Tiếu Ngạo Giang Hồ 173

Chia sẻ: Tran Vu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:77

0
19
lượt xem
1
download

Tiếu Ngạo Giang Hồ 173

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tham khảo tài liệu 'tiếu ngạo giang hồ 173', khoa học xã hội phục vụ nhu cầu học tập, nghiên cứu và làm việc hiệu quả

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tiếu Ngạo Giang Hồ 173

  1. Tiếu Ngạo Giang Hồ Hồi 173 Thầy trò bỉ ổi, Hào Kiệt than  thầm Lệnh Hồ Xung và Nhậm Ngã Hành cùng vung kiếm nhằm chém lẹ vào lưng Ðông Phương Bất Bại. Hướng Vân Thiên cầm roi nhằm quất vào đầu Dương Liên Ðình đánh véo một tiếng. Ðông Phương Bất Bại chẳng
  2. kể gì đến sự sống chết của hắn, vội xoay cây kim thêu nhằm đâm vào trước ngực Hướng Vân Thiên. Bỗng Hướng Vân Thiên cảm thấy toàn thân nhức nhối. Cây nhuyễn tiên tuột khỏi tay rớt xuống đất. Cùng lúc đó hai thanh kiếm của Lệnh Hồ Xung và Nhậm Ngã Hành đâm sột vào lưng Ðông
  3. Phương Bất Bại. Ðông Phương Bất Bại run bần bật té lăn vào người Dương Liên Ðình. Nhậm Ngã Hành cả mừng rút kiếm ra, chỉ mũi kiếm vào sau gáy hắn quát lên: - Ðông Phương Bất Bại! Té ra ngươi cũng có ngày hôm nay lọt vào tay ta.
  4. Doanh Doanh chưa hết sợ hãi, hai chân bủn rủn không đứng vững chỉ chực té nhào. Lệnh Hồ Xung vội chạy đến đỡ nàng thì thấy máu tươi ở má bên trái nàng đang chảy xuống. Nàng dịu dàng nói: - Xung ca cũng bị thương nhiều rồi. Nàng đưa tay áo lên lau mặt
  5. cho Lệnh Hồ Xung. Bỗng thấy tay áo nàng dính máu, chàng biết mặt mình cũng bị mũi kim đâm trúng nhiều chỗ. Chàng lại thấy hai vết thương trên lưng Ðông Phương Bất Bại máu tươi vọt lên như suối, hiển nhiên hắn bị tử thương. Ðông Phương Bất Bại miệng không ngớt la gọi: - Liên đệ! Liên đệ! Bọn ác ôn
  6. hành hạ Liên đệ thật là tàn nhẫn. Dương Liên Ðình tức giận hỏi: - Giáo chủ vẫn tự khen bản lãnh tuyệt luân mà sao không giết được mấy tên gian tặc này? Ðông Phương Bất Bại ấp úng đáp: - Ta... ta đã dùng hết sức bình
  7. sinh, song võ công chúng đã ghê gớm đến độ không ngờ... Ðột nhiên Ðông Phương Bất Bại bật người lên rồi té xuống đất. Nhậm Ngã Hành sợ hắn còn đứng dậy được để chiến đấu liền vung kiếm chém vào đùi hắn. Ðông Phương Bất Bại nhăn
  8. nhó cười nói: - Nhậm giáo chủ! Chung quy giáo chủ đã thắng. Tại hạ đành chịu thất bại. Nhậm Ngã Hành bật lên tràng cười khanh khách hỏi: - Ngoại hiệu của ngươi bây giờ thay đổi đi chứ! Ðông Phương Bất Bại lắc đầu đáp: - Ðông Phương Bất Bại này đã
  9. bại trận thì chẳng thể sống ở đời được nữa. Còn thay đổi làm chi? Hắn hạ thấp giọng xuống nói tiếp: - Nếu lấy một chọi một thì giáo chủ chẳng thể nào đánh bại được tại hạ. Nhậm Ngã Hành ngơ ngẩn một chút rồi đáp: - Ðúng thế! Bản lãnh ngươi
  10. cao cường hơn ta. Ta rất khâm phục. Ðông Phương Bất Bại nhìn Lệnh Hồ Xung nói: - Lệnh Hồ Xung! Kiếm pháp của ngươi tuy rất cao thâm, nhưng một mình ngươi cũng chẳng thể hạ được ta. Lệnh Hồ Xung đáp: - Phải đấy! Sự thực thì bọn tại hạ bốn người liên thủ hợp lực
  11. vị tất đã thắng được các hạ. Có điều các hạ mải lo cho gã họ Dương mà phải bị thương. Võ công của các hạ thật thiên hạ vô địch. Ðông Phương Bất Bại mỉm cười nói: - Hai vị nói vậy thật là khí phách của bậc đại trượng phu. Chao ôi! Ta luyện Quỳ Hoa bảo điển, chế đan phục thuốc,
  12. lại theo bí quyết trong bí lục đó tu luyện chân khí, dần dần trụi hết râu, giọng nói biến đổi, tính tình cũng biến đổi luôn. Bình sinh ta rất ghét đàn bà, mà bao nhiêu tâm ý lại để cả vào chàng trai Dương Liên Ðình. Ðó chẳng phải là... một chuyện kỳ dị lắm ư? Nhậm giáo chủ! tại hạ phải chết chỉ mong các hạ chấp thuận cho
  13. một điều. Nhậm Ngã Hành hỏi: - Ðiều gì? Ðông Phương Bất Bại đáp: - Xin giáo chủ tha mạng cho Dương Liên Ðình và đem y rời khỏi Hắc Mộc Nhai. Nhậm Ngã Hành cười đáp: - Ta phải lăng trì gã, phân thây gã làm trăm mảnh. Bữa nay chặt một ngón tay, ngày mai
  14. cắt một ngón chân... Ðông Phương Bất Bại gầm lên: - Ngươi... ngươi thật là ác độc! Ðoạn hắn tung mình lên lao về phía Nhậm Ngã Hành. Tuy Ðông Phương Bất Bại bị thương cực kỳ trầm trọng, động tác kém bề minh mẫn mà
  15. thế lao mình của hắn vẫn còn mãnh liệt kinh người. Nhậm Ngã Hành vung trường kiếm đâm từ trước ngực xuyên tới sau lưng Ðông Phương Bất Bại. Cùng lúc đó, Ðông Phương Bất Bại đột nhiên búng tay cho mũi kim thêu bay vụt ra, cắm vào mắt bên phải Nhậm Ngã
  16. Hành. Nhậm Ngã Hành phải buông kiếm lùi lại. Lưng lão đụng vào tường đánh binh một cái. Tường bị đụng mạnh, sụp đổ mất một nửa. Doanh Doanh vội chạy lại coi mắt của phụ thân thì thấy mũi kim đâm giữa tròng mắt. May lúc đó đà phóng của Ðông
  17. Phương Bất Bại đã giảm sức lực. Bằng không thì mũi kim xuyên thẳng vào tới óc, khó lòng bảo toàn tính mạng. Có điều con mắt của lão chắc sẽ bị hư, chẳng còn thể nào chữa được nữa. Nhậm Ngã Hành bị mũi kim thêu của Ðông Phương Bất Bại đâm vào mắt quá sâu, chỉ
  18. còn chìa ra ở ngoài chừng nửa phân. Doanh Doanh đưa hai ngón trỏ và ngón cái bên tay mặt cặp kim lôi ra mà không được. Nàng liền lượm lấy khung thêu mà Ðông Phương Bất Bại vứt bỏ dưới đất, rút một sợi tơ nhẹ nhàng xỏ vào lỗ kim mới giật ra được. Nhậm Ngã Hành đau quá kêu rú
  19. lên một tiếng. Máu tươi nhỏ giọt chảy xuống. Nhậm Ngã Hành đau quá phát cáu, vung cước đá mạnh vào xác Ðông Phương Bất Bại. Thi thể Ðông Phương Bất Bại tung lên rồi lại rớt xuống trúng đầu Dương Liên Ðình đánh bốp một cái. Nhậm Ngã Hành đang cơn
  20. nóng giận, phát đá của lão vận đến mười thành công lực, sức mạnh phi thường. Ðầu Ðông Phương Bất Bại đập mạnh vào đầu Dương Liên Ðình. Cả hai cái đầu đều vỡ tan. Máu lẫn óc chảy ra bầy nhầy trông rất rùng rợn, khiến người nhát gan không dám nhìn vào. Lão biết võ công Ðông Phương
Đồng bộ tài khoản