truyện " cáo, thỏ, gà trống ", và " người học trò và con chó đá"

Chia sẻ: kieutrang1001

Ngày xửa, ngày xưa, trong khu rừng nọ có một con Cáo và một con Thỏ. Cáo sống trong ngôi nhà bằng băng, còn Thỏ có một ngôi nhà bằng gỗ. Mùa xuân đến, nhà Cáo tan thành nước, Cáo xin sang nhà Thỏ sưởi nhờ rồi đuổi luôn Thỏ ra khỏi nhà. Thỏ vừa đi vừa khóc.

Nội dung Text: truyện " cáo, thỏ, gà trống ", và " người học trò và con chó đá"

Cáo, thỏ và gà trống


Ngày xửa, ngày xưa, trong khu rừng nọ
có một con Cáo và một con Thỏ. Cáo
sống trong ngôi nhà bằng băng, còn Thỏ
có một ngôi nhà bằng gỗ. Mùa xuân đến,
nhà Cáo tan thành nước, Cáo xin sang
nhà Thỏ sưởi nhờ rồi đuổi luôn Thỏ ra
khỏi nhà. Thỏ vừa đi vừa khóc.
Ngày xửa, ngày xưa, trong khu rừng nọ có một con Cáo và một
con Thỏ. Cáo sống trong ngôi nhà bằng băng, còn Thỏ có một
ngôi nhà bằng gỗ. Mùa xuân đến, nhà Cáo tan thành nước, Cáo
xin sang nhà Thỏ sưởi nhờ rồi đuổi luôn Thỏ ra khỏi nhà. Thỏ
vừa đi vừa khóc. Một lát sau, Thỏ gặp bầy Chó, bầy Chó hỏi
Thỏ:
- Tại sao Thỏ khóc?
- Làm sao mà tôi không khóc cho được. Tôi có một ngôi nhà
bằng gỗ, Cáo có một ngôi nhà bằng băng, mùa xuân đến nhà
Cáo tan thành nước, Cáo xin sang nhà tôi sưởi nhờ rồi đuổi
luôn tôi ra khỏi nhà.
- Thỏ ơi Thỏ đừng khóc nữa! bầy Chó an ủi Thỏ. Chúng tôi sẽ
đuổi được Cáo đi. Bầy Chó cùng Thỏ đi về nhà Thỏ. Bầy Chó
nói: Gâu gâu gâu ! Cáo cút đi ngay!

Cáo ngồi trên bệ lò sưởi, nói vọng ra:
- Ta mà nhảy ra thì chúng mày tan xác!

Bầy Chó sợ quá chạy mất. Thỏ ngồi dưới bụi cây và khóc.
Một con Gấu đi qua, Gấu hỏi:
- Tại sao Thỏ khóc?
- Làm sao mà tôi không khóc cho được. Tôi có một ngôi nhà
bằng gỗ, Cáo có một ngôi nhà bằng băng, mùa xuân đến nhà
Cáo tan thành nước, Cáo xin sang nhà tôi sưởi nhờ rồi đuổi
luôn tôi ra khỏi nhà
- Thỏ ơi, đừng khóc! Ta sẽ đuổi được Cáo đi!
- Không bác Gấu ơi, bác không đuổi được đâu. Chó đuổi mãi
không được thì bác làm sao đuổi được?
- Đuổi được chứ! Bác Gấu nói giọng kiên quyết.

Gấu và Thỏ về đến nhà Thỏ, Gấu gầm lên:
- Cáo! Cút ngay!
- Ta mà nhảy ra thì chúng mày tan xác – Cáo trả lời

Gấu sợ quá chạy đi mất. Thỏ lại ngồi dưới bụi cây và khóc.
Một con Gà Trống mào đỏ đi qua, vai vác một cái hái. Gà
Trống thấy Thỏ khóc, liền hỏi:
- Làm sao Thỏ khóc?
- Làm sao mà tôi không khóc cho được. Tôi có một ngôi nhà
bằng gỗ, Cáo có một ngôi nhà bằng băng, mùa xuân đến nhà
Cáo tan thành nước, Cáo xin sang nhà tôi sưởi nhờ rồi đuổi
luôn tôi ra khỏi nhà
- Ta về nhà đi, tôi sẽ đuổi được Cáo.
- Không! Anh không đuổi được đâu, chó đuổi mãi không được,
Gấu đuổi mãi không được thì làm sao anh đuổi được
- Thế mà tôi đuổi được đấy, nào đi!

Gà Trống và Thỏ cùng về nhà. Gà Trống cất tiếng hát
Cúc cù cu cu
Ta vác hái trên vai
Đi tìm Cáo gian ác
Cáo ở đâu ra ngay!
Cáo sợ quá bảo:
- Tôi đang mặc quần áo

Gà Trống lại hát:
Cúc cù cu cu
Ta vác hái trên vai
Đi tìm Cáo gian ác
Cáo ở đâu ra ngay!
Cáo nói:
- Cho tôi mặc áo bông đã

Lần này thì gà quát lên:
Cúc cù cu cu
Ta vác hái trên vai
Đi tìm Cáo gian ác
Cáo ở đâu ra ngay!
Cáo từ trong nhà gỗ vọt ra, chạy biến vào rừng. Từ đó, Thỏ
lại được sống trong ngôi nhà của mình.



Người học trò và con chó đá


Ngày xưa, có người học trò hôm nào đến
nhà thày cũng phải đi qua một nơi có con
chó đá. Khi người ấy qua thì con chó đá
nhỏm dậy tỏ vẻ mừng rỡ.
Ngày xưa, có người học trò hôm nào đến nhà thày cũng phải đi
qua một nơi có con chó đá. Khi người ấy qua thì con chó đá
nhỏm dậy tỏ vẻ mừng rỡ. Người học trò lấy làm lạ, một hôm
đứng lại hỏi con chó rằng: "Anh em học trò qua đây cũng
đông, sao các người khác thì mày không mừng, lại chỉ mừng
riêng có một mình tao"? Con chó đáp: "Khoa này bao nhiêu
người kia không ai đậu cả. Chỉ có một mình thày thi đậu mà
thôi. Số trời đã định, nên tôi phải kính trọng mừng thày".
Người học trò nghe nói vậy, lúc về nhà kể chuyện lại cho cha
mẹ nghe. Từ đó, người cha bỗng lên mặt ta đây, hống hách
với cả mọi người. Một hôm ông ta giắt trâu ra đồng cày, cho
trâu dẫm cả lúa của người làng. Người ta nói, ông ta không
thèm đáp lại. Rồi hôm sau, lại đưa thêm trâu, thêm người, cứ
ruộng lúa của người ta bước bừa xuống dẫm be bét không
kiêng nể chi cả. Chủ ruộng trông thấy thế lại kêu, thì ông
trừng mắt dọa dẫm: "Khoa này con ông đỗ, rồi cho chúng bay
sẽ biết tay ông"!
Chủ ruộng thấy ông nói vậy, cũng có lòng sợ, không dám lôi
thôi gì nữa. Đến hôm sau, người học trò đi học, qua chỗ con
chó đá thì không thấy nó đứng dậy nữa. Lúc về cũng vậy, nó
cũng không mừng. Người học trò lấy làm lạ, đến hỏi con chó
rằng: "Mọi buổi tao qua đây, mày vẫn đứng dậy mừng, hôm
nay sao mày không đứng dậy nữa thế"? Con chó nói: "Tại cha
thày lên mặt hách dịch với cả mọi người, rồi lại cho trâu dẫm
hại ruộng lúa của người ta, cho nên Thiên tào đã gạch tên thày
đi, khoa này thày không đỗ được, nên tôi không phải mừng
thày nữa". Người học trò về nhà đem lời con chó kể lại với
chạ Người cha lấy làm hối. Từ đó dẹp hết thói khoe khoang
lên mặt, rồi lại đến từ tạ người chủ đất rất khiêm tốn.
Khoa ấy, người học trò đi thi đã vào lọt mấy kỳ, mà cũng
không đỗ thật. Tuy vậy, người ấy không lấy làm nản, càng
chăm chỉ học hành, mà người cha ở nhà cũng không lấy làm
oán hận, càng tu thân tích đức để chuộc lỗi. Cách đấy ít lâu,
người học trò đi qua chỗ con chó đá, lại thấy nó đứng dậy
mừng rỡ như trước. Hỏi thì con chó nói rằng: "Nhà thày tu
nhân tích đức đã ba năm nay, đủ chuộc lại những lỗi lầm
trước rồi. Nên sổ Thiên tào lại định cho thày khoa này thi đỗ".
Người học trò nghe nói về nhà không kể chuyện lại cho cha
nghe nữa, chỉ biết ra sức cố học. Khoa ấy quả nhiên thi đỗ
cao.
Đề thi vào lớp 10 môn Toán |  Đáp án đề thi tốt nghiệp |  Đề thi Đại học |  Đề thi thử đại học môn Hóa |  Mẫu đơn xin việc |  Bài tiểu luận mẫu |  Ôn thi cao học 2014 |  Nghiên cứu khoa học |  Lập kế hoạch kinh doanh |  Bảng cân đối kế toán |  Đề thi chứng chỉ Tin học |  Tư tưởng Hồ Chí Minh |  Đề thi chứng chỉ Tiếng anh
Theo dõi chúng tôi
Đồng bộ tài khoản