Xác Chết Loạn Giang Hồ - Hồi 5

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:12

0
30
lượt xem
2
download

Xác Chết Loạn Giang Hồ - Hồi 5

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Trương Càn, Hà Khôn đồng thanh nói: - Bọn tại hạ tưởng cô nương cũng cần bồi dưỡng tinh thần. Vì bọn địch theo dõi chúng ta quyết không phải bọn thường. Khâu Tiểu San ngữa mặt lên trời thở phào một cái rồi khẽ bảo Tiêu Lĩnh Vu: - Tiểu đệ, hãy ngủ một giấc đi, lúc nữa cường địch tới nơi tấc xẩy ra trận ác đấu. Khi ấy dù tiểu đệ có mệt hơn nữa, có muốn ngủ cũng không thể được. ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Xác Chết Loạn Giang Hồ - Hồi 5

  1. Hồi 5 Lúc Lâm Nguy Ðược Gặp Người Quen Trương Càn, Hà Khôn đồng thanh nói: - Bọn tại hạ tưởng cô nương cũng cần bồi dưỡng tinh thần. Vì bọn địch theo dõi chúng ta quyết không phải bọn thường. Khâu Tiểu San ngữa mặt lên trời thở phào một cái rồi khẽ bảo Tiêu Lĩnh Vu: - Tiểu đệ, hãy ngủ một giấc đi, lúc nữa cường địch tới nơi tấc xẩy ra trận ác đấu. Khi ấy dù tiểu đệ có mệt hơn nữa, có muốn ngủ cũng không thể được. Cô nói mấy câu này bằng một giọng ôn hoà, tha thiết dị thường, yêu thương, lúc lại lạnh nhạt không lường nên gã đối với cô vừa phần kính yêu lại vừa phần sợ hãi,liền ngồi nhắm mắt dưỡng thần. Bức màn đêm buông xuống. Chốn sơn dã cực kỳ hoang vu, tỉnh mịch. Ðột nhiên mấy tiếng chó sói sủa và tiếng quạ kêu vang lên từ đằng xa vọng lại càng tăng thêm vẻ khủng khiếp. Bất thình lình một tiếng rú xé bầu không khí lọt vào tai mọi người. Tiêu Lĩnh Vu mở mắt nhìn thấy trên trời đầy sao lấp lánh. Sắc đêm giữa nơi rừng hoang núi thẩm càng thê lương rùng rợn. Khâu Tiểu San bỗng cất tiếng ôn nhu: - Tiểu đệ! Ðịch nhân đã tìm tới nơi, tiểu đệ mau ẩn sau khối đá lớn kia. Tiêu Lĩnh Vu riu rúi vâng lời. Gã đứng dậy đi vào phía sau tảng đá lớn. Gã vừa đi được hai bước thì cảm thấy một bàn tay mềm mại nắm lấy tay mình,mùi hương thoang thoảng đưa vào mũi, gã quay đầu nhìn thấy vẻ mặt Khâu Tiểu San rất sầu khổ thì không khỏi giật mình cất tiếng hỏi. - Tỷ tỷ ! chuyện gì vậy? Khâu Tiểu San đáp: - Tiểu đệ ơi, bọn địch đuổi tới đây võ công rất ghê gớm mà tên nào cũng lòng dạ độc ác thủ đoạn tàn nhẫn. Dù tiểu đệ nhỏ tuổi và không hiểu võ công nhưng đã lọt vào tay của chúng thì khó lòng thoát khỏi thương vong. Khi ấy tỷ tỷ phải gia tâm cự địch,
  2. chẳng tài nào chiếu cố cho tiểu đệ được, vậy cuộc chiến đấu này bất cứ khốc liệt đến đâu. Tiểu đệ cũng không được ló mặt ra coi mà phải ẩn kính thân mình, chớ để chúng dòm thấy. Tiêu Lĩnh Vu đáp: - Tiểu đệ nhớ kỹ rồi, xin tỷ tỷ cứ yên tâm. Rồi gã rão bước đi vào phía sau tảng đá lớn. Khâu Tiểu San nhìn theo Tiêu Lĩnh Vu cho tới lúc gã ẩn thân cẩn thận rồi mới nghiêm sắc mặt bảo Trương Càn, Hà Khôn: - Cuộc chiến đêm nay không phải là cuộc tỷ võ công thường trong võ lâm mà là cuộc ác đấu sinh tử. Các ngươi phải hạ độc thủ. Ðã thương hay giết hại được tên địch nào là giảm bớt nguy cơ được phần ấy. Trương Càn, Hà Khôn đồng thanh đáp. Xin cô nương cứ yên lòng. Ðêm nay nếu địch không chết thì anh em phải phơi thây. Ðột nhiên có tiếng cười quái gở như tiếng thú kêu nổi lên ở ngoài mấy chục trượng tiếng lại rất mau. Chỉ trong chớp mắt đã đến chân núi. Khâu Tiểu San đã nghĩ cách cự địch từ trước. Cô liền vung tay một cái. Trương Càn và Hà Khôn lập tức đến phương vị đã dự định. Ba người theo địa thế sườn núi bày thành hình tam giác để cự địch. Khâu Tiểu San thò tay vào bọc, rút ở sau lưng ra một thanh nhuyển kiếm dài chừng bốn thước tám, rộng độ hai ngón tay, cô cầm nhuyển kiếm từ từ bước tới bên sườn núi. Cô lại móc trong bọc ra một nắm ngân châm cầm sẳn trong tay trái. Bỗng nghe dưới triền núi có thanh âm ồn ồn của lão già cất lên. Bọn tiện nhân kia! Các ngươi đã bị vây hảm khác nào tấm thân cá chậu chim lồng mà còn toan liều mạng như loài khốn thú thì đừng trách lão phu độc ác. Trương Càn trước nay vẫn đem lòng kính yêu Khâu Tiểu San đến cùng cực mà nghe đối phương thoá mạ cô là tiện nhân thì không khỏi nỗi giận bừng bừng lớn tiếng quát: - Tên mặt chuột kia! Sao lại mở miệng mắng người? Có giỏi thì lên đây!. Bỗng nghe phía dưới có tiếng cười vang tai. Một bóng người trèo nhanh như vượt lên sườn núi.
  3. Nguyên người này rượt theo đến đây vì đêm tối mà không biết Khâu Tiểu San ở nơi nào, cố ý buông lời thóa mạ để nghe đối phương phản ứng cho biết chổ. Trương Càn quả nhiên trúng kế. Khâu Tiểu San thấy người thân pháp trèo núi rất lẹ biết ngay là tay võ công tinh thâm. Cô đã động sát khí đứng sững trên sườn núi nhưng không nói gì. Cô chờ cho người kia trèo lên tới núi mới vung tay trái liệng ra một nắm ngân châm. Khoảng cách sát gần mà Khâu Tiểu San lại vận nội lực mảnh liệt để phóng ám khí. Người kia hốt hoảng cúi xuống tay mặt phóng chưởng đánh xéo lên, cách ứng biến hắn tránh được những mủi ngân châm của Khâu Tiểu San phóng ra. Mấy mủi châm bay vèo qua đầu còn bao nhiêu bị hắn phóng chưởng hất ra chổ khác. Khâu Tiểu San kinh hãi nghỉ thầm: - Cứ coi thân pháp hắn trèo núi và né tránh ngân châm cũng đủ biết là tay kình địch. Bỗng nghe Trương Càn quát lên một tiếng. Tiếp theo khí giới đụng chạm choang choảng. Khâu Tiểu San quay đầu nhìn lại thấy Trương Càn đang múa đao chiến đấu với người áo đen. Cô lại trông rõ ánh ngân quang thấp thoáng trong tay người áo đen, hắn dùng một đôi binh khí ngoại môn kêu Lượng Ngân Vạn Tự Sáo. Thứ binh khí này đúng là khắc tinh với đơn đao của Trương Càn. Nguyên về khí giới Trương Càn đã kém thế rồi. Huống chi những người nào đã từng dùng những khí giới ngoại môn là võ công của họ tất có chổ độc đáo. Tuy nhiên, Trương Càn liều mạng chiến đấu. Ánh đao lấp loáng phóng ra những chiêu tấn công mảnh liệt khiến người áo đen không chém được một chút thượng phong nào hết. Lúc này chổ Hà Khôn phòng thủ cũng có tiếng quát tháo ầm ầm. Một lão già trọc đầu gầy khẳng kheo không biết đã trèo lên sườn núi từ lúc nào. Lão dùng đôi thiết chưởng để đón tiếp cặp phán quan bút của Hà Khôn. Lão già trọc đầu tuy tay không mà mới ba chiêu đã phóng tỏa được chiêu thức của Hà Khôn. Lão thi triển những công phu tuyệt xảo. Không Thủ Nhập Bạch Nhân, trong phép Ðại Ưng Trảo Công.
  4. Giữa lúc đêm tối, Khâu Tiểu San cũng trông rõ chòm râu bạc tung bay. Võ công lão còn cao thâm hơn người áo đen bên này nhiều. Mới trong khoảnh khắc đã hai tên cường địch trèo lên sườn núi, lúc Khâu Tiểu San đưa mắt nhìn qua bên kia thì người áo đen tránh được ngân châm rồi thừa cơ nhẩy vọt lại. Thanh trường kiếm trong tay Khâu Tiểu San rung lên một cái. Ánh ngân quang như cầu vòng vọt ra. Những bông hoa bạc điểm tới. Người kia buông tiếng cười lạt rồi vung hai tay lên, ở trong tay áo hắn đột nhiên có làn hắc quang bay ra. Ðó là Long Hổ Song Hoàn chế bằng sắc nguội. Hắn dấu đôi vòng thép trong tay áo bây giờ mới tung ra để phong tỏa trường kiếm của Khâu Tiểu San. Bỗng nghe tiếng choang vang lên như tiếng rồng gầm. Vòng kiếm đụng nhau,tia lửa bắn ra tung toé. Khâu Tiểu San lại phóng trường kiếm thẳng tới. Ðột nhiên ánh hào quang vòng lại đâm vào hai cổ tay đối phương. Nên biết thanh trường kiếm của cô vừa cứng vừa mềm. Cô biến hoá chiêu thế ra ngoài sự tiên liệu của đối phương. Hắn không ngờ thanh trường kiếm của Khâu Tiểu San đang đâm thẳng tới bỗng chuyển hướng. Trong lúc hoang mang hắn không kịp biến chiêu đành lượng vòng đá rồi vọt lên không chuyển mình một cái nhẩy xuống. Trong bóng đêm lờ mờ chỉ nhìn thấy một giấy máu rớt theo người hắn. Hiển nhiên cổ tay đã bị kiếm thương. Khâu Tiểu San dường như không ngờ cô mới ra một chiêu mà đã bức bách được cường địch phải nhẩy xuống. Bất giác nàng ngẩn người ra. Trong lúc chớp nhoáng này lại có một bóng người cao lớn nhẩy lên nhanh như chớp. Khâu Tiểu San đang định đưa kiếm khều lấy đôi vòng của người áo đen bị bắn ra thì mũi kiếm lại đâm vào phía dưới ngựa người cao lớn. Cô không có ý giết người mà chỉ mượn đòn này để đoạt lấy tiên cơ, cặp vòng vừa bay ra thanh trường kiếm trong tay cô đã điểm tới nơi. Ngờ đâu cô vừa chuyển động thân hình thì cặp vòng bị chưởng phong mãnh liệt của
  5. đối phương hất ngược lại. Khâu Tiểu San vội né mình tránh khỏi. Bỗng cô nghe tiếng gió vù vù. Trong bóng tối cô nhì thấy như con linh xà vọt tới. Nó là một con xà dầu nhiên tiên hình thù quái dị. Khâu Tiểu San vung thanh trường kiếm vừa chế công để đánh lại. Hai người qua lại ba chiêu. Khâu Tiểu San nhận thấy đối phương bản lãnh cao thâm mà cây nhuyển tiên trong tay hắn lại biến hóa khôn lường, cô liền vung mạnh thanh nhuyển kiếm, ánh hàn quang tỏa ra chụp lấy đối phương. Khâu Tiểu San đã nhận thấy cuộc đánh bên đây cần phải mau lẹ cố sao đã thương được tên đầu sỏ bọn người theo dõi thì mới có cơ hội thoát được. Vì thế cô vừa động thủ đã thi triển những chiêu tuyệt học để tranh thắng. Những người mới đến võ công cũng rất cao thâm. Cây xà đầu tiên không những biến hóa khôn lường, sức mạnh ở cổ tay phản công lại ghê gớm. Thế công của Khâu Tiểu San tuy lợi hại vẫn không sao hạ được cường địch. Cô chú ý nhìn thấy người mới đến che mặt bằng tấm sa đen. Cây xà đầu tiên ở trong tay hắn lúc co lại lúc duỗi ra chợt điểm chợt đánh phóng ra toàn những chiêu quái dị. Khâu Tiểu San trong lòng rất lấy làm kỳ nghĩ bụng. - Người này võ công cao cường như vậy sao lại không để lộ chân tướng. Chẳng lẻ bên trong còn có điều chi bí ẩn?. Cô còn đang ngẩm nghĩ thì đột nhiên thanh âm lạnh lẽo quát lên. - Buông tay. Tiếp theo nghe đánh keng một cái dường như tiếng khí giới rớt xuống đất. Khâu Tiểu San đang lúc hoang mang quay đầu lại nhìn quả nhiên thấy một cây phán quan bút ở trong tay trái Hà Khôn đã bị lão già đầu trọc đánh rớt. Gã chỉ còn một cây bút ở tay mặt phải liều mạng chiến đấu. Chưởng thế của lão trọc vừa mãnh liệt vừa mau lẹ, cả cặp bút của Hà Khôn không còn chống nỗi huống chi gã bị rớt mất một cây thì tình trạng càng thêm nguy hiểm bội phần. Khâu Tiểu San đưa mắt nhìn qua bên này, thấy Trương Càn đang chiến đấu kịch liệt với đại hán sử dụng cây Lượng Ngân Tự Sáo. Cuộc chiến đấu tuy kịch liệt nhưng còn tạm thời giữ được tình thế dằn co bất phân thắng bại.
  6. Cô cũng khoan tâm được một chút liền vung bàn tay ngọc phóng ra ba chục chiêu. Kiếm hoa bay tới tấp bức bách người che mặt phải lùi lại ba bước. Lúc này lão trọc tới tấp hạ độc thủ bức bách Hà Khôn né tả tránh hữu. Kể về bản lãnh thì Hà Khôn không thể chiến đấu lâu dài với lão già kia được, nhưng gã thà chết chứ không để cường địch xông lại khiến cho Khâu Tiểu San phải ba mặt cự địch. Vì gã liều mình chiến đấu nên võ công hai bên không chênh lệch mà trường ác đâu còn kéo dài thêm một lúc. Nhưng càng về sau, Hà Khôn càng bị kém thế. Từ lúc tay trái bị rớt mất binh khí gã cảm thấy khó lòng chống đở được nữa. Bỗng nghe thấy một tiếng quát vang hào quang lấp loáng đâm tới. Võ công của lão trọc quả nhiên cao thâm. Trong đêm tối lão nghe tiếng gió đã phân biệt phương hướng. Người lão chuyển động đá vung chưởng đánh ra để ngăn chặn thế kiếm rồi mới nhẩy tạt ngang sang bên mấy bước. Khâu Tiểu San viện trợ một chiêu giải được mối nguy cho Hà Khôn thì cây xà đầu tiên trong tay mặt lại thừa cơ quất tới. Hai bên ở thế quân bình. Khâu Tiểu San phóng ra chưởng không chiêu rất kỳ bí,cô tấn công và vẫn phải đề phòng lúc nguy cấp kịp ứng biến để khỏi bị thương về tay đối phương. Lão trọc tuy sử dụng cây nhuyển tiên rất lợi hại cũng không dám ra chiêu quá mạnh đề phòng có lúc xoay xở. Khâu Tiểu San phân tâm viện trợ cho Hà Khôn một kiếm, người che mặt liền thừa cơ vung nhuyển tiên đột nhiên đánh tới. Tiếng gió rít lên vù vù. Khâu Tiểu San dùng thanh nhuyễn kiếm dài bốn thước tám mà cây nhuyễn tiên của người che mặt dài đến bảy thước. Lúc vung lên ánh tiên tỏa ra tới phạm vi trượng vuông, tiến phong rít lên rùng rợn. Lúc này lão đoạt được tiên cơ uy thế cực kỳ cường mảnh. Khâu Tiểu San vận toàn lực múa tít thanh trường kiếm phản kích vào giữa đám bóng tối trùng điệp. Kiếm khí dàn dụa phá vòng vây hòng roi đánh vào. Chỉ trong mười hiệp cô vãn hồi được thế kiếm. Bỗng nghe người che mặt thở dài nói.
  7. - Kiếm pháp của nhà họ Khâu quả nhiên danh bất hư truyền. Ðột nhiên hắn dừng lại tựa hồ chợt nhớ tới điều gì trọng yếu. Khâu Tiểu San phấn khởi tinh thần. Cô ra chiêu Băng Hà Kha Ðống thanh kiếm vừa tung đã vọt lên ba bông kiếm hoa chia ra tập kích vào ba chổ đại huyệt của người che mặt. Thế kiếm này rất độc địa. Ðại hán che mặt thấy Khâu Tiểu San phóng kiếm chợt đâm chợt chém. Cây xà đâu nhuyễn trong tay hắn cũng bị thế kiếm của Khâu Tiểu San phong tỏa toàn bộ. Binh khí của hắn dài quá nên khó thu về. Trong lúc hoang mang, hắn ngửa người lộn về phía sau mới tránh khỏi chiêu kiếm hiểm độc của Khâu Tiểu San. Khâu Tiểu San ra chiêu này thắng thế vãn hồi lại địa vị chủ động. Khi nào cô còn để đối phương có cơ hội trả đòn? Những chiêu kiếm của cô ào ào như gió táp mưa sa. Chỉ trong chớp mắt, ánh hào quang đã vây bọc lấy người che mặt làm cho hắn phải chân tay luống cuống. Người hắn ưởng ngực ra sau không tài nào vùng vẫy đứng lên được nữa. Nhưng bản lãnh người che mặt quả nhiên không phải tầm thường. Hắn tựa sát lưng xuống đất, tay đấm chân đá để mượn đà tung mình lên. Khâu Tiểu Sao đánh mười mấy chiêu liền mà vẫn chưa đả thương được đối phương. Nhưng những bông kiếm hoa vọt ra đầy như làn mây phủ. Dù cô chưa đả thương được người che mặt mà hắn cũng không tài nào phá được làn kiếm quang để thoát ra. Người che mặt lại gắng gượng chống đỡ một hồi. Ðột nhiên hắn buông cây xà đầu chuyển tiên ra, đồng thời thò tay mặt vào bọc móc lấy lưỡi dao truy thủ, hắn quát lên một tiếng thật to vung lưỡi trủy thủ chém lia chém lịa để gạt trường kiếm của đối phương rồi đứng phắt dậy. Khâu Tiểu San múa kiếm nhanh hơn không để đối phương xông vào gần. Cô cười lạt hỏi: - Ðã công khai tỷ đấu sao các hạ lại không chường bộ mặt ra? Nếu các hạ còn không chịu lộ chân tướng thì đừng trách bản nhân thủ đoạn độc ác. Nguyên Khâu Tiểu San đã nghe thanh âm và coi thủ pháp của người che mặt, cô cảm thấy hắn là người rất quen thuộc. Có điều cô chưa nắm chắc nên không tiện nói ra. Người che mặt vừa huy động trủy thủ để phong tỏa trường kiếm, vừa cúi xuống lượm cây xà đầu nhuyễn tiêu, nhưng thế kiếm của Khâu Tiểu San cực kỳ mau lẹ nên
  8. hắn không dám phân tâm lượm nhuyễn tiên. Hai người lại đấu mấy chiêu nữa thì tình thế chiến trường đã biến đổi. Hà Khôn lảo đảo người đá mấy cái rồi ngồi bệt xuống. Nguyên Khâu Tiểu San đã giúp gã một tay để bức bách lạo trọc gầy nhom phải lùi lại. Hà Khôn liền nhân cơ hội đó lượm phán quan bút lên. Hà Khôn hai tay hai bút, tinh thần phấn khởi lại chiến đấu với lão trọc được một hồi. Nhưng bản lãnh hai người chênh lệch nhau xa, Hà Khôn vì phấn khởi tinh thần đánh thêm được mấy chiêu. Ðến chiêu thứ năm lão lại bị lão trọc gầy nhom đoạt mấy ưu thế. Lão phóng luôn mấy chưởng hất cặp bút của Hà Khôn bằng tay trái. Còn tay phải lão đánh trúng vào bả vai Hà Khôn. Phát chưởng này khá trầm trọng. Hà Khôn đứng không vững phải ngồi phệt xuống. Cánh tay trái gã bị tê hồ tựa như gỗ, cây phán quan bức trong ra này cũng rớt xuống đất. Khâu Tiểu San liếc mắt nhìn lão trọc gầy nhom đang giơ bắo tay trái lên đánh xuống. Tuy nhiên cô đang bị cường định giằng co không thể đến cứu được. Ðột nhiên một tiếng quát vang! Hà Khôn tay mặt cầm phán quan bút liệng ra. Gã lâm vào tình trạng sống dở chết dở, dồ hết toàn lực liệng ra nên luồng lực đạo mãnh liệt. Lão trọc thấy đối phương sắp chết dưới bàn tay mình, trong lòng đang hí hửng vui mừng, không ngờ Hà Khôn dùng binh khí liệng tới. Lão khôngkhỏi ngẩn người ra. Và lão chậm lại một chút. Khâu Tiểu San thò tay trái vào bọc móc ra một ném ngâm châm giơ tay liệng ra. Ðột nhiên cô thấy áp lực trên thanh kiếm giảm đi rất nhiều, đồng thời một thanh âm rất khẽ mà rõ ràng lọt vào tai: - Mau đi cứu người. Khâu Tiểu San phân biệt phương hướng thì biết là câu này đo người che mặt phát ra. Cô không kịp suy nghĩ gì nữa vội nhẩy xổ tới. Kiếm quang lấp lánh đâm vào lão trọc gầy nhom. Lão trọc vội né tránh cây bút của Hà Khôn, không ngờ lại một nắm ngân châm của Khâu TiểuSan ném tới. Thứ âm khí này nhỏ bé, số lượng khá nhiều mà lại ở trong
  9. bóng tối thì việc né tránh không phải dễ dàng. Lão cảm thấy cánh tay trái và vai phải nhức nhối thì ra lão đã bị trúng ngâm châm nên không khỏi giật mình kinh hãi. Lão trọc chưa trấn tỉnh tâm thần thì thế kiếm của Khâu Tiêu San lại phóng tới. Lão trọc quả nhiên bản lãnh không phải tầm thường. Tuy lão bị trúng âm khí mà tâm thần không rối loại, lão né mình nên tránh khỏi chiêu kiếm. Khâu Tiểu San người xô theo kiếm phóng cước nhằm đá vào bụng dưới lão trọc. Trong bóng tối vang lên một tiếng rú thê thảm. Người lão trọc bị hất tung lên rồi rớt xuống vực thẳm. Ðột nhiên tiếng gió rít lên, cây xà bình nhuyễn tiên phóng thẳng tới. Khâu Tiểu San xoay tay vung kiếm gạt cây nhuyễn tiên rồi biến thế đâm xéo lại. Bỗng cô nghe âm thanh rất nhỏ lọt vào tai: - Mau đi cứu Trương Càn và giết người kia đi để bịt miệng. Cây nhuyễn tiêu thu về, cố ý để hở lối đi. Khâu Tiểu San nghe người che mặt kêu rõ tên Trương Càn thì biết mình đã đoán trúng. Cô vung thanh trường kiếm ra chiêu Khởi Phụng Ðoàn Giao xuyên vào giữa làn trên đánh thẳng tới đại hán sữ cây Lượng Ngân Vạn Tự. Kiếm phong rít lên veo véo. Trong đêm tối lấp lánh ánh ngân quang. Võ công của Trương Càn tuy sút kém đại hán một bực, nhưng gã quyết tâm liều mạng. Trong lúc sắp thất bại, gã chẳng kể gì đến sự an nguy của thân mình, phóng kiếm đâm lẹ vào chỗ trọng yếu trong mình đại hán. Nếu đại hán không chịu thu chiêu về tự cứu thì có đánh chết được Trương Càn thì hắn cũng chết theo hay ít ra là bị trọng thương. Hắn thấy mình đã chiếm được ưu thế có thể hạ đối thủ chẳng sớm thì muộn, dĩ nhiên hắn không can tâmmạo hiểm cùng chết với đối phương nên thu chiêu về vị trí. Trường hợp này khiến cho Trương Càn có cơ hội rãnh tay lại một chút. Hai người lại chiến đấu bốn năm chục hiệp nữa. Trương Càn ra mấy chiêu liều mạng mới gắng gượng cho khỏi thất bại. Làn kiếm quang của Khâu Tiểu San phóng tới nhanh như gió. Ðại hán nghe tiếng binh khí đánh lại liền vung Vạn Tự sắc lên gạt thanh kiếm của Trương Càn rồi xoay tay ra chiêu Lộc Binh Thiên Mam. Cây Lương Ngân Báo vọt ra ánh ngân quang hộ vệ thân mình đồng thời gạt được mũi kiếm của Khâu Tiểu San đâm tới. Khâu Tiểu San thấy thế kiếm bị đối phương gạt chếch đi liền vung tay trái đánh ra một chưởng, đồng thời cô phóng chân phải đá một cước.
  10. Ðại hán liền lạng người sang bên tránh khỏi đòn cước và phát chưởng. Hắn đảo mắt nhìn người che mặt thấy y cầm cây xà đầu nguyễn tiêu đứng yên không nhúc nhích thì sinh lòng ngờ vực, lớn tiếng quát: - Lưu Hương chủ! Người che mặt cười lạt ngắt lời: - Sao? Ngươi có y hoài nghi phải không? Khâu Tiểu San vung kiếm tấn công liền ba chiêu khiến đại hán chân tay luống cuống không kịp trả lời người che mặt. Bỗng nghe người che mặt lạnh lùng nói tiếp: - Ðáng tiếc là người biết ta thì đã chậm mất rồi! Ðại hán thấy cục diện hỏng rồi, mất hết chí phấn đấu. Khâu Tiểu San lại phóng ra những chiêu cực kỳ lợi hại, dù gã có để hết tâm trí vào việc chống cự cũng không lại, huống chi nhuệ khí mất hết. Trong lúc hoang mang, đại hán bị trúng kiếm bên tay trái. Máu tươi chảy ra như suối. Khâu Tiểu San lại vung chưởng đánh vào sau lưng đại hán. Một kiếm một chưởng của cô tuy chẳng làm đối phương uổng mạng nhưng hắn đã bị trọng thương,người hắn lảo đảo rồi ngã lăn ra. Người che mặt quát lên: - Hắn đã khám phá ra hành tung của ta, không thể để hắn sống được! Trương Càn cầm đao đứng bên nghe người che mặt quát lên như vậy liền vung đao chém đại hán làm hai đoạn, gã lại vung chân đá thi thể đại hán xuống vực sâu. Khâu Tiểu San quay lại nhìn người che mặt nghiêng mình thi lễ nói: - Ða tạ tôn giả có lòng viện trợ. Người che mặt kéo tấm sa xuống, thở dài nói: - Khâu cô nương nhận ra được lạo phu rồi ư? Dưới ánh sao, Khâu Tiểu San thấy người kia râu dài tung bay trước gió, mặt vuông, miệng rộng, trên má bên trái có một vết dao rất sâu. Khâu Tiểu San đáp:
  11. - Quả nhiên là lão tiền bối! Vừa rồi vãn bối coi tiên pháp của lão tiền bối mà đoán ra . Người kia giơ tay lên sờ sờ vết sẹo nói: - Lão tiền bối thì tại hạ không dám. Nếu cô nương không rõ thì cứ kêu tên tại hạ là được. Trương càn buông đao xuống chạy lại nói: - Văn Kỳ huynh! Mười năm nay chúng ta không gặp nhau rồi. Hà Không ở đằng xa cũng reo lên: - Từ lúc tương biệt thấp thoáng đã mười năm, không ngờ đêm nay lại gặp nhau ở chốn hoang sơn này. Gã đứng lên nhưng không chạy được. Lưu Văn Kỳ (tên người che mặt) đáp: - Hai vị nói nhỏ một chút. Trong tình trạng này chúng ta nên cẩn thận mới được. Khâu Tiểu San trầm giọng nói: - Ðêm nay được Lưu bằng hữu cứu giúp, bọn tiểu muội cảm ơn vô cùng. Cô ngừng lại một chút rồi tiếp: - Dường như ông bạn giữ địa vị khá cao trong bang Thần Phong. Lưu Văn Kỳ đáp: - Hiện nay tại hạ đang làm hương chủ dưới tổng đàn bang Thần Phong. Khâu Tiểu San đáp: - Ngày trước gia mẫu đuổi ông bạn đi mà ông bạn không nhớ thù cũ lại còn giúp bọn tiểu muội. Lưu Văn Kỳ nghiêm trang ngắt lời: - Cô nương bất tất nhắc lại chuyện cũ, cái đó hoàn toàn là lỗi ở tại hạ. Kể ra tại hạ đã phạm tội xử tử mới đúng, may được lệnh đường nghĩ tình nghĩa cũ không nỡ hạ sát là đã có ơn đức cao đầy với tại hạ rồi. Lưu Văn Kỳ ngửa mặt trong trời lại nói tiếp:
  12. - Những chuyện sau khi tương biệt còn dài, nói một lời không thể hết được. Tình hình hiện giờ lại rất khẩn trương, tại hạ không thể trình bày cùng cô nương được, mong cô nương lượng thứ. Ðoạn lão cung kính chắp tay thi lễ. Khâu Tiểu San thở dài nói: - Chủ mẫu bất hạnh từ trần. Những chuyện cũ đã thành quá khứ, Lưu bằng hữu rời khỏi nhà họ Khâu đã mười năm nay mà con giữ lễ với tiểu muội như vậy khiến tiểu muội chẳng được yên lòng. Lưu Văn Kỳ nói: - Nếu nguy trước lệnh đường mà không khoan hồng đại lượng thì tại hạ đâu còn sống đến ngày nay. Y ngừng lại một chút rồi tiếp: - Tình hình lúc này thì giờ coi bằng vàng ngọc, những việc ngày trước không rảnh mà nói chuyện được. Vả lại tại hạ không thể trùng trình, còn có mấy việc hệ trọng phải nói với cô nương.
Đồng bộ tài khoản