Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy

Chia sẻ: cukcu999

"Tôi kể ngày xưa chuyện Mị Châu Trái tim nhầm chỗ để trên đầu Nỏ thần vô ý trao tay giặc. Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu" (Tố Hữu - Tâm sự)

Bạn đang xem 7 trang mẫu tài liệu này, vui lòng download file gốc để xem toàn bộ.

Nội dung Text: Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy

Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy:


bài học cảnh giác hay bi kịch tình yêu




"Tôi kể ngày xưa chuyện Mị Châu


Trái tim nhầm chỗ để trên đầu


Nỏ thần vô ý trao tay giặc.


Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu"


(Tố Hữu - Tâm sự)
An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy là truyền


thuyết đẹp của người xưa với chủ đề dựng nước và


giữ nước, để lại cho đời sau bài học cảnh giác chính


trị sâu sắc và thấm thía. Nhưng có phải câu chuyện


chỉ chứa dựng một tấn bi kịch là mất nước hay


không? Theo tôi câu chuyện là sự đan xen giữa cả hai


bi kịch mất nước và tình yêu. Chính khi bi kịch mất


nước đã tạo nên bi kịch tình yêu và bi kịch tình yêu đã


mở đường cho bi kịch mất nước.


Cả hai tấn bi kịch bắt đầu khi An Dương Vương để
tình riêng lấn át tầm nhìn của một đấng minh quân.


Vua cho Trọng Thủy về ở rể mà chẳng mảy may nghi


ngờ không chút cảnh giác chính vì thế vua đã để


Trọng Thủy có cơ hội mang mầm tai họa vào bén rễ


trong Loa Thành. Sự mất cảnh giác đã cuốn vua vào


bi kịch mất nước do chính tay mình tạo nên; nhưng


hậu quả đâu chỉ dừng lại ở đó, chính An Dương


Vương đã đẩy con gái là công chúa Mị Châu vào con


đường bi kịch tình yêu.


Truyền thuyết ghi lại bởi người đời sau ngắn gọn,


nhưng cốt lõi của bi kịch khá rõ ràng: mối quan hệ
thông gia giữa hai nhà vốn dĩ đối địch đã tiềm ẩn


những bất trắc khó lường. Vậy mà An Dương Vương


lại " vô tình" gả con gái yêu cho con trai kẻ thù. Theo


mạch kể của truyền thuyết không có lí giải nguyên


nhân sâu xa khiến Mị Châu tiếp tay cho Trọng Thủy


cướp mất nỏ thần Kim Quy. Mị Châu rõ ràng đã quá


yêu và tin Trọng Thủy đến với mình bằng tình yêu


chân thành vì vậy nàng đã nghe theo mọi lời nói của


y. Nếu xét dưới góc độ của một thần tử, nàng mang


tội đáng chết vì một thần tử mà dám đem bí mật quân


sự quốc gia ra nói với người khác, nhất là khi đó lại là
con trai của kẻ thù. Đáng trách hơn, Mị Châu bị tình


yêu làm mờ lí trí đến nỗi chẳng còn đủ tỉnh táo để


nhận ra những ẩn ý trong lời nói của Trọng Thủy khi


từ biệt để cảnh báo với vua cha. Nàng không còn đủ


tỉnh táo để nhận ra trong lời chồng tiềm ẩn hiếm họa


binh đao: "Ta nay về thăm cha, nếu như đến lúc hai


nước thất hòa bắc nam chia cắt, ta tìm lại nàng biết


lấy gì làm dấu?" Mị Châu mê muội đến mức không


biết hỏi nguyên cớ chia lìa, lại chỉ chăm chăm nghĩ về


sự đoàn tụ lứa đôi. Rồi ngay cả khi giặc của Triệu Đà


đuổi đến nơi nàng vẫn chẳng chịu trở về với thực tại,
mãi đắm mình trong cơn mộng mị, vẫn còn rắc lông


ngỗng làm dấu cho Trọng Thủy đuổi theo. Đặt tình


riêng lên trên vận mệnh quốc gia như vậy quả là vô


cùng đáng trách, đáng phê phán. Nhưng nếu nhìn


dưới góc độ của một người con gái bình thường đang


yêu một cách cuồng nhiệt thì quả thật Mị Châu đã làm


tròn trách nhiệm với con tim của mình. Dù cho có mù


quáng đi chăng nữa thì tình yêu của Mị Châu thật đẹp


đẽ và trong sáng. Nàng yêu hết mình và hiến dâng tất


cả cho người mình yêu. Chính vì lẽ đó mà Mị Châu trở


thành thủ phạm góp phần làm nên tấn bi kịch mất
nước đồng thời nàng cũng là nạn nhân "bất đắc dĩ"


của tấn bi kịch tình yêu. Mị Châu chẳng làm tròn chữ


trung chữ hiếu, nàng chỉ để lại duy nhất cho đời riêng


một chữ tình mà thôi.


Đằng sau câu chuyện tình yêu của Mị Châu - Trọng


Thủy là cả một âm mưu về chính trị thâm hiểm của


Triệu Đà và không ai khác kẻ trực tiếp thực hiện âm


mưu đó lại chính là Trọng Thủy. Ngay từ khi bước


chân vào Loa Thành y đã lộ nguyên hình là tên nội


gián thâm độc, y luôn đặt nhiệm vụ gián điệp lên hàng


đầu. Bỉ ổi hơn, y lợi dụng luôn cả người vợ ngây thơ
để thực hiện gian kế. Xét về bản chất Trọng Thủy là


một kẻ tham lam và gian trá. Chính điều đó giúp y


hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, y đã làm


tròn cả chữ trung lẫn chữ hiếu. Nhưng đáng tiếc thay


Trọng Thủy lại lỡ đánh rơi mất chữ tình. Trái với Mị


Châu, Trọng Thủy để cái đầu lạnh làm nguội trái tim


mình. Những hành động đầy toan tính của y giúp y tạo


nên cái bẫy đưa cha con Mị Châu vào bi kịch mất


nước nhưng từ thủ phạm hắn biến thành nạn nhân


của chính mình trong tấn bi kịch tình yêu.


An Dương Vương mất nước từ sự thiếu cảnh giác,
khinh địch của mình. Bản thân vua mong mỏi sự hòa


bình giữa hai quốc gia, chấm dứt cảnh chiến tranh


loạn lạc từ tình yêu con trẻ. Nhưng trớ trêu thay điều


đó lại tạo nên khe hở cho những toan tính của cha


con Triệu Đà len lỏi vào. Bản thân An Dương Vương


cũng phải gánh chịu bi kịch khi phải tuốt gươm trừng


phạt kẻ phản bội là chính con gái yêu của mình. Nhà


vua đứng trên quyền lợi quốc gia mà gạt bỏ tình riêng,


hành động ấy rất được nhân dân coi trọng qua cách


xử lí của dân gian: Rùa vàng rẽ nước cho vua xuống


biển. Mị Châu phải trả giá cho sự nông nổi của mình
nhưng nàng cũng kịp thức tỉnh để nhận ra bi kịch đau


đớn. Một người con gái ngây thơ trong trắng đáng


yêu bị phản bội, cuối cùng đã nhận ra kẻ thù dù đã


quá muộn màng. Cái nhìn nhân hậu của nhân dân ta


đã dành cho Mị Châu khi đã để nàng hóa thành ngọc


thạch, máu hóa thành ngọc trai ở biển đông. Mị Châu


thật đáng trách nhưng cũng thật đáng thương. Truyền


thuyết không chỉ kể lại trang sử mất nước mà còn


chứa đựng cả cái nhìn thương cảm cho lứa đôi - khi


tình yêu phải đối mặt với âm mưu.


Trọng Thủy đã phải trả giá cho sự lừa dối khi hắn chỉ
còn mang được xác Mị Châu về chôn cất. Với kẻ cướp


nước, nhân dân ta không để cho hắn chiếm đoạt và


tiếp tục lừa phỉnh Mị Châu. Nhưng điều đáng nói ở


đây là cái chết lao đầu xuống giếng của Trọng Thủy


và kết thúc câu chuyện: "Người đời sau mò được


ngọc trai ở biển Đông lấy nước giếng mà rửa thì thấy


trong sáng thêm". Sự lừa dối của Trọng Thủy là lời


cảnh tỉnh người đời: Chỉ có tình yêu chân thành mới


được đền đáp xứng đáng, tình yêu không bao giờ


đồng hành với những âm mưu toan tính thấp hèn, với


tham vọng cướp nước.
Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy


muôn đời vẫn còn giá trị từ ý nghĩa nhân văn, từ bài


học cảnh giác đến lời nhắc nhở về cách giải quyết cái


chung và cái riêng, việc nước và việc nhà. Truyền


thuyết ấy như ta vẫn biết chứa đựng bài học mất


nước sâu sắc, bài học mất nước là chính và không ai


có thể phủ nhận, nhưng chỉ nhắc đến bi kịch mất


nước thôi là chưa đủ mà còn ẩn sâu bi kịch tình yêu


còn nhiều tranh cãi...
Đề thi vào lớp 10 môn Toán |  Đáp án đề thi tốt nghiệp |  Đề thi Đại học |  Đề thi thử đại học môn Hóa |  Mẫu đơn xin việc |  Bài tiểu luận mẫu |  Ôn thi cao học 2014 |  Nghiên cứu khoa học |  Lập kế hoạch kinh doanh |  Bảng cân đối kế toán |  Đề thi chứng chỉ Tin học |  Tư tưởng Hồ Chí Minh |  Đề thi chứng chỉ Tiếng anh
Theo dõi chúng tôi
Đồng bộ tài khoản