Tình yêu – khởi từ ngọn nguồn nhân ái

Chia sẻ: Nguyen Nhi | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:6

0
102
lượt xem
22
download

Tình yêu – khởi từ ngọn nguồn nhân ái

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Nhà viết kịch Si lơ nổi tiếng có nói: “Tôi đã Sống và Yêu” (I have lived and loved). Đó là lời thú nhận rằng: Tình yêu không thể tách rời cuộc sống. Sống làm sao nổi nếu không có tình yêu? Cuộc sống sẽ ra sao nếu không có tình yêu? Không có tình yêu đời sống có ý nghĩa gì? Không có tình yêu, thì chắc hẳn giống như tư tưởng gia Browning nói: “Trái đất của chúng ta chỉ còn là một hầm mộ”. Quả vậy! Một trái đất nếu thiếu tình yêu sẽ rách nát trong...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tình yêu – khởi từ ngọn nguồn nhân ái

  1. Tình yêu – khởi từ ngọn nguồn nhân ái Nhà viết kịch Si lơ nổi tiếng có nói: “Tôi đã Sống và Yêu” (I have lived and loved). Đó là lời thú nhận rằng: Tình yêu không thể tách rời cuộc sống. Sống làm sao nổi nếu không có tình yêu? Cuộc sống sẽ ra sao nếu không có tình yêu? Không có tình yêu đời sống có ý nghĩa gì? Không có tình yêu, thì chắc hẳn giống như tư tưởng gia Browning nói: “Trái đất của chúng ta chỉ còn là một hầm mộ”. Quả vậy! Một trái đất nếu thiếu tình yêu sẽ rách nát trong muôn ngàn mảnh đời rời rạc, sẽ chìm trong bóng tối âm u của những con tim không còn xao xuyến, sẽ xơ cứng giữa động mạch sống không còn thiết rung lên! Tình yêu không chỉ có khả năng đắp lên con đường hạnh phúc cho đôi lứa, mà còn là nhựa sống, là sức kết dính cho toàn thể thế giới của con người. Từ xa xưa, sách Phúc âm đã nói: “Tình yêu là mối dây giàng buộc sự toàn thiện của cuộc đời”. Hẳn là, nếu không có tình yêu sự toàn thiện của cuộc đời sẽ sụp đổ, bởi lẽ lòng thiện hảo khởi sự được xây trên nền móng của tình yêu. Tình yêu – mới đầu là trái tim phóng niềm khao khát đến bạn tình; rồi bạn tình sẽ trở thành bạn đời – thế là tình yêu của mái ấm xuất hiện rồi sinh con đẻ cái, tình Phụ tử (mẫu - tử) xuất hiện, không chỉ giới hạn trong tình máu mủ mà còn là khát vọng gieo cấy mầm sống nối tiếp đời sống con người; gia đình xuất hiện – nhà này đến nhà khác, và tình yêu tình nhân đã trở thành tình yêu nhân sinh và xã hội. Dân tộc Montenegrin đã xác định sự thật này bằng lịch sử và đời sống của mình, họ nói: “Ở đâu có tình yêu, ở đó không có tội lỗi” (Where there is love, there is no sin). Có lẽ chẳng mấy ai nghi ngờ, khi biết yêu, người ta sẽ làm cho bạn tình của mình hạnh phúc. Tình yêu sẽ xây nên mái ấm gia đình! Và khi mọi người đều chìa bàn tay bác ái của mình cho người khác thì xã hội không còn những kẻ bị bỏ rơi trong đói khát tình thương và cơm áo!
  2. Nhưng, trước hết mọi tình yêu bắt rễ từ tế bào của nó – đó là tổ kén uyên ương. Vậy chúng ta hãy trở về tình yêu đầu tiên của loài người: mối tình CHÀNG và NÀNG. Theo Kinh thánh, sau khi được Chúa Trời nặn ra, Adam không chịu nổi kiếp sống buồn bã thui thủi nơi trần thế hoang vu, liền dâng lời ca thán khôn nguôi lên Đức Chúa Trời. Chúa Trời thông cảm, và nhân lúc chàng ngủ, Ngài đã rút chiếc xương sườn thứ bảy của chàng để tạo ra người nữ Êva – làm bạn cùng chàng. Ngài phán: Từ nay các ngươi sẽ mãi mãi thuộc về nhau, vì các ngươi không phải là HAI mà là MỘT mà ra. Nếu không có nhau các ngươi sẽ trống trải vì sự thiếu hụt phần cơ thể của mình, bởi thế các ngươi luôn luôn tìm kiếm nhau để hiệp nhất lại cơ thể đã bị tách ra của mình (diễn ý). Người Việt có câu “Nhất đau mắt, nhì rắt răng”. Đau mắt – rắt răng là việc cỏn con mà đã gây đau đớn cho con người đến hạng nhất, hạng nhì thì thử hỏi, khi phải xa vắng phần cơ thể máu thịt của mình con người sẽ rơi vào cảnh ngộ nào? Cảnh ngộ nào ư? Đó phải là căn bệnh trầm kha thì đúng hơn! Căn bệnh trầm kha nào vậy? Căn bệnh về cảnh ngộ: CÔ ĐƠN! Cô đơn, đó là hoàn cảnh người đời vẫn đặt cho những con người chưa tìm thấy được nửa còn lại của mình. Ôi! Sống một nửa con người thì hoang phế làm sao! Sống một nửa cuộc đời thì bất hạnh nhường nào! Không! Cô đơn còn trầm kha hơn một căn bệnh rất nhiều, Samuel Jhoson đã gào lên thống khổ: “Hãy cho tôi ốm đau, song hãy giải thoát tôi khỏi nỗi cô đơn”. Còn thi sĩ Bai-rơn nổi danh thì nói: “Ôi! Nỗi cô đơn đang dạy chúng ta sự chết”. (Solitude shoul teach us how to die). Khi những đơn thể con người bị bỏ rơi trong cô đơn, thì không chỉ đơn giản khuôn viên lại trong định mệnh tình cảm riêng của các cá nhân, mà hơn thế, một cách toàn thể, xã hội phải mang lấy vết thương lãnh cảm tình nhân ái của mình. Người ta đã chứng kiến, có rất ít người tự tử vì đói ăn rách mặc, nhưng lại có quá nhiều
  3. người tự tử vì mặc cảm thiếu vắng tình yêu của gia đình và đồng loại. Tư tưởng gia Cherterton sau khi nghiên cứu các vụ tự tử vì cô đơn đã đau xót tuyên bố: “Cái gì là đối tượng của tự tử? Là cái tôi! Không, chính là tiêu diệt nhân loại thế giới”. Theo cách đó, thì một người cô đơn kết thúc cuộc đời mình không phải vì người đó hết yêu mình, trái lại vẫn rất yêu mình nhưng cảm nhận thấy rằng: người khác không yêu ta, nhân loại bỏ rơi ta, vậy thì ta sẽ kết thúc cái thân ta để hủy diệt nhân loại một mạng người, và để tuyên cáo rằng, ta hờn dỗi trước tình yêu thờ ơ băng giá của con người. Đó là một hiện đại, một thực trạng đau lòng mà thế giới con người hôm nay phải đối đầu bằng vấn nạn: Lòng Nhân ái. Khi những cá nhân đau khổ, họ sẽ dày vò làm rối loạn “tế bào xã hội”, tiếp theo cơn khủng hoảng tình cảm gia đình là cơ khủng hoảng tình bác ái của xã hội. Để đương đầu với cuộc khủng hoảng này, chính phủ các nước châu Âu đã áp dụng chính sách đánh thuế những người độc thân hay lập gia đình muộn, đồng thời mở các câu lạc bộ làm quen đủ mọi hình thức, các ban tư vấn hôn nhân gia đình… còn chính phủ Mỹ thì áp dụng ngay một chương trình giáo dục văn hóa yêu đương và kiểu mẫu làm cha mẹ cho các học trò ngay ở trường tiểu học. Nhưng tình hình có cải thiện không? Ông Alvon Toffler lý thuyết – xã hội học gia nổi tiếng trong cuốn “Thiết lập nền văn minh mới” đã dự báo: “Trong thế kỷ XXI, nguy cơ của bom nguyên tử còn bị đặt xuống thứ yếu hơn so với nguy cơ phân hóa gia đình: những ông bà già cô độc, những cặp rổ rá cạp lại, những đứa trẻ không gia đình, và những trẻ sơ sinh chỉ biết có cha mẹ”. Tại sao khi xã hội đã và đang ráo riết áo dụng các biện pháp bác ái – tình yêu đó, mà tình yêu của thời đại mới vẫn chịu sức ép chìm lún trong khủng hoảng ái tình như vậy? Đó là bởi các biện pháp xã hội không thể thay thế nổi cho ngọn lửa bên trong của tình yêu, Người ta thấy: ở Âu – Mỹ, đàn ông đẩy đàn bà vào các quán bar làm gái nhảy, gái gọi, rồi lũ lượt kéo sang châu Á mong kiếm một hiền thê chỉ
  4. biết loanh quanh xó nhà; ở Trung Quốc, hại sơ sinh gái, để rồi ùa đi các nơi mua vợ về làm người ở kiêm vai trò chăn gối; mới đây, ở Hàn Quốc, mặc cho tỉ lệ đàn ông nhiều hơn đàn bà đã ở mức báo động, xã hội vẫn bình chân giữ nguyên lối sống trọng Nam – khinh Nữ bằng cách quan niệm rằng có thể giải quyết vấn đề “mất cân đối tình yêu” bằng lối hưởng thụ “công quỹ hóa chị em”… Nam và nữ là đối tượng tình yêu của nhau mà bị đẩy vào tình thế như bạn “hành lạc chức năng hẹp” như vậy. thì làm gì tình yêu con người chẳng khuyết trống một giá trị tâm hồn và một nghị lực của tinh thần, dẫn đến khủng hoảng trên quy mô xã hội. Bởi vậy, để giải quyết cuộc khủng hoảng tình yêu này, ở nhiều nước tiên tiến người ta đã áp dụng chương trình giáo dục chuẩn bị hành trang tâm hồn yêu cho công dân tương lai. Chương trình bao gồm: Tiền tình yêu, gồm: văn hóa giới tính, văn hóa chinh phục, văn hóa tôn trọng nhân vị và khát vọng giới tính của nhau… Hậu tình yêu, gồm: sinh con, vun đắp gia đình, biết chịu đựng, biết hàn gắn, biết chia tay, biết tái ngộ hay là biết kiến thiết một sự nghiệp tình yêu mới…
  5. Nhìn vào đó, chúng ta không thể không rút ra bài học về ý nghĩa văn hóa của tình yêu – mà trên phạm vi lớn hơn, người ta gọi là VĂN MINH TÌNH THƯƠNG ở ta,
  6. chẳng hạn, có không ít người thích thì vồ vập, không thích thì duỗi ra chẳng cần bày tỏ bất kỳ cử chỉ hữu ái nào; rồi khi yêu - yêu lấy được, khi không yêu – “tếch thẳng” chẳng cần có văn hóa chia tay, giải quyết thỏa đáng những tồn đọng… Tình yêu là cuộc lựa chọn của con tim! Không ai bắt được con tim yêu hay không, song có điều cả hai trường hợp: yêu hay không, gần gũi hay chia tay, con người đều phải thể hiện văn hóa nhân ái của mình. Tình yêu ngày nay khác xưa nhiều lắm Tình yêu ngày xưa có tình làng nghĩa xóm bảo trợ, có các tôn giáo khép vào tôn ty trật tự… nhưng tình yêu ngày nay là tự do – sự bảo trợ duy nhất của nó là văn hóa nhân ái. Tình yêu mới đặt căn bản trên quyền tự do lựa chọn của mỗi người, song như triết gia J. P. Sartre đã nói: “Có tự do trọn vẹn, nghĩa là phải chịu trách nhiệm trọn vẹn trước sự lựa chọn của mình”. Bởi vậy, trong tình yêu đôi lứa ngày nay, trái tim mỗi cá nhân không thể từ thác được gánh nặng của trách nhiệm chọn lựa: yêu hay không, chia tay hay tái thiết tình yêu… Tình yêu có quyền lựa chọn tất cả, nhưng chắc là trong mọi trường hợp nó không có quyền được chọn: thiếu LÒNG NHÂN ÁI.
Đồng bộ tài khoản