Vụ xì căng đan vắcxin bại liệt và nguy cơ ung thư

Chia sẻ: Nguyen Phuonganh | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:11

0
53
lượt xem
3
download

Vụ xì căng đan vắcxin bại liệt và nguy cơ ung thư

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Michele Carbone thuộc ĐH Loyola (Mỹ) vừa tuyên bố kết quả nghiên cứu: vắc-xin bại liệt ở Liên Xô (cũ) bị nhiễm virus SV40 sau năm 1963 và có lẽ kéo dài tới đầu những năm 1980. Phát biểu tại hội nghị cơ chất tế bào vắc-xin ở Rockville, Maryland, Carbone nói: ''Liệu có virus truyền nhiễm trong vắc-xin hay không? Câu trả lời ngắn gọn là có''.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Vụ xì căng đan vắcxin bại liệt và nguy cơ ung thư

  1. Vụ xì căng đan vắc- xin bại liệt và nguy cơ ung thư Một khám phá gây chấn động của các nhà khoa học: Có thể hàng triệu người đã phơi nhiễm với một loại vắc-xin bại liệt bị ô nhiễm do Liên Xô (cũ) sản xuất. Thật không? Kể từ năm 1960, các liều vắc-xin
  2. bại liệt sơ khai đã bị nhiễm virus 40 ở khỉ, hay SV40 thường lây nhiễm ở khỉ macaque. 10-30 triệu người ở Mỹ và các nước khác (chưa biết số lượng), bao gồm Anh, Australia và Liên Xô (cũ) có lẽ đã phơi nhiễm với SV40 trước năm 1963. Sự ô nhiễm này xảy ra do các tế bào thận khỉ, nơi virus được nuôi trong đó để làm vắc-xin, có nguồn gốc từ khỉ nhiễm SV40. Theo các quan chức y tế, vấn đề trên đã được giải quyết sau năm 1963.
  3. Michele Carbone thuộc Hy vọng ĐH Loyola (Mỹ) vừa là em bé tuyên bố kết quả nghiên này sẽ cứu: vắc-xin bại liệt ở không Liên Xô (cũ) bị nhiễm nhiễm virus SV40 sau năm 1963 SV40 từ và có lẽ kéo dài tới đầu những những năm 1980. Phát giọt vắc- biểu tại hội nghị cơ chất xin bại tế bào vắc-xin ở liệt. Rockville, Maryland, Carbone nói: ''Liệu có virus truyền nhiễm trong vắc-xin hay không? Câu trả lời ngắn gọn là có''. Theo nhà nghiên cứu này, vắc-xin
  4. nhiễm SV40 gần như chắc chắn là được sử dụng khắp Liên Xô (cũ) và có lẽ được xuất khẩu sang Trung Quốc, Nhật Bản và nhiều nước khác ở châu Phi. Điều đó có nghĩa là hàng trăm triệu người có lẽ đã phơi nhiễm với SV40 sau năm 1963. SV40 và ung thư hiếm Hậu quả phơi nhiễm với SV40 - virus không liên quan tới HIV - vẫn chưa rõ ràng. Có bằng chứng rằng một số người được tiêm vắc-xin này nhiễm SV40. Nhiễm virus ấy có thể dẫn tới một số loại ung thư
  5. hiếm sẽ phát tác nhiều năm sau đó. Tuy nhiên, mối liên hệ với ung thư vẫn chưa được chứng minh. Philip Minor thuộc Viện Tiêu chuẩn và Kiểm soát Sinh học Quốc gia Anh (NIBSC) cho biết: ''Có hai khả năng, liên quan và không liên quan''. Minor đã tìm thấy ba mẫu vắc-xin bại liệt dạng uống từ cuối những năm 1960 trong thùng lạnh của NIBSC - mẫu duy nhất còn tồn tại từ thời gian đó. Năm 1999, ông phát hiện chúng có kết quả dương tính đối với SV40 trong khi mẫu vắc-xin của Anh từ cùng thời kỳ lại không có. Tuy nhiên, ông chưa đưa
  6. ra bất kỳ kết luận rộng rãi nào. Carbone đã tiếp bước công việc của ông và tiến hành thêm nhiều cuộc xét nghiệm. Ông đã khẳng định sự tồn tại của SV40 trong các mẫu vắc-xin của Liên Xô (cũ) thông qua ba lần kiểm tra riêng rẽ. Hai mẫu cho thấy SV40 vẫn có khả năng lây nhiễm trong khi mẫu thứ ba thì không - dấu hiệu cho thấy mẫu vắc- xin sống này có lẽ đã suy biến. Tuy nhiên, quy trình sản xuất được cho là đảm bảo rằng nếu có virus SV40, chúng sẽ bị vô hiệu. Khi Carbone kiểm tra phương pháp vô hiệu hoá của Liên Xô (cũ) dựa vào magnesium chloride, ông phát hiện
  7. nó chỉ hiệu quả 95%. Do vậy, ông tin vắc-xin của Liên Xô (cũ) có lẽ vẫn bị ô nhiễm cho tới đầu những năm 1980. Vào năm 1981, Liên Xô (cũ) đã chuyển sang sử dụng mầm vắc-xin bại liệt do Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) cung cấp. Loại mầm này không có SV40. Carbone là người đầu tiên công bố bằng chứng về mối liên quan giữa SV40 với ung thư phổi chết người mesothelioma. Ông sẽ không thảo luận kết quả nghiên cứu hơn nữa cho tới khi chúng được xuất bản. Các quan chức thuộc Cục Dược phẩm và Thực phẩm Mỹ (FDA) cũng không bình luận gì tại hội
  8. nghị trên. FDA đang bị kiện với lý do vắc-xin bại liệt nhiễm SV40 được sử dụng tại Mỹ và đã làm một số người mắc ung thư. Hilary Koprowski thuộc ĐH Jefferson (Mỹ), người bào chế một trong những loại vắc-xin bại liệt đầu tiên, cho biết ông không ngạc nhiên khi thấy tiến trình magnesium chlorid không hiệu quả 100%. Ông nói: ''Tôi tin vẫn còn một số SV40''. Ngưng dùng tế bào thận khỉ Theo Koprowski, tình trạng ô nhiễm của vắc-xin bại liệt do Liên Xô (cũ) sản xuất nêu bật yêu cầu
  9. cần tìm ra các phương pháp nuôi virus an toàn hơn. Ông đang giải quyết vấn đề này bằng cách sử dụng tế bào thực vật. Mỹ đã ngừng sử dụng tế bào thận khỉ trong điều chế vắc-xin bại liệt từ năm 2000. Tuy nhiên, vắc-xin này vẫn được sản xuất theo cách cũ tại nhiều quốc gia khác. Konstantin Chumakov thuộc Trung tâm Nghiên cứu và Đánh giá Sinh học của FDA cho rằng nghiên cứu của Carbone để lại nhiều câu hỏi chưa được trả lời. Chẳng hạn, vẫn chưa rõ việc dán nhãn các mẫu tại NIBSC có chính xác hay không và
  10. khi nào chúng được sử dụng tại Liên Xô (cũ). Cha của Chumakov là giám đốc Viện Nghiên cứu Bại liệt Xô Viết trong suốt thời kỳ ô nhiễm vắc-xin. Ông được kể rằng vào một thời điểm nào đó, Liên Xô (cũ) đã từng cung cấp vắc-xin cho hơn 100 quốc gia. Chumakov đã tới Moscow vào tháng 4/2004 để tìm hiểu nhiều hơn về quá trình sản xuất cũng như thử nghiệm vắc-xin bại liệt thời trước. Tuy nhiên, ông không tìm thấy mẫu vắc-xin từ thời kỳ đó và hiện còn rất ít tài liệu về các lô cụ thể và nguyên nhân chúng bị ô nhiễm. Ông nói: ''Thật khó giải thích ô
  11. nhiễm xảy ra như thế nào song rõ ràng là đã có ô nhiễm''.
Đồng bộ tài khoản