Xác chết loạn giang hồ - Hồi 90

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:8

0
29
lượt xem
4
download

Xác chết loạn giang hồ - Hồi 90

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Thương Bát nghĩ vậy rồi gật đầu mĩm cười nhìn Hướng Phi nói : - Lão Thâu nhi . Lão ăn cắp hai tấm ngân bài nữa là đủ rồi . Hướng Phi mỉm cười đáp : - Hai tấm hay ba tấm đều không thành vấn đề . Có điều lão phu chỉ muốn dắt một tay trợ thủ cùng đi . Vạn nhất có bị bắt còn có người trở về báo tin . Thương Bát bụng bảo dạ :

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Xác chết loạn giang hồ - Hồi 90

  1. Chương 90 Hào kiệt cải trang vào hổ huyệt Thương Bát nghĩ vậy rồi gật đầu mĩm cười nhìn Hướng Phi nói : - Lão Thâu nhi . Lão ăn cắp hai tấm ngân bài nữa là đủ rồi . Hướng Phi mỉm cười đáp : - Hai tấm hay ba tấm đều không thành vấn đề . Có điều lão phu chỉ muốn dắt một tay trợ thủ cùng đi . Vạn nhất có bị bắt còn có người trở về báo tin . Thương Bát bụng bảo dạ : - Thằng cha này tính khí điêu ngoa cổ quái . Không hiểu hắn còn muốn giở trò gì ? Y chau mày hỏi : - Tiểu đệ xin bồi tiếp được chăng ? Hướng Phi lắc đầu cười đáp : - Lão bụng to quá . Có tướng mại bần mà đi với lão Thâu nhi thì không hợp , còn khiến cho huynh đệ phải bẽ bàng nữa . Không được ! Không được ! Ðỗ Cửu vẫn lo cho Tiêu Lĩnh Vu liền hỏi : - Tiểu đệ được chăng ? Lão Hướng Phi đáp : - Không được ! Mặt lão chỉ lạnh như tiền khiến người ngó thấy phải sinh lòng chán ghét . Thương Bát hỏi : - Tiểu hóa tử thế nào ? Hướng Phi lắc đầu quầy quậy đáp : - Càng không được nữa . Thằng ăn cắp cùng gã ăn mày đi đôi với nhau hể tới đâu là người ta để ý dữ . Thương Bát nói : - Vậy lão đưa ai đi ? Hướng Phi cười khanh khách đáp : - Nếu lão Thâu đưa ra một cô chiêu thì nhất định người ta ngó chầm chặp vào y , mình mới dể hạ thủ . Thương Bát thở dài nói : - Nếu lão muốn đưa Ngọc Lan thì thương lượng với cô. Người ta là một vị cô nương mười mấy tuổi chưa chắc có chịu đi với lão không ? Ngọc Lan mỉm cười đáp : - Tiểu tỳ nguyện ý đi theo . Có điều . . . Hướng Phi hỏi : - Có điều làm sao ? Ngọc Lan đáp : - Tiểu tỳ xuất thân ở trong Bách Hoa Sơn trang mà các mấu chốt giao thông trong thành Qui Châu họ đều bố trí tai mắt . Hướng Phi ngắt lời : - Cái đó không sao . Lão Thâu nhi có cách hóa trang cho cô. Việc này chúng ta không nên chậm trễ. Chúng ta đi ngay được chăng ? Ngọc Lan nghiêng mình nhìn Tiêu Lĩnh Vu nói :
  2. - Tướng công . Tiểu tỳ đi theo Hướng gia một chuyến , xong việc sẽ trở về ngay . Tiêu Lĩnh Vu cười đáp : - Lại làm cho cô một phen tân khổ . Hướng Phi ngững đầu trông chiều trời nói : - Chúng ta sẽ gặp nhau ở khu vườn hoang trước mặt kia vào lúc trưa mai . Lão thâu nhi đi đây . Lão cùng Ngọc Lan vọt mình chạy về phía trước. Thương Bát khẻ bảo Tiêu Lĩnh Vu : - Nghề ăn trộm của lão Thâu nhi này người giang hồ không ai bì kịp mà y tính tình hào hiệp . Hai mươi năm trước y đã nổi tiếng võ lâm . Bây giờ y dám đại ngôn chắc là nên việc . Tiêu Lĩnh Vu nói : - Cái tiếng ăn cắp tuy không thanh nhã , nhưng so với hạng người ngoài mặt lương thiện mà trong lòng gian trá còn hay hơn nhiều . Chàng nhẹ buông tiếng thở dài hỏi : - Thương huynh đệ đã ước hẹn với Mã Văn Phi hội diện ở chỗ nào ? Thương Bát hỏi lại : - Ðại ca nhất định giả làm tùy tùng cho Mã Văn Phi hay sao ? Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Quyết định rồi . Một là chúng ta không nên thất tín với người hai là chuyến đi này quan hệ trọng đại . Nếu không cứu được song thân thì rồi đây Bách Hoa Sơn Trang đề phòng nghiêm mật hơn . Thẩm Mộc Phong là con người tàn nhẫn không hiểu hắn sẽ hành hạ hai vị lão gia đến thế nào ? Chàng dương cặp lông mày thanh kiếm lên , cất giọng kiên quyết nói tiếp : - Nếu không cứu được song thân thì tiểu huynh quyết liều một trận tử chiến ở Bách Hoa Sơn Trang . Thương Bát vẻ mặt nghiêm nghị đáp : - Ðại ca hãy yên lòng . Chúng ta đã là anh em thì song thân của đại ca tức là song thân của tiểu đệ . Nếu mà không cứu nổi hai vị lão nhân gia , tiểu đệ cũng không muốn ra khỏi Bách Hoa Sơn Trang nữa. Tiêu Lĩnh Vu đột nhiên chắp tay thi lễ nói : - Hai vị huynh đệ đối với tiểu huynh thâm tình như vậy biết lấy chi báo đáp . Thương Bát nói : - Ðã là chỗ anh em mà đại ca còn khách sáo thì chẳng khác chi người ngoài . Tiêu Lĩnh Vu nói : - Mấy bữa nay tiểu huynh vẫn băn khoăn một điều không nói ra thì trong lòng ấm ức khó chịu : Thương Bát đáp : - Ðại ca cứ sai bảo dù lội nước hay nhảy vào lửa bọn tiểu đệ cũng không lùi bước . Tiêu Lĩnh Vu nói : - Thương huynh đệ cùng Ðỗ huynh đệ tôn ta làm đại ca nhưng trong lòng ta thật băn khoăn . Sao không theo niên canh mà sắp đặt ? Tiểu đệ xin đứng sau cùng . Thương Bát xua tay ngắt lời : - Không được ! Không được ! Trong võ lâm chẳng ai lớn ai nhỏ người đặt ở trên . Bản lãnh đại ca cao thâm hơn bọn tiểu đệ nhiều lắm , đáng giữ phận làm anh chẳng có chi hổ thẹn . Huống chi tiểu đệ cùng Ðỗ lão nhị cảm thấy những hành vi ngày trước của
  3. mình vị kỷ nhiều quá . Từ ngày theo đại ca mới làm nên mấy việc oanh liệt, gọi là một chút chuộc lại lỗi xưa . Thương Bát mặt tròn tai lớn , bụng to, ra vẻ một tay đại lão thân, bao giờ cũng giữ hòa khí tươi cười . Lúc này y lộ vẻ nghiêm trang, ăn nói chính đính ra chiều bỏ nghề thương mại theo đường nghĩa hiệp . Tiêu Lĩnh Vu tủm tửn cười nói : - Thương huynh đệ đã chí thành như vậy nếu ta còn cự tuyệt thì ra người không thực thà . Có điều ngày sau nếu được điều gì thành tựu về võ công lúc đem ra tuyên cáo trước võ lâm nên đổi danh hiệu Trung Châu nhi cổ làm Trung Châu nhị nghĩa. Thương Bát cười khanh khách đáp : - Từ nay trở đi bọn tiểu đệ chỉ mong hành động làm sao cho khỏi thẹn với lương tâm , chứ không để ý đến hư danh hư hiệu nữa . Y ngừng lại một chút rồi tiếp : - Tiểu đệ cùng Mã Văn Phi ước hẹn gặp nhau vào lúc mặt trời lên cao bao ngũ . Ðại ca đã không chịu là con người thất ước tiểu đệ cũng không tiện khuyên can . Tiêu Lĩnh Vu ngừng trông chiều trời nói : - Vậy chúng ta tương hội cùng Mã Văn Phi trước rồi sẽ đến gặp Thần Thâu Hướng Phi cũng chưa muộn . Thương Bát nói : - Mã Văn Phi cùng quần hào ở Trung Nguyên đối đãi với đại ca hãy còn có ý cảnh giới. Tiểu đệ e rằng khi gặp họ khó lòng tránh khỏi những điều trào phúng mỉa mai . Tiêu Lĩnh Vu ngắt lời : - Cái đó tiểu huynh tự tin có thể nhẫn nại được . Thương Bát nói : - Hay lắm ! Nếu vậy chúng ta nên thượng lộ ngay . Tiểu đệ nhận thấy nhiều người bất tiện . Vậy một mình tiểu đệ dẫn đại ca đi là hơn . Tiêu Lĩnh Vu cũng hiểu bọn Mã Văn Phi và quần hào Trung Nguyên chưa hết nghi ngờ. Ðối với hành động của chàng tất họ phòng bị nghiêm mật. Nhưng chàng lại nghĩ tới nếu không được quần hào tương trợ thì lực lượng ít quá quyết không chống nổi với số đông ở Bách Hoa Sơn Trang . Chàng liền gật đầu mỉm cười nói : - Ðược rồi ! Vậy Thương huynh đệ dẫn ta đi . Thương Bát lại dặn nhỏ Ðỗ Cửu mấy câu rồi dẫn Tiêu Lĩnh Vu lật đật lên đường . Hai người đi chừng sáu bảy dặm tới bên một khe suối chia dòng thì ngừng bước lại . Thương Bát trịnh trọng nói : - Ðại ca ! Mã Văn phi tuy rất kính phục võ công của đại ca nhưng y vẫn nghi ngờ trong bụng . Ðại ca cần phải gia tâm đề phòng. Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Trong công cuộc khó khăn , mình phải nhẫn nhục chịu đựng là lẽ tự nhiên . Chàng nói rồi nhắm mắt điều dưỡng . Vừng thái dương xua đuổi bóng đêm . Anh dương quang chiếu xuống mặt nước lăn tăn sóng rợn. Một con thuyền lu lu từ trong rừng sậy xa xa đang gấp rút chèo tới chỗ hai người dừng bước . Một người võ phục màu đen nhảy lên bờ. Con thuyền nhỏ lại quay đầu bơi đi. Thương bát từ từ đứng dậy chắp tay nói : - Tổng thủ lãnh quả nhiên là người thủ tín .
  4. Mã Văn Phi đáp lễ cười nói : - Phiền hai vị chờ hơi lâu . Thương Bát hỏi : - Cuộc thương nghị hôm nay khiến Mã huynh phải nhọc lòng . Mã Văn Phi cười đáp : - Tiểu đệ đã nhận lời với Thương huynh thì bất luận việc khó khăn đến đâu cũng phải làm cho tới nơi . Hắn chú ý nhìn Tiêu Lĩnh Vu nói tiếp : - Có điều khuất tất Tam trang chúa khiến cho tiểu đệ không được yên lòng . Tiêu Lĩnh Vu nghe cách xưng hô Tam trang chúa rất chói tai nhưng cũng bình tỉnh chắp tay đáp : - Phiền Mã huynh giúp đỡ , tiểu đệ cảm khích vô cùng ! Thương Bát nói : - Mã huynh ! Tiểu đệ xin uỷ thác đại ca vào tay Mã huynh , vậy xin cáo biệt . Mã Văn Phi đáp : - Thương huynh thong thả trở lại . Miễn cho tại hạ khỏi đưa chân . Thương Bát nói : - Không dám phiền Mã huynh . Y trở gót băng mình vọt đi mất hút . Tiêu Lĩnh Vu nhìn theo Thương Bát đi xa rồi nghiêng mình nói : - Tại hạ bao giờ mới cải trang . Mã Văn Phi từ từ mở gói lấy ra một bọc vải xanh nói : - Trong này có đủ quần áo và thuốc dị dung . Tiêu huynh hãy thay đổi y phục trước rồi sẽ thay đổi sắc mặt . Tiêu Lĩnh Vu đón lấy cái bọc , trong lòng bâng khuâng. Chàng chuyển vào trong bụi cỏ thay đổi y phục rồi lấy nước điều hòa thuốc dịch dung bôi lên mặt. Chàng nam tử dong nhan tuấn tú chỉ trong chớp mắt đã biến thành một thiếu niên ốm o mặt vàng như nghệ. Mã Văn Phi tủm tỉm cười nói : - Tiêu huynh ! Trưa mai chúng ta là anh em đến Bách Hoa Sơn trang dự yến , vậy tên họ cũng nên thay đổi. Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Xin Mã huynh nghĩ cho tiểu đệ một cái tên nào đó . Mã Văn Phi trầm ngâm một chút rồi đáp : - Tiểu đệ những mong Tiêu huynh mã đáo thành công , kỳ khai đắc thắng , cứu thoát lệnh tôn và lệnh đường một cách thuận lợi, nên muốn đổi tên là Mã Thành được chăng ? Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Ðược lắm ! Mã Văn Phi ngửng đầu trông chiều trời hỏi lại : - Chúng ta hãy đến thành Qui Châu ăn một bữa no rồi sẽ tiến vào Bách Hoa Sơn Trang Tiêu huynh nghĩ thế nào ? Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Tiểu đệ nhất nghe theo Mã huynh . Mã Văn Phi nói : - Ðã vậy chúng ta nên đi ngay .
  5. Tiêu Lĩnh Vu nói : - Tiểu đệ đã giả làm kẻ tùy tùng của Mã huynh. Vậy Mã huynh có điều gì sai bảo. Mã Văn Phi cười nói : - Cái đó xin Tiêu huynh lượng thứ . Rồi trở gót chạy về phía trước . Tiêu Lĩnh Vu không hỏi gì nữa lật đật chạy theo Mã Văn Phi . Hai người vào thành Qui Châu đã thấy nhân vật võ lâm đeo binh khí cưỡi tuấn mã đi rợp đường. Mã Văn Phi dẫn Tiêu Lĩnh Vu đến một tòa tửu lâu cao lớn ở trước mặt rồi dừng lại . Y đảo mắt nhìn quanh một lượt đoạn từ từ bước lên lầu . Trên tửu lầu đã đầy nhân vật võ lâm , chỉ còn cái bàn vuông ở mé Ðông trông ra đường phố là mới có một đại hán ngồi . Ðại hán này mặt áo màu vàng anh . Còn hai chỗ bỏ trống . Mã Văn Phi từ từ đi tới trước bàn ngồi xuống . Tiêu Lĩnh Vu rón rén ngồi ở phía sau Mã Văn Phi . Ðại hán mặc áo vàng ngửng đầu ngó Mã Văn Phi một cái muốn nói lại thôi . Mã Văn Phi coi đại hán rất quen mà trong nhất thời chưa nhớ ra tên họ . Mã Văn Phi kêu điếm tiểu nhị lấy cơm rượu rồi quay lại bảo Tiêu Lĩnh Vu : - Ngươi ngồi ngay ngắn lại gần đây ăn chút điểm tâm. Tiêu Lĩnh Vu dạ một tiếng kéo ghế ngồi ngay ngắn lại. Trên tửu lâu tiếng người huyên náo ! Thực khách ra vào không ngớt. Ða số là nhân vật giang hồ . Tiêu Lĩnh Vu tự hỏi : - Không hiểu Thẩm Mộc Phong mời bao nhiêu đồng đạo võ lâm , tại sao trong thành Qui Châu lại xuất hiện nhiều nhân vật thế này ? Hai người ăn uống lào thào tính tiền trả rồi xuống lầu . Mã Văn Phi lại cố ý đi hết một vòng trong thành xong mới rẻ về phía Bách Hoa Sơn Trang . Hai người di đến chỗ vắng vẻ Mã Văn Phi khẻ bảo Tiêu Lĩnh Vu : - Chúng ta đi giáp một vòng mà chưa thấy nhân vật hai phái Thiếu Lâm và Võ Ðương . Thẩm Mộc Phong chưa mời những nhân vật phe Bạch đạo đến tham dự mà sao lại tha thiết mời Mã Văn Phi ? Cổ nhân đã nói : "Yến chẳng có gì ra yến , tiệc chẳng có gì ra tiệc" Xem chừng trong cuộc đại hội này Thẩm Mộc Phong đã ngấm ngấm bố trí cho mọi người vào Bách Hoa Sơn Trang rồi chúng ta chẳng có cách nào đi liền với nhau được . Vậy Tiêu huynh phải để ý đề phòng. Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Ða tạ Mã huynh có dạ quan hoài . Sau khi vào Bách Hoa Sơn Trang ráng tìm cách được kề cận bên Mã huynh. Mã Văn Phi hỏi : - Thương Bát , Ðổ Cửu có tham dự hội nghị không ? Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Họ cũng có ngân bài chắc là vào được . Mã Văn Phi nói : - Vậy thì hay lắm ! Trung Châu Nhị Cổ võ công cao cường . Họ vào bên trong Bách Hoa Sơn Trang có thể giúp chúng ta một tay. Tiêu Lĩnh Vu nói :
  6. - Tiểu đệ quyết không tác chủ một cách càn rỡ . Xin Mã huynh cứ yên tâm . Mã Văn Phi mĩm cười không nói nữa rảo bước tiến về phía trước. Tiêu Lĩnh Vu đã quen thuộc đường này nhắm mắt cũng đi vào Bách Hoa Sơn trang được , nhưng chàng vẫn giữ qui cũ theo sau Mã Văn Phi. Chỉ trong khoảng khắc hai người đi tới Bách Hoa Sơn Trang . Mã Văn Phi tuy được nghe danh Bách Hoa Sơn trang từ lâu, nhưng chưa từng đến đây bao giờ. Y ngửng đầu trông ra thấy hoa cỏ trùng điệp vây bọc một tòa trang viện có lầu cao ngất trời. Y vận hết mục lực mới ngó thấy người trên lầu thấp thoáng chuyển động . Tiêu Lĩnh Vu khẻ nói : - Mã huynh ! Bách Hoa sơn trang coi bề ngoài như không có gì mà thật ra cuộc phòng vệ nghiêm mật. Trong những khu rậm rạp , luống hoa kia đã có vô số cao thủ ẩn nấp. Mã Văn Phi gật đầu đáp : - Ða tạ Tiêu huynh có lòng chỉ giáo . Y vừa dứt lời bổng thấy trong rừng cây hai đại hán áo xanh chuyển ra rảo bước lại nghinh tiếp , còn ở đằng xa chúng chắp tay hỏi : - Phải chăng hai vị được mời đến phó yến . Mã Văn Phi đáp : - Ðúng thế ! Hai gã đột nhiên lảng sang hai bên nghiêng mình nói : - Xin mời hai vị. Mã Văn Phi trước đã định bụng quan sát cẩn thận tình thế Bách Hoa Sơn Trang , nhưng hiện thời y thay đổi ý nghĩ, thủng thẳng tiến bước. Ði quanh một bụi trúc xanh, rồi cảnh vật đột nhiên biến đổi . Trước mặt tòa lầu cao lớn cây hoa bao bọc , mé tả có hai tên đồng tử áo lam và mé hữu mười hai ả tỳ nữ áo đỏ chầu chực . Mấy chiếc bàn gỗ bày hàng trước cửa lớn . ở giữa có một lối đi để khách thông vào . Hai lão già râu chứ bát mặt áo trường bào ngồi phía sau bàn gỗ Phía sau mỗi lão già lại có hai đại hán võ phục đứng đó . Mã Văn Phi mục quang sắc bén liếc nhìn đại hán đứng sau lưng lão già hiểu ngay chúng là những tay cao thủ võ lâm kiêm tụ nội ngoại. Y ngấm ngầm đề tụ chân khí đề phòng chậm chạp tiến bước về phía trước. Tiêu Lĩnh Vu theo sau cách không đầy hai thước. Hiện giờ chàng đã thay đổi sắc mặt thành ra người da vàng ốm nhắt song trong cặp mắt ẩn dấu nhãn thần rất linh lợi. Mã Văn Phi đi tới trước bàn , ba lão già đều đứng dậy nghiêng mình nói : - Xin quí khách lưu danh . Mã Văn Phi cười mát đáp : - Tổng thủ lãnh bốn tỉnh Dự , Ngạc , Tương, Cấm tên gọi Mã Văn Phi. Lão gia mé tả nghiêng mình nói : - Té ra đây là Mã đại gia . Ðại gia lưu danh lại được chăng ? Lão hai tay cầm cây bút đưa lên . Mã Văn Phi đón lấy bút kiêm tên họ như rồng bay phượng múa vào tấm đoạn trắng để trên bàn . Lão già mé hữu tươi cười nói : - Ðại gia nguyên lượng cho coi ngân bài được chăng ? Mã Văn Phi không chờ đối phương hết lời đã thò tay vào bọc lấy ngân bài đưa cho
  7. lão . Lão già đón lấy ngân bài coi kỷ lại một lượt rồi hai tay đưa trả nói : - Xin Mã lão gia giữ vật này cho cẩn thận . Mã Văn Phi chau mày đã toan nổi nóng nhưng lại cố nhịn y lấy ngân bài lại rồi mới thủng thẳng hỏi : Lão già mé tả dương mắt lên nhìn Tiêu Lĩnh Vu , chờ Mã Văn Phi thu ngân bài lại rồi mới hỏi : - Vị này là người thế nào với Tổng thủ lãnh . Mã Văn Phi lạnh lùng đáp : - Y là kẻ tùy tùng , trong phong thư đã chỉ rõ mỗi tấm ngân bài có thể cho hai người vào trang. Chẳng lẽ tại hạ coi lầm ư ? Lão già mé tả nghiêng mình cười nói : - Xin Tổng thủ lãnh đừng nổi nóng. Bọn tiểu nhân vâng lệnh làm việc bất đắc dĩ phải hỏi rõ thân thế y. Nếu y là một tên tiểu công đi theo Mã gia thì bọn tiểu nhân còn phải chuẩn bị chỗ ăn nằm cho y . Hắn lại nhìn Tiêu Lĩnh Vu hỏi : - Cách xưng hô tiểu ca thế nào ? Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Tại hạ là Mã Thành . Ðoạn chàng cất bước tiến về phía trước . Lại nghe lão già mé hữu lớn tiếng hô : - Dự , Ngạc, Tương , Cám tổng thủ lãnh Mã Văn Phi cùng tùy tùng là Mã Thành đã tới . Bổng thấy một ả nữ tỳ áo hồng và một tên đồng tử áo lam chạy ra nghinh tiếp thi lễ nói : - Bọn tiểu nhân nghênh tiếp Mã đại gia . Mã Văn Phi nghĩ thầm : - Họ có vẻ khoa trương lắm ! Y liền vẫy tay đáp : - Cô nương bất tất phải đa lễ ! Mỹ tỳ áo hồng mửn cười nói : - Tiểu tỳ xin dẫn đường cho Mã gia . Rồi thị xoay mình đi trước. Mã Văn Phi cất bước theo sau . Tiêu Lĩnh Vu đi theo Mã Văn Phi . Tên đồng tử áo lam đi sau cùng . Mã Văn Phi nghĩ bụng : - Phía trước có người dẫn đường đằng sau có người đoạn hậu . Cách phòng vệ thật là nghiêm mật. Mỹ tỳ áo hồng dẫn hai người tiến theo cửa lớn treo đèn kết hoa, hoặc theo con đường rải thảm màu hồng , đến trước cửa sảnh đường thì dừng lại thị lớn tiếng hô : - Tổng thủ lỉnh bốn tỉnh Dự, Ngạc , Tương , Cám là Mã Văn Phi đại gia đã tới . Một thiếu niên ăn mặc sa hoa từ trong đại sảnh thủng thìn bước ra đón tiếp . Tiêu Lĩnh Vu vừa ngó thấy người này bất giác giật mình vội cúi đầu xuống , thu mục quang lại . Thiếu niên ăn mặc xa hoa ra ngoài cửa sảnh đường đứng chắp tay nói : - Tiểu đệ là Chu Triệu Long được nghe đại danh Mã huynh từ lâu . Mã huynh giá lâm
  8. khiến cho Bách Hoa Sơn Trang thêm phần rực rỡ. Mã Văn Phi đáp lễ nói : - Tại hạ đâu dám nhận lễ đón tiếp của Chu Nhị Trang chúa . Xin có lời bái tạ. Chu Triệu Long cười khanh khách nói : - Mã huynh dạy quá lời . Ðoạn gã dắt Mã Văn Phi sánh vai bước vào sảnh đường. Tiêu Lĩnh Vu vẫn nhìn xuống đi theo Mã Văn Phi . Trong sảnh đường mới có bảy tám người . Chu Triệu Long cũng không giới thiệu đưa Mã Văn Phi qua sảnh đường rồi cười nói : - Mã huynh ở xa tới đây xin vào Thủy Trúc hiên nghỉ ngơi một chút . Ðêm nay tiểu đệ sẽ thết yến tẩy trần . Thủy Trúc hiên là một trong bốn quán nghinh tân . So với Lan Hoa tinh xá, Mai Hoa Các, Mẫu Ðơn đình nó là kém nhất . Tiêu Lĩnh Vu là Tam trang chúa ở Bách Hoa Sơn Trang đã khá lâu mà chưa bước chân vào Thủy Trúc Hiên bao giờ. Hiển nhiên Bách Hoa Sơn Trang coi Tổng thủ lãnh bốn tỉnh Dự , Ngạc , Tương , Cám không trọng vọng lắm. Chu Triệu Long dẫn Mã Văn Phi đi qua mấy luống hoa tiến vào trong Thủy Trúc Lâm. Nơi đây vô số gạch đỏ xếp xếp thành tịch xá tản mác khắp trong rừng trúc. Chu Triệu Long dẫn Mã Văn Phi đến gần trước một ngôi tịnh xá rồi cười nói: - Nơi đây là chỗ để Mã huynh nghỉ ngơi . Mấy bữa nay trong Bách Hoa Sơn Trang nhiều khách quá không đủ phòng xá ứng dụng . Xin khuất tất Mã huynh trong căn nhà hủ lậu này vài ngày.
Đồng bộ tài khoản