Tuyển tập truyện cười điên đảo

Chia sẻ: Nguyễn Đình Luyện | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:42

0
393
lượt xem
239
download

Tuyển tập truyện cười điên đảo

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Đã bảo là điên Cú điện thoại gọi đến đồn cảnh sát: Alô, có một người điên trốn khỏi trại tâm thần! Ông có thể tả hình dáng của người ấy không? Trạc 40 tuổi, đầu hói, quần áo sọc, tóc tai bù xù! Ông ta bị hói? Đúng vậy. Thế thì làm sao mà tóc tai bù xù được? Thì tôi đã bảo là hắn bị điên mà!

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Tuyển tập truyện cười điên đảo

  1. Đã bảo là điên Cú điện thoại gọi đến đồn cảnh sát: Alô, có một người điên trốn khỏi trại  tâm thần! ­ Ông có thể tả hình dáng của người ấy không? ­ Trạc 40 tuổi, đầu hói, quần áo sọc, tóc tai bù xù! ­ Ông ta bị hói? ­ Đúng vậy. ­ Thế thì làm sao mà tóc tai bù xù được? ­ Thì tôi đã bảo là hắn bị điên mà! Mất chim Nông dân nọ bị mất một con chim bồ câu. Anh ta nghi ngờ có hàng xóm lấy trộm nên tìm lúc mọi người tụ tập đông đủ  bèn tới dò hỏi : ­ Ai trong số mọi người có ít nhất một con chim? Mọi người không hiểu anh ta hỏi để làm gì, nhưng tất cả đàn ông cũng đều  giơ tay ra dấu rằng có! Anh nông dân lúng túng : ­ À không, ý tôi là có ai trong số các bạn đã nhìn thấy một con chim? Lần này thì số người giơ tay nhiều hơn, làm anh càng cuống : ­ Không phải, tôi e là có sự hiểu lầm. Ý tôi muốn hỏi xem có ai ở đây nhìn  thấy con chim của tôi hay không. Xem bói
  2. Thầy bói xem chỉ tay một người phụ nữ, rồi phán : ­ Nửa đầu cuộc đời, bà khổ sở vì thiếu tiền, sau đó... sẽ đỡ hơn nhiều. ­ Vì tôi sẽ kiếm được một ông chồng giàu ư? ­ Không, vì bà sẽ quen đi. Chim bố Chuông điện thoại reo vang, ông bố nhấc ông nghe. Chưa kịp nói thì nghe  thấy giọng nói một chàng trai đầu dây bên kia. ­ Con chim non bé nhỏ xinh đẹp của anh đó hả? ­ Không, đây là chim bố ­ Ông bố trả lời. Trái tim rỉ máu Sau hơn hai giờ đứng dưới ban công huýt sáo làm hiệu, cuối cùng, chàng  trai cũng được thấy người yêu xuất hiện trên khung cửa sổ. Nàng nói vọng  xuống đường : ­ Anh đi về đi! Bố em không đồng ý cho chúng mình tiếp tục quan hệ với  nhau đâu. Chàng trai rên rỉ : ­ Em ơi! Em có biết là em đang làm trái tim anh rỉ máu không? Đúng lúc đó, cánh cửa ngôi nhà bật mở và ông bố cô gái xuất hiện, tay lăm  lăm một thanh củi, gầm gừ : ­ Tao còn có thể làm cho đầu mày đổ máu nữa kia! Sao Eva ngu thế?
  3. Một hôm, ăn trái cấm xong, Adam ngồi đần mặt ngẫm nghĩ về đàn ông và  đàn bà, rồi buột miệng hỏi Chúa trời : ­ Chúa ơi, tại sao trái cấm lại tuyệt mỹ và mềm mại thế nhỉ? ­ Ta làm như thế để con thích ăn hàng ngày. ­ Chúa ơi, ăn ngon thế sao Người không tạo cho con vài trái khác nhau? ­ Ta làm như thế để con chỉ ăn mãi một trái. ­ Thế tại sao Người không ban cho trái cấm một ít tư duy? Người biết là con  không ưa sự ngốc nghếch cơ mà? ­ Ta biết, nhưng ta phải làm như thế là để “nó” chấp nhận con đấy! Ông ấy đang trả giá Hai vợ chồng nọ cùng chết trong một tai nạn, hồn bay đến cửa Thiên đàng.  Thánh Peter ra mở cửa và báo với họ : ­ Cứ mỗi lần không chung thủy với bạn đời của mình, các con sẽ phải trả  giá bằng một lần kim đâm. Sau khi bị đâm, bà vợ lấm lét che ba vết kim, quay lại hỏi Thánh Peter : ­ Chồng con đâu rồi? ­ Ông ta đang nằm trên... dàn máy may công nghiệp! Lấy ở đâu ra? Trong buổi thi tốt nghiệp trường hàng hải, giáo sư hỏi thi một thí sinh : ­ Nếu cơn bão đến từ phía bên phải con tàu thì anh sẽ làm gì? ­ Tôi sẽ thả neo.
  4. ­ Từ phía mũi tàu? ­ Tôi thả neo thứ hai. ­ Từ phía đuôi tàu? ­ Tôi thả cái neo nữa. ­ Anh lấy ở đâu ra nhiều neo thế? ­ Thế thầy lấy ở đâu ra mà nhiều bão như vậy? Lâu không gặp mặt Linh mục đứng trên tòa giảng : ­ Tiền bạc và châu báu là kẻ thù lớn nhất của người đời thế gian... Một gã lang thang nghe thấy ngậm ngùi : ­ Tiếc rằng lâu quá mình không được giáp mặt với kẻ thù! Bị “uống cà phê” quá nhiều Một anh chàng vẻ mặt lo lắng, đến gặp bác sĩ. ­ Thưa bác sĩ, vợ tôi ngoại tình. Mỗi lần tôi bắt được quả tang là cô ta lại  bảo tôi hãy bình tĩnh và uống một tách cà phê. Xin ông hãy cho tôi một lời  khuyên. ­ Liệu tôi có thể khuyên anh điều gì đây? ­ Bác sĩ hỏi. ­ Tôi uống cà phê nhiều như vậy có hại cho sức khỏe lắm không? Món hời
  5. Nhà triệu phú nọ mất một con chó quý, đăng báo tìm và hứa sẽ thưởng  10.000 USD. Chờ mãi không thấy báo phát hành, ông bèn tới tòa soạn thì  chỉ gặp một em bé. Ông níu lại hỏi : ­ Ở đây không còn có ai cả sao? ­ Dạ không, nghe nói tất cả nhân viên tòa soạn đang bận đi tìm con chó  của ai đó bị lạc. Bí quyết thành công Phóng viên phỏng vấn một giám đốc có tiếng trong giới kinh doanh : ­ Xin ngài cho biết nguyên tắc nào quyết định sự thành công của ngài? ­ Tôi thành đạt nhờ hai phương châm: trung tín và khôn ngoan. Trung tín là  đã hứa làm gì thì bất kể trường hợp nào, dù phải phá sản đi nữa, cũng vẫn  cứ làm. ­ Thật là một tấm gương mẫu mực cho giới kinh doanh. Thế còn khôn  ngoan là thế nào? ­ Khôn ngoan thì đơn giản thôi: Đừng hứa bất kỳ điều gì hết. Chúa sẽ phù hộ cho anh! Bob say khướt. Anh ta về nhà, đập cửa : ­ Ồ, Bob! Anh đã về đấy ư? ­ Ừ, em yêu ạ, anh gặp bạn cũ. ­ !? ­ Anh nhậu hết lương tháng rồi. ­ À, em có thể hiểu.
  6. ­ Xe lại bị giữ... ­ Chuyện đương nhiên mà. ­ Ôi, em đúng là người phụ nữ hiền dịu nhất trần đời. Ừm... Ờ... hình như cái  dây chuyền em đưa hôm qua, anh trót tặng một cô gái. ­ Lạy Chúa, em thật là may mắn! ­ Sao, em định nói là em rất hài lòng ư? ­ Vâng, vì em chỉ là... hàng xóm của anh. Hãy can đảm lên, chỉ còn vài  bước chân nữa thôi. Cầu Chúa phù hộ cho anh! Đến bây giờ mới biết Chuyện xảy ra ở bên Mẽo. Một bà gọi điện thoại cho luật sư : ­ Tôi muốn kiện lão hàng xóm vì ông ta nói tôi giống con hà mã. ­ Được rồi, chuyện xảy ra khi nào? ­ 7 năm trước đây. ­ 7 năm? Tại sao bà phải đợi một thời gian dài như vậy mới kiện ông ta? ­ Bởi vì hôm qua tôi dẫn cháu tôi vào vườn thú chơi và lần đầu tiên tôi trông  thấy con hà mã. Tạ ơn Chúa! Cha xứ bán con ngựa của mình cho một người khách. Nhận tiền xong, ông  dặn dò: ­ Tôi cần lưu ý ông, muốn thúc nó chạy thì nói “Tạ ơn Chúa”, còn muốn nó  đứng lại thì nói “Alléluia” (hãy hoan hỉ lên).
  7. ­ Được thôi, tôi đã quen với ngựa cả đời rồi. Nhảy lên lưng con ngựa mới mua, ông khách thử nói khẽ : ­ Tạ ơn Chúa! Chưa dứt lời, con ngựa đã vọt đi. Đến tiếng “Tạ ơn Chúa” thứ hai thì nó  phóng nước đại. Chợt nhìn thấy một vực sâu thăm thẳm ngay phía trước,  ông ta hoảng hốt hét lên : ­ Alléluia! Con ngựa kịp dừng lại sát mép vực. Lau mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, kỵ  sĩ làm dấu thánh và thốt lên : ­ Tạ ơn C...h...ú...a! Cứu “người chết” Một bệnh viện có đám cháy lớn. Lính cứu hỏa không ngại nguy hiểm xông  pha vào dập tắt đám lửa điên cuồng và dữ dội. Có một số người đã được  đưa ra sau khi được cứu chữa. Sau khi dập tắt đám lửa, anh lính mới kể lại : ­ Chúng tôi đã xuống tầng hầm của bệnh viện, kết quả tìm thấy 9 người,  chúng tôi lay tỉnh và cứu được 2 người, còn 7 người thì không cứu được. Nghe xong giám đốc bệnh viện té xỉu. Có một bác sĩ trẻ đến ghé vào tai  anh lính cứu hỏa nói nhỏ một câu gì đó và anh lính cũng lăn đùng ra ngất.  Mọi người hoang mang không hiểu có chuyện gì. Hỏi bác sĩ trẻ, anh ta  đáp : ­ Tầng hầm của bệnh viện là... nhà xác!!!
  8. Tại sao “thằng em” lại dài? Anh chàng nọ đi khám sức khỏe toàn thân, sau khi khám kỹ cho anh ta,  ông bác sĩ sửng sốt : ­ Tại sao “của” anh lại dài ngoài sức tưởng tượng thế?! ­ Điều này là do cô giúp việc – Anh chàng thản nhiên. ­ Ý anh là do ông cụ nhà anh “này nọ” với cô giúp việc? ­ Dạ không phải thế! Chả là hồi tôi còn bé bố mẹ tôi hay phải đi công tác,  cô giúp việc thường xuyên tắm cho tôi. ­ Rồi thế nào nữa? ­ Cô ấy vốn rất lười, ít khi chịu bế tôi. Mỗi lần tắm xong, khi kéo tôi ra khỏi  bồn tắm, cô ấy thường cầm cái gì dễ kéo nhất. “Bố” và “mẹ” Một cậu bé chơi bóng, lỡ chân đá vỡ kính cửa sổ nhà nọ. Bà chủ nhà chạy  ra giữ chặt quả bóng quát thằng bé : ­ Mày mà không sửa lại cửa kính cho bà thì đừng hòng lấy bóng về! Một lát sau, cậu bé gõ cửa bảo : ­ Bố cháu sẽ đến sửa ngay! Quả nhiên, một người đàn ông đem theo hộp đồ nghề đang đi tới. Bà ta  bèn cho thằng bé cầm bóng đi. Người đàn ông sửa xong, nói : ­ Xin bà 10 đô! ­ Ơ, ông không phải bố thằng bé sao? ­ Bà chủ ngạc nhiên kêu lên.
  9. Người đàn ông cũng trợn tròn mắt : ­ Thế bà không phải mẹ nó à? Cắn răng mà chịu Mẹ chồng và con dâu nhà kia chẳng may đều góa bụa. Mẹ chồng dặn con dâu : ­ Số mẹ con mình rủi ro, thôi thì cắn răng mà chịu! Không bao lâu, mẹ chồng có tư tình, con dâu nhắc lại lời dặn ấy thì mẹ  chồng trả lời : ­ Mẹ dặn là dặn con, chứ mẹ thì còn răng đâu nữa mà cắn. Lãnh hậu quả thay  Một phụ nữ trung niên dạo chơi trong công viên, thấy một người đàn ông  dẫn theo hai đứa bé rất kháu khỉnh, đang ngồi trên ghế đá. Chị ta đến gần và bắt chuyện : ­ Chào ông, hai cháu bé kháu khỉnh quá, chúng là con ông phải không? ­ Không phải. ­ Hay là ông nhận trông con hộ cho bạn, hoặc hàng xóm? ­ Cũng không phải luôn. Tôi là nhân viên tiếp thị bao cao su. Và đây là lời  phàn nàn của khách hàng về sản phẩm của tôi. Người có văn hóa ­ Bố ơi, người có văn hóa là người thế nào hả bố? ­ Ví dụ, hai người cãi nhau. Người không có văn hóa sẽ nói: “Mày là đồ con 
  10. heo”, còn người có văn hóa sẽ nói: “Thưa ông, trước đây tôi không nghĩ ông  là đồ con heo, nhưng rất tiếc tôi đã lầm”. Người phụ nữ toàn diện Chờ vợ trang điểm gần cả tiếng đồng hồ, anh chồng buột miệng : ­ Em quả thật là một phụ nữ toàn diện. Nghe thấy thế, cô vợ mắt long lanh hỏi : ­ Em trang điểm thế này hoàn hảo lắm sao anh? ­ Ừ thì sáng diện, trưa diện, tối cũng diện, chẳng phải là toàn diện là gì. Bài học rút ra Một cặp vợ chồng tổ chức lễ kỷ niệm đám cưới vàng. Và một tờ báo ở địa  phương đã cử phóng viên đến phỏng vấn ông chồng về bí quyết giữ gìn  cuộc sống hôn nhân hạnh phúc. Người chồng kể : ­ Lúc đó là tuần trăng mật. Chúng tôi đi thăm Grand Canyon, quyết định đi  một chuyến xuống dưới hẻm núi bằng con la. Đi chưa được bao xa thì con  la của vợ tôi bị trượt chân. Joana, vợ tôi, đã nhỏ nhẹ nói: “Đây là lần thứ  nhất”. Chúng tôi lại tiếp tục lên đường. Được một đoạn nữa thì con la đó lại bị trượt  chân. Lần này, Joana cũng nhẹ nhàng nói: “Giờ là lần thứ hai”. Được nửa dặm đường nữa thì con la bị trượt chân tiếp. Vợ tôi đã rút khẩu  súng lục trong túi ra và bắn con la chết tươi. Thấy thế, tôi phản đối kịch liệt  cách đối xử thô bạo của cô ấy. Khi đó, Joana nhỏ nhẹ: “Đây là lần thứ  nhất”. Một ngày tồi tệ Một người đàn ông với vẻ mặt buồn bã đang ngồi trong quán bar. Ông ta  nhìn vào ly rượu trước mặt suốt nửa tiếng đồng hồ như muốn tự đắm mình 
  11. trong cái ly. Một thanh niên bước vào quán, đến ngồi bên cạnh người đàn ông, vỗ mạnh  vào lưng ông, cầm ly rượu đặt trên bàn và uống cạn. Người đàn ông thấy  vậy khóc òa... Anh thanh niên vội nói : ­ Thôi mà, ông đừng khóc nữa. Tôi chỉ muốn đùa thôi! Tôi sẽ gọi một ly  khác cho ông... ­ Không phải tôi khóc vì chuyện này ­ Người đàn ông giải thích ­ Hôm nay  là ngày tồi tệ nhất trong đời tôi. Buổi sáng, tôi đã thức dậy muộn và đi làm  trễ. Sếp nổi giận và cho tôi nghỉ việc. Khi ra khỏi văn phòng, tôi phát hiện  chiếc xe của mình đã bị đánh cắp. Sau đó tôi đón taxi để về nhà, nhưng khi  ra khỏi xe, tôi lại bỏ quên chiếc ví trên ghế nệm và xe đã chạy mất. Lúc  bước vào nhà, tôi nhìn thấy vợ mình đang ở trên giường cùng với ông hàng  xóm. Tôi ra khỏi nhà và quyết định kết liễu cuộc đời mình. Tôi vào quán bar  này và khi định kết thúc với ly thuốc độc thì anh lại đến và cướp mất ly  thuốc của tôi... Món quà bất ngờ Hai người đàn ông nói chuyện với nhau : ­ Tôi vừa trải qua một cuộc phiêu lưu khiếp quá cậu ạ. Cậu hãy tưởng tượng  nhé, cô thư ký xinh đẹp của tớ mời tớ về nhà uống rượu để kỷ niệm sinh  nhật tớ. ­ Thế thì sao? ­ Gượm để nghe tớ kể đã nào. Cô ấy cho tớ uống một ly Martini, cho tớ ăn  ôliu và hạnh nhân muối. Cô ấy vặn một điệu nhạc êm dịu rồi bảo tớ: “Bây  giờ, em sẽ tặng anh một món quà bất ngờ. Em sẽ vào buồng trước và 5  phút sau anh sẽ vào theo nhé. 5 phút, anh nghe rõ chưa? Và không được  sớm hơn đâu đấy!
  12. ­ Tuyệt, thế mà cậu lại không bằng lòng. ­ Để tớ kể nốt đã nào. Khi tớ vào buồng của cô ấy, tớ thấy đủ mặt nhân  viên văn phòng và tất cả đều hát bài Mừng sinh nhật... ­ Thế thì vui lắm nhỉ. ­ Vui cái nỗi gì. Cậu thử tưởng tượng một sếp trần truồng như nhộng đứng  trước mặt nhân viên đang hát mừng sinh nhật!!!!! Bà ấy “ăn nem” Có ba linh hồn bay lên trời. Ở cổng thiên đường, Thánh Pierre chờ sẵn và  hỏi họ có chung thủy với bạn đời không? Kẻ thứ nhất thú nhận có vài mối  tình ngoài hôn thú. Thánh Pierre nói rằng anh ta sẽ chỉ được cấp một ôtô nhỏ. Kẻ thứ hai nói  rằng đã có một đôi lần bị lạm dụng, và bà ta chỉ được một chiếc xe thường.  Người thứ ba hoàn toàn chung thủy với vợ nên được cấp cho chiếc xe lớn  và sang trọng. Một tuần sau, họ gặp nhau. Thấy người thứ ba đang bừng  bừng giận dữ, hai người kia ngạc nhiên hỏi : ­ Sao vậy? Xe không ổn à? ­ Tôi vừa gặp bà vợ tôi ­ Anh ta giải thích ­ Bà ấy... đi patin! Công bằng và minh bạch Một phiên tòa kéo dài đã nhiều ngày vẫn không phân thắng bại. Một bữa  nọ, giữa công đường, ông chánh án gọi luật sư của cả bên nguyên và bên  bị, nghiêm sắc mặt nói: “Cái gì cũng cần phải công bằng và minh bạch. Trò  đút lót không giải quyết được gì đâu!” Dừng một lát, ông chánh án tiếp : ­ Hôm qua tôi đã nhận được tiền hối lộ của cả hai ông. Luật sư A đưa 
  13. 15.000 USD, còn luật sư B đưa 20.000 USD. Hai luật sư tái mặt, nhìn nhau run rẩy. Ông chánh án rút ví móc tiền ra và  đề nghị với luật sư A : ­ Ông này nhanh chóng đưa tôi thêm 5.000 USD để chúng ta còn tiếp tục  tranh tụng một cách thật công bằng và minh bạch. Không sợ thiếu Một người đàn ông bước vào một tiệm giày sang trọng, sau khi lựa chọn đã  quyết định mua một đôi giày Ý giá 1 triệu. Đến giai đoạn trả tiền, khi kiểm tra ví tiền, người đàn ông bảo chủ tiệm : ­ Thôi chết, tôi chỉ đem theo có 700.000đ. Nhưng không hề gì, ông cứ việc  bán đi, hôm sau tôi sẽ đến thanh toán số tiền còn lại. ­ Ồ không hề gì. Ngày mai ông đến thanh toán số tiền còn lại cũng được. Khi người đàn ông đi rồi, một người khách mua hàng bảo : ­ Sao ông chủ dễ tính thế. Lỡ ông ta đi luôn thì sao? ­ Ồ không hề gì. Chắc chắn ông ta sẽ đến thanh toán số tiền còn lại. Ông  ta không thể nào mang một đôi giày với hai chiếc cùng bên! Đánh vần ­ Trò Tí, hãy đánh vần cho thầy hai từ “trâu” và “bò” xem nào! ­ Dạ, tê e rờ ớ trớ u trâu huyền bò.. Nhiều thay đổi Một người say bước đi chập choạng trên hè phố. Thấy phía đối diện có một  người đang đi đến, anh ta chạy vội lại, vồn vã, tay bắt mặt mừng :
  14. ­ Ồ Tèo, lâu quá không gặp. Mày còn nhớ tao không? Lúc này mày thay  đổi nhiều quá. Trán thì vồ ra, hai mắt nhỏ lại. Bây giờ phát tướng ra, tay  chân ngắn lại, da dẻ hồng hào. Lúc này còn ở chỗ X không? ­ Xin lỗi anh, tôi không phải là Tèo. Tôi là Tí, ở chỗ Y. ­ Cuộc đời quả có nhiều thay đổi. Đến cả tên và chỗ ở mày cũng thay đổi  luôn à? Thanh tra Có ba đối tượng thuộc dạng COCC đang xin việc tại một công ty lớn. Giám  đốc trực tiếp phỏng vấn : ­ Anh A, xin anh cho biết anh có chuyên môn gì? ­ Tôi tốt nghiệp Đại học Kiến Trúc. ­ Được, anh sẽ phụ trách Trưởng phòng Thiết Kế. ­ Còn anh B? ­ Tôi tốt nghiệp Đại học Xây Dựng. ­ Được, anh sẽ phụ trách Trưởng phòng Xây Dựng. ­ Thế còn anh C? ­ Tôi chẳng có chuyên môn gì cả. Tôi chỉ mới học hết lớp 12. ­ Ồ, không hề gì. Anh tạm phụ trách mảng Thanh Tra vậy. Tự động hóa Giờ tự động hóa, Giáo sư thuyết trình cho sinh viên nghe : ­ Độ 20 năm nữa sẽ có những máy tự động hoàn hảo, chỉ cần nhét con bò 
  15. vào một đầu, thì đầu kia sẽ có xúc xích chạy ra. ­ Thế cái máy ngược lại, nhét xúc xích vào một đầu, đầu kia ra con bò có  không thầy? ­ Một sinh viên hỏi. ­ Anh bao nhiêu tuổi? ­ Dạ em 19. ­ Hai mươi năm trước có một cái máy như vậy. Nói cho có đầu có đuôi Một lão phú hộ có tên đầy tớ tính nết bộp chộp, thấy gì nói nấy, gặp đâu  nói đó, chẳng có đầu có đuôi gì cả. Lão phú hộ rất bực mình liền gọi anh ta  đến và bảo : ­ Nhà tao là nhà thế gia mà mày thì ăn nói không có đầu có đuôi gì cả,  người ta cười vô mũi cả tao lẫn mày. Từ rày, nói cái gì thì cũng phải nói cho  có đầu có đuôi nghe không! Anh đầy tớ vâng vâng dạ dạ. Một hôm, lão mặc quần áo sắp sửa đi chơi, đang ngồi hút thuốc thì thấy  anh đầy tớ đứng chắp tay trịnh trọng nói : ­ Thưa ông, con nghe nói con tằm nó nhả tơ, người ta mang tơ bán cho  người Tàu, người Tàu đem dệt thành the rồi bán sang ta. Bà đi mua the về  may áo cho ông. Hôm nay, ông mặc áo, ông hút thuốc. Tàn thuốc nó rơi  vào áo ông và áo ông đang cháy! Lão phú ông giật mình nhìn xuống thì áo đã cháy to bằng bàn tay rồi! Đừng để nó khinh gia đình nhà mình Con gái xin phép mẹ đi chơi buổi đầu với người yêu.
  16. Mẹ: “Con đi chơi, nếu nó có đòi hôn con, thì con phải từ chối nó ngay, đừng  dễ dãi quá mà nó khinh gia đình nhà mình là bố mẹ không dạy dỗ con phải  phép”. Con gái đi chơi về với vẻ mặt vui tươi. Mẹ: “Hôm nay con đi chơi sao rồi?” Con gái: “Mẹ khỏi lo. Không ai có thể khinh thường nhà mình. Anh ấy khinh  con bao nhiêu, con khinh trả lại anh ấy bấy nhiêu”. Thế chấp Một người đàn ông bước vào một Công ty cho vay nợ và hỏi phải trả lãi bao  nhiêu nếu anh ta vay hai lăm đô la trong sáu tháng. ­ Một đô la và năm mươi xen ­ Nhân viên công ty nói với anh ta. Anh ta nói : ­ Được lắm. Tôi xin vay số tiền hai lăm đô la, nhưng tôi muốn xin để lại đây  chiếc xe ôtô mới của tôi làm đồ thế chấp cho các ông cho đến khi nào tôi  trả lại hai lăm đô la! Ngày hôm sau, anh ta kể lại câu chuyên này với anh bạn. Người bạn nói : ­ Họ chắc chắn phải nghĩ cậu điên, có đời thủa nhà ai lại thế chấp chiếc xe  ôtô mới để công ty cho vay nợ hai lăm đô la trong sáu tháng! Anh ta nói : ­ Điên thế nào được! Ngày mai tớ sẽ đi châu Âu trong sáu tháng. Ở đâu mà  tớ có thể đỗ xe với khoảng thời gian lâu như thế mà chỉ phải trả một đô la  rưỡi hả cậu?
  17. Biết cắt mối nào? Bob than thở với Jack: Tớ vừa nhận thư hăm dọa của gã nào đó. Hắn dọa  sẽ “bắn vỡ sọ” nếu tớ còn “lòng thòng” với vợ hắn. ­ Thì cậu cắt đứt quan hệ với cô ta đi. ­ Không đơn giản. ­ Còn ràng buộc gì sao? ­ Vấn đề là hắn không ký tên, tớ biết cắt đứt với ả nào? Không được đi cầu thang Một anh chàng bị ngã gãy chân. Sau khi điều trị cấp cứu, bác sĩ dặn anh ta  không được đi cầu thang khi chân còn bó bột. Bốn tháng sau, khi bác sĩ  tháo lớp bột, bệnh nhân hỏi : ­ Bây giờ thì tôi đi cầu thang được rồi chứ? ­ Được ­ Bác sĩ trả lời ­ nhưng anh phải thật cẩn thận đó. ­ Bác sĩ không biết tôi nhẹ nhõm như thế nào đâu ­ Anh ta hớn hở ­ Thật là  phiền toái khi phải đi lối cửa sổ và lên xuống bằng ống thoát nước! ­ !? Ngầu pín Nước Tây Ban Nha ­ nơi nổi tiếng về đấu bò tót ­ có rất nhiều hàng ăn bán  món ngầu pín của con bò tót bị chết sau khi thua trận. Một người đàn ông  nọ thường xuyên đến quán hàng ăn ngầu pín. Nhưng một hôm, khi ông gọi món mà mình ưa thích như thường lệ thì thấy  thất vọng vô cùng vì ngầu pín quá bé. Ông liền thắc mắc với người hầu  bàn. Người hầu bàn trả lời: “Thưa ngài, hôm nay con bò thắng”.
  18. Mù thật Đầu năm mới, vợ bỏ ra tới hai ngày đi xem bói ở một nơi xa, lúc về hớn hở  nói với chồng: “Lão thầy bói mù cả hai mắt mà cứ luôn miệng nói là trông em đẹp quá”. Chồng gật gù nói: “Ừ, lão ta đúng là... mù thật”. Đàn ông và đàn bà Đàn ông phát hiện ra vũ khí, họ nghĩ đến đi săn. Phụ nữ phát hiện ra nghề  đi săn, họ nghĩ đến áo lông thú. Đàn ông phát hiện ra màu sắc, họ nghĩ đến hội họa. Phụ nữ phát hiện ra  hội hoạ, họ nghĩ đến trang điểm. Đàn ông phát hiện ra ngôn ngữ, họ nghĩ đến nói chuyện. Phụ nữ phát hiện  ra cách nói chuyện, họ nghĩ đến “buôn dưa lê”. Đàn ông phát hiện ra nghề nông, họ nghĩ đến thức ăn. Phụ nữ phát hiện ra  thức ăn, họ nghĩ đến ăn kiêng. Đàn ông phát hiện ra tình bạn, họ nghĩ đến tình yêu. Phụ nữ phát hiện ra  tình yêu, họ nghĩ đến hôn nhân. Đàn ông phát hiện ra cách buôn bán, họ nghĩ đến tiền. Phụ nữ phát hiện ra  tiền, và đàn ông gặp tai họa từ đó! Điếc Một người đàn ông đi gặp bác sĩ để kể về người vợ của mình. “Tôi cho rằng  vợ tôi bị điếc, cô ấy chả nghe thấy tôi nói gì mà toàn khiến tôi phải nhắc  lại”. Người bác sĩ trả lời: “Được rồi, bây giờ anh cứ về nhà. Tối nay đứng cách vợ  6m và nói một điều gì đó. Nếu bà nhà không trả lời, đứng lại gần 2m nữa và 
  19. nhắc lại. Cứ tiếp tục như thế để xem mức độ ngễnh ngãng của bà ấy nặng  đến mức nào”. Người chồng trở về nhà và thực hiện đúng theo chỉ dẫn. Ông đứng cách vợ  6m khi bà đang thái thịt trong bếp và hỏi: “Cưng à, tối nay mình ăn gì  vậy?”. Ông không nghe thấy câu trả lời. Ông đứng gần lại 2m nữa và hỏi  lại. Vẫn không có câu trả lời. Ông đứng gần thêm 2m. Vẫn chẳng thấy gì.  Cuối cùng, ông tiến sát lại sau vợ và hỏi: “Em yêu, tối nay mình ăn gì?”. Cô vợ trả lời: “Đây là lần thứ tư rồi nhá ­ thịt bò hầm!”. Cơn say dài  Tối Thứ bảy, một anh chàng say mèm bò về khách sạn. Khi thức dậy, phải  cố gắng lắm anh mới gọi được thằng nhỏ phục vụ nhờ mang tới một chai  whisky và một tờ báo Chủ nhật. Thằng nhỏ đi rất lâu. Lúc trở về, người  khách hỏi vẻ thông cảm : ­ Chắc khó mua được chai rượu vào giữa ngày Chủ nhật. ­ Rượu bia thì chẳng có vấn đề gì ạ! Nhưng tìm được một tờ báo Chủ nhật  vào ngày Thứ ba quả là rất khó. Máy cũng nhầm Hai vợ chồng cùng nhau vào siêu thị. Đến gian hàng có đặt một cái cân đo  điện tử hiện đại, họ thích thú thay phiên nhau cân thử. Khi ông chồng bước lên cân thì chiếc cân lên tiếng: “Bạn quá gầy, cần phải  bồi dưỡng thêm”. Đến lượt bà vợ bước lên cân thì chiếc cân không lên tiếng  gì cả. Đợi một lát cũng chẳng thấy gì, bà ta bực mình quá bèn bước xuống. Lúc này cái cân mới phát ra tiếng: “Xin các bạn vui lòng lên từng người một,  đừng chen lấn”. Trễ giờ
  20. Một vị khách ập vào văn phòng viên quản lý khách sạn : ­ Tại sao anh không đánh thức tôi dậy? Tối qua tôi đã dặn đi dặn lại rằng  nhớ kêu tôi đúng 4 giờ 30. Vì anh mà tôi đã lỡ tàu! ­ Thật đáng tiếc, thưa ngài. Tôi luôn sẵn lòng đánh thức ngài dậy nhưng  đêm qua ngài đi chơi mãi tận 5 giờ sáng mới trở về phòng. Nguyên nhân thất bại Một cuộc thăm dò ý kiến do Liên Hợp Quốc tổ chức trên quy mô toàn cầu  gần đây đưa ra câu hỏi sau: “Xin vui lòng cho biết ý kiến của bạn về tình  hình thiếu thốn lương thực tại phần còn lại của thế giới!”. Cuộc khảo sát đã thất bại thảm hại. Ở châu Phi, người ta không biết “thức ăn” là gì. Ở Tây Âu, dân chúng không  có khái niệm về “thiếu thốn”. Trong ngôn ngữ của dân Đông Âu không có từ  “ý kiến”. Người dân Nam Mỹ không hiểu “xin vui lòng” có ý nghĩa ra sao.  Còn ở Mỹ, người ta chẳng biết “phần còn lại của thế giới” là cái gì cả. Đừng có mà dại, con ạ Hans than thở với bạn : ­ Hễ tớ đưa cô nào về giới thiệu thì y như rằng mẹ tớ không đồng ý. ­ Vậy cậu thử giới thiệu một cô gái giống tính mẹ cậu xem ­ Người bạn  khuyên nhủ. ­ Tớ cũng đã đưa một cô như thế về nhà, nhưng bố tớ phản đối gay gắt.  Ông ấy nói thầm vào tai tớ: “Đừng ngu như bố ngày xưa con ạ”. Xét nghiệm Tại phòng khám, hai cậu bé ngồi chờ tới lượt mình. Một trong hai cậu cứ  khóc nức nở. “Sao bạn lại khóc?”, đứa trẻ kia hỏi.
Đồng bộ tài khoản