu thì chỗ đó đúng là nhược điểm của Lưỡng nghi kiếm pháp. Ðường kiếm pháp này... Ðường kiếm pháp này... Lão già nói luôn mấy câu "Ðường kiếm pháp này" rồi không ngớt lắc đầu nói tiếp: - Hơn năm chục năm trước phái Võ Ðương có hai vị đạo trưởng đã hao tổn mấy chục
  20. năm tâm huyết mới phát giác ra trong Lưỡng Nghi kiếm pháp có âm có dương, cũng có cương nhu. Hỡi ơi!... Lão buông tiếng thở dài này hiển nhiên có ý nói: "Ngờ đâu gặp phải một tay cao thủ về kiếm thuật, không đủ chống lại một đòn". Nguyên vừa rồi Lệnh Hồ Xung
Đồng bộ tài khoản