Trường nhạc Van Mornay

Chia sẻ: Thanh Phuong | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:6

0
49
lượt xem
4
download

Trường nhạc Van Mornay

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Âm nhạc là một phần cuộc sống của Paula Mornay hơn 20 năm qua. Chị chơi đàn piano. Là một nghệ sỹ dương cầm hoà tấu ở Sioux Falls bang Nam Dakota chị được mọi người đánh giá cao và vài năm trước đây chị được báo chí đánh giá xuất sắc khi chị biểu diễn ở New york

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Trường nhạc Van Mornay

  1. Trường hợp 39: Trường nhạc Van Mornay Âm nhạc là một phần cuộc sống của Paula Mornay hơn 20 năm qua. Chị chơi đàn piano. Là một nghệ sỹ dương cầm hoà tấu ở Sioux Falls bang Nam Dakota chị được mọi người đánh giá cao và vài năm trước đây chị được báo chí đánh giá xuất sắc khi chị biểu diễn ở New york. Paula có thể tiếp tục thành công lớn trong lĩnh vực này, nhưng chị quyết định lập gia đình và ở lại Sioux Falls. Chị dạy nhạc tại nhà, học viên theo học ngày càng đông, nhưng chị chưa bao giờ kiếm đủ tiền trang trải cho bản thân cũng như cho gia đình. Việc này đã trở nên rất cần thiết khi cả gia đình chị gặp phải một tai nạn giao thông khủng khiếp khiến chồng chị - Norman - chết, hai con chị Timmy và Donna bị thương nặng mặc dù Timmy có một vài hy vọng hồi phục hoàn toàn, Donna bị liệt từ thắt lưng trở xuống. Bây giờ, Paula phải tìm cách chăm lo cho gia đình và trang trải các hoá đơn thuốc ngày càng tăng vì tiền bảo hiểm và trợ cấp xã hội không đủ. Paulla quyết định sẽ vốn hoá khả năng âm nhạc của mình, tìm mua một cửa hàng nhạc cụ, nơi chị có thể bán các loại nhạc cụ, dạy nhạc và có thể thực hiện một vài sáng tác và cải biên. Sau khi tìm kiếm rất lâu, chị thấy một cửa hàng âm nhạc nhỏ đang rao bán. Lợi nhuận của cửa hàng này thấp, nhưng Paulla nghĩ, với kỹ năng và danh tiến của mình chị sẽ làm tốt hơn. Người chủ đòi bán cửa hàng 40.000 đô la gồm cả hàng tồn kho và toàn bộ tài sản. Chi tiết bảng cân đối tài sản như sau: Tài sản lưu động $600 Tiền mặt 6.000 Các khoản phải thu 150 Hối phiếu phải thu 38.000 Tồn kho 1.500 Tài sản lưu động khác $46.250 Tổng giá trị tài sản lưu động Tài sản cố định $8.000 Đồ đạc và trang bị cố định (ròng)
  2. 2.500 Thiết bị (ròng) 10.500 Tổng giá trị tài sản cố định (ròng) $56.750 Tổng giá trị tài sản Tài sản nợ ngắn hạn $10.600 Các khoản phải trả 1.500 Nợ ngân hàng 3.500 Hối phiếu phải trả 2.000 Các khoản nợ khác $17.600 Tổng các khoản nợ ngắn hạn 4.150 Nợ trả dần 21.750 Tổng các khoản nợ Vốn $35.000 Vốn chủ sở hữu $56.750 Tổng nợ và giá trị tài sản ròng 150.000 100% Doanh thu thuần trong năm 52.500 35% Lợi nhuận gộp 10.500 7% Lợi nhuận ròng Paula hiểu biết rất ít về kinh doanh nên quyết định đến gặp một nhân viên kế toán. Anh ta nghiên cứu sổ sách kế toán và đánh giá cửa hàng trị giá 40.000 đô la, nhưng khuyên chị nên trả thấp hơn. Anh ta đề nghị đi cùng chị để đàm phán giá. Tổng cộng Paula có 50.000 đô la và chị săn sàng mạo hiểm tất cả nếu chị thấy cửa hàng có triển vọng.
  3. Người chủ cửa hàng, Elliot Pike đồng ý bán cửa hàng giá 30.000 đô la tiền mặt. Paula đưa cho ông ta trước một khoản đặt cọc và thoả thuận chuyển giao hàng hoá tồn kho trong cửa hàng. Việc chuyển giao hợp đồng thuê nhà chưa được thảo luận, nhưng ông Elliot cho rằng không khó khăn gì. Paula hăng hái tiếp quản cửa hàng và mặc dù luật sư phản đối về hợp đồng thuê nhà, chị vẫn ký hợp đồng mua bán cửa hàng. Tiền thuê nhà hàng tháng là 1000 đôla. Paula có một biển quảng cáo mới đề rằng "Paula Van Mornay, nguyên nghệ sĩ dương cầm hoà tấu" đang điều hành trung tâm âm nhạc riêng của mình. Paula không biết chắc nên trữ loại hàng nào khi những người bỏ hàng đến chỗ chị, chị phụ thuộc vào những đề xuất của họ. Chị sớm ngờ rằng tất cả bọ họ không trung thực khi hận thấy điều này với một đống hàng tồn kho vượt mức chị hiểu ra bọn họ đã lợi dụng chị. Tuy nhiên các giờ học nhạc của chị diễn ra tốt, chị thuê 7 giáo viên chuyên nghiệp tới dạy các loại nhạc cụ khác nhau. Paula nhận hoa hồng trên tiền thù lao giờ và tất nhiên học viên mua nhạc cụ tại cửa hàng. Nhưng Paula còn xấp xỉ 15000 đô la hàng tồn kho không bán được, chị không biết phải làm gì với chúng. Những người bỏ hàng khuyên nên chấp nhận bán lỗ và chị đã mất hơn 5000 đô la cho việc thanh lý này. Paula rõ ràng đã học được kinh doanh với một giá cao. Con trai Paula, Timmy bây giờ đã 19 tuổi vẫn bị tàn tật một phần đang theo học lên dây đàn piano. Trong vòng 2 năm cậu trở thành một người lên dây đàn piano thành thạo, bổ sung dịch vụ cho cửa hàng. Paula tìm được cách nâng doanh thu nên 250000 đô la mỗi tuần từ cửa hàng. Chị hài lòng với bản thân mình vì đã vượt qua được vận rủi và tạo nên sự phát triển. Sau đó, một cơ hội mới nảy sinh từ công việc lên dây đàn của Timmy. Một vài người muốn bán đàn piano của họ vì không cần dùng nữa, một số người khác lại muốn mua piano đã qua sử dụng. Paula rất thông thạo về piano, chị thấy có thể bán piano ở cửa hàng của chị. Chị và Timmy tiến hành khảo sát và phát hiện ra họ có thể mua 25 chiếc đàn piano đã qua sử dụng giá từ 150 đến 25.000 đô la mỗi chiếc. Giá trung bình khoảng 1.000 đô la. Paula ước tính chị sẽ cần xấp xỉ 50.000 đô la để mua những chiếc piano đã qua sử dụng. Chị không biết sẽ phải bán chúng với giá nào, nhưng chị biết giá đàn piano đang tăng dần và những chiếc piano vẫn còn tốt để có thể bán và đem lại lợi nhuận đáng kể. Bây giờ phải tìm ra cách để bỏ vốn mua những chiếc piano nói trên. Paula biết chị không thể đủ sức mua tất cả piano đã qua sử dụng mà chị cần ngay cả khi có đủ 50.000 đô la vì vậy chị quyết định đề nghị nhận bán ký gửi piano.
  4. 14 người đồng ý với thỏa thuận này, nhưng Paula vẫn còn vấn đề khó khăn là xác định giá bán. Không có tiêu chuẩn nào được phát hành, vì vậy chị chỉ có cách là sử dụng đánh giá tốt nhất của mình. Paula biết trước khi bắt đầu nhận piano chị sẽ phải chuẩn bị thêm nhiều chỗ trống. Cửa hàng của chị hiện giờ đã chật kín. Chị đi tìm một địa điểm đủ rộng để có thể đặt thêm các thiết bị thu âm thành phục vụ cho việc dạy học và có chỗ để trưng bày piano. Khoảng rộng của một nhà kho nhỏ cũng có thể là một chỗ lý tưởng. Cuối cùng chị tìm thấy một địa điểm tốt không cần phải cải tạo nhiều. Sau khi chuyển các bảng hiệu, đồ đạc và các trang bị cố định tới địa điểm mới, chị có thể sửa chữa chỉ hết 10.000 đô la. Người chủ đòi cho thuê 2.500 đô la/ tháng hợp đồng 5 năm không được quyền gia hạn. Paula phân vân không biết gian hàng piano có khả năng buôn bán để chi trả tiền thuê nhà tăng thêm 1500 đô la/ tháng hay không. Chị ước tính có thể bán từ 10 đến 15 chiếc piano một tháng nếu chị có khoảng rộng để trưng bày. Tuy nhiên, chị cũng nhận thấy doanh tu có liên quan tới số lượng trẻ em trong vùng, những đứa trẻ có các ông bà bố mẹ muốn chúng được làm quen với thế giới âm nhạc. Paula phải quyết định làm để đưa những chiếc piano không được ký gửi vào bán tại cửa hàng. Một vài chiếc trong số đó trông rất đẹp và sẽ rất được chú ý vì tính độc đáo của chúng. Paula ước tính cần khoảng 40.000 đô la để mua những chiếc piano này, chị tự hỏi không biết lấy số tiền này ở đâu ra. Paula còn phải quyết định sẽ phải làm gì nếu có người muốn được trợ vốn khi mua đàn piano - chị nên thu tiền trả trước theo hình thức nào và chị có thể trợ vốn như thế nào nếu chị phải trả cho người bán khoản tiền lớn hơn số tiền ứng trước của người mua. Ví dụ: Nếu chủ sở hữu đòi 7000 đô la cho một chiếc piano và người mua thanh toán trước 3500 đô la thì chị có thể kiếm đâu ra số tiền còn lại để thanh toán cho người bán? Chị cũng phân vân không biết nên sử dụng loại bảo hành nào. Sớm muộn rồi Paula đều giải quyết được các vấn đề trên. Nhiều năm sau có một cơ hội phát triển mới. Do hậu quả của vụ tai nạn, Paula học được rất nhiều về cách làm việc với những người tàn tật. Con gái chị, Donna vẫn bị liệt từ thắt lưng trở xuống, đã trở thành một người chơi ghi ta giỏi. Cô chơi cho một vài nhóm ở địa phương và được công nhận là một tài năng. Paula dẫn cô đến trường và ở đây cô bé bắt đầu dạy nhạc với những kết quả tuyệt vời. Mọi người bắt đầu mang những đứa trẻ bị tật nguyền đến xem liệu chúng có thể học chơi loại nhạc cụ nào không. Nhiều giáo viên dành một ít thời gian của họ giúp dạy dỗ chúng mà không nhận thù lao. Paula nghĩ, điều này thật là tuyệt vời vì đối với chị kinh doanh
  5. không chỉ là kiếm tiền. Kinh doanh còn giúp đỡ những người khác bằng cách khuyến khích họ biểu lộ bản thân họ thông qua âm nhạc. Mục tiêu của Paula không phải là kiếm thật nhiều tiền. Thay vào đó, chị muốn duy trì thu nhập của mình và có thể dành đủ tiền để lập các ban nhạc đồng quê nhạc trẻ, nhạc Rock hoặc Jazz. Chị muốn khuyến khích các nhạc công tàn tật và giúp đỡ họ kiếm sống. Paula có ba thách thức trước mắt. Chị phải huy động đủ tiền để mua piano tìm nguồn tài chính để có được địa điểm phù hợp và xây dựng quỹ ủng hộ các chương trình âm nhạc cho người tàn tật. Chị đến gặp bạn để xin ý kiến. Câu hỏi: 1. Paula có chọn đúng loại hình để kinh doanh không? Theo bạn, chị tiếp cận kinh doanh có đúng cách không? Chị có phạm sai lầm nào không khi mua lại cửa hàng? Theo bạn, tại sao Paula có thể duy trì kinh doanh trong khi những người khác bị thất bại. 2. Điều gì khiến Paula thành công lúc ban đầu? Những mấu chốt thành công của Paula là gì? 3. Bạn có suy nghĩ gì về ý tưởng của Paula trong việc kinh doanh đàn piano đã qua sử dụng? Liệu chị có thể kiếm tiền trong mảng kinh doanh này không? Nó có những lý luận thuận và chống nào? Bạn có đồng ý rằng, thị trường lớn nhất của Paula là trẻ em không? Xác định thị trường mục tiêu của Paula trong việc bán đàn Piano và dạy nhạc? 4. Theo bạn, Paula có kiếm đủ tiền trong việc kinh doanh piano để trang trải phần chi phí thuê nhà tăng lên hay không? Vị trí có phải là vấn đề quan trọng trong loại hình kinh doanh này không? Đề xuất giải quyết vấn đề trợ vốn cho cửa hàng. Paula nên mau đàn piano cũ như thế nò mà không bị bất tiền? 5. Paula làm thế nào đặt giá cho những chiếc Piano mà chị đang chuẩn bị bán? Chị có thể làm gì để những người có piano đắt tiền cho phép chị mang chúng đi, làm thế nào để có tiền mua chúng? Chị có nên bán đàn piano mới không? Nên là loại do Nhật hay Mỹ sản xuất? Theo bạn, việc bán những chiếc piano cũ của chị hay không (giả sử, chị có thể sản xuất cho hưởng chế độ trợ vốn cho khoảng 25 chiếc đàn piano)? 6. Mục tiêu để riêng một phần lợi nhuận nhằm giúp đỡ các nhóm người tàn tật của Paula có phải là một ý tưởng tốt không? Chị nên dành bao nhiều cho mục đích này? Bạn có dành 25 đến 50% lợi nhuận của một bộ phận
  6. kinh doanh riêng biệt để trợ giúp những người tàn tật không? Có phải hầu hết những nhà kinh doanh thành đạt đều có lòng vị tha?
Đồng bộ tài khoản