Tiếu Ngạo Giang Hồ 207

Chia sẻ: Tran Vu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:62

0
10
lượt xem
1
download

Tiếu Ngạo Giang Hồ 207

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tham khảo tài liệu 'tiếu ngạo giang hồ 207', khoa học xã hội phục vụ nhu cầu học tập, nghiên cứu và làm việc hiệu quả

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tiếu Ngạo Giang Hồ 207

  1. Tiếu Ngạo Giang Hồ Hồi 208 Kịch câm đạo diễn rất hùng  hồn Lệnh Hồ Xung bị kiếm thương nhiều lần đã dùng qua Thiên hương đoạn tục giao là một thứ linh dược rất thần hiệu của phái Hằng Sơn nên chàng vừa ngó thấy chiếc bình không cần nhìn đến chữ đã hiểu đó là thuốc trị thương rồi.
  2. Thiên hương đoạn tục giao là thuốc rịt vào vết thương. Ngoài ra còn thứ thuốc uống cũng rất hiệu nghiệm kêu bằng Bạch vân hùng đởm hoàn. Quả nhiên mụ lại móc trong bọc ra một chiếc bình sứ đựng Bạch Vân hùng đởm hoàn. Những điều tiên đoán của Lệnh Hồ Xung quả nhiên đã
  3. đúng sự thực chàng không ngớt là thầm: - Trời ơi! Nguy to rồi! Bà bà lại lấy trong bọc ra mấy mảnh vải trắng dùng làm băng buộc vết thương. Hiện giờ bao nhiêu vết thương cũ trong người Lệnh Hồ Xung đã lành hết vậy mụ sắp sẵn những thứ này hiển nhiên là mụ sẽ gây thương tích mới trên người
  4. chàng. Bà bà lấy đủ đồ ra rồi hai mắt nhìn chằm chằm vào Lệnh Hồ Xung. Sau một lúc mụ xách người chàng đặt lên phản gỗ. Nét mặt mụ vẫn trơ như đá mà mắt cứ nhìn chằm chặp vào mặt chàng. Lệnh Hồ Xung đã trải hàng
  5. trăm trận chiến đấu dù chàng có bị trọng thương hay bị địch vây hãm nguy ngập cũng chẳng sờn lòng thế mà hiện giờ ở trước mặt một mụ già chàng lại xao xuyến không bút nào tả xiết. Mụ già từ từ giơ lưỡi dao cạo lên. ánh đèn chiếu vào hào quang lấp loáng càng khiến cho Lệnh Hồ Xung khiếp vía. Trán
  6. chàng toát mồ hôi lạnh ngắt nhỏ giọt xuống áo. Ðột nhiên trong đầu óc chàng hiện lên một tia sáng, chàng liền bật tiếng la: - Mụ đúng là vợ của Bất Giới hòa thượng! Bà bà giật nẩy mình lên lùi lại một bước miệng lắp bắp: - Sao... ngươi... lại biết...? Thanh âm ú ớ lại bặp bẹ từng
  7. tiếng chẳng khác gì con nít mới học nói. Lệnh Hồ Xung lúc buột miệng nói câu đó, trong đầu óc chàng chưa kịp suy tính. Chàng nghe mụ hỏi bất giác miệng lẩm bẩm: - Ừ nhỉ! Sao ta lại biết thế? Ðoạn chàng cười lạt đáp: - Ồ! Ta biết hẳn chứ! Ta biết đã lâu rồi!
  8. Miệng chàng đáp vậy trong lòng không ngớt tự hỏi: - Sao ta lại biết thế? Sao ta lại biết thế? Rồi chàng tự trả lời: - À phải rồi! Mụ buộc vào cổ Bất Giới hòa thượng mảnh vải có viết câu "Con người phụ tình bạc hãnh, hiếu sắc tham dâm đệ nhất thiên hạ". Ðúng rồi! Ngoài Bất Giới hòa
  9. thượng trên đời chỉ có một mình vợ lão là biết đến tám chữ "Phụ tình bạc hãnh, hiếu sắc tham dâm" không phải mụ thì còn ai vào đấy? Chàng liền lớn tiếng hỏi: - Trong lòng mụ vẫn tưởng nhớ không lúc nào quên con người phụ tình bạc hãnh, hiếu sắc tham dâm. Nếu không thế thì sao mụ lại cắt đứt dây khi
  10. lão treo mình tự tử, sao mụ lại cất giấu lưỡi dao không để lão cứa cổ tự tử? Hạng người phụ tình bạc hãnh, tham dâm hiếu sắc như lão sao không để chết quách đi cho rồi? Bà bà lạnh lùng đáp: - Ðể lão chết một cách chóng vánh như vậy chẳng hóa ra làm phước cho lão ư? Lệnh Hồ Xung nói:
  11. - Mụ làm tội lão đủ điều. Mười mấy năm trời lão lòng nóng như lửa đốt chạy từ Quan Ngoại sang đất Tây Tạng, lại từ Mạc Bắc xuống đến Tây Vực tìm kiếm mụ khắp nơi còn mụ ung dung ở lại hưởng phúc trên chùa này mà vẫn chưa hả dạ ư? Bà bà hỏi: - Tội lão đáng thế, mình làm
  12. mình chịu còn kêu ai được? Lão đã lấy ta làm vợ sao còn trêu cợt người đàn bà khác? Lệnh Hồ Xung hỏi lại: - Ai bảo lão trêu cợt đàn bà? Người ta nhìn con gái của mụ thì lão đưa mắt ngó người ta có chi là tệ? Bà bà đáp: - Ðàn ông đã có vợ còn đi dòm ngó đàn bà là không được đâu.
  13. Lệnh Hồ Xung thấy mụ vô lý liền hỏi: - Mụ là đàn bà có chồng sao còn dòm ngó đàn ông? Bà bà tức giận quát: - Ta ngó đàn ông hồi nào? Sao ngươi dám ăn nói càn rỡ? Lệnh Hồ Xung đáp: - Hiện giờ mụ đang nhìn ta đó thôi! Chả lẽ ta không phải đàn ông hay sao? Bất Giới hòa
  14. thượng bất quá chỉ ngó người ta mấy lần. Còn mụ lại lôi đầu nắm tóc, đụng cả vào da thịt ta. Ta nhắc cho mụ biết "Nam nữ thọ thọ bất thân." Mụ chỉ đụgn vào da ta là phạm đến giới luật thanh quy. May ở chổ mụ mới sờ vào da đầu ta, chứ chưa đụng đến da mặt. Không thì đức Quan Âm Bồ Tát nhất định chẳng buông tha mụ.
  15. Lệnh Hồ Xung cho là mụ này chỉ quanh quẩn trong chốn am thiền, không qua lại trần tục, chẳng hiểu gì thế sự, nên chàng hăm dọa mấy câu với hy vọng mụ sợ tội lỗi không dám hạ dao xẻo vào những chỗ khác trong người chàng. Không ngờ mụ đáp ngay: - Bây giờ ta chặt chân tay hay cắt đầu ngươi cũng chẳng cần
  16. phải đụng tay vào mình ngươi. Lệnh Hồ Xung nói cứng: - Ðược lắm! Mụ muốn chặt chân tay hay chặt đầu ta thì cứ việc tùy tiện, ta quyết chẳng chau mày! Bà bà cười lạt đáp: - Nói chơi vậy thôi. Dù ta có giết ngươi cũng chẳng khi nào để ngươi chết một cách ngon lành như vậy đâu.
  17. Mụ ngừng lại một chút rồi tiếp: - Bây giờ ngươi chỉ có hai đường phải chọn lấy một. Một là ngươi lấy Nghi Lâm làm vợ cho lẹ đi, để y khỏi vì tưởng nhớ ngươi mà dung nhan tiều tụy rồi hao mòn đến chết. Nếu ngươi không chịu điều này thì ta phải tính đến điều thứ hai là hoạn ngươi để ngươi biến
  18. thành một giống quái vật nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ. Trường hợp ngươi chịu lấy Nghi Lâm thì không được sàm sỡ với một con đàn bà vô sỉ nào khác nữa. Lệnh Hồ Xung hỏi lại: - Tại hạ cũng công nhận Nghi Lâm cố nhiên là một vị hảo cô nương, nhưng chẳng lẽ ở trên đời ngoài y, bao nhiêu đàn bà
  19. con gái đều là hạng vô sỉ mặt dầy hết hay sao mà bà bà vơ đũa cả nắm? Bà bà đáp: - Ta nói có trật cũng chẳng trật bao nhiêu. Ðứa nào có hay cũng chẳng hay hơn mấy tý. Ngươi có ưng chịu lời ta hay không thì nói mau đi! Mười mấy năm nay mụ giả
  20. câm giả điếc, lâu ngày không nói, miệng lưỡi cứng đơ. Bây giờ mụ nói bấy nhiêu lời mới trở lại linh hoạt như trước. Lệnh Hồ Xung nói: - Nghi Lâm tiểu sư muội là một người bạn rất tốt của tại hạ. Nếu nàng biết mụ bức bách tại hạ là nàng bực mình lắm đó! Bà bà nói:
Đồng bộ tài khoản