Viết thư UPU lần thứ 40_2010

Chia sẻ: Nguyễn Xuân Hiên Hien | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:2

80
45.101
lượt xem
465
download

Viết thư UPU lần thứ 40_2010

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bài viết mẫu cuộc thi viết thư UPU lần thứ 40. Đề tài: Hãy tưởng tượng mình là một cây trong rừng. Em hãy viết thư cho người nào đó, để giải thích vì sao việc bảo vệ rừng là rất quan trọng.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Viết thư UPU lần thứ 40_2010

  1. CUỘC THI VIẾT THƯ UPU LÀN THỨ 40 HÃY TƯỞNG TƯỢNG MÌNH LÀ MỘT CÂY TRONG RỪNG EM HÃY VIẾT THƯ CHO NGƯỜI NÀO ĐÓ, ĐỂ GIẢI THÍCH VÌ SAO VIỆC BẢO VỆ RỪNG LÀ RẤT QUAN TRỌNG Bài làm Tôi là một cây gỗ lim được sinh ra trong một khu rừng nguyên sinh, ông bà tôi đã nhiều tuổi, bố mẹ tôi cũng vậy, chúng tôi sống bên nhau trên một đỉnh núi. Tôi lấy làm tự hào vì tôi được núp bóng dưới những tán cây cao to của ông bà và cha mẹ. Xung quanh tôi còn rất nhiều họ hàng khác, tôi chẳng biết hết họ nữa. Khi tôi được một năm tuổi, tôi bắt đầu biết cảm nhận cuôc sống. Khi ấy với tôi cuộc sống thật trong lành. Sáng sớm khi ánh bình minh xuyên qua các kẽ lá, chim chóc bắt đầu say sưa ca hát trong các lùm cây, tôi cùng gia đình uống sương, cảm nhận những cơn gió luồn lách qua cơ thể. Rồi cả gia đình bắt đầu làm việc hăng say. Chúng tôi thu gom tất không khi lại, mang đến “nhà máy’ được xây dựng tập trung trong các lá cây. Nhà máy sản xuất khí Ô xy từ nguyên liêu là khí Cacbonic. Sản phẩm tạo thành chúng tôi đem đóng gói, vận chuyển đến không khí, đến một bầu khí quyển trong lành. Cuộc sống êm đềm, thong thả ấy chẳng mấy đã qua đi khi một ngày nơi chúng tôi sống bắt đầu có dấu chân của con người đặt lên. Những ngày trời âm u, những đêm tối không trăng, không sao, tôi nghe tiếng thú rừng gầm vang, kêu la đau đớn, rồi tôi nghe tiếng xè xè của những thân cây khi bị đốn ngã. Tôi đón đớn, vật vã vô cùng khi chính ông bà tôi cũng là nạn nhân, ông bà tôi đã chết dưới những lưỡi cưa của bầy lũ săn gỗ quý trong rừng mà chúng tôi gọi là bọn lâm tặc. Tôi đã chứng kiến sự ra đi của ông bà, của những người họ hàng, của những người hàng xóm của tôi nữa. Tôi đau đớn vô cùng. Việc tồi tệ này không chỉ diễn ra nơi tôi sống mà những cánh rừng khác cũng vậy. Diện tích rừng giảm một cách trầm trọng qua các năm. Lá phổi xanh của nhân loại đang bị con người phá hủy, chính con người đang tự hủy diệt nhân loại này. Con người đã thải quá nhiều khí độc vào khí quyển, với số lượng rừng còn lại chúng tôi không đủ sức để làm vệ sinh bầu khí quyển. Thiên tai ập đến với con người. Tầng ô zôn bị thủng, hiệu ứng nhà kính xảy ra, nhiệt độ của trái đất tăng lên rất nhanh, hạn hán… và chính con người lại là nạn nhân của những thiên tai đó. Nhất là những mùa lũ lụt xảy ra hàng năm. Nhà cửa bị cuốn phăng, con người mất tích,... tất cả bị cuốn chìm trong nước lũ. Những hậu quả ấy không chỉ con người phải chịu mà thiên nhiên còn bị ảnh hưởng nặng nề hơn. Rừng bị xói mòn qua năm tháng, nước lũ ồ ạt từ đỉnh núi đưa xuống các thung lũng, ra suối, ra sông rồi đổ ra biển. Cây cối trong rừng bị cuốn đi, cha mẹ tôi đã không thoát trong mùa lũ ấy. Nhìn cha mẹ đứt từng ngón chân, không còn đủ sức bám lấy mặt đất rồi ngã xuống, cuốn theo dòng nước lũ tôi đã gào thét, nhưng tôi có thể làm gì đây khi thân hình non nớt, bầm dập tím ngắt vì nước lũ của tôi đang nằm bẹp trong đống đất, những cánh tay tôi run rẩy, đôi mắt đờ đẫn nhìn cha mẹ ra đi, nhìn ra xa mãi vào khoảng không. Sau cơn lũ ấy tôi suy sụp tinh thần vì sự ra đi của người thân, đau đớn hơn khi nhìn thảm cảnh của thiên nhiên, bệnh tật và sự chết chóc của con người
  2. Tôi quỳ xuống, chấp tay và cầu khẩn: “Hỡi loài người, xin hãy cứu chúng tôi!”
Đồng bộ tài khoản