Xác chết loạn giang hồ - Hồi 82

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:8

0
28
lượt xem
3
download

Xác chết loạn giang hồ - Hồi 82

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Trương Bình khẻ hỏi : - Ðỗ huynh ! nhân vật này là ai vậy ? Ðỗ Cửu đáp : - Ðó là Long Ðầu đại ca của bọn tại hạ. Trương Bình hỏi : - Chắc y là một nhân vật tiếng tăm lừng lãy trong võ lâm ? Ðỗ Cữu chưa kịp trả lời , Tiêu Lĩnh Vu đã tự giới thiệu : - Tiểu đệ là Tiêu Lĩnh Vu. Trương Bình chắp tay nói : - Tiểu đệ nghe đại danh đã lâu . Bữa nay gặp Tiêu Huynh đây thật là hân hạnh. ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Xác chết loạn giang hồ - Hồi 82

  1. Chương 82 Bị trọng thương Bành Ðại Hiệp đưa tin Trương Bình khẻ hỏi : - Ðỗ huynh ! nhân vật này là ai vậy ? Ðỗ Cửu đáp : - Ðó là Long Ðầu đại ca của bọn tại hạ. Trương Bình hỏi : - Chắc y là một nhân vật tiếng tăm lừng lãy trong võ lâm ? Ðỗ Cữu chưa kịp trả lời , Tiêu Lĩnh Vu đã tự giới thiệu : - Tiểu đệ là Tiêu Lĩnh Vu. Trương Bình chắp tay nói : - Tiểu đệ nghe đại danh đã lâu . Bữa nay gặp Tiêu Huynh đây thật là hân hạnh. Tiêu Lĩnh Vu biết gã nhận lầm mình với Tiêu Lĩnh Vu kia , muốn giải thích rõ ràng nhưng sợ mất thì giờ liền mĩm cười nói : - Tại hạ cũng đã được nghe đại danh của Giang Nam tứ công tử từ lâu. Trương Bình đáp : - Không dám ! Không dám ! Thương Bát quay lại nhìn Giang Nam Tứ công tử nói : - Anh em tại hạ lâu ngày không được gặp nhau , có nhiều việc trọng yếu phải bàn định . Nếu bốn vị có việc riêng cũng xin tuỳ tiện. Trương Bình nói : . - Bữa nay Thương huynh đã cứu giúp bọn tiểu đệ . Sau này sẽ có ngày báo đáp Bây giờ tạm xin cáo biệt . Rồi trở gót đi ngay. Thương Bát nói : - Bốn vị thủng thẳng lên đường miễn cho bọn tại hạ khỏi tiễn chân . Giang Nam tứ công tử đi khuất rồi Ðỗ Cữu nói : - Bọn tiểu đệ gặp chuyện bất ngờ thành ra hôm ấy không đúng hẹn được . Sau đã kiếm đại ca hai lần mạo hiểm vào Bách Hoa Sơn trang đều gặp những tay cao thủ bức bách phải rút lui. Không ngờ lại gặp nhau đây . Tiêu Lĩnh Vu thở dài nói : - Hiện giờ ta đang lúc hoang mang lại được gặp hai vị huynh đệ . Hoặc giả hai vị giúp ta tìm ra chủ ý được chăng. Thương Bát hỏi : - Ðại ca có điều chi nan giải ? Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Xin hai vị vào phòng ngồi chơi rồi sẽ nói chuyện. Trung Châu nhị cổ liền bước vào phòng ngồi. Kim Lan bưng trà lại cười nói : - Mời hai vị dùng trà. Thương Bát xin lỗi : - Vừa rồi tại hạ làm tổn thương đến cô nương. Kim Lan đáp :
  2. - Không hề chi ! Chắc hai vị đói bụng rồi , tiểu tỳ xuống bếp nấu mấy bát mì để hai vị dùng. Cô là người xinh đẹp mà cử chỉ rất lịch sự . Trong lúc nhất thời Trung Châu nhị cổ không hiểu mối liên quan giữa cô và Tiêu Lĩnh Vu, liền đứng dậy đáp : - Bọn tại hạ không dám. Kim Lan mĩm cười trở gót đi ra. Ðỗ cữu khẻ đắng hặng một tiếng rồi hỏi : - Tiểu đệ muốn hỏi đại ca một câu được chăng ? Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Ðỗ huynh đệ có điều chi cứ nói : Ðỗ cữu hỏi : - Vị cô nương vừa rồi với đại ca là thế nào ? Tiêu Lĩnh Vu cười đáp : - Y là một tên thị tỳ , nhưng hiện thời ta coi như người bạn . Rồi chàng đem chuyện đầu đuôi thuật lại một lượt . Thương Bát chau mày nói : - Việc khẩn yếu bây giờ là cứu bá phụ và bá mẫu đại nhân . Tiêu Lĩnh Vu nói : - Thẩm Mộc Phong là tay đáo để lại rất tự phụ . Gia phụ và gia mẫu bị giữ tại một nơi phòng thủ nghiêm ngặt thật khó mà tìm ra chổ hạ thủ . Thương Bát trầm ngâm một chút rồi nói : - Bây giờ đại ca nên giữ hành tung ẩn bí, đừng để Thẩm Mộc Phong do thám được cử động của mình. Tiêu Lĩnh Vu nói : - Thời hạn ba tháng chỉ chớp mắt là hết. Thẩm Mộc Phong thâm độc vô cùng. Hắn nói sao làm vậy. Hết hạn thì tính mạng song thân ta . Thương Bát ngắt lời : - Theo ý kiến tiểu đệ thì dù mãn hạn rồi Thẩm Mộc Phong cũng không sát hại hai vị lão nhân gia đâu, nhưng tội sống chắc không thể tránh được. Tiêu Lĩnh Vu nói : - Gia phụ, gia mẫu không hiểu võ công thì chịu sao nổi cực hình của hắn ? Thương Bát đáp : - Ðúng thế ! Trước khi mãn hạn chúng ta phải cứu hai vị ra khỏi Bách Hoa Sơn Trang mới là thượng sách. Tiêu Lĩnh Vu nói : - Ta đã không thể thẳng thắn khiêu chiến với Thẩm Mộc Phong thì chỉ còn cách cứu người ngấm ngầm , song Bách Hoa Sơn Trang đề phòng rất sum nghiêm , con chim cũng khó bay lọt vào , e rằng ngấm ngầm hạ thủ cũng khó lòng được như nguyện. Thương Bát nói : - Ðại ca bất tất phải lo âu . May ở chổ thời hạn còn dài . Ðể tiểu đệ thủng thẳng lo mưu thiết kế. Thương Bát vừa dứt lời, đột nhiên nghe hai tiếng chó sủa gâu gâu vọng lại . Thương Bát đứng phắt dậy nói : - Có người đến đó . Ðại ca không nên lộ diện hãy tạm thời lánh đi . Tiêu Lĩnh Vu theo lời đứng dậy đi vào nội thất. Thương Bát lại khẻ bảo Ðỗ Cữu :
  3. - Bất luận người tới là ai chúng ta cũng lờ đi đừng hỏi gì họ . Ðỗ Cữu đáp : - Ðược rồi ! tiểu đệ bảo hai con chó để họ tiến vào . Hắn ngữa mặt khẻ hú một tiếng . Qủa nhiên hai con chó không sủa nữa. Lúc này Kim Lan đã nấu chín mì đem vào . Thương Bát mỉm cười nói : - Thật làm phiền cô nương quá ! Ðỗ Cữu nói : - Có người võ lâm tới nơi . Xin cô nương lánh đi . Kim Lan nói : - Tiểu tỳ còn Ngọc Lan tỷ tỷ đã ước hẹn với người Cái Bang tới đây. Hai vị đừng để cho y hiểu lầm. Thương Bát đáp : - Cái đó cô nương bất tất phải quan tâm. Ðột nhiên nghe đánh bịt một tiếng . Phên cửa bị người đá ra . Kim Lan lăng mình một cái ẩn vào trong nhà. Ðỗ Cữu ngững đấu nhìn ra thấy một tên tiểu khiếu hoá thân hình bé nhỏ gầy nhom, quần áo lam lũ , chân đi giầy cũ . Gã lạng người xông vào nhanh như chớp . Kim Bàn Toán Thương Bát quanh năm bôn tẩu giang hồ , vừa ngó người mới đến đã nhận ra ngay một ta cao thủ Cái bang tên gọi Nhất Trận Phong Bành Vân. Bành Vân nhảy vào nhà rổi đứng tựa cửa dương cặp mắt tròn xoe ngó Trung Châu Nhị Cổ nhưng không nói gì : Ðỗ Cữu chau mày hỏi : - Tiểu khiếu hó ! Ngươi nổi cơn khùng rồi hay sao ? Hắn vươn tay mặt ra toan chụp tiểu khiếu hóa. Thương Bát trầm giọng ngăn lại : - Ðừng động vào người gã. Gã bị nội thương rồi . Ðỗ Cửu kinh hãi rụt tay về. Thương Bát rảo bước ra , vung tay điểm vào hai chổ huyệt đạo Bành Vân để khiến y tỉnh lại rồi nói : - Ngươi hãy nhắm mắt điều dưỡng một lúc rồi hãy nói cũng chưa muộn. Nhất trận Phong Bành Vân từ từ nhắm mắt lại ,miệng hô : - Tiêu Lĩnh Vu . Miệng gã thổ ra một búng máu tươi . Người lão đảo rồi té xuống. Thương Bát vươn tay đỡ lấy người Bành Vân , hỏi : - Tiêu Lĩnh Vu làm sao ? Bành Vân ấp úng hỏi lại : - Tiêu Lĩnh Vu . . . có ở đây không ? Tiêu Lĩnh Vu vừa nghe Bành Vân kêu tên họ mình liền lạng người. vọt ra đáp : - Tại hạ ở đây. Bành huynh có điều chi dạy bảo ? Bành Vân vội đáp : - Mau đi cứu Ngọc Lan cô nương . Gã miễn cưỡng nói hết câu rồi ngất xỉu . Kml Lan cũng chạy ra hỏi : - Ngọc Lan tỷ tỷ làm sao ? Thương Bát thở dài đáp : - Cô nương đừng hối thúc gã. Gã đã kiệt lực vì bị thương trầm trọng . Câu nói vừa rồi
  4. đã thu hết tàn lực cuối cùng . Bây giờ tâm mạch cùng nguyên khí đều tiêu tan . Tiêu Lĩnh Vu ngó Bành Vân một cái rồi dặn : - Xin hai vị huynh đệ hết lòng cứu gã. Ta phải đi viện trợ Ngọc Lan . Kim Lan nói : - Tiểu tỳ cũng xin đi . Thương Bát khẻ bảo Tiêu Lĩnh Vu : - Ðại ca hãy lại đây nghe tiểu đệ nói một lời được chăng ? Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Võ công của Bành huynh đây cao thâm hơn Ngọc Lan rất nhiều mà còn bị trọng thương thì tình thế của Ngọc Lan càng nguy hiểm hơn . Cứu người như cứu lửa . Chuyện gì để ta trở về hãy nói . Chàng dứt lời hấp tấp chạy đi . Thương Bát vội la lên : - Vòm trời bát ngát , đại ca biết đi đâu kiếm y ? Tiêu Lĩnh Vu ngẩn người ra dừng bước nghĩ thầm : - Ðúng thế thật ! Tiểu khiếu hoá kia chưa nói rõ ở đâu thì mình biết đi ngã nào tìm kiếm Ngọc Lan . Thương Bát lại nói : - Việc đã đến thế này nóng nảy trong một lúc cũng không làm được gì . Ðại ca hãy bình tỉnh một lúc để chúng ta bàn kế hoạch . Kứn Lan vội nói : - Chạy đi tìm kiếm còn hơn ngồi trong nhà chờ đợi. Ðỗ Cữu nói : - Nếu Ngọc Lan cô nương gặp phải tay võ công rất cao thâm thì hiện giờ chẳng bị giết cũng bị bắt rồi. Nóng nảy cũng không ích gì . Bằng người kia võ công tầm thường thì cô có thể thoát hiểm trở về. Chúng ta bồn chồn cũng bằng vô dụng. Mấy câu nói này tuy khó nghe nhưng nghĩ cho kỹ thì đó là sự thực. Thương Bát nói theo : - Hiện giờ chỉ còn cách cứu tỉnh tên tiểu khiếu hóa này , để hỏi rõ những sự trải qua, xem tiến hành cách nào , không nên nóng nẩy cho rối loạn tinh thần. Tiêu Lĩnh Vu chạy trở vào buồn rấu nói : - Ðúng rồi ! Hiện giờ chỉ có cách đó . Kim Lan đã ở với Tiêu Lĩnh Vu mấy tháng cùng nhau chia hoạn nạn. Giữa đôi bên bất giác nẩy ra tình ý thâm trọng. Thương Bát quay lại ngó Kim Lan nói : - Cô nương hãy tạm lánh đi được chăng ? Bọn tại hạ phải coi áo tên tiểu khiếu hoá này , để coi y bị thương ở chổ nào ? Bị thương về vật gì ? Mới có thể đối chứng cho thuốc đặng cứu tỉnh gã lại. Kim Lan xoay mình chuyển vào nội thất. Ðỗ Cửu cởi áo Bành Vân quả thấy trước ngực có dấu bàn tay tím bầm. Thương Bát cúi xuống nhìn kỷ một lúc rồi nói : - Dường như gã bị thương về Kim sa chưởng hoặc chưởng lực Trúc diệp thủ. Hỡi ơi : Gã bị thương vào chổ nguy hại e rằng khó có hy vọng cứu chữa được. Ðỗ Cửu thở dài nói : - Gã Tiểu khiếu hoá này vốn nổi tiếng hào hiệp, mới bôn tẩu giang hồ mà đã là tay hào kiệt trong bọn vãn bối Cái bang . Không ngờ gã còn nhỏ tuổi đã mắc phải hiểm hoạ.
  5. Tiêu Lĩnh Vu cau mày nói : - Nếu gã bị thương về Kim sa chưởng lực thì may ra ta còn cứu được , nhưng nếu bị thương về Trúc diệp thủ thì ít hy vọng lắm. Tuy chàng chưa từng trải giang hồ nhưng kiến văn rất rộng . Nguyên Trang Sơn Bối bụng dạ bao la. Bao nhiêu tuyệt kỷ độc công của các môn phái trong thiên hạ lão hiểu biết rất nhiều . Tiêu Lĩnh Vu theo thầy mấy năm đã được nghe đến phép trị độc công tuyệt kỷ, và chàng nhớ được khá nhiều . Thương Bát nói : - Hoá tử này võ công rất cao cường , khinh công càng trác tuyệt qua lại như gió thoảng nên mới mang ngoại hiệu là Nhất Trận Phong . Gã tuy cùng một ngoại hiệu với Trương Bình người đứng đầu trong bọn Giang Nam Tứ công tử nhưng gã hành động đàng hoàng . Vì thế mà bạn hữu giang hồ mới phân ra làm Lưỡng trận phong , một chính một tà. Nếu đại ca có thể trị được thì không nên tiếc diệu thủ cứu gã qua cơn kiếp nạn. Tiêu Lĩnh Vu nói : - Nhưng Trúc diệp thủ chuyên môn đả thương nội phủ con người . Bên ngoài đã thành vết tích thì e tâm tạng đã bị tan nát rồi , ta cũng chẳng làm gì được nữa. Còn bị thương về Kim sa chưởng thì ta nắm vững có thể trị được . Chàng nói xong cúi xuống coi. Hai bàn tay xát vào nhau một lúc rổi đặt lên vết thương của Bành Vân. Chỉ trong khoảng khắc Tiêu Lĩnh Vu mở bàn tay ra thì vết tay đỏ ửng ở trước ngực Bành Vân đã giảm bớt sưng nhiều . Ðỗ cửu nói : - Xem chừng đại ca có thể cứu sống được gã. . Tiêu Lĩnh Vu nghỉ thầm : - Trước nay Ðỗ Cửu giọng nói lạnh như băng chưa từng quan tâm đến kẻ khác , bữa nay hắn có điều khác lạ. Thương Bát nói : - Xem chừng gã không phải bị thương về Trúc Diệp thủ. Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Ðúng là Kim sa chưởng. Chàng lại xát hai bàn tay vào nhau một lúc rồi đặt lên vết thương trước ngực Bành Vân. Lần này chàng để bàn tay lâu đến nữa giờ mới thu tay về thì vết thương của gã đã lạt nhiều , chỉ còn tím lại một chút. Bành Vân vẫn ly bì như người ngủ say chưa tỉnh. Thương Bát hắng đặng một tiếng rồi hỏi : - Không hiểu sao gã vẫn chưa tỉnh ? Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Ta dùng chân khí dương cương để hỏa tán những máu ứ đọng trong mình gã mà chưa thôi thúc huyết mạch. Thương Bát nói : - Té ra là thế. Việc này không cần phải đại ca ra sức. Hắn nhấc Bành Vân dậy, đặt tay mặt vào huyệt mạch môn ở sau lưng gã. Tiêu Lĩnh Vu nói . - Tuy ta đã làm hoá tán ứ huyết , nhưng nội phủ gã chấn động bị thương hãy còn nặng
  6. lắm , vậy huynh đệ thúc chân khí để hành huyết cũng không thể cấp bách quá được. Thương Bát đáp : - Xin tuân theo chỉ thị của đại ca. Hắn ngấm ngầm vận động chân khí vào lòng bàn tay và từ từ trúc vào huyệt mạch môn Bành Vân. Sau chừng một khắc Bành Vân từ từ mở mắt ra. Tiêu Lĩnh Vu nhìn Bành Vân khẻ nói : - Nếu nội phủ Bành đại hiệp mà bị thương không nặng thì có thể vận chân khí để hoà hợp với luồng chân khí của Thương huynh cho huyết chóng lưu hành. Bành Vân thiều thào đáp : - Tiêu tam gia bất tất nghĩ đến tại hạ. Hãy đi cứu Ngọc Lan cô nương cho mau . Tiêu Lĩnh Vu hỏi : - Hiện giờ y ở đâu ? Bành Vân đáp : - Ði về mé Tây Nam chừng năm dặm có một ngôi chùa . Bọn họ ở trong chùa đó Kim Lan ở trong nhà hỏi vọng ra : . - Ngọc Lan tỷ tỷ có việc gì không ? Bình Vân đáp : - Y bị bắt sống . Tại hạ bị chưởng thương. . . Ði cứu y càng mau càng tốt. Thương Bát lại hỏi : - Chỉ có hai vị đi với nhau phải không ? Bành Vân đáp : - Chỉ có hai người . Nguyên tại hạ đã ước hẹn với tổng lãnh tụ Mã Văn Phi , nhưng y không tới nơi được đúng giờ . Thương Bát ngắt lời : - Ðược rồi ! Bành đại hiệp bây giờ hãy nhắm mắt điều dưỡng một hồi , đừng nói năng gì nữa. Chỉ cầu sao lúc vận chân khí vào kỉnh mạch không bị trở ngại thì sức lực hồi phục rất mau lẹ. Tiêu Lĩnh Vu đứng phách dậy nói : - Ta phải đi coi xem . Kim Lan cũng vén rèm chạy ra nói : - Tiện thiếp cũng xin đi. Thương Bát chau mày lẩm bẩm : - Con gái gì chạy loạn lên thế . Tiêu Lĩnh Vu ngắt lời : - Không chừng ở đó sẽ gặp một trường ác chiến , mà ở đây cũng ít người. Cô cần ở lại trợ lực giúp anh em giữ căn nhà gianh này. Kim Lan tuy trong lòng nóng nẩy, nhưng không dám trái lệnh Tiêu Lĩnh Vu , đành lẳng lặng không nói gì nữa. Thương Bát đứng lên hỏi : - Bao giờ chúng ta mới động thân ? Tiêu Lĩnh Vu trả lời : - Ði ngay bây giờ. Thương Bát nói : - Ðược lắm ! tiểu đệ đi trước mở đường. Rồi phóng chân chạy trước.
  7. Tiêu Lĩnh Vu khẻ bảo Kim Lan . Chàng không chờ Kim Lan trả lời , đã nhãy vọt ra theo Thương Bát. Hai người đi về ngả Bành Vân đã chỉ điểm quả nhiên chỉ trong khoảng khắc đã phát giác một ngôi chùa . Ngôi chùa không rộng lớn trông qua một cái là hết ngay. Ngôi tiểu điện ở mặt trước , phía trong là toà đại điện và bên trong có mấy căn sương phòng. Cổng chùa đóng kín không nghe thấy một tiếng động nào . Thương Bát chạy lại khẻ gõ hai tiếng. Sau một lát hai cánh cửa đang đóng đột nhiên mở rộng. Một tên đạo đồng chừng 13, 14 tuổi xuất hiện . Kim Bàn Toán Thương Bát , ngó đạo đồng bằng cặp mắt sắt bén rồi cười hỏi : - Phải chăng đạo huynh hôm nay mới mặc áo bào là lần thứ nhất ? Ðạo đồng ấp úng đáp : - Sao khách quan .. . biết . Ðột nhiên gã dừng lại không nói nữa . Thương Bát tủm tỉm cười nói : - Phiền đạo huynh thông báo có Tiêu . Tiêu Lĩnh Vu vội đỡ lời : - Có Trung Châu Nhị Cổ ghé thăm . Ðạo đồng ngơ ngác đứng trong cổng nhìn hai người. Hiển nhiên gã bối rối không biết làm thế nào. Thương Bát hắng đặng một tiếng rồi nói : - Ðược rồi ! Nếu đạo huynh không muốn thông báo thì chúng ta cứ việc đi thẳng vào. Ðạo đồng vội đáp : - Hai vị hãy chờ một chút. Binh một tiếng ! Cánh cửa đóng lại. Thương Bát khẻ bảo : - Chúng ta hãy nhảy lên nóc cổng để coi tên đạo đồng làm gì ? Tiêu Lĩnh Vu gật đầu nhảy vọt lên nóc cổng . Chàng cúi đầu nhìn xuống thấy đạo đồng chạy như bay về phía đại điện. Tiêu Lĩnh Vu nhảy xuống đất rượt theo. Thương Bát chạy sau Tiêu Lĩnh Vu . Tên đạo đồng vào thẳng đại điện . Thương Bát khẻ nói : - Ðại ca dừng bước. Chân trái Tiêu Lĩnh Vu đã bước vào toà đại diện. Chàng nghe Thương Bát nói , quay lại hỏi : - Tại sao vậy ? Thương Bát đáp : - Tuy chúng ta không sợ họ ám toán , nhưng mình cẩn thận vẫn hơn . Bổng nghe phía bên trong đại điện có thanh âm lạnh lẽo hô : - Ai ? Thương bát đáp : - Kim Bàn Toán Thương Bát . Thanh âm lạnh lẽo ba lại nói : . - Xin mời vào trong điện.
  8. Thương Bát ngấm ngầm đề khí phòng bị , đồng thời khẻ dặn Tiêu Lĩnh Vu : - Ðại ca hãy coi chừng ! Rồi hắn cất bước tiến lại . Chỉ thấy một pho tượng cao lớn tướng mạo hung dữ đứng ở trước án . Còn tên đạo đồng kia không biết đi đâu rồi. Thương Bát ngửng đầu ngó thần tượng thì đột nhiên thanh âm lạnh lẽo từ miệng thần tượng cất lên : - Ðã bái kiến bản toà sao lại không lạy ? Pho tượng cao lớn hung dữ , vừa ngó đã biết ngay không phải người mà trong miệng lại thốt ra lời được. Thương Bát đắng hắng một tiếng rồi hỏi : - Phải chăng các hạ là Thần Phong Bang chúa ? Miệng thần tượng lại phát ra thanh âm lạnh lẽo : - Chính thị bản toà. Thương Bát nói : - Năm năm trước tại hạ đã gặp bang chúa một lần . Không ngờ sau năm năm lại gặp ở trong chùa hoang lương này .. . Ha .. ha .. thế mới biết " Nhân sinh hà xứ bất tương phùng " Thần tượng lạnh lùng đáp : - Bản toà vốn không thích kẻ nhiều lời . Thương Bát quay lại ngó Tiêu Linh .Vu dùng phép truyền âm nói : - Ðại ca phải coi chừng . Trong toà đại điện này đã bố trí mai phục . Tiêu Lĩnh Vu chuyển động cặp mắt ngó hình thể xung quanh một lượt rồi khẻ bảo Thương Bát : Hỏi hắn xem đã bắt được Ngọc Lan chưa ?
Đồng bộ tài khoản