Tiếu Ngạo Giang Hồ 210

Chia sẻ: Tran Vu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:71

0
10
lượt xem
2
download

Tiếu Ngạo Giang Hồ 210

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tham khảo tài liệu 'tiếu ngạo giang hồ 210', khoa học xã hội phục vụ nhu cầu học tập, nghiên cứu và làm việc hiệu quả

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tiếu Ngạo Giang Hồ 210

  1. Tiếu Ngạo Giang Hồ Hồi 211 Lệnh Hồ Xung bày kế giúp  Bất Giới Lệnh Hồ Xung cười nói: - Ðã thành vợ chồng sao lại không sinh con đẻ cái? Doanh Doanh tỏ vẻ bực mình đáp: - Xung lang còn nói trăng nói cuội thì trong ba ngày tiểu muội không hỏi đến Xung lang
  2. đừng trách. Lệnh Hồ Xung biết nàng nói sao làm vậy liền thè lưỡi ra đáp: - Ðược rồi! Tiểu huynh không dám nói đùa nữa. Bây giờ tính đến việc chính. Chúng ta lên ngọn Kiến Tính coi. Hai người liền thi triển khinh công chạy lên núi Kiến Tính thì
  3. thấy trong Vô Sắc am đã vắng tanh không một bóng người, cả những dãy nhà ở của quần đệ tử, phòng nào phòng nấy đều trống rỗng. Ðồ đạc vất ngổn ngang, áo quần bỏ loạn xạ, đao kiếm quăng dưới đất. Có điều khắp nơi không thấy vết máu đủ tỏ chẳng ai bị thương. Lệnh Hồ Xung cùng Doanh Doanh lại qua Hằng Sơn biệt
  4. viện ở Thông Nguyên cốc cũng chẳng có bóng người nào. Trên bàn hãy còn bừa bãi thịt rượu. Lệnh Hồ Xung thèm rượu đến chảy nước miếng không dám uống một hớp nào. Chàng nói: - Ðói lắm rồi! Mau xuống chân núi tìm cơm ăn nước uống. Vào khoảng giờ mùi hai người
  5. tới chân núi Hằng Sơn tìm vào một quán cơm ăn no một bữa. Doanh Doanh xé trường bào lấy một miếng vạt lớn bịt đầu cho Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung cười nói: - Phải thế này mới được. Nếu không thì người ta bảo nhà sư dụ gái lương gia đưa đi khắp nơi chẳng còn ra thể thống gì nữa.
  6. Hai người nhìn nhận đường lên Hắc Mộc Nhai rồi đề khí vọt đi thật lẹ. Ði chừng hơn một giờ bỗng nghe tiếng quát tháo om sòm dường như tiếng Ðào Cốc lục tiên. Hai người liền chạy về phía phát ra thanh âm. Khi tới gần nhìn rõ thì quả là Ðào Cốc lục tiên.
  7. Doanh Doanh trỏ tay khẽ nói: - Không hiểu sáu cái quái thai kia gây lộn với ai? Hai người chuyển quanh một góc núi, ẩn sau gốc cây lớn nhìn rõ Ðào Cốc lục tiên đang quát tháo và chiến đấu kịch liệt với một người nào đó. Người kia chợt lui chợt tới thân hình rất mau lẹ. Chỉ trông thấy
  8. một bóng xám xuyên qua xuyên lại giữa sáu anh em Ðào Cốc. Người đó chính là mẫu thân của Nghi Lâm mà cũng là mụ giả câm giả điếc ở trên chùa Huyền Không. Tiếp theo rít lên hai tiếng chát chát. Ðào Căn Tiên và Ðào Thực Tiên hét lên be be vì chúng bị đánh trúng một cái bạt tai.
  9. Lệnh Hồ Xung cả mừng khẽ nói: - Món nợ này trả mau thật. Tiểu huynh phải cạo đầu mụ mới được. Tay cầm đốc kiếm lăm lăm chàng chỉ còn chờ Ðào Cốc lục tiên không địch nổi mụ là nhảy ra báo thù. Bỗng nghe những tiếng "bốp bốp" như pháo liên châu.
  10. Sáu anh em Ðào Cốc lục tiên bị mụ tát rất nhiều. Ðào Cốc lục tiên tức giận vô cùng! Chúng chỉ mong nắm được chân tay mụ là giơ lên xé thành bốn mảnh. Mụ cũng biết Ðào Cốc lục tiên rất lợi hại nên chỉ tát tai đối phương chứ không dám thò tay đánh vào yếu huyệt của họ vì mụ sợ sử kình lực đến nơi có
  11. đánh trúng một hai người thì chính mụ cũng bị mấy tên kia bắt được. Hai bên lại đấu một hồi, bà bà biết khó lòng thủ thắng mụ liền vung tít hai bàn tay tát luôn vào bốn người cùng một lúc rồi đột nhiên nhảy lùi về phía sau chạy trốn. Mụ chạy nhanh như chớp, mới
  12. trong khoảnh khắc đã ra xa ngoài mấy chục trượng. Ðào Cốc lục tiên chỉ lớn tiếng thóa mạ quát tháo om sòm chứ không rượt theo vì họ biết rằng không thể đuổi kịp. Lệnh Hồ Xung từ trong gốc cây nhảy xổ ra vung kiếm lên quát: - Chạy đi đâu? Ánh bạch quang vừa lóe lên,
  13. mũi kiếm của Lệnh Hồ Xung đã nhằm cổ họng bà bà phóng tới. Chiêu kiếm này thật là lợi hại. Bà bà giật mình kinh hãi vươn tay ra toan chụp lấy thanh trường kiếm. Lệnh Hồ Xung liền nghiêng kiếm đi đâm vào vai bên phải mụ. Mụ không còn đường né tránh vội lùi lại phía sau hai
  14. bước. Lệnh Hồ Xung đã cầm kiếm trong tay thì bà bà còn địch nổi chàng thế nào được? Chàng lại phóng kiếm veo véo đánh ra ba chiêu bức bách mụ phải lùi năm bước nữa. Giả tỷ chàng muốn giết mụ thì mụ đã toi mạng rồi. Ðào Cốc lục tiên thấy Lệnh Hồ Xung thắng thế liền lớn
  15. tiếng hoan hô. Thanh trường kiếm của Lệnh Hồ Xung đã chỉ vào trước mặt mụ. Giữa lúc ấy bọn Ðào Căn Tiên bốn người nhảy xổ lại túm lấy chân tay mụ giơ lên toan xé thì Lệnh Hồ Xung lớn tiếng quát: - Không được giết mụ! Ðào Hoa Tiên vung chưởng tát vào mặt bà bà để trả thù. Lệnh Hồ Xung lại quát:
  16. - Hãy treo mụ lên rồi sẽ tính! Ðào Căn Tiên hô lớn: - Lấy dây đem đây! Lấy dây đem đây! Nhưng cả sáu người chẳng ai đem dây nhợ chi hết. Ở giữa nơi hoang dã việc tìm kiếm khúc dây cột không phải chuyện dễ. Ðào Chi Tiên và Ðào Căn Tiên nhớn nhác nhìn ra bốn phía để
  17. kiếm dây thừng. Chúng sơ ý đột nhiên nới tay một chút, bà bà liền thừa cơ cựa mạnh một cái thoát ra khỏi bàn tay đối phương. Mụ lăn mình dưới đất để lảng ra xa. Nhưng lúc mụ toan đứng lên chạy trốn bỗng sau lưng đau nhói lên. Lệnh Hồ Xung cười nói: - Ðứng lại đã! Mũi trường kiếm của chàng
  18. khẽ đâu vào sau lưng bà bà. Bà bà không ngờ kiếm thuật Lệnh Hồ Xung lại ghê gớm đến thế. Mụ cả kinh thất sắc đành đứng yên không dám nhúc nhích. Ðào Cốc lục tiên lật đật chạy tới, chúng vung sáu ngón tay điểm vào sáu chỗ huyệt đạo ở chân tay và nách mụ già. Ðào Căn Tiên sờ lên má thấy
  19. sưng vù vì bị tát. Hắn vung tay lên định tát mụ để trả thù nhưng Lệnh Hồ Xung nể mặt Nghi Lâm không muốn mụ bị đòn liền giơ tay lên cản lại nói: - Khoan đã! Chúng ta hãy cột mụ treo lên cao rồi sẽ liệu. Ðào Cốc lục tiên nghe nói đến chuyện treo mụ lên đều lấy làm hứng thú. Chúng liền lột da
  20. cây để bện thừng cột mụ. Lệnh Hồ Xung hỏi: - Vì lẽ gì các vị lại xẩy cuộc động thủ với mụ? Ðào Chi Tiên đáp: - Sáu anh em lão phu ngồi đây đại tiện đến lúc hứng thú thì mụ ác ôn này đột nhiêm sầm sầm chạy tới hỏi: "Này các ngươi có thấy một tên tiểu ni cô nào qua đây không?" Mụ ăn
Đồng bộ tài khoản