Truyền thống tôn sư trọng đạo của dân tộc Việt Nam

Chia sẻ: patterning1122

Khổng Tử, bậc thầy vĩ đại, hơn 2500 năm trước sáng lập ra học thuyết Nho giáo chứa đựng tư tưởng giáo dục sâu sắc. Ông nói: “Tam nhân đồng hành, tất hữu ngã sư yên” - tức “Trong ba người cùng đi, ắt có người là thầy của ta ở đó”. Suốt nghìn năm phong kiến, giáo dục Việt Nam trên đại thể được coi là nền giáo dục Nho giáo. Giá trị nhân bản tốt đẹp của nền giáo dục này thể hiện rất rõ ở “hằng số văn hóa” thầy - trò. Xưa đến nay, nhân...

Nội dung Text: Truyền thống tôn sư trọng đạo của dân tộc Việt Nam

Truyền thống tôn sư trọng đạo của

dân tộc Việt Nam




Khổng Tử, bậc thầy vĩ đại, hơn 2500 năm trước sáng lập ra học thuyết Nho

giáo chứa đựng tư tưởng giáo dục sâu sắc. Ông nói: “Tam nhân đồng hành, tất hữu

ngã sư yên” - tức “Trong ba người cùng đi, ắt có người là thầy của ta ở đó”.


Suốt nghìn năm phong kiến, giáo dục Việt Nam trên đại thể được coi là nền

giáo dục Nho giáo. Giá trị nhân bản tốt đẹp của nền giáo dục này thể hiện rất rõ ở

“hằng số văn hóa” thầy - trò. Xưa đến nay, nhân vật quan trọng nhất của trường học là

người thầy. Truyền thống ngàn đời trong thế ứng xử của người Việt được cô lại và đúc

kết bằng bốn chữ: “Tôn sư trọng đạo”.


Câu nói: “Không thầy đố mày làm nên”, “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” là những

lời cửa miệng của người Việt nhắc nhở nhau mỗi khi đề cập tới vai trò của người thầy.

Ở dân tộc Việt Nam, “tôn sư trọng đạo” thấm sâu trong tâm thức mỗi người dân. Để tỏ

lòng tôn kính với thầy, người Việt có quan niệm: “Sống tết, chết giỗ”. Chính vì thế mà

dưới thời phong kiến, người thầy được xếp thứ hai sau vua, theo cách gọi: Quân - Sư -

Phụ (Vua – thầy - cha).
Thế ứng xử dân chủ linh hoạt của người Việt Nam rất đề cao vai trò của thầy

trong sự nghiệp dạy và học. Vậy mới có câu: “Trò hơn thầy đức nước càng dày”, “học

thầy không tầy học bạn” - ý nói bạn cũng có thể là thầy.


Ngày trước, thời phong kiến, không phải ai cũng có tiền đi học. Nhiều gia đình

nghèo khó con em không thể đến trường. Tuy nhiên, cơ hội theo học vẫn có. Họ chỉ

cần theo những phép tắc nhất định - những phép tắc biểu hiện đậm nét của sự tôn sư

trọng đạo mà không quá câu nệ vào vật chất.


Chẳng hạn, trước khi cho con đến theo học, cha mẹ sắm một mâm lễ bái lạy tổ

tiên, mong con học hành sáng dạ, đỗ đạt. Sau đó, gia đình có một “lễ mọn”, mang tính

chất “lòng thành” dâng lên thầy. Tỏ lòng thành kính “tôn sư trọng đạo”, nhiều gia đình

còn gửi gắm con mình theo học và ở luôn bên nhà thầy. Một năm chỉ về thăm nhà vài

lần. Thỉnh thoảng, gia đình trò lại gửi biếu thầy ít gạo nếp, hoặc mớ rau, con cá như

một thông điệp bày tỏ sự biết ơn sâu sắc tới công lao to lớn của thầy.


Thời gian ở nhà thầy, học trò không chỉ học chữ nghĩa mà quan trọng phải tu

dưỡng bản thân, rèn nhân cách sống. Có thể nói, đạo trò xưa không chỉ rất khiêm

nhường, tôn kính người thầy của mình, mà còn có trách nhiệm, nghĩa vụ rất lớn lao.

Khi ra đường, gặp thầy phải ngả mũ nón và vòng tay chào; lúc thầy già yếu, các đồng

môn phải lo sắm cỗ thọ đường (áo quan)...


Phải thừa nhận nền giáo dục phong kiến có nhiều điểm còn hạn chế, nhưng do

lấy tư tưởng đạo đức của Nho giáo làm nền tảng cơ bản nên đã tạo ra một lớp học trò

trọng nhân nghĩa và sống có đạo lý, rất “tôn sư trọng đạo”.
“Tôn sư trọng đạo” còn thể hiện ở việc kính thầy. Kính thầy là một phong tục

có giá trị nhân văn sâu sắc. Kính thầy thường vào dịp đầu xuân - Tết nguyên đán. Học

trò xa gần náo nức rủ nhau tới chúc tết, thăm hỏi sức khỏe gia đình thầy. Dân gian có

câu: “Mồng một tết cha, mồng hai tết mẹ, mồng ba tết thầy” cũng vì lẽ đó.


Mối quan hệ thầy - trò tượng trưng cho nét đẹp văn hóa ứng xử của nhân dân

Việt Nam. Người thầy như điểm sáng trí tuệ sưởi ấm tâm hồn học trò. Tìm trong lịch

sử dân tộc ta có biết bao bậc thầy vĩ đại, cả đời tận trung vì dân vì nước. Cuộc sống

của họ thanh bần mà được người đời ca tụng, lưu danh muôn thuở.


Vậy mới có một thầy Chu Văn An (1370), sẵn sàng từ bỏ áo mũ, quan tước,

dâng sớ lên triều đình xin chém đầu 7 kẻ quyền thần. Một thầy Đồ Chiểu mù hai mắt

nhưng cả đời kiên trung, không chịu khuất phục trước sức mạnh xâm lược của ngoại

bang...


Ý thức “tôn sư trọng đạo” của dân tộc ta thật đa dạng, chứa đựng tính nhân bản

tình người. Minh chứng cho điều này, chúng ta ngược thời gian trở về các làng nghề

truyền thống. Nhiều phường nghề, phố nghề ở Thăng Long được bắt đầu từ một số thợ

thủ công trong các làng nghề ở nông thôn. Họ di cư lên đô thị lập thương điếm, cửa

hiệu làm ăn, dần dà hình thành nên những phường nghề, phố nghề nơi kinh thành.


Tuy sống và làm việc tại thành thị, nhưng họ vẫn có quan hệ mật thiết với quê

hương. Ngày giỗ tổ, không ước hẹn nhưng tất cả cùng đồng tâm tụ họp về chốn cũ quê

xưa để tưởng nhớ tới vị thầy đã truyền nghề cho họ. Trong sâu thẳm tâm thức mỗi

người, đó là việc làm ghi lòng tạc dạ công ơn của lớp hậu sinh tới bậc tiền bối - người

thầy sáng lập ra nghề và truyền lại cho hậu thế.
Những năm gần đây, Đảng và Nhà nước ta đã đề ra nhiều chính sách nhằm ưu

tiên cho phát triển giáo dục, coi trọng giáo dục là quốc sách hàng đầu. Cho phép đa

dạng hóa các loại hình đào tạo. Chủ trương đưa đất nước phát triển tiến lên bằng nền

kinh tế tri thức. Nền giáo dục của Nhà nước ta đã chọn lấy ngày 20 tháng 11 hằng năm

làm ngày Nhà giáo Việt Nam. Đây có thể xem như là một biểu tượng đẹp cho truyền

thống “tôn sư trọng đạo” của dân tộc Việt Nam.
Đề thi vào lớp 10 môn Toán |  Đáp án đề thi tốt nghiệp |  Đề thi Đại học |  Đề thi thử đại học môn Hóa |  Mẫu đơn xin việc |  Bài tiểu luận mẫu |  Ôn thi cao học 2014 |  Nghiên cứu khoa học |  Lập kế hoạch kinh doanh |  Bảng cân đối kế toán |  Đề thi chứng chỉ Tin học |  Tư tưởng Hồ Chí Minh |  Đề thi chứng chỉ Tiếng anh
Theo dõi chúng tôi
Đồng bộ tài khoản