Tiếu Ngạo Giang Hồ 202

Chia sẻ: Tran Vu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:74

0
24
lượt xem
3
download

Tiếu Ngạo Giang Hồ 202

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tham khảo tài liệu 'tiếu ngạo giang hồ 202', khoa học xã hội phục vụ nhu cầu học tập, nghiên cứu và làm việc hiệu quả

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tiếu Ngạo Giang Hồ 202

  1. Tiếu Ngạo Giang Hồ Hồi 202 Nhạc Bất Quần phải uống  thần đan Sau một lúc lâu Doanh Doanh mới ọe một tiếng rồi khóc òa. Lệnh Hồ Xung vươn tay ra ôm lấy nàng. Phen này mà chàng được thoát chết thật là đại phước. Chàng cảm thấy cuộc đời tươi đẹp hơn bao giờ hết. Chàng ôn tồn hỏi lại nàng bị
  2. điểm huyệt ở chỗ nào để giải khai cho nàng. Lệnh Hồ Xung chợt nhìn thấy Nhạc phu nhân vẫn còn nằm duỗi dài dưới đất liền la lên: - Trời ơi! Rồi vội xích lại gần để giải khai huyệt đạo cho bà. Chàng nói: - Sư nương! Ðệ tử thật là có lỗi!
  3. Nhạc phu nhân đã nhìn thấy hết những câu chuyện vừa xẩy ra. Bà còn biết rõ Lệnh Hồ Xung trước sau một dạ kính yêu Nhạc Linh San và coi nàng như một vị thần tiên. Câu nói nặng còn sợ nàng buồn thì khi nào chàng còn dám đắc tội hoặc dùng sức mạnh uy hiếp. Bảo chàng hy sinh tính mạng
  4. cho nàng là một chuyện thường. Ai nói chàng cưỡng gian không được rồi hạ sát nàng thì thật hoang đường, phi lý. Lệnh Hồ Xung có mối tình thâm trọng với Doanh Doanh càng biết chắc chẳng khi nào chàng có hành động quái gở. Nhạc phu nhân càng cay đắng hơn vì thấy Lệnh Hồ Xung chỉ dùng kiếm chiêu để kiềm chế
  5. Nhạc Bất Quần chứ không nỡ hạ sát, thế mà lão đột nhiên hạ độc thủ giết chàng thì thật là một hành động đê hèn đến kẻ sĩ bàng môn tả đạo cũng không thèm làm. Thủ đoạn đê mạt đó ở một nhân vật đường đường làm chưởng môn Ngũ nhạc phái thật khiến cho người ta phỉ nhổ. Nhạc phu nhân nghĩ tới điểm
  6. này thì trong lòng chán nản vô cùng. Bà nuồn rầu hỏi Lệnh Hồ Xung: - Xung nhi! Có phải đúng Lâm Bình Chi đã gia hại San nhi không? Lệnh Hồ Xung lòng đau như cắt, chàng sa lệ nghẹn ngào đáp: - Ðệ tử... vãn bối... vãn bối...
  7. Nhạc phu nhân ngắt lời: - Lão không coi Xung nhi là đệ tử thì mặc lão, còn ta vẫn coi Xung nhi là đệ tử như trước. Nếu Xung nhi vui lòng thì cứ việc kêu ta bằng sư nương. Lệnh Hồ Xung xiết bao cảm kích chàng lạy phục xuống đất lớn tiếng hô: - Sư nương! Sư nương! Nhạc phu nhân vuốt mái tóc
  8. chàng không cầm giọt lệ, bà dịu dàng nói: - Ta đã biết là Nhậm đại tiểu thư đây nói đúng. Lâm Bình Chi học Tịch tà kiếm pháp rồi lại đến đầu hàng Tả Lãnh Thiền nên gã hạ sát San nhi để tỏ rõ lập trường đồng thời lấy lòng tin của họ Tả. Lệnh Hồ Xung đáp: - Chính thế đó!
  9. Nhạc phu nhân lại nói: - Xung nhi hãy xoay mình để ta coi vết thương xem sao! Lệnh Hồ Xung vâng lời quay lưng lại. Nhạc phu nhân vạch áo sau lưng chàng ra. Bà điểm vào những huyệt đạo xung quanh vết thương rồi hỏi: - Xung nhi có đem theo thuốc dấu của phái Hằng Sơn không?
  10. Thứ thuốc này trị thương rất công hiệu. Lệnh Hồ Xung đáp: - Hài nhi có đem theo. Doanh Doanh liền thò tay vào bọc chàng lấy thuốc cho Nhạc phu nhân. Nhạc phu nhân lau quyết tích ở vết thương rồi rịt thuốc cho Lệnh Hồ Xung. Bà lại móc lấy
  11. tấm khăn lụa trắng đặt vào rồi tự xé áo mình làm giải buộc vết thương rất cẩn thận. Trước nay Lệnh Hồ Xung vẫn coi Nhạc phu nhân như người mẹ hiền, bây giờ bà vẫn đối đãi với chàng thân thiết như vậy, lòng chàng được an ủi rất nhiều nên tuy bị thương trầm trọng mà chàng quên cả đau đớn.
  12. Nhạc phu nhân cất giọng thê lương nói: - Việc báo thù Lâm Bình Chi đã sát hại San nhi dĩ nhiên di Xung nhi phải đảm trách. Lệnh Hồ Xung ngập ngừng đáp: - Tiểu sư muội... lúc lâm chung đã bảo hài nhi... phải chiếu cố cho Lâm Bình Chi. Hài nhi chẳng thể từ chối lời dặn dò
  13. của người vĩnh biệt nên đã nhận lời. Việc này... việc này thật khó quá! Nhạc phu nhân buông tiếng thở dài não ruột than rằng: - Oan nghiệt! Ðây đúng là một trường oan nghiệt!... Bà lại nói tiếp: - Từ đây, sắp tới Xung nhi không nên tử tế với mọi người một cách quá đáng!
  14. Lệnh Hồ Xung đáp: - Hài nhi xin vâng lời chỉ giáo của sư nương. Ðột nhiên chàng cảm thấy sau gáy nóng hổi và có nước chảy xuống. Chàng quay đầu nhìn lại thấy sắc mặt Nhạc phu nhân lợt lạt như tờ giấy thì giật mình kinh hãi la gọi: - Sư nương! Sư nương!
  15. Chàng đứng dậy đỡ lấy Nhạc phu nhân thì một lưỡi đao trủy thủ đã đâm vào trước ngực bà đúng chỗ trái tim. Bà tắt thở và đã tuyệt mệnh rồi. Lệnh Hồ Xung sợ quá đứng trơ ra như tượng gỗ. Chàng há miệng muốn kêu lên mà không nghe tiếng.
  16. Doanh Doanh cũng kinh hãi vô cùng! Nàng không có mối tình tha thiết gì với Nhạc phu nhân nên chỉ kinh hãi và tiếc con người nữ hiệp bị thảm tử chứ không đến nỗi thương tâm quá đỗi. Nàng sợ Lệnh Hồ Xung té xuống vội lại đỡ lấy chàng. Hồi lâu Lệnh Hồ Xung mới khóc ra tiếng.
  17. Bảo Ðại Sở thấy đôi bạn thiếu niên trải qua cơn đại biến. Lão chắc hai người có nhiều chuyện tình tự với nhau, sự có mặt của lão có điều bất tiện. Lão liền nhấc Nhạc Bất Quần lên rồi cùng bọn Mạc trưởng lão lánh đi để hai người được tự nhiên trò chuyện. Lệnh Hồ Xung vội hỏi: - Bọn họ... bắt sư phụ ta hay
  18. sao? Doanh Doanh hỏi lại: - Bây giờ mà Xung lang còn gọi lão là sư phụ ư? Lệnh Hồ Xung đáp: - Tiểu huynh quen miệng mất rồi. Tại sao sư nương lại tự sát? Doanh Doanh hằn học đáp: - Dĩ nhiên vì lão gian nhân Nhạc Bất Quần. Phu nhân lấy
  19. phải ông chồng đê hèn như vậy thì còn sống làm sao được? Chúng ta hãy giết lão để rửa hận cho bà. Lệnh Hồ Xung ngần ngừ đáp: - Dù sao lão cũng đã là sư phụ của tiểu huynh. Doanh Doanh nói: - Tuy lão là sư phụ của Xung lang và đã từng có ơn dưỡng dục nhưng mấy lần lão định
  20. hại Xung lang thì ân oán thế là hết rồi. Sư nương của Xung lang ơn cao nghĩa cả như vậy mà Xung lang chưa báo đáp. Nay bà chết đi thì cái chết đó há chẳng phải vì tay lão mà ra? Lệnh Hồ Xung buồn rầu thở dài nói: - Ơn nghĩa của sư nương rộng như trời biển, chung thân tiểu huynh chẳng thể báo đáp. Còn
Đồng bộ tài khoản