Xác chết loạn giang hồ - Hồi 111

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:8

0
32
lượt xem
5
download

Xác chết loạn giang hồ - Hồi 111

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bốn tên đại hán cầm đồng la đã đi tới trước mặt Thẩm Mộc Phong mà hắn vẫn đứng yên không nhúc nhích . Nếu bọn đại hán này tiến thêm bước nữa là đụng phải hắn và tất xảy cuộc xung đột , nhưng chúng bổng dừng chân lại . Lại nghe tiếng đồng la nổi lên mấy lần có tiết tấu rồi im bặt . Ðột nhiên một hồi còi lanh lảnh kỳ quái từ trong thần tượng cao lớn vọng ra . Bốn đại hán mở đường liền lùi lại phía sau . Nguyên tiếng đồng la...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Xác chết loạn giang hồ - Hồi 111

  1. Chương 111 Kiếm Tuốt Cung Dương Lại Bãi Binh Bốn tên đại hán cầm đồng la đã đi tới trước mặt Thẩm Mộc Phong mà hắn vẫn đứng yên không nhúc nhích . Nếu bọn đại hán này tiến thêm bước nữa là đụng phải hắn và tất xảy cuộc xung đột , nhưng chúng bổng dừng chân lại . Lại nghe tiếng đồng la nổi lên mấy lần có tiết tấu rồi im bặt . Ðột nhiên một hồi còi lanh lảnh kỳ quái từ trong thần tượng cao lớn vọng ra . Bốn đại hán mở đường liền lùi lại phía sau . Nguyên tiếng đồng la bên ngoài và tiếng còi trong thần tượng hưởng ứng nhau . Quần hào tuy không hiểu tiếng còi của thần tượng đại biểu cho cái gì , nhưng cũng biết đó là phương pháp để chỉ thị cho các đại hán hành động . Thẩm Mộc Phong vẫn giữ vẻ lạnh lùng nghiêm trang và đứng giữa đường không cử động . Hắn chú ý nhìn pho thần tượng cao lớn . Tiếng còi từ trong thần tượng vọt ra rồi ngừng lại . Chốn hoang lương khôi phục bầu không khí yên lặng tỉnh mịch . Bọn Ðặng Nhất Lôi , Triển Diệp Thanh cũng đều muốn coi Thần Phong bang chúa còn có những thần thông gì liền ra hiệu cho quần hào lùi lại năm thước . Theo tập quán trên chốn giang hồ thì hành động này chứng tỏ họ không muốn dúng tay vào công việc của hai bên . Ðột nhiên từ trong người pho thần tượng cao lớn hung dữ phát ra thanh âm rất lọt tai hỏi : - Phải chăng ngươi là Thẩm Mộc Phong . Câu hỏi tuy không lịch sự nhưng thanh âm lại rất dễ nghe , tựa hồ chẳng có vẻ gì uy hiếp kẻ khác . Thẩm Mộc Phong ngấm ngầm đề tụ chân khí cười lạt hỏi : - Chính là tại hạ . Không hiểu bang chúa có điều chi dạy bảo ? Cư trí hắn hơn người , vừa nghe đã biết ngay thanh âm mềm mỏng này có điều khác lạ Tuy nó ngọt ngào mà dường như chứa một lực lượng làm điên đảo tâm hồn người nghe . Lập tức hắn đề tụ chân khí phòng bị . Lại nghe thần tượng cao lớn cất tiếng rất êm tai : - Không dám . Thần tượng ngừng lại một chút rồi tiếp : - Bản tòa đã được nghe danh Thẩm đại trang chúa từ lâu. Bữa nay được hội diện quả là may mắn . Thẩm Mộc Phong bụng bảo dạ : - Hiển nhiên y là một thiếu nữ ít tuổi ẩn vào trong pho thần tượng cao lớn để mượn oai phong bề ngoài đặng thống trị bọn thuộc hạ . Không hiểu thể xác thần tượng này bằng vật gì tạo ra. Nếu bằng gỗ khắc thì ta chỉ đánh một chưởng là bang chúa bang thần phong bấy lâu nổi tiếng kỳ bí trên chốn giang hồ bữa nay phải lộ mặt thật . Lại nghe thanh âm ngọt ngào từ trong pho thần tượng cất lên : - Thẩm Mộc Phong . Ngươi đang nghĩ chuyện bại hoại đó ? Thẩm Mộc Phong toan đáp thì thanh âm ngọt ngào lại tiếp : - Thẩm Mộc Phong . Lúc này chúng ta chỉ có hai đường , để ngươi tự chọn lấy một .
  2. Thẩm Mộc Phong hỏi : - Là những đường nào ? Xin bang chúa cho hay . Thần Phong bang chúa đáp : - Chúng ta có thể đồng tâm hiệp lực bắt hết bọn quần hào đương trường. Tên nào thu dụng được thì thu dụng , còn tên nào không thu dụng được thì phế bỏ võ công . Thẩm Mộc Phong bản tính đa nghi tự hỏi : - Thần Phong bang chúa cùng ta chưa quen biết nhau . Giữa bang Thần Phong và Bách Hoa sơn trang trước nay chưa từng có sự đi lại . Tại sao mới gặp nhau buổi đầu họ đã đưa ra đề nghị hợp lực cự địch ? Hắn là người cơ mưu trí tuyệt mà không sao nghĩ ra được chỗ dụng tâm của Thần Phong bang chúa ? Lại nghe Thần Phong bang chúa nói tiếp : - Còn đường thứ hai là bữa nay chúng ta mở một trường huyết chiến . Thẩm Mộc Phong ngắt lời : - Vụ này tại hạ rất lấy làm kỳ . Giữa quí bang và tệ trang đã không thù oán cũng chẳng giao du mà sao bang chúa lại đưa ra đề nghị cực đoan ? Thần tượng vẫn giữ thanh âm trong trẻo : - Thẩm Mộc Phong . Ngươi nên biết tướng hùng không thể chung sống. Theo chỗ quan sát của bản tòa thì cách hành động của chúng ta dường như cùng một đường lối . Nếu không mưu sự với nhau thì phải trở nên thù nghịch . Hai người nói chuyện toàn dùng thuật truyền âm nhập mật . Người ngoài chỉ thấy Thẩm Mộc Phong máy môi mà không rõ hắn nói gì . Thẩm Mộc Phong cơ trí hơn người đời , hắn không hiểu chủ ý của Thần Phong bang chúa muốn dỡ trò gì nhưng cũng biết là người thật thà , chẳng có mưu sâu . Có điều theo lời đồn đại trên chốn giang hồ thì bang hội này nổi tiếng thần bí , đáng lý Thần Phong bang chúa phải là người tâm cơ ghê gớm , mà sao lại chẳng có mưu lược gì ? Là một nhân vật gian hùng đại ác hắn trầm ngâm một lúc rồi đáp : - Nếu quí bang đã có ý kết minh với tệ trang , tại hạ rất hoan nghinh . Có điều hai bên chưa từng được quen biết nhau mà bổng đi đến chỗ thâm tình không khỏi có điều quá là đột ngột . Thẩm mỗ từng trước đến nay chưa từng làm việc gì mạo hiểm . Nếu bang chúa quả có ý kết minh thì nên lộ chân tướng để cùng nhau hội diện mới phải . Thần Phong bang chúa nói : - Ðược rồi ! Ðã vậy thì các hạ nhường lối cho ta đi . Canh ba đêm nay chúng ta sẽ gặp nhau ở miếu Lã Ðỗ cách thành Qui châu chừng năm chục dặm . Thẩm Mộc Phong đáp : - Vậy chúng ta cứ thế . Hắn tránh sang bên đường vẩy tay một cái , bọn võ sĩ áo đen cũng tới tấp lùi ra hai bên để nhường lối . Tiếng đồng la lại nổi lên . Bốn tên đại hán cỡi trần khiêng pho thần tượng cao lớn hung dữ cùng mấy chục tên hộ vệ đi rất mau . Bọn Triển Diệp Thanh thấy hai bên đã kiếm tuốt cung dương tưởng động thủ đến nơi , không ngờ tình thế đột nhiên biến đổi . Thẩm Mộc Phong nhường lối cho Bang thần phong ung dung ra đi . Mã Văn Phi khẽ bảo Vân Dương Tử : - Thế là chúng ta uổng phí mất một phen tâm cơ. Vân Dương Tử nói :
  3. - Chúng ta chỉ cần cản trở Thẩm Mộc Phong , tuy chưa khiến cho hai bên đi đến chỗ tàn sát lẫn nhau , nhưng chúng ta cũng không phải xung đột với Bang thần phong khỏi tiêu hao thực lực . Mã Văn Phi ngửng đầu trông ra thấy đội áo đen đứng ở phía xa Thẩm Mộc Phong có đến bốn năm chục người và thực lực bên mình lúc này dễ đã đối phó . Chỉ khó một điều là không có nhân vật nào ngang sức với Thẩm Mộc Phong . Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ , y khẽ nói với Vân Dương Tử : - Theo chỗ tại hạ biết thì bên mình chỉ cần một hai cao nhân đối phó với Thẩm Mộc Phong , còn ngoài ra không có gì đáng sợ . Vân Dương Tử trầm ngâm một chút rồi đáp : - Thẩm Mộc Phong võ công cao cường . Nếu lấy một chọi một thì bên ta không có ai đối địch được với hắn . Mã Văn Phi hỏi : - Phải chăng theo ý đạo trưởng thì chúng ta nên dùng cách xa luân chiến ? Vân Dương Tử đáp : - Hiện giờ chỉ có cách đó . Mã Văn Phi hỏi : - Ðạo trưởng đã có thành ý gì chưa ? Vân Dương Tử đáp : - Bần đạo chuẩn bị cùng các vị đại sư đây hợp lực chống đối Thẩm Mộc Phong . Mã Văn Phi nói : - Hay lắm . Chỉ cần ngăn cản Thẩm Mộc Phong, còn bọn tùy tùng của hắn chẳng có gì khó khăn . Lúc này bọn võ sĩ áo đen ở phía sau Thẩm Mộc Phong đã chia thành đội ngũ, binh khí rút ra khỏi võ chuẩn bị để tiến đánh. Chúng chỉ còn chờ cho Thẩm Mộc Phong hạ lệnh là lập tức xông lại để tấn công . Triển Diệp Thanh dường như chợt nghĩ ra điều khẩn yếu , bước đến bên Mã Văn Phi nói : - Mã huynh . Tại hạ có điều muốn hỏi Mã huynh . Mã Văn Phi đáp : - Triển huynh cứ hỏi . Tiểu đệ mà biết được quyết không dấu diếm . Triển Diệp Thanh hỏi : - Vừa rồi Thẩm Mộc Phong đối trận với Mã huynh dường như đã nói tới một cao nhân tuyệt đỉnh , chẳng hiểu có đúng không ? Mã Văn Phi trầm ngâm một chút rồi đáp : - Quả có chuyện đó , nhưng hiện giờ y chưa lộ diện . Hãy chờ qua cuộc nguy nan này , rồi tại hạ sẽ giới thiệu y cùng với các vị . Triển Diệp thanh dương cặp lông mày lên , muốn nói nhưng lại thôi . Tiêu Lĩnh Vu ẩn ở phía sau tảng đá lớn trên sườn núi đưa mắt nhìn tình thế nhận thấy quần hào có thể chống cự được . Trên đường sơn lộ nhỏ hẹp lại đặt trận ngầm ở phía sau bụi rậm và đá núi . Bên Thẩm Mộc Phong tuy chiếm được lợi thế về nhân số , nhưng chẳng thể từ bốn mặt tám hướng đánh vào . Bây giờ chỉ cần một người cầm cự được với Thẩm Mộc Phong là cuộc chiến bữa nay đủ khiến cho Bách Hoa sơn trang bị tổn thất . Nghĩ tới đây , chàng không khỏi nổi lòng hào khí , hận mình chẳng thể nhảy ra để một mình tỷ đấu với Thẩm Mộc Phong .
  4. Kim Bàn Toán Thương Bát vẫn lưu tâm đến cử động của Tiêu Lĩnh Vu, thấy chàng rung động cặp lông mày lăm le muốn nhảy ra , liền khẻ bảo chàng : - Những cuộc phong ba trên chốn giang hồ đang nổi lên ghê gớm . Con thuyền chính nghĩa hoàn toàn trông vào đại ca lèo lái . Thương thế đại ca rất nặng , không nên mạo hiểm một cách khinh xuất . Tiêu Lĩnh Vu khẻ thở dài đáp : - Cư hội này bỏ lỡ thì không biết đến ngày nào mới gặp được tình thế như ngày nay để cùng Thẩm Mộc Phong đưa thân đội mã quyết đấu với hắn ở chốn hoang lương . Thương Bát mỉm cười nói : - Từ ngày Thẩm Mộc Phong trùng xuất giang hồ oai danh trấn động võ lâm. Hắn thành thế cưỡi hổ muốn thôi cũng không được. Vậy từ nay trở đi rất nhiều cơ hội . Ðại ca bất tất phải quan tâm . Tiêu Lĩnh Vu trầm ngâm một lúc rồi nói : - Thương huynh đệ . Chẳng phải tiểu huynh có ý cuồng ngạo nhưng xem chừng trong bọn quần hào tham chiến đêm nay e rằng không có ai địch nổi Thẩm Mộc Phong . Xin Thương huynh đệ tìm cách chuyển đặt ý kiến của tiểu huynh cảnh cáo quần hào để họ đừng hung hăng nhất thời lấy một chọi một với Thẩm Mộc Phong . Phải vài ba tay cao thủ hợp lực mới có thể chống đối với hắn được một trận . Nếu sính cường trong lúc nhất thời thì e rằng khó lòng tránh khỏi kiếp nạn . Thương Bát đáp : - Tiểu đệ xin lập tức chuyển đạt ý kiến của đại ca . Hắn nói rồi quanh vào trong đám cỏ rậm rạp đi xuống . Thẩm Mộc Phong cho bọn Thần Phong bang đi rồi đảo mắt nhìn quần hào bất giác chau mày tự nghĩ : - Chung Nam nhị hiệp xưa nay không rời nhau nữa bước , Ðặng Nhất Lôi đã xuất hiện ở chốn này thì chắc hẳn Cát Thiên Nghị cũng ẩn quẩn quanh đây . Một đằng Vân Dương Tử và Triển Diệp Thanh đã tới đây thì Vô Vi đạo trưởng chẳng thể nào không đến . Bên địch rất mạnh ta như một cây gỗ khó lòng chống nổi cả tòa nhà lớn . Giả tỷ bọn chúng không được Tôn Bất Tà và một cao nhân chưa hiểu tính danh viện trợ thì đã bị thua một trận liểng xiểng rồi . Thắng bại tuy là chuyện cơm bữa của nhà binh , nhưng sau cuộc chiến bại oai danh của Thẩm Mộc Phong không khỏi bị tổn thương rất nhiều . Thẩm Mộc Phong quả không hổ là tay kiêu dũng . Lúc lâm địch hắn vẫn giữ tâm tình bình thản tính toán đại cuộc , phân tích tình thế hai bên rất rõ ràng . Bộ Thiên Tinh thống lãnh toàn quân mai phục bên đường , bây giờ thấy tình thế biến đổi rất nhiều cao thủ gia nhập . Ngoài vị lão tăng ít khi xuất hiện trên chốn giang hồ không mấy người biết tới còn Vân Dương Tử và Ðặng Nhất Lôi là hai tay danh vọng ngang nhau trong võ lâm . Nhưng Vân Dương Tử xuất thân ở phái Võ đương được nhiều người kính trọng hơn . Bộ Thiên Tinh liền rảo bước tiến lại nhìn Vân Dương Tử nói : - Thưa đạo trưởng . Vân Dương Tử giơ tay toan đáp lễ thì Bộ Thiên Tinh lại nói tiếp : - Ðạo trưởng uy danh lừng lẩy giang hồ quần hào đều biết tiếng , bữa nay chẳng gặp nhau thì ngày khác cũng còn nhiều cơ hội kiến diện . Vân Dương Tử nói : - Ðại trang chúa nói phải lắm . Phái Võ Ðương của bọn bần đạo khác nào cái đinh
  5. trước mắt Thẩm đại trang chúa , những muốn nhổ đi cho khỏi vướng víu . Thẩm Mộc Phong lạnh lùng hắng đặng một tiếng chứ không nói gì . Vân Dương Tử cười mát nói tiếp : - Thẩm đại trang chúa ỷ mình là cao nhân chẳng coi bần đạo vào đâu . Thẩm Mộc Phong ngắt lời : - Không dám ! Ðạo trưởng dạy quá lời . Vân Dương Tử đảo mắt nhìn Hắc , Bạch nhị lão và bọn võ sĩ áo đen ở phía sau Thẩm Mộc Phong rồi nói : - Cuộc gặp gỡ bữa nay khó lòng tránh khỏi một trường ác đấu . Thẩm Mộc Phong nói : - Cái đó còn tùy ở Vân Dương đạo trưởng . Vân Dương Tử nói : - Bần đạo tự biết mình không đủ tài mà rất muốn bồi tiếp Thẩm đại trang chúa mấy chiêu . Thẩm Mộc Phong tính thầm trong bụng : - Xem chừng bọn chúng đã chuẩn bị rồi . Nếu lão khiếu hóa và cao nhân chưa hiểu tính danh kia cũng ở đây chờ cuộc động thủ rồi đột ngột xuất hiện thì khi đó mình muốn tháo chạy cũng không phải chuyện dễ dàng . Trong lòng hắn đang xoay chuyển ý nghĩ , miệng vẫn lạnh lùng hỏi : - Phải chăng đạo trưởng kiếm Thẩm mỗ để quyết định phương pháp cùng nhau chiến đấu . Vân Dương Tử đáp : Cái đó tùy ở nơi Thẩm đại trang chúa . Ðại trang chúa vạch đường lối , bần đạo sẽ tuân theo mà làm . Thẩm Mộc Phong đột nhiên nổi lên một tràng cười rộ. Tiếng cười như chim bị thương thét lên làm chấn động màng tai mọi người . Quần hào ngấm ngầm kinh hãi lẩm bẩm : - Nội công thằng cha này quả nhiên thâm hậu phi thường . Tiếng cười vừa dứt , bổng hắn vung tay một cái . Một viên đá lớn bằng trứng ngỗng đột nhiên bay lên rồi rớt xuống bàn tay hắn . Lại thấy Thẩm Mộc Phong cặp mắt tròn xoe dương lên nhìn chằm chặp vào Vân Dương Tử . Bị khí thế uy hiếp . Vân Dương Tử là người dầy công tu dưỡng cũng không khỏi hồi hộp trong lòng . Thẩm Mộc Phong cười lạt nói : - Ðón lấy . Viên đá trong tay của hắn đột nhiên liệng về phía Vân Dương Tử. Vân Dương Tử vươn tay ra đón bắt viên đá không khỏi chau mày . Nguyên viên đá này nóng như lửa đốt khiến Vân Dương Tử cực kỳ kinh hãi . Trước mắt quần hào Vân Dương Tử không tiện liệng hòn đá xuống đất , đành phải vận công để chống cự lại sức nóng. Ngờ đâu đạo trưởng gia tăng cường lực viên đá trong tay vỡ vụn ra rớt xuống đất . Thẩm Mộc Phong cười khanh khách hỏi : - Vân Dương Tử có hiểu ý Thẩm mỗ không . Hắn ngừng lại một chút rồi vẩy tay nói : - Cuộc chiến bửa nay bất tất phải khai diễn làm chi .
  6. Rồi hắn xoay mình nhảy lên lưng ngựa vọt đi . Hắc, Bạch nhị lão và bọn võ sĩ áo đen lật đật theo sau . Bụi cát mịt trời , mấy chục con ngựa vọt đi như bay . Diễn biến này ra ngoài sự tiên liệu của quần hào. Ai nấy đều thộn mặt ra . Bổng thấy trong đám võ sĩ áo đen đột nhiên có một tên té xuống rồi lộn đi hai vòng , ẩn vào bụi cỏ ven đường . Mấy chục con ngựa vẫn đi nhanh như cũ chẳng ai thèm quay lại ngó một tên bị ngã ngựa . Bọn Vân Dương Tử tuy đã ngó thấy mà cũng chẳng ai thèm để ý vì biết rằng bọn người ở trong Bách Hoa sơn trang hết thấy đều lạnh lẽo vô tình , đối với người đồng bọn sống hay chết họ chẳng quan tâm. Ðoàn người ngựa chạy đi rồi dần dần biến vào trong đám bụi mù không thấy bóng nữa . Vân Dương Tử chờ bọn địch nhân mất hút rồi , thở phào một cái nói : - Hành động của Thẩm Mộc Phong vĩnh viễn khiến cho người ta không biết đâu mà lường . Triển Diệp Thanh la lên : - Lạ quá ! Lạ quá ! Người đó chẳng bị thương gì hết . Vân Dương Tử hỏi : - Lão đệ bảo sao ? Triển Diệp thanh đáp : - Gã áo đen kia ngã ngựa mà không bị thương . Quần hào đều ngửng đầu nhìn ra thấy người áo đen té ngựa ẩn vào bụi cỏ đang lồm cồm bò dậy đi về phía bọn mình . Mã Văn Phi nói : - Thẩm Mộc Phong rất nhiều quỉ kế , chưa hiểu gã đó sắp giở trò gì . Ta chớ mắc vào mưu gian của họ . Xin các vị hãy đứng nguyên đây để tại hạ ra coi . Triển Diệp Thanh nói : - Tiểu đệ xin đi với Mã huynh . Mã Văn Phi cười nói : - Hay lắm . Hai người song song chạy ra đón võ sĩ áo đen . Ði chừng được hai dặm thì còn cách người áo đen chừng hai trượng . Mã Văn Phi dừng bước quát : - Ðứng lại ! Người áo đen theo lời dừng bước chắp tay nói : - Vị nào là tổng thủ lãnh Mã Văn Phi ? Mã Văn Phi ngơ ngác đáp : - Chính là tại hạ . Ông bạn có điều chi dạy bảo ? Người áo đen thò tay vào trong bọc lấy ra một phong thư đưa ra nói : - Tại hạ chịu lời uỷ thác của người khác chuyển đến Mã tổng thủ lãnh phong mật thư này . Gã cầm thơ rảo bước tiến lại . Mã Văn Phi lạnh lùng nói : - Xin ông bạn để thơ xuống đất rồi lui ra ngoài cách một trượng . Lúc còn cách chừng một trượng , đại hán áo đen đột nhiên ngần ngừ.
  7. Mã Văn Phi tự tin mình có thể né tránh nên rảo bước tiến tới . Mã Văn Phi liếc mắt thấy ngoài phong bì đề hai chữ " Kính nhờ Mã tổng thủ lãnh chuyển đến tay Tiêu Lĩnh Vu " Nét chữ xinh tươi mềm mại , tựa hồ thủ bút của một nữ nhân . Mã Văn Phi coi kỷ lại bao thơ dường như không có chất độc , liền đưa tay ra đón lấy hỏi : - Phong thơ này của ai viết ? Ðại hán đáp : - Tại hạ chỉ biết đưa thư là được trả tự do , còn ngoài ra chẳng hiểu chi hết . Trong thơ này nói rõ mọi sự, người tiếp nhận sẽ biết ngay. Tại hạ xin cáo biệt . Gã nói xong trở gót chạy mau về phía nam , tức là nẻo đường trái ngược với phương hướng mà bọn Thẩm Mộc Phong vừa chạy đi . Triển Diệp Thanh rảo bước tiến lại hỏi : - Phong thơ này của ai viết ? Mã Văn Phi lắc đầu đáp : - Cái đó tiểu đệ cũng không hiểu . Triển Diệp Thanh hỏi : - Có phải là thơ viết gửi cho Mã huynh không ? Mã Văn Phi đã cất thơ vào bọc rồi hàm hồ đáp : - Không phải vậy đâu . Thơ này viết gửi cho một người bạn khác . Triển Diệp Thanh thấy Mã Văn Phi úp mở dường như không muốn nói rõ hắn cũng không hỏi vặn nữa. Hai người cùng chạy về . Vân Dương Tử khẽ hỏi : - Tên võ sĩ áo đen đó chạy đến có chuyện gì ? Triển Diệp Thanh đáp ngay : - Không có chi cả . Gã chỉ đưa một lá thư tư nhân . Hắn dùng hai chữ "tư nhân" là không muốn cho bọn Vân Dương Tử hỏi vặn nữa . Quả nhiên quần hào không ai cất vấn . Mã Văn Phi sợ vì vụ này mà đưa đến chỗ hư việc , muốn giải thích thêm , nhưng cảm thấy khó khăn , trừ phi nói rõ thân thế Tiêu Lĩnh Vu . Nhưng y chưa được sự đồng ý của chàng , không tiện tự mình chủ trương y đành lẳng lặng không nói gì . Trong trường trở lại tỉnh mịch . Hồi lâu Vân Dương Tử khẽ thở dài nói : - Việc Mã huynh lẻn vào Bách Hoa sơn trang đã đồn đại ra ngoài giang hồ . Ðồng đạo võ lâm đối với khí phách hào hùng của Mã huynh tất đem lòng kính phục . Mã Văn Phi cười đáp : - Thật ra tiểu đệ lại kính phục người khác . Y thở dài tiếp nói tiếp : - Bọn tại hạ mà sống sót ra khỏi Bách Hoa sơn trang là nhờ vào trưởng lão Tôn Bất Tà ở Cái Bang và một vị cao nhân khác có lòng tương trợ . Vân Dương Tử hỏi : - Ai vậy ? Mã Văn Phi đáp : - Trước nay tiểu đệ không hay nói dối . Nhân vật đó hiện cũng ở đây , nhưng trước khi được y đồng ý , tiểu đệ chẳng dám đưa tên họ y ra . Mã Văn Phi móc phong thư cầm tay nói tiếp :
  8. - Phong thơ này là của vị đó, tiểu đệ không tiện tác chủ .
Đồng bộ tài khoản