Xác chết loạn giang hồ - Hồi 10

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:8

0
59
lượt xem
2
download

Xác chết loạn giang hồ - Hồi 10

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Hà Khôn đáp: - Nói ra lại xấu hổ. Bọn tại hạ chẳng những không giúp được cô nương mà còn làm luỵ cho cô nương phải phân tâm chiếu cố. Chủ mẫu là nhà kiếm thuật lừng danh một thời. Bọn tại hạ bôn tẩu giang hồ bất luận người phe Bạch đạo hay Hắc đạo cũng không dám đụng chạm đến đó là nhờ oai danh của chủ mẫu che cho. Bọn tại hạ trước nay từng gặp nguy hiểm, nhưng chẳng dám nói dấu gì công tử,cuộc huyết chiến lần này knieens cho tại hạ phải sợ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Xác chết loạn giang hồ - Hồi 10

  1. Hồi 10 Cuộc Trả Giá Chiếc Chìa Khóa Cung Cấm Hà Khôn đáp: - Nói ra lại xấu hổ. Bọn tại hạ chẳng những không giúp được cô nương mà còn làm luỵ cho cô nương phải phân tâm chiếu cố. Chủ mẫu là nhà kiếm thuật lừng danh một thời. Bọn tại hạ bôn tẩu giang hồ bất luận người phe Bạch đạo hay Hắc đạo cũng không dám đụng chạm đến đó là nhờ oai danh của chủ mẫu che cho. Bọn tại hạ trước nay từng gặp nguy hiểm, nhưng chẳng dám nói dấu gì công tử,cuộc huyết chiến lần này knieens cho tại hạ phải sợ hết hồn. Khâu cô nương tay không rời kiếm, chân không dừng bước. Cô vượt núi cao hang sâu, lại suốt một ngày đêm mạo hiểm gian lao, phá bao nhiêu vòng vây, đánh chém bao nhiêu cao thủ. Ngày sau dương danh trên giang hồ thì phen này lại là một dịp may. Gã quay lại ngó Khâu Tiểu San thấy nàng dựa lưng vào vách núi mà ngủ say. Bỗng gã buồn rầu thở dài nói: - Cuộc ác chiến này làm cho cô nương kiệt sức. Hỡi ôi ! Dù có là con người bằng sắt tưởng cũng không chịu nổi. Tiêu Lĩnh Vu đột nhiên níu cặp lông mày nói: - Khâu tỷ tỷ là một cô gái mồ côi mẹ, sao bọn người kia còn làm khổ tỷ tỷ, theo dõi từng bước không chịu buông tha. Tiểu điệt mà luyện thành võ công, trợ lực cho tỷ tỷ một tay thì hay biết mấy. Chàng ngồi xếp băng nhắm mắt lại vận khí điều hoà hơi thở. Hà Khôn tủm tỉm cười: - Thưa côn tử, việc luyện võ há phải một sớm một chiều mà thành, công tử không nên nóng nảy. Tiêu Lĩnh Vu đột nhiên mở mắt ra hỏi: - Hà đại thúc ! Chúng ta đã thoát hiểm chưa ? Hà Khôn vội đáp: - Thưa công tử, công tử chớ xưng hô tại hạ như vậy. Từ giờ công tử muốn hỏi việc gì cứ kêu thẳng tên Hà Khôn là xong... Gã ngần ngừ một chút rồi tiếp: - Bọn người ngăn cản chúng ta phen này gồm cả hai phe Hắc, Bạch các phái chính tà. Xem chừng bọn chúng nhất định không chịu buông tha thì dù ta có chạy đến chân trời góc biển cũng khó lòng tránh khỏi bọn chúng theo dõi. Tiêu Lĩnh Vu hỏi: - Hiện giờ Khâu tỷ tỷ thể lực chưa được phục hồi. Trương Càn lại bị cụt tay, nếu chúng truy tầm tới nơi thì đành bó tay chịu chết hay sao? Hà Khôn đáp: - Coi hành động của cô nương thì dường như trong lòng đã sắp sẵn kế hoạch. Hiện giờ chỉ còn chờ thể lực cô nương trở lại bình thường, thương thế Trương Càn bớt đi một chút rồi sẽ liệu. Hà Khôn vừa dứt lời, đột nhiên có tiếng cười khanh khách vọng lại. Hai người cao nghệu gầy nhom, sắc mặt âm trầm, mình mặc áo đen, thủng thẳng đi tới. Hà Khôn giật mình kinh hãi, vội rút song bút ra đứng phắt dậy, nhảy tới đứng chắn
  2. trước hai người quát: - Ðứng lại ! Tiếng quát vang làm trấn động cả vùng sơn cốc. Hà Khôn tuy võ công tầm thường, nhưng gã đã bôn tẩu giang hồ lâu năm nên rộng kiến thức. Gã thấy hai người ra vẻ ung dung bộ pháp ngưng trọng hiển nhiên là tay cao thủ, võ công vào hạng thượng thặng. Gã tự biết mình không đủ sức nên quát một tiếng thật to để thức tỉnh Khâu Tiểu San. Hai người áo đen đưa mắt nhìn nhau rồi dừng bước lại. Chúng lạnh lùng ngó Hà Khôn, vẻ mặt cao thâm khôn lường. Hà Khôn liếc mắt thấy Khâu Tiểu San vẫn ngủ say như trước thì trong lòng nóng nảy vô cùng.Nhưng trong lúc này không thể để lộ vẻ khiếp nhược. Gã vung hai cây bút lên thủ thế như để nghênh địch, miệng lớn tiếng hô: - Hai vị là người phương nào? Hàn tử áo đen mé tả lạnh lùng đáp: - Bang Thần Phong. Ba tiếng Bang Thần Phong cực kỳ lạnh lẽo tựa hồ không phải từ miệng một người còn sống phát ra. Hà Khôn chấn động tâm thần nói: - Tiểu đệ đã nghe người nói đến Bang Thần Phong, nhưng chưa được gặp hai vị bao giờ. Liệu hai vị có thể cho biết đại danh được chăng? Gã biết tình thế nghiêm trọng, sức mình không đủ đối phó, chỉ còn cách kéo dài thời gian, hi vọng Khâu Tiểu San tỉnh lại nên câu nào gã cũng to tiếng. Hai người áo đen này tuy vẻ mặt lạnh như băng khiến người ngó thấy không khỏi khiếp sợ, nhưng chúng tựa hồ không phải những người qua lại giang hồ. Chỗ dụng tâm của Hà Khôn là vờ như không có chuyện gì. Bỗng nghe hán tử áo đen mé tả cất giọng lạnh lùng đáp: - Ta là Thiết Phán Tả Phi, một trong hai viên tướng mở đường dưới trướng bang chúa Bang Thần Phong. Hán tử mé tả giới thiệu: - Còn tại hạ là Oan Hồn Phương Hoành. Hà Khôn nói: - Quả nhiên hai vị con người cũng như danh hiệu. Tả Phi lạnh lùng nói: - Bọn ta vâng lệnh tới đây không rảnh để cùng ngươi nói chuyện tầm phào. Tránh ra đi. Gã vung tay trái gạt ngang ra. Hà Khôn thấy hai gã mặt lạnh lẽo âm trầm, nhưng khôn khéo nói dối. Gã định cùng đối phuowng nói mấy câu để kéo dài thời gian, chẳng ngờ đối phương đột nhiên vung chưởng đánh ra. Hà Khôn vội chuyển ngọn phán quan bút điểm vào huyệt mạch Tả Phi. Ðộng tác Tả Phi rất mau lẹ. Hắn vội thu cánh tay trái về, đồng thời tay mặt phóng chưởng đánh ra trúng vào cổ tay mặt hà Khôn, hất tung cây Phán Quân Bút bay đi đập vào vách núi đá. Hà Khôn ở vào thế bí, người đã mệt mỏi lại không ngờ có kẻ đuổi đến ngay. Vừa giao thủ một chiêu đã bị trúng đòn, tung mất chiếc thiết bút thì trong lòng kinh hãi vô cùng. Hắn vung Phán Quan Bút tay trái ra chiêu Hoạch Phân Âm Dương.
  3. Miệng lớn tiếng quát: - Cô nương mau tỉnh lại... Phương Hoành đứng bên đột nhiên đánh ra một chưởng rồi xông về phía Khâu Tiểu San. Tiêu Lĩnh Vu trong lòng nóng nảy, lớn tiếng quát: - Không được hại tỷ tỷ ta. Chàng vươn tay chụp lấy Phương Hoành. Tiện tay gã đập một cái. Tiêu Lĩnh Vu thấy cổ tay như bị người đánh một côn sắt vào. Chàng đau thấu tâm can. Người chàng bắn sang một bên, rồi ngã lăn ra. Khâu Tiểu San vẫn ngồi yên không nhúc nhích, dường như chưa nghe thấy tiếng quát. Tiêu Lĩnh Vu ráng nhịn đau đứng dậy, chàng lại thét lên rồi nhảy xổ vào Phương Hoành. Phương Hoành lao lại nhanh lẹ phi thường. Tiêu Lĩnh Vu thấy hắn vươn tay ra chụp xuống đầu Khâu Tiểu San mà nang tựa hồ chưa tỉnh, bất giác chàng la lên: - Khâu tỷ tỷ ! ... Giữa lúc Phương Hoành chưa kịp đụng vào, đột nhiên có một tiếng rên vang lên rồi có người lùi lại phía sau mấy thước. Khâu Tiểu San đứng phắt dậy, nàng vung trường kiếm một cái, hàn quang điểm xuống như mưa rào. Nguyên nàng đã bị tiếng quát của Hà Khôn giật mình tỉnh giấc rồi, nàng hé mắt thấy cường địch đi đến gần bên. Nàng thấy kình khí của đối phương thu ẩn vào trong, hiển nhiên là một tay võ công thượng thặng khó bề chống cự. Nhát là thể lực nàng chưa hồi phục thì khó lòng cùng hạng cao thủ này ra chiêu. Trong cơn nguy hiểm nàng chỉ có cách dùng kế trá nguỵ để thủ thắng, liền nhắm mắt lại giả vờ chưa tỉnh rồi ngấm ngầm móc ra một nắm kim châm cầm tay. Tiếng quát của Hà Khôn và tiếng la gọi của Tiêu Lĩnh Vu làm Phương Hoành phân tâm. Hắn chưa nhìn tới Khâu Tiểu San đã ngấm ngầm lấy kim châm ra. Dù sao Khâu Tiểu San cũng là người nội lực tinh thâm, nàng được ngủ say một lúc tinh thần đã trở lại khá nhiều. Một mặt nàng ngồi tĩnh toạ để chờ đợi, một mặt nàng ngấm ngầm vận chân khí điều dưỡng. Khi Oan Hồn Phương Hoành phỏng chưởng đánh tới, đột nhiên nàng ngửa người ra phía sau để mượn đà phóng kim châm. Phương Hoành không kịp đề phòng mà lại đứng gần trong gang tấc. Hắn vừa thấy ánh kim quang lấp loáng thì hai đầu gối, hai cánh tay và mấy chỗ huyệt đạo đã bị kim châm đâm trúng. Bản lãnh Phương Hoành quả nhiên lợi hại phi thường. Ðã mấy chỗ bị trúng kim châm hắn còn chông đỡ không té xuống. Hắn vội đề tụ chân khí nhảy lùi lại mấy bước. Phương Hoành huyệt đạo bị trúng kim châm thành ra vận chuyển không được linh hoạt. Chân vừa chấm đất người hắn đã lảo dảo cơ hồ đứng không vững. Phương Hoành nhìn thấy ánh kiếm của Khâu Tiểu San lấp loáng đâm tới, không có cách nào né tránh thì trong lòng vừa bồn chồn vừa tức giận. Hắn đảo mắt thấy Tiêu Lĩnh Vu nhảy xổ tới liền vươn tay trái ra năm chàng dùng làm khí giới để đón đỡ trường kiếm của đối phương. Khâu Tiểu San hốt hoảng la lên một tiếng vội thâu kiếm lại. Oan Hồn Phương Hoành nổi hung giơ Tiêu Lĩnh Vu lên toan quật chàng xuống phiến đá lớn thì có tiếng quát: - Không được quật xuống !
  4. Một người thấp thoáng đi tới vươn hai tay ra nắm lấy cổ tay Phương Hoành. Người mới đến có gương mặt tròn trĩnh vừa mập vừa lùn, phưỡng cái bụng to tướng ra, mình hắn mặc áo lụa màu xanh ngoài khoác áo choàng bằng đoạn đen. Hắn chính là lão đại trong Trung Châu Nhị Cổ, tức Kim Bàn Toán Trương Bát. Trương Bát vận nội lực vào năm ngón tay nắm chặt lấy hai cổ tay Phương Hoành, nhưng hắn cũng không đoạt Tiêu Lĩnh Vu mà chỉ quay sang Khâu Tiểu San cười ha hả nói: - Người có duyên đi đâu cũng gặp nhau? Khâu cô nương mạnh giỏi chứ ? Chúng ta lại gặp nhau ở đây. Lúc này Hà Khôn chỉ còn một cây thiết bút ở tay trái. phải gắng đối địch với Thiết Phán Tả Phi, nhưng gắng gượng cũng chỉ được ba bốn hiệp liền bị Tả Phi ra chiêu Hồi Quan Phản Chiếu đập vào huyệt Khúc Trì ở cánh tay trái. Cây thiết bút lập tức rớt xuống. Tạ Phi liền tiến lại một bước vung chưởng lên toan đập xuống huyệt thiên linh trên đầu Hà Khôn. Hà Khôn sức lực chưa được phục hồi đã phải cầm cự cường địch. Bao nhiêu lực lượng đều bị kiệt quệ. Cổ tay phải và khuỷu tay trái lại bị cường địch đả thương. Tả Phi vung chưởng lên đánh xuống mau lẹ phi thường. Hà Khôn trông thấy chưởng thế của đối phương đập xuống đầu mà không sao né tránh được. Ðột nhiên có một bàn chân đá tạt ngang vào khuỷu tay Hà Khôn. Phát cước này đá ra không một tiếng động mà mau lẹ phi thường, nên không thể dự phòng trước được. Bàn tay mặt của Tả Phi đang đánh xuống trệch sang một bên, chân hắn cũng bước tạt ngang, đồng thời nhìn lại thấy một người mình mặc áo lam, đầu đội mũ che sụp xuống tận mắt. Thân hình vừa cao vừa gầy đứng cách chừng ba thước. Người đó phóng cước đá ra xong rụt về ngay. Mặt trời lặn rồi hắn chỉ trông rõ một bên mặt của đối phương đang đứng nhìn phong cảnh đỉnh núi, dường như phát cước vừa rồi không phải tự hắn phóng ra. Tả Phi trong lòng tức giận vô cùng, cười lạt hỏi: - Ngươi là ai ? Hà Khôn còn nhớ người này chính là Lãnh DiệnThiết Bút Ðỗ Cửu trongTrung Châu Nhị Cổ. Hắn tự hỏi: Hắn là thù nghịch, không hiểu tại sao lại viện trợ mình ? Bỗng nghe Ðỗ Cửu cất giọng lạnh lùng nói: - Tiểu đệ làm nghề thương mại nổi tiếng thành thực từ ông già đến đưa con nít cũng chẳng lừa dối. Việc buônbán không xong nhưng nhân nghĩa vẫncòn. Các hạ hãy chờ một chút. Nếu cuộc buôn bán không thành là tiểu đệ đi liền, chẳng dính vào công việc của hai vị làm chi. Thanh âm hắn cực kỳ lạnh lẽo, song lời nói rất hòa nhã. Tả Phi hãy còn kém lịch duyệt giang hồ chưa biết Trung Châu Nhị Cổ. Hắn tức giận quát lên một tiếng rồi vung chưởng đánh ra. Ðổ Cửu khẽ rung động hai vai người hắn đã lạng sang mé bên chừng ba, bốn thước. Hắn nói: - Con nhà thương mại chỉ cầu được lợi. Tiểu đệ không ưa hao tổn sức lực để tỷ đấu vô vị với người ngoài. Tả Phi không hiểu ý câu nói của hắn, tức giận quát hỏi: - Ngươi nói lăng nhăng gì thế ?
  5. Hắn lại phóng chưởng đánh tới. Ðổ Cửu lảng tránh ra ngoài một trượng nói: - Tiểu đệ đã bảo trước nay không ưa đánh nhau lắm. Hễ thò tay ra chỉ muốn được tiền. Vậy các hạ hãy chờ một chút hay hơn. Tả Phi tuy ít khi bôn tẩu giang hồ một mình, mà kiến văn rất kém, nhưng gã thấy thân pháp người mới đến né tránh cũng hiểu ngay là võ công đối phương không phải tầm thường, nên không dám khinh địch. Gã ngấm ngầm đề tụ chân khí để chuẩn bị đối phó. Tả Phi quay đầu nhìn lại thấy Phương Hoành đang giơ cao một đứa nhỏ lên nhưng huyệt mạch ở cổ tay bị một người thấp lùn nắm giữ không nhúc nhích được thì trong lòng vừa tức giận lại vừa khiếp sợ. Gã quát lên một tiếng thật to rồi nhảy xổ lại. Bỗng thấy trước mắt bóng người thấp thoáng. Ðỗ Cửu đang đứng xa ngoài một trượng đột nhiên lướt tới cản đường ngay trước mặt gã. Tả Phi đang xông về phía trước, còn Ðỗ Cửu tiến lại rất mau. Hai bên đi về phía trái ngược thành ra đụng nhau. Ðỗ Cửu vẫn đứng yên không nhúc nhích. Còn Tả Phi bị hất lùi lại một thước. Gã biết ngay gặp phải tay kình địch, không dám động thủ nữa. Bỗng nghe Thương Bát cười ha hả nói: - Khâu cô nương ! Non xanh còn đó khi nào lo hết củi đun. Cuộc mua bán giữa chúng ta mà thành tựu thì hai bên cũng được lợi. Nếu cô nương cố chấp không chịu thì bọn tại hạ đành chờ đợi để coi cuộc náo nhiệt. Khâu Tiểu San cầm ngang thanh trường kiếm, ngấm ngầm vận khí điều dưỡng,vẫn không nói gì. Thương Bát chau mày lên tiếng: - Tại hạ buôn bán mấy chục năm tuy chẳng lấy gì làm phát đạt cho lắm, nhưng trước nay chưa từng gặp khó khăn trong công việc thương mại. Hắn thấy Khâu Tiểu San vẫn không muốn trả lời liền nói tiếp: - Nếu tại hạ mà buông tay ra thì chú em đây bị đập xuống, ắt là phải chết liền. Hắn vừa nói vừa lùi lại một bước tựa hồ sắp buông tay. Khâu Tiểu San không bình tỉnh được nữa. Nàng lên tiếng đáp: - Các hạ hãy cứu chú em của tiểu nữ trước, rồi sẽ bàn tính đến chuyện thương mại cũng chưa muộn. Thương Bát cười khanh khách nói: - Trị giá sớm muộn khác nhau. Nếu tiểu đệ không nắm lấy cơ hội này thì cô nương qua sông đạp gãy cầu, hoặc đòi giá đắt, tiểu đệ lấy tiền đâu mà mua được. Khâu Tiểu San buồn rầu thở dài nói: - Bây giờ các hạ muốn sao hãy nói ra đi ! Thương bát đáp: - Hay lắm ! Hay lắm ! Chỉ mong cô nương thành tâm ưng thuận vụ này là tại hạ quyết không để cô nương thiệt thòi. Khâu Tiểu San đáp: - Chú em của tiểu nữ bị người ta nắm như vậy chịu làm sao nổi ? Tiểu nữ ưng chịu rồi. Các hạ đừng chần chờ nữa. Hãy cứu y cho mau rồi sẽ tính. Thương Bát mỉm cười đáp: - Trước khi việc buôn bán giữa chúng ta được ấn định thì hai vị đều là mãi chủ chiếu cố cho tại hạ .
  6. Khâu Tiểu San chấn động tâm thần lạnh lùng đáp: - Hừ ! Không ngờ Trung Châu Nhị Cổ lừng tiếng võ lâm lại là những nhân vật thế này . Thương Bát cũng không lấy thế làm tức giận. Hắn vẫn mỉm cười nói tiếp: - Trên chốn giang hồ, còn ai không biết Trung Châu Nhị Cổ trước nay chỉ mong cuộc buôn bán được ? Bỏ công mà không hỏi đến thủ đoạn thị phi ? Khâu Tiểu San không làm thế nào được đành thở dài nói: - Thôi ! Các hạ muốn sao thì nói đi ! Ðỗ Cửu đáp: - Thật tình tại hạ không nói cô nương cũng đã rõ rồi. Bọn võ lâm cao thủ mà bới lông tìm vết theo đuổi cô nương há chẳng vì chiếc chìa khóa cung cấm thì còn vì cái gì nữa ? Cứ tình thế trước mà nói thì sức một mình cô nương dù tài giỏi đến đâu cũng chẳng thể nào bảo vệ được nó. Nếu để nó lọt vào tay kẻ khác thì sao bằng đem nó làm vật giao dịch của chúng ta. Khâu Tiểu San hỏi: - Nhưng tiểu muội không biết chiếc chìa khóa cung cấm hiện giờ ở đâu thì làm thế nào ? Thương Bát nhíu cặp lông mày cười khanh khách nói: - Tiểu đệ làm người thương mại trước nay không sợ ai chối cãi. Chỉ cần cô nương ưng thuận là việc buôn bán đã thành nhất định. Khâu Tiểu San nói: - Thực tình tiểu nữ không biết đến chiếc chìa khóa cung cấm thế nào . Thương Bát ngắt lời: - Không cần ! Nếu chiếc chìa khóa kia không ở trong mình cô nương thì tại hạ cũng nhìn nhận là cuộc buôn bán của cô nương đã trả xong rồi. Có điều tại hạ chỉ xin cô nương viết cho mấy chữ để bọn tại hạ đi kiếm lệnh đường nói chuyện. Khâu Tiểu San buồn rầu nói: - Ðược rồi tiểu nữ ưng thuận như vậy. Kim Bàn Toán Thương Bát bảo Ðỗ Cửu: - Ðỗ lão nhị việc buôn bán giữa chúng ta và Khâu cô nương thế là xong rồi. Hắn vừa lớn tiếng gọi vừa tăng gia lực lượng vào hai bàn tay. Ðồng thời chân phải đá ra một phát. Bỗng nghe một tiếng rên ư ử. Con người Phương Hoành vừa gầy vừa cao đột nhiên bị hất tung lên bay ra bảy tám thước. Thương Bát đã đoạt Tiêu Lĩnh Vu ở trong tay đối phương rồi. Tả Phi ngấm ngầm vậncông lực chờ đợi. Hắn toan tấn công Ðỗ Cửu bỗng nghe tiếng rú vọng lại liền ngoảnh đầu trông ra thấy Phương Hoành bị té nhào nằm thẳng cẳng dưới đất, hai mắt nhắm nghiền. Dường như thương thế cực kỳ trầm trọng. Hắn chẳng lòng nào gây chiến với Ðỗ Cửu vội tung mình nhảy vọt lại ôm Phương Hoành dông tuốt. Lãnh Diện Thiết Bút Ðỗ Cửu thấy Tả Phi bỏ đi rồi liền hỏi: - Ðại ca ! Có cần bắt hai gã tiểu tử này không ? Thương Bát cười đáp: - Không cần ! Chúng ta hãy bàn về việc chính với Khâu cô nương trước đã. Ðỗ Cửu cất bước tiến lại. Tiện tay hắn chụp lấy Hà Khôn, khẽ đập một chưởng vào huyệt Mạch Môn và bảo hắn:
  7. - Ông bạn hãy điều dưỡng một lúc. Rồi hắn buông Hà Khôn xuống chạy đến bên Thương Bát. Hà Khôn được Ðỗ Cửu vỗ vào huyệt mạch môn, cảm thấy huyết mạch toàn thân lưu thông khoan khoái. Khâu Tiểu San cũng chạy lại đón lấy Tiêu Lĩnh Vu và hỏi chàng: - Tiểu đệ ! Tiểu đệ có việc gì không ? Lúc Thương Bát đoạt lấy Tiêu Lĩnh Vu đã ngấm ngầm vận nội lực để đã thông khí huyết cho chàng. Tiêu Lĩnh Vu mở bừng mắt ra nhìn thấy Khâu Tiểu San ra chiều nóng nẩy, liền mỉm cười đáp: - Tỷ tỷ bất tất phải quan tâm. Tiểu đệ vẫn không sao hết. Rồi chàng dời khỏi Khâu Tiểu San đứng thẳng người lên. Thương Bát cười khanh khách nói: - May mà lệnh đệ chưa bị thương. Khâu Tiểu San lạnh lùng nói: - Ðáng tiếc là tiểu nữ chẳng những không biết chiếc chìa khóa cung cấm để ở đâu mà cũng chưa nhìn thấy nó hình thù ra sao. Vụ này chắc hai vị không ăn thua gì rồi. Thương Bát tủm tỉm cười nói: - Tại hạ đã từng trải qua bao cơn sóng gió, quyết chẳng đến nổi bị lật thuyền trong vũng nước nhỏ. Cô nương khỏi lo về điểm này. Lãnh Diện Thiết Bút Ðỗ Cửu lạnh lùng nói: - Anh em tại hạ làm nghề thương mại trước nay vẫn giao dịch bằng tiền mặt chưa ai khiếm khuyết bao giờ. Có điều cuộc thương mại với Khâu cô nương lớn quá, nên bọn tại hạ phá lệ một phen. Miệng nói không lấy gì làm căn cứ, mong rằng Khâu cô nương viết cho mấy chữ để làm bằng. Hắn nói rồi cởi chiếc bọc bằng vải vàng ở sau lưng ra. Hắn mở bọc lấy một cuốn sổ lụa vàng và bút nghiên đầy đủ. Lãnh Diện Thiết Bút Ðỗ Cửu mở cuốn sổ đưa ra. Thương Bát nhìn Khâu Tiểu San cười ha hả nói: - Con người không thủ tín chẳng thể đứng vững được. Lệnh đường với một thanh kiếm đã dọc ngang giang hồ. Bạn hữu võ lâmđều kính nể, lời nói cỷacn giá đáng ngàn vàng. Cô nương nói một lời hay viết một chữ là bọn tại hạ không dám hoài nghi nữa. Khâu Tiểu San giương cặp lông mày lên ngắt lời: - Tiểu nữ nói thiệt tình chưa hề nhìn thấy chiếc chìa khóa cung cấm thì biết làm thế nào được ? Thương Bát đáp: - Tại hạ đã nói: Hễ cô nương mở miệng nói điều chi là tại hạ tin ngay không nghi ngờ gì cả. Khâu Tiểu San hỏi: - Các hạ đã tin tiểu nữ thì còn hỏi điều chi nữa ? Thương Bát cười đáp: - Ðáng cười cho bao nhiêu cao thủ tới tấp theo dõi cô nương. Họ đều bảo là chiếc chìa khóa cung cấm kia hiện giấu trong mình cô . Khâu Tiểu San ngắt lời: - Có chi mà đáng cười ? Các hạ cũng chẳng thế là gì ? Thương Bát đáp:
  8. - Dĩ nhiên tại hạ khác nhiều . Ðột nhiên hắn thu nụ cười lại nói: - Chiếc chìa khóa cung cấm không ở trong mình cô nương, nhưng lệnh đường đã cất nó đi . Khâu Tiểu San nói: - Gia mẫu đã tạ thế rồi. Thương Bát nói: - Tại hạ cũng tin như vậy . Hắn ngừng lại rồi đột nhiên cười khanh khách nói tiếp: - Bọn tại hạ chỉ cần cô nương ký cho một chữ là việc giao dịch này coi như xong rồi. Lãnh Diện Thiết Bút Ðỗ Cửu đưa tay trái cầm nghiên bút, tay mặt cầm cuốn sổ lạnh lùng nói: - Hai tên quỷ mở đường của Ðàn chúa Thần Phong bang đã bị khổ nhục tất chẳng chịu bỏ qua. Chuyến này họ còn thống lãnh những tay cao thủ trong bang rượt tới trong lúc khẩn ấp này thì giờ là vàng bạc, cô nương không nên chần chờ. Khâu Tiểu San đưa mắt trông cuốn sổ hỏi: - Các hạ muốn tiểu nữ viết gì đây ? Kim Bàn Toán Thương Bát trở lại nét mặt tươi cười nói: - Giản dị lắm ! Tại hạ đọc sao cô nương cứ vậy mà hạ bút. Khâu Tiểu San cười lạt cầm lấy cây bút. Kim Bàn Toán Thương Bát trầm ngâm một chút rồi dõng dạc đọc: =Người thiếu nợ là Khâu Tiểu San ưng chịu đem chiếc chìa khóa cung cấm do gia mẫu cất giữ . Khâu Tiểu San toan viết đột nhiên dừng bút lại ngắt lời: - Hãy khoan ! Thương Bát hỏi: - Còn chỗ nào không ổn ? Khâu Tiểu San đáp: - Nếu tiểu nữ theo lời các hạ viết văn tự thiếu nợ, thì các vị trả lại tiểu nữ bằng điều kiện nào ? Thương Bát nói: - Bọn tại hạ quyết không để cô nương phải thiệt thòi. Ngàn lạng vàng ròng, trăm súc gấm đoạn, mười hạt minh châu. Ngoài ra còn thành bảo kiếm chặt sắc như cắt bùn. Ðồng thời phụ trách hộ tống cô nương cùng lệnh đệ thoát vòng nguy hiểm.
Đồng bộ tài khoản