Văn hóa"Alo"

Chia sẻ: Pham Ba | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:3

0
96
lượt xem
29
download

Văn hóa"Alo"

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Ai cũng hiểu việc điện thoại ra đời cứu biết bao mối quan hệ xã hội trong đó có tình yêu tình cảm nhưng điện thoại cũng "tố giác" nhanh nhất không ít thông tin về người đang sử dụng: Anh ta là ai, học hết lớp mấy, được giáo dục đến đâu, thuộc tuýp người dễ chịu hay không?...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Văn hóa"Alo"

  1. Văn hóa ''Alo'' Cập nhật: 29/01/2007 Trong lúc gọi điện, dù bạn mải mê say sưa thật với cuộc đối thoại này hay giả vờ diễn vai gì đó lúc nói chuyện gì thì gì cũng là lúc bạn tự khắc hoạ chân dung của mình trước con mắt những người đang ngồi gần đấy. Ai cũng hiểu việc điện thoại ra đời cứu biết bao mối quan hệ xã hội trong đó có tình yêu tình cảm nhưng điện thoại cũng "tố giác" nhanh nhất không ít thông tin về người đang sử dụng: Anh ta là ai, học hết lớp mấy, được giáo dục đến đâu, thuộc tuýp người dễ chịu hay không?... Qua cuộc gọi điện trước, người được hẹn có thể nhìn thấy 70% chân dung người mình sẽ gặp và cũng qua điện thoại người ta có thể xác định xem mình có nhu cầu gặp người đó hay không. Bạn cứ alô đi, người khác sẽ biết bạn là ai? Người khác ở đây bao gồm người ở bên kia đầu dây và người ngồi xung quanh chứng kiến tâm sự bất tận của bạn. Có một điều cái điện thoại nhắc nhở chúng ta, là: những việc khiến chúng ta sôi sục, lo lắng hay sảng khoái hân hoan chỉ thật quan trọng với riêng ta thôi, người khác tiếp nhận chúng một cách tương đối, không thể bắt họ cùng sống và cùng thở "nỗi niềm" ấy được. Người chủ động gọi cũng nên là người chủ động kết thúc Bạn có việc cần hỏi, cần thông báo, cần chia sẻ, bạn chủ động quay số, tuỳ theo thái độ tiếp nhận của người đó mà
  2. kéo dài cuộc nói chuyện. Nhưng bạn nên chủ động chấm dứt, không nên để người kia phải bịa lý do cáo lui. Nếu bạn để ý sẽ thấy có những người không bao giờ biết kết thúc cuộc nói chuyện, toàn phải trông vào người khác, chi tiết ấy cũng ảnh hưởng không nhỏ tới số phận của họ. Lúc này nói chuyện điện thoại có tiện không? Đó là câu đầu tiên cần phải hỏi người bên kia đầu dây, sau khi bạn xưng tên. Bạn bắt đầu kể lể, người kia đang mắc việc nhưng lại giữ ý không giám cắt ngang cáo từ. Bạn rơi vào tình trạng độc thoại hết sức vô duyên. Gọi điện vào thời gian bất kỳ Chuông reo vào thời gian người ta đang ăn, đang ngủ, đang bận việc... sẽ không thể có thái độ mặn nồng đáp trả. Nếu lặp lại nhiều lần người khác sẽ coi bạn như cơn ác mộng. Bạn đừng nghĩ rằng mình đang yêu thì kẻ được yêu kia cũng phải phấn khích ngần đấy. Người ta rất kìm nén để có những câu trả lời xã giao mà thôi. Vả lại nếu kẻ đó không dám chủ động cắt cuộc nói chuyện giờ bất thường thì cũng bị tính là người nhu nhược. Người hay bị nhận những cú dập máy Có những người chuyên môn dùng điện thoại để xả những cơn stress. Người đó hay gây sự, ghen tuông, chất vấn, mạt sát, doạ nạt, van xin người khác bằng những cuộc điện thoại dai dẳng, mệt mỏi. 90% các cuộc nói chuyện của họ đều bị kết thúc bằng tiếng dập máy tàn nhẫn của phía bên kia. Tương đương với ứng xử ngoài đời, kẻ gây gổ ít khi nhận được sự tôn trọng, cô đơn và luôn bị ruồng bỏ. Lục vấn đầu dây bên kia
  3. Chuông reo, có người cần tìm chồng (vợ) hoặc con bạn nhưng bạn không chuyển máy ngay mà nôn nóng hỏi tên, tuổi, nơi công tác của người đó. Đó là một ứng xử khó chịu, cho cả người gọi điện lẫn người thân của bạn. Bạn không kìm được sự tò mò, không tôn trọng người khác. Phương pháp lục vấn này có thể buộc mọi người phải nói dối bạn và chẳng thu được "thắng lợi" gì, ngoài sự thất vong của những người thân. Tiếp thị bản thân Thật lạc hậu nếu như bạn nghĩ "phải nói to dõng dạc lúc gọi điện thì mới oai". Bạn cố tình cho mọi người biết bạn đang sắp trúng mánh, đang chơi với đại gia, đang quan trọng nhưng với thời buổi này người ta đau có dễ tin đến thế. Nếu như quay nhầm số Bạn không nên dập máy ngay trước khi có lời xin lỗi. Người bên kia không biết bạn là ai nhưng đó là bài học tự giáo dục mình trong văn hoá điện thoại.
Đồng bộ tài khoản