Tiếu Ngạo Giang Hồ 213

Chia sẻ: Tran Vu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:72

0
12
lượt xem
2
download

Tiếu Ngạo Giang Hồ 213

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tham khảo tài liệu 'tiếu ngạo giang hồ 213', khoa học xã hội phục vụ nhu cầu học tập, nghiên cứu và làm việc hiệu quả

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tiếu Ngạo Giang Hồ 213

  1. Tiếu Ngạo Giang Hồ Hồi 214 Trong hậu động, Quần Hùng  bị nạn Ngọc Chung Tử quả là tay lão luyện, mưu kế tinh vi. Lão vẫn có ý hoài nghi Lệnh Hồ Xung còn có ý ngấm ngầm làm điều bất lợi cho mọi người. Lão nghi ngờ như vậy cũng phải, vì khắp thiên hạ ai cũng biết Lệnh Hồ Xung xuất thân
  2. ở phái Hoa Sơn mà là đại đệ tử của Nhạc Bất Quần. Hơn nữa bọn đệ tử hai phái Hoa Sơn và Hằng Sơn có mấy trăm người. Thế mà chỉ một mình Lệnh Hồ Xung bị hãm vào trong tuyệt địa trong sơn động thì không hoài nghi sao được? Lệnh Hồ Xung nghe Ngọc Chung Tử hỏi vậy chàng buột miệng:
  3. - Tại hạ còn một người đồng bạn... Chàng không nhịn được lớn tiếng hô: - Doanh... Chàng mới hô một tiếng "Doanh" rồi nghĩ ngay: - Doanh Doanh là ái nữ duy nhất của giáo chủ Triêu Dương thần giáo, hiện hai phe chính tà đã thành thế nước lửa
  4. đối nghịch nhau không nên vì việc này mà để xảy ra những chi tiết bất ngờ đáng tiếc. Vì thế chàng dừng lại không gọi nữa. Ngọc Chung Tử lại lên tiếng: - Có vị nào đem theo đá lửa không? Xin quẹt lửa thắp lên. Quần hùng reo hò: - Phải lắm! Phải lắm! - Chúng ta thật hồ đồ! Sao
  5. không nghĩ ra việc này từ trước? - Mau mau bật lửa lên đi! Thực ra vừa rồi đang cơn náo loạn, ai cũng chỉ nghĩ bảo vệ thân mình còn rảnh đâu tính đến chuyện thắp lửa? Dù có người nghĩ tới nhưng thò tay móc lấy đá thì không chừng chưa kịp quẹt lửa đã bị kẻ
  6. đứng bên chém chết tươi rồi. Sau mấy tiếng "xoẹt xoẹt" những tia lửa bắn ra rồi cháy sáng lòa. Mọi người thắp lửa vào mồi giấy, trong sơn động lại nổi lên những tiếng hoan hô nhiệt liệt. Lệnh Hồ Xung đảo mắt nhìn quanh thấy bốn mặt vách động
  7. đều có người đứng. Người nào người nấy mặt mũi đỏ lòm vì máu tươi bắn vào, thỉnh thoảng có người tay còn cầm kiếm từ từ đưa qua đưa lại. Ðây là những người đặc biệt cẩn thận, tuy họ đã nghe quần hào tuyên lời trọng thệ nhưng chưa tin hẳn nên vẫn giữ thế thủ đề phòng bất trắc. Lệnh Hồ Xung rảo bước tiến
  8. về phía vách động trước mặt để tìm kiếm Doanh Doanh. Ðột nhiên trong đám đông có tiếng người hô: - Ðộng thủ đi! Tiếp theo bảy tám người từ trong đường hầm đi ra vung trường kiếm chém tới. Quần hào quát hỏi: - Ai đó? Ai đó? Rồi mọi người lại rút khí giới
  9. ra để nghinh địch. Cuộc chiến đấu diễn ra vài hiệp thì mấy mồi lửa thắp lên lại tắt ngấm. Lệnh Hồ Xung tiếp tục vọt về phía vách động đối diện. Bỗng chàng cảm thấy ở mé hữu dường như có khí giới chém tới. Trong bóng tối chàng không biết chống cự bằng cách nào
  10. đành nằm phục xuống. Một tiếng "chát" vang lên! Một thanh đơn đao đã chém vào vách đá. Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng: - Chưa chắc đã phải người này cố ý muốn giết ta. Vì họ muốn tự vệ mà trong bóng tối không nhìn thấy gì nên vung kiếm chém bừa. Chàng nghĩ vậy rồi năm yên
  11. không nhúc nhích. Người kia lại chém mấy đao vào quãng không rồi dừng lại. Lại có tiếng la: - Phải giết hết bọn mặt chuột đi! Ðừng để tên nào sống sót! Mười mấy thanh âm đồng thời đáp lại: - Tuân lệnh! Tiếp theo sáu bảy người hô: - Ðúng là Tả Lãnh Thiền! Ðúng
  12. là Tả Lãnh Thiền! Lại có người la: - Sư phụ! Ðệ tử ở chỗ này! Lệnh Hồ Xung cũng nghe rõ người phát lệnh là Tả Lãnh Thiền thì bụng bảo dạ: - Sao hắn cũng ở đây? Thế thì ra tên lão tặc này đã bố trí cạm bẫy chứ không phải sư phụ ta. Nhạc Bất Quần mấy lần định
  13. giết chàng nhưng chàng vẫn nhớ mối tình thầy trò chẳng khác gì cha con mấy chục năm trời đã ăn sâu vào tâm khảm không tài nào tẩy xóa được. Chàng nghĩ tới kẻ sắp đặt gian mưu không phải là Nhạc Bất Quần thì thấy trong lòng được an ủi rất nhiều. Chàng cho là chết về tay Tả Lãnh Thiền còn sung sướng hơn bị sư phụ mưu
  14. hại. Lại nghe tiếng Tả Lãnh Thiền trầm trầm vọng lên: - Các ngươi còn dám mở miệng kêu ta bằng sư phụ thì thật là mặt dầy! Các ngươi không trình ta đã tự tiện đến núi Hoa Sơn hùa nhau hành động lừa thầy phản bạn. Khi nào chúng ta còn dung tha cho tụi ác đồ các ngươi được?
  15. Lại có thanh âm oang oang cất lên: - Thưa sư phụ! Ðệ tử được tin ở hậu động trên ngọn sám hối núi Hoa Sơn có khắc những kiếm chiêu tinh diệu của bản phái, đệ tử quay về bẩm sư phụ rồi mới tới nơi thì e rằng kiếm chiêu trên vách động đã bị kẻ khác hủy đi rồi nên vội vã đi ngay. Ðệ tử định bụng,
  16. sau khi coi kiếm pháp sẽ trở về lập tức để trình bày nội dung những kiếm chiêu cùng sư phụ. Tả Lãnh Thiền nói: - Ngươi thấy ta đui mắt mà không coi vào đâu nữa. Có phải ngươi học được kiếm pháp tinh diệu rồi thì chẳng cần nhìn nhận ta là sư phụ nữa? Nhạc Bất Quần kêu các ngươi
  17. đến để tuyên thệ tập trung với hắn. Các ngươi có tuân theo thì hắn mới để các ngươi vào động coi kiếm pháp. Chuyện đó có đúng không? Tên đệ tử phái Tung Sơn đáp: - Dạ! Ðệ tử... tội đáng muôn thác. Nhưng đó là kế quyền nghi tạm thời mà thôi, vả lại Ngũ nhạc kiếm phái chúng ta đã hợp nhất, lão làm chưởng
  18. môn thì việc nghe lệnh lão cũng là... đích đáng. Ngờ đâu tên gian tặc đó lại thi hành độc kế giam hãm bọn đệ tử vào đây. Lại một tên nữa nói: - Thưa sư phụ! Xin lão nhân gia dẫn bọn đệ tử ra thoát khỏi cơn hoạn nạn này! Bọn đệ tử sẽ đi tìm tên gian tặc Nhạc Bất Quần để báo thù.
  19. Tả Lãnh Thiền hắng dặng một tiếng rồi đáp: - Chủ ý của ngươi khéo đấy! Hắn ngừng lại một chút rồi cất tiếng gọi: - Lệnh Hồ Xung! Ngươi cũng đến đấy ư? Ngươi đến làm chi vậy? Lệnh Hồ Xung đáp: - Ðây là đất cũ của ta, ta muốn đến là đến. Các hạ đến đây
  20. làm chi? Tả Lãnh Thiền lạnh lùng nói: - Ngươi chết đến gáy rồi mà còn vô lễ với bậc trưởng bối. Lệnh Hồ Xung nói: - Lão dùng âm mưu hãm hại anh hùng thiên hạ, ai cũng có quyền chu diệt mà còn đòi làm trưởng bối của ta nữa ư? Tả Lãnh Thiền hô: - Bình Chi! Ngươi giết chết gã
Đồng bộ tài khoản