tình yêu người Hà Nội

Chia sẻ: Nguyen Nam | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
97
lượt xem
16
download

tình yêu người Hà Nội

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Đây là tâm trạng của một cô gái hà nội với tình yêu hà nội gắn liền với hình bóng của một chàng trai người cô yêu tha thiết.để rồi khi xa nhau cô nhớ về chàng trai qua hình ảnh của hà nội.hà nội tình yêu và nỗi nhớ khôn nguôi về một con người.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: tình yêu người Hà Nội

  1. Để một cô gái Hà Nội biết yêu Hà Nội hơn (HÀ NỘI MỘT VẺ ĐẸP LUNG LINH VÀ HUYỀN ẢO) (Eva.vn) - Tôi vốn không phải là người thích lang thang. Một buổi tối hạnh phúc với tôi đôi khi chỉ là cuộn tròn trong chăn ấm, một tách café nóng hổi và cuốn sách thú vị. Và hầu hết thời gian sống tôi không dành để mộng mơ. Tôi lập kế hoạch cho hai mươi tư giờ sắp tới vào mười lăm phút đầu tiên mỗi sáng và nhăn nhó khổ sở mỗi khi có sự cố nhỏ làm chệch một răng cưa trong cỗ máy chăm chỉ và đều đặn của mình. Ấy vậy mà tôi vẫn luôn lo lắng cho chỗ đứng vốn chênh vênh của mình giữa cuộc đời bon chen và xô bồ này. Ừ, cuộc đời nghiệt ngã, nhưng có khi cũng dịu dàng và hóm hỉnh, ấy là khi nó bất ngờ mang anh đến với tôi, người mà trong suốt tất cả những năm đã sống, tôi vẫn không nghĩ mình có thể yêu, và trong suốt những năm còn lại, tôi tin mình sẽ không thể quên. Lắm lúc, tôi vẫn mỉm cười khi nghĩ đến việc xếp anh cạnh tôi, như những cô gái đang yêu một ngàn lần vẽ nên bức chân dung về hai người trong trí tưởng tượng của mình. Anh, áo phông nhạt màu, quần jeans không kiểu cách, cưỡi con Vespa lạch phạch rong ruổi khắp phố phường Hà Nội, đeo chéo hông bộ đồ nghề nhiếp ảnh, ngồi trà đá vỉa hè rít thuốc.
  2. Hà Nội tinh sương trầm mặc và yên tĩnh Tôi, thích trang phục công sở, không quá điệu đà nhưng nền nã và chỉn chu, rất ghét đến những chỗ bụi bặm, không máy lạnh, điều hoà và nhất là không treo biển “No Smoking”, cả việc xách xe ra đường với tôi cũng là việc bất đắc dĩ lắm. Thêm nữa là tôi không hề có chút hứng thú nào với nghệ thuật: nhiếp ảnh, hội hoạ, thi ca… Lẽ dĩ nhiên, thời học trò ai chẳng từng có đôi ba bài thơ giấu trong túi áo hay thi thoảng hát ư ử theo một điệu nhạc không tên, nhưng ngay cả khi nghĩ về những ngày tháng đó, tôi vẫn thở phào nhẹ nhõm vì nó trôi qua trong bình yên chứ không nhiều xì căng đan và nước mắt như những bạn bè cùng trang lứa. Run rủi thế nào, rồi anh đến. Anh đèo tôi đi miết qua những con phố đông đúc lẫn vắng vẻ. Lắm lúc chúng tôi hẹn hò nhau ở quán trà đá ven đường, anh phì phèo châm điếu thuốc, tôi ngồi nhai kẹo lạc và miên man nhìn theo ánh mắt anh dõi theo những người đi qua phố, đôi lần, tôi thoáng thấy nét cười trên gương mặt hầu như lạnh te của anh. Anh mua sơn về, tự tay vẽ lên tường phòng tôi những ngôi nhà Hà Nội cổ lúp xúp, những con phố nhỏ ngoằn ngoèo, những cành cây trơ khấc mùa lá rụng. Anh nói: “Để một cô gái Hà Nội biết yêu Hà Nội hơn.”
  3. Lung linh Hà Nội về đêm Tôi im lặng trước đôi mắt mơ màng của anh, và ước gì khi ấy mình có đủ dũng cảm để nói “Hãy vẽ cho em một ngôi nhà và những đứa trẻ”. Không giống như những người yêu nhau khác, anh chẳng bao giờ nói về những trù bị tương lai cho chúng tôi, và tôi cũng tránh né ý nghĩ về một “mai sau” xa lắc, sợ sự khác biệt sẽ dắt chúng tôi đi về hai con đường khác nhau. Tôi vẫn thường nói với anh: “Chúng mình chỉ nên yêu nhau vào mùa thu, khi tâm hồn em đủ nhạy cảm để làm thơ, và anh có thể đưa em vào trong những bức ảnh phố.” Anh cười, khỏ nhẹ vào trán tôi “Biết yêu mùa thu là biết yêu Hà Nội rồi đấy!” Tự bao giờ tôi có thói quen lang thang trên đường những tối mùa thu. Như căn bệnh mãn tính dai dẳng, như cơn nghiện cào xé tim gan, như một nỗi ám ảnh kỳ quặc, tôi cứ thế đổ đầy bình xăng, vít nhẹ ga qua những con phố Hà Nội, cũ và mới. Có những con đường mà cả khi nhắm mắt, tôi vẫn tránh được hết từng nắp cống, từng ổ gà, như người ta nhắm mắt vẽ lên bức chân dung người mình yêu thương, không sai sót, dù chỉ là một nếp nhăn nơi khoé miệng.
  4. Hình ảnh đã trở thành biểu trưng của Hà Nội Lắm lúc, tôi ứa nước mắt nghĩ đến anh, ở một nơi xa xôi, nơi không có những viên gạch bạc màu và những gốc cây cô đơn. Tôi yêu anh, và tôi yêu Hà Nội. Anh đã từng yêu Hà Nội, liệu anh có còn yêu tôi không? Hít căng lồng ngực hương hoa sữa ngạt ngào, để vài giây thôi, thấy tim mình như ngừng đập. Không biết bao lần, tôi ghen cuồng nộ với loài hoa mỏng mảnh tinh khiết ấy, khi anh khẽ mỉm cười, nói: “Anh thích một người con gái dịu dàng và mạnh mẽ, như hoa sữa, không ai ngờ những nụ hoa li ti kia lại chứa đựng hương thơm nồng nàn đến thế!”
  5. Mùa thu Hà Nội - mùa đẹp nhất trong năm Tôi bắt đầu làm thơ về mùa thu, về bốn mùa, như tôi từng hứa với anh. Tôi sắm cho mình bộ đồ nghề nhiếp ảnh, bằng những đồng lương thực tập còm cõi, bắt đầu đi và chụp. Tôi chụp góc phố có quán trà đá nơi hai đứa vẫn ngồi, chụp cảnh tan trường lũ trẻ đùa vui, chụp những tối Hồ Tây lộng gió, nơi mỗi ghế đá là cả một câu chuyện tình không lời, chụp một đôi vợ chồng già vẫn nắm tay nhau đi dạo mỗi chiều, chụp ánh đèn đường loang loáng, chụp một đôi mắt suy tư… Đôi lúc, tôi thoáng vui với ý nghĩ, biết đâu, trên con đường này, anh đã chẳng dừng chân, biết đâu, hai đứa chẳng cùng chọn một góc máy. Và tôi tin, nếu trong anh còn có Hà Nội, sẽ có một ngày, trên những con phố ngoằn ngoèo đầy khói bụi, tôi sẽ mơ màng gặp lại dáng anh…
Đồng bộ tài khoản