Tiếu Ngạo Giang Hồ 209

Chia sẻ: Tran Vu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:72

0
14
lượt xem
1
download

Tiếu Ngạo Giang Hồ 209

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tham khảo tài liệu 'tiếu ngạo giang hồ 209', khoa học xã hội phục vụ nhu cầu học tập, nghiên cứu và làm việc hiệu quả

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tiếu Ngạo Giang Hồ 209

  1. Tiếu Ngạo Giang Hồ Hồi 210 Ham kiếm phổ, ác ôn bỏ  mạng Lệnh Hồ Xung lại đọc tiếp: - Tịch tà kiếm đánh ra, giết sạch chẳng còn ai. Hai câu này chàng buột miệng đọc ra chứ không phải khẩu quyết của Hoa Sơn kiếm pháp. Lệnh Hồ Xung đọc tới đây rồi nói:
  2. - Hai câu dưới nữa... dường như là: "Nếu không giết được hết là kiếm pháp không linh". Tại hạ nhớ mang máng như vậy chẳng hiểu có đúng không? Bọn Tây Bảo hòa thượng đồng thanh hỏi: - Tịch tà kiếm phổ hiện giờ ở đâu? Lệnh Hồ Xung đáp:
  3. - Kiếm phổ đó... quyết không ở trong mình tại hạ. Chàng vừa nói vừa đưa mắt nhìn xuống bụng. Chàng vừa dứt lời thì hai bàn tay đồng thời sờ vào trong bọc chàng. Một bàn tay của Tây Bảo hòa thượng còn một bàn tay nữa của Cừu Tùng Niên.
  4. Ðột nhiên cả hai người rú lên một tiếng thê thảm. Tây Bảo hòa thượng đầu óc vỡ tan, Cừu Tùng Niên bị một mũi trường tiến xuyên từ sau lưng qua trước ngực bắn ra ngoài. Hai người này đã bị Nghiêm Tam Tinh và Ngọc Linh chân nhân hạ độc thủ. Nghiêm Tam Tinh cười lạt nói:
  5. - Bao nhiêu người chúng ta phải cực nhọc vất vả mới tìm ra được Tịch tà kiếm phổ chứ đâu phải chuyện dễ dàng? Thế mà hai quân khốn kiếp toan chiếm lấy một mình tưởng trong thiên hạ chẳng bai giờ có chuyện dễ thế được. Hắn nói rồi phóng chân đá binh binh hai tiếng cho hai cái xác
  6. chết bắn đi. Lệnh Hồ Xung ban đầu giả vờ đọc Tịch tà kiếm phổ vì chàng nhìn thấy Doanh Doanh sắp uổng mạng mà sinh cấp trí dẫn dụ bọn chúng xa nàng. Chàng chỉ kéo thời giờ ra để mong mình hoặc Doanh Doanh tự động giải khai được huyệt đạo đặng đối phó với họ. Chàng không ngờ diệu kế của
  7. mình lại kỳ diệu đến thế! Chẳng những nó khiến cho bảy người xa Doanh Doanh mà còn đưa chúng đẫn chỗ tàn sát nhau. Bây giờ chàng thấy bọn chúng bảy người còn lại có năm thì trong lòng không khỏi mừng thầm. Du Tấn nói: - Kiếm phổ đó chẳng hiểu có ở trong người Lệnh Hồ Xung
  8. hay không? Chúng ta chưa một ai trông thấy mà đã chém giết nhau thì thật lò nóng nẩy quá!... Gã chưa dứt lời Nghiêm Tam Tinh đã đảo cặp mắt quái gở trợn lên nhìn gã coi rất hung dữ. Nghiêm Tam Tinh hục hặc hỏi: - Ngươi bảo chúng ta nóng nẩy
  9. tỏ ra có ý không phục phải không? Ta e rằng chính ngươi cũng muốn một mình nuốt trôi kiếm phổ. Du Tấn đáp: - Tại hạ không dám một mình nuốt trôi kiếm phổ đâu. Ai dại gì lại đi theo gót vị tiểu hòa thượng, đầu cạo trọc lóc trông chán quá. Có điều đã tới đây mà thấy kiếm phổ lừng danh
  10. thiên hạ thì ai chẳng muốn coi cho biết để mở rộng tầm mắt? Chỉ có vậy mà thôi! Ðổng Bách song kỳ đồng thanh nói: - Ðúng thế! Chẳng ai là có thể một mình nuốt trôi được chỉ muốn coi cho biết mà thôi. Sự thực trong lòng năm người này ai cũng có ý muốn độc chiếm kiếm phổ nhưng thấy
  11. sự tình xảy ra như vậy thì biết rằng hiện giờ còn năm người hễ một người nào đó cử động toan lấy kiếm phổ liền bị bốn người kia vây đánh phải uổng mạng ngay đương trường nên đành bỏ đó chưa biết làm thế nào. Trong năm người này có Du Tấn và Ngọc Linh chân nhân
  12. khôn ngoan hơn. Chúng quyết định chủ ý rồi tự nhủ: - Ta không động thủ cứ đứng bàng quan để mấy người kia hành động tranh đoạt. Chờ họ ôm xác rồi ta sẽ ra tay sau cùng là chẳng mất chút hơi sức nào mà hưởng lợi. Nghiêm Tam Tinh nói: - Hay lắm! Vậy ngươi thò tay
  13. vào bọc thằng nhỏ lấy kiếm phổ ra đi! Du Tấn lắc đầu mỉm cười đáp: - Tại hạ nhất định không muốn độc chiếm kiếm phổ thì chẳng cần coi trước làm chi. Vậy Nghiêm huynh lấy ra cho tại hạ ngó qua một chút là đủ thỏa mãn. Nghiêm Tam Tinh quay lại bảo
  14. Ngọc Linh chân nhân: - Thế thì đạo huynh lấy ra vậy. Ngọc Linh chân nhân đáp: - Bần đạo xin nhường cho Nghiêm huynh ra tay hay hơn. Nghiêm Tam Tinh lại ngó Ðổng Bách Song Kỳ thì hai người này cũng lắc đầu nốt. Rút cục cả năm người cùng
  15. biết là mình mà thò tay vào bọc Lệnh Hồ Xung để lấy kiếm phổ là đưa sau lưng ra cho bốn người đánh vào chẳng thể nào phòng thủ được. Một khi đã bị bốn người tập công thì bất luận là ai cũng phải toi mạng. Nghiêm Tam Tinh tức giận hỏi: - Bọn rùa đen các ngươi trong bụng nghĩ thế nào ta không
  16. hiểu được? Lão gia mà động thủ lấy kiếm phổ tất bị các ngươi thừa cơ gia hại, Nghiêm mỗ không mắc bẫy đâu. Họ Du kia! Ngươi lấy đi! Du Tất lùi lại một bước phe phẩy cười đáp: - Xin tha thứ cho tại hạ không thể vâng lệnh được! Nghiêm Tam Tinh nghĩ thầm: - Mình mà động thủ với gã thì
  17. bất luận ai thắng ai bại cũng làm lợi cho ba người kia. Huống chi gã họ Dư vừa gian trá xảo quyệt vừa võ công cao cường mình vị tất đã nắm được phần thắng? Trong lúc nhất thời hắn chưa tìm ra được chủ ý gì. Năm người ngơ ngác nhìn nhau lâm vào tình trạng giằng co.
  18. Lệnh Hồ Xung chỉ sợ bọn chúng quay lại gia hại Doanh Doanh liền nói: - Các vị hà tất phải vội vàng, để tại hạ cố nhớ xem. Rồi chàng đọc: - Tịch tà kiếm pháp đánh ra, giết sạch chẳng còn ai, nếu không giết hết được là kiếm pháp không linh... Không phải... không phải... Kiếm pháp đã
  19. không kinh thì còn độc kiếm làm chi? Nát bét! Nát bét! Kiếm phổ này bí hiểm và ảo diệu khôn lường! Tại hạ không thể nào nhớ cho xiết được! Tuy Lệnh Hồ Xung nói hươu nói vượn nhưng năm người kia trong lòng thèm khát kiếm phổ nên không phát giác ra được những câu sơ hở về kiếm
  20. quyết. Trái lại trong lòng họ càng ngứa ngáy thêm muốn lấy được kiếm phổ vào tay tức khắc. Nghiêm Tam Tinh giơ tay lên quát: - Bọn rùa kia! Các người muốn lão gia lấy kiếm phổ cũng chẳng khó gì. Có điều bốn người phải lùi xa ra ngoài cửa để lão gia thò tay xục tìm trong
Đồng bộ tài khoản