Tiếu Ngạo Giang Hồ 151

Chia sẻ: Tran Vu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:70

0
22
lượt xem
2
download

Tiếu Ngạo Giang Hồ 151

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

tác phẩm của Kim Dung;sưu tầm từ internet

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tiếu Ngạo Giang Hồ 151

  1. Tiếu Ngạo Giang Hồ Hồi 151 Toan thoát hiểm Quần Hùng  thất bại Lệnh Hồ Xung tuy không quay đầu lại nhưng cũng biết tiếng chát chúa đó là do khí giới của Lam Phượng Hoàng vung lên đỡ gạt nhát kiếm của sư phụ. Chàng liền điểm đầu chân trái xuống rồi nhảy vọt về phía trước ra xa mấy trượng rồi
  2. mới quay đầu lại. Nhạc Bất Quần rượt tới như bóng theo hình. Mũi trường kiếm của tiên sinh còn cách trước ngực chàng không đầy một thước. Lam Phượng Hoàng chuyển động một cái vòng bạc tròn như bánh xe, đường kính không đầy một thước. Chàng không biết đó là thứ binh khí gì.
  3. Bỗng nghe đánh "choang" một tiếng, Lam Phượng Hoàng gạt được lưỡi kiếm của đối phương. Nhạc Bất Quần toan tiếp tục đuổi nữa, bỗng nghe phía sau có thanh âm lạnh lẽo cất lên: - Liệng kiếm đi! Tiếp theo tiên sinh cảm thấy sau lưng hơi đau nhói một chút, liền biết là sau lưng mình đã bị
  4. kiềm chế, thì không khỏi hối hận. Nên biết Nhạc Bất Quần trước nay làm việc gì cũng thận trọng tiên sinh chưa bị ai ám án bao giờ. Phen này tiên sinh thấy tên đại đệ tử do mình nuôi dưỡng dạy bảo đi kết đảng với bọn tà ma, trong tay lại dắt díu một ả ma nữ thì căm tức
  5. đến cực điểm; những hận mình không thể đâm chàng một kiếm suốt từ trước ngực ra đến sau lưng cho hả giận. Theo lẽ ra chiêu kiếm nào của tiên sinh cũng đâm trúng Lệnh Hồ Xung mới phải, không ngờ nội lực chàng cao thâm đến trình độ khôn lường. Thủy chung những chiêu của tiên sinh phóng ra vẫn cách người
  6. chàng nửa thước hay bảy tám tấc. Vì tiên sinh ham tranh thắng gắng sức đuổi theo để đến nỗi bị hãm thân vào trùng vi mà không hay biết. Tiên sinh ngửng đầu lên liền ngó thấy trên cổng chùa Thiếu Lâm có tấm biển đề bốn chữ lớn: "Thiếu Lâm Cố Tự". Té ra đã rượt tới cổng chùa Thiếu Lâm.
  7. Giữa lúc tiên sinh đang ngơ ngác lại thấy bên mình có bẩy tám người bao vây đều cầm binh khí trỏ vào mình. Tiên sinh chỉ nhúc nhích một chút là lập tức bị loạn đao phân thây. Tiên sinh đành buông tay cho thanh trường kiếm rớt xuống đất. Phía sau Nhạc Bất Quần là người cầm phán quan bút kiềm chế huyệt đạo tiên sinh chính
  8. là Dạ Miêu tử Kế Vô Thi. Hắn lớn tiếng gọi: - Minh chủ! Bọn anh em ta không xông ra được mà bị thương vong rất nhiều. Bây giờ đành kêu mọi người hãy tạm thời quay trở lại rồi sẽ tính kế. Lệnh Hồ Xung vừa liếc mắt trông đã nhận ra thấy phần bại về mình. Nếu để đối phương
  9. xông lên truy sát thì khó lòng vãn hồi được đại cuộc. Chàng liền lớn tiếng kêu: - Xin anh em hãy trở về chùa Thiếu Lâm! Xin lập tức rút lui! Nội lực chàng đầy rẫy. Tiếng kêu gọi vào giữa lúc hàng mấy ngàn người đang ham chiến mà khắp nơi cùng nghe thấy.
  10. Bọn Kế Vô Thi, Tổ Thiên Thu mấy chục người cũng đồng thanh la lên: - Minh chủ có lệnh: Toàn thể anh em hãy rút về chùa Thiếu Lâm. Lệnh Hồ Xung lại cất tiếng gọi: - Thưa sư phụ! Ðệ tử cam bề đắc tội. Xin sư phụ hãy trở về.
  11. Bỗng nghe một tiếng rú kinh khủng. Lại có người bị thương té xuống. Hai tên đạo sĩ đang chống kiếm xông lên. Lệnh Hồ Xung nhảy vọt lại. Kiếm quang vừa loé lên, cổ tay hai đạo nhân đã bị trúng kiếm, binh khí rớt xuống đất. Cả hai người vội xoay mình chạy xuống. Quần hào nghe tiếng hô hoán,
  12. lục tục rút lui. Một số người chính phái ỷ mình sức mạnh xông lên liền bị lưỡi kiếm của Lệnh Hồ Xung chém tử thương hoặc phải chạy trốn vì lên núi rồi không thể địch lại với số đông. Sau khoảng thời gian chừng ăn cơm xong bữa cơm, dưới chân núi cũng nổi lên từng hồi thanh
  13. la vang dội. Ðó là hiệu thu binh của các phe chính giáo không để đồ đệ rượt theo lên núi nữa. Trước cửa chùa Thiếu Lâm chỉ còn vang lên những tiếng thóa mạ, tiếng rên la, tiếng kêu gào không ngớt. Trên mặt đất rải rác còn lại những vũng máu tươi mùi tanh sặc sụa. Kế Vô Thi truyền lệnh xuống
  14. lựa lấy tám trăm người lành mạnh chưa bị chút thương tích nào chia làm tám đội canh giữ tám hướng, để phòng ngừa địch nhân xông kích. Trong mấy ngàn quần hào đến chùa Thiếu Lâm chỉ chừng phân nửa thuộc các môn phái hay các bang hội còn giữ được đôi chút trật tự. Ngoài ra mấy
  15. ngàn người đều là những tay võ công cao cường, nhưng lại ô hợp, vô tổ chức. Trận thua này khiến cho họ thêm phần nhốn nháo hỗn loạn, mạnh ai nấy nói ầm ỹ cả lên, không biết đường nào mà lần. Kế Vô Thi nhìn Lệnh Hồ Xung nói: - Lần này chúng ta tuy bị thất bại không xuống núi được
  16. nhưng còn may ở chỗ bắt được chưởng môn phái Hoa Sơn giữ lại để làm con tin trọng yếu. Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi hỏi: - Sao? Sư phụ tại hạ chưa về ư? Chàng nhìn thấy Nhạc Bất Quần ngồi ủ rũ dưới đất, hai tay thõng thượt thì biết ngay là tiên sinh đã bị điểm huyệt, liền
  17. nói: - Kế huynh! Xin Kế huynh giải khai huyệt đạo cho sư phụ tại hạ. Kế Vô Thi hạ thấp giọng xuống hỏi: - Hiện giờ chúng ta ở vào tình trạng rất nguy hiểm! Minh chủ hiện nay không còn là đệ tử phái Hoa Sơn nữa thì hà tất phải câu nệ tình sư đệ?
  18. Lệnh Hồ Xung lớn tiếng: - Một ngày làm thầy bằng suốt đời làm cha. Xin Kế huynh vì bạch diện của tại hạ mà đừng mang tội với gia sư. Nhạc Bất Quần "hứ" một tiếng rồi quát hỏi: - Các ngươi muốn giết muốn mổ thì cứ việc hạ thủ đi! Ai là sư phụ quân yêu tà dâm tặc? Kế Vô Thi hỏi:
  19. - Y không nhận minh chủ làm đồ đệ, hà tất minh chủ phải nhận y làm sư phụ? Lệnh Hồ Xung lắc đầu chạy đến sau lưng Nhạc Bất Quần giải khai huyệt đạo cho tiên sinh. Chàng lại lượm cả thanh trường kiếm bỏ dưới đất đeo vào sau lưng lão rồi nói: - Ðệ tử thật tội đáng muôn thác.
  20. Nhạc Bất Quần đón lấy thanh trường kiếm, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, những muốn đâm vào trái tim Lệnh Hồ Xung, nhưng lão biết võ công chàng ghê gớm có đâm cũng chẳng chết được chàng mà dù có đâm chết được chàng đi nữa thì bốn mặt toàn là địch nhân, lão cũng uổng mạnh ở trên núi Thiếu Thất này. Lão trợn mắt nhìn
Đồng bộ tài khoản