Xác chết loạn giang hồ - Hồi 96

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:8

0
26
lượt xem
4
download

Xác chết loạn giang hồ - Hồi 96

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Mụ là Kim Hoa phu nhân ờ Miêu Cương . Mã Văn Phi chau mày nói : - Tại hạ đã nghe tên người này từ lâu , Mụ là đệ nhị cao thủ ở Miêu cương , không ngờ cũng bị Thẩm Mộc Phong thu dùng dưới trướng . Tư Mã Càn dương cặp mắt tròn xoe , vẻ mặt rất khẩn trương nhìn Kim Hoa phu nhân . Bổng thấy Kim Hoa phu nhân cầm Kim đăng đi thẳng về phía vườn hoa . Tư Mã Càn toàn thân rung bần bật...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Xác chết loạn giang hồ - Hồi 96

  1. Chương 96 Tiêu Lĩnh Vu Ngăn Ngừa Phóng Độc Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Mụ là Kim Hoa phu nhân ờ Miêu Cương . Mã Văn Phi chau mày nói : - Tại hạ đã nghe tên người này từ lâu , Mụ là đệ nhị cao thủ ở Miêu cương , không ngờ cũng bị Thẩm Mộc Phong thu dùng dưới trướng . Tư Mã Càn dương cặp mắt tròn xoe , vẻ mặt rất khẩn trương nhìn Kim Hoa phu nhân . Bổng thấy Kim Hoa phu nhân cầm Kim đăng đi thẳng về phía vườn hoa . Tư Mã Càn toàn thân rung bần bật khẻ bảo Mã Văn Phi và Tiêu Lĩnh Vu : - Hỏng bét ! Mụ đã phát giác ra chỗ này có người và đi thẳng về phía chúng ta . Mã Văn Phi hỏi : - Chúng ta chạy trốn được chăng ? Tư Mã Càn đáp : - Không kịp nữa rồi . Mã Văn Phi sửng sốt : Chẳng lẽ cứ ngồi đây chịu chết sao ? Tư Mã Càn đáp : - Hỡi ơi ! Theo tượng hình trong quẻ thì chúng ta không gặp phải bước hiểm nghèo này , chẳng ngờ quái tượng lại mất linh nghiệm. Ba người đang nói chuyện thì Kim Hoa phu nhân đi tới còn cách chừng ba trượng bổng mụ dừng bước lại . Kim Hoa phu nhân trợn mắt nhìn vào cây Kim đăng ở trong tay. Ngọn lửa trong đèn xanh lè chiếu vào mặt mụ nổi đằng sát khí . Lại thấy mụ từ từ đưa cây đèn qua tay mặt rồi thò ngón trỏ tay trái vào trong miệng . Tư Mã Càn nói : - Hỏng rồi ! Mụ muốn dùng phép huyết quang ngự cổ . Ðêm nay chúng ta khó lòng thoát khỏi kiếp nạn này . Kim Hoa phu nhân đột nhiên rút ngón tay trong miệng ra rồi từ từ trở gót bước đi . Lúc mụ đến như quỉ hiện hình , lúc bỏ đi chẳng khác nào cơn gió thoảng . Chỉ thấy đèn lửa lấp loáng mấy cái rồi mất hút . Tư Mã Càn giơ tay lên lau mồ hôi trán nói : - Lạ thiệt ! Lạ thiệt ! Mã Văn Phi hỏi : - Ðiều chi quái lạ ? Tư Mã Càn đáp : - Mụ định thi triển phép Huyết quang ngự cổ , không hiểu tại sao đột nhiên mụ lại biến đổi chủ ý . Mã Văn Phi nói : - Chắc mụ biết khó lòng gia hại được chúng ta nên mới rút lui. Tư Mã Càn nói : - Không phải thế đâu . Trong vụ này tất có điều ngoắt ngoéo .
  2. Gã đưa mắt ngó lại thấy Tiêu Lĩnh Vu chỉ mĩm cười mà không nói gì . Tư Mã Càn nhìn Tiêu Lĩnh Vu một lúc rồi hỏi : - Phải chăng lại là huynh đài hý lộng thần thông . Y vẫn tự phụ điều gì cũng biết mà lúc này như người bị chìm đắm vào trong đám mây mù năm dặm, vẻ mặt hoang mang ngó Tiêu Lĩnh Vu . Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Tuy mụ rút lui rồi , nhưng chẳng hiểu mụ còn trở lại nữa để phóng cổ độc hay không ? Tư Mã Càn đáp : - Không có đâu . Theo chỗ tại hạ biết thì Kim Hoa phu nhân nuôi giống Kim tầm này đã thành tính thông linh . Mụ rút lui thì không để kim tầm lại nữa . Tiêu Lĩnh Vu thấy Tư Mã Càn là người bác học ngấm ngầm kính phục nói : - Nếu vậy thì cuộc âm mưu của Thẩm Mộc Phong thành uổng công mất rồi . Tư Mã Càn đột nhiên thò tay vào trong bọc lấy tiền vàng và hộp coi bói ra nói : - Ðể tại hạ thử coi một quẻ nữa xem . Mã Văn Phi và Tiêu Lĩnh Vu thấy y bói rất linh nghiệm cũng không ngăn cản Tư Mã Càn bỏ ba đồng tiền vào hộp xóc một hồi đoạn đổ ra , trước mắt ánh sáng lập loè. Những đèn lửa bị tắt bây giờ lại cháy lên . Bổng nghe trên vọng hoa lâu có thanh âm trầm trọng vọng xuống . Các vị đều trúng phải Kim Tầm cổ độc , khó lòng đối địch Thẩm mỗ được nữa . Ðêm đã khuya rồi các vị hãy về phòng yên nghỉ một đêm và nghĩ có nên chống đối Thẩm mỗ nữa không . Tư Mã Càn cất tiền cùng hộp đi , ngấm ngầm vận khí , rồi khẻ nói : - Lạ quá ? Tiêu Lĩnh Vu hỏi : - Ðiều chi quái lạ ? Tư Mã Càn đáp : - Chúng ta vẫn bình yên mà sao Thẩm Mộc Phong lại bảo rằng chúng ta trúng phải cổ độc . Mã Văn Phi nói : - Theo chỗ tại hạ biết thì một người sau khi trúng độc có thể chưa thấy phản ứng ngay lập tức . Từ phía xa xa mấy chục ả nữ tỳ giơ cao đèn lồng thoăn thoắt tiến vào trong trường lên tiếng : - Bọn tiểu tỳ vâng lệnh đưa các vị vào nhà yên nghỉ . Tiệc yến đêm nay xong rồi nhưng các vị vẫn là tân khách của Bách Hoa Sơn Trang . Bọn nữ tỳ vừa dứt lời quần hào ẩn trong rừng hoa phần lớn tiến ra ngay . Tiêu Lĩnh Vu khẽ nói : - Chúng ta có ra không ? Tư Mã Càn đáp : - Chúng ta chẳng thể ngồi trong bụi hoa suốt đêm được tự nhiên phải ra ngoài . Rồi y cất bước đi trước . Bổng thấy Phụng Trúc cầm đèn lồng chạy đến gọi : - Mã gia ? Mã Văn Phi đáp : - Phụng Trúc cô nương tinh mắt quá .
  3. Phụng Trúc nói : - Nô tỳ đưa Mã gia về phòng. Mã Văn Phi đáp : - Phiền cô nương quá . Những ả nữ tỳ trong Bách Hoa Sơn trang quả nhiên lợi hại . Bọn chúng giơ cao đèn lồng đi tìm chủ mà ai tìm cũng đúng chỗ. Mã Văn Phi theo sau Phụng Trúc vào thẳng Thuý Trúc hiên . Phụng Trúc dẫn hai người về phòng đặt đèn lồng xuống , cười hỏi : - Mã gia có muốn xơi gì không ? Mã Văn Phi mửn cười hỏi lại : - Nhưng trong thực vật có dấu cổ độc gì không ? Phụng Trúc đáp : - Xin Mã gia cứ yên lòng , Tiểu tỳ nếm trước cho Mã gia coi rồi Mã gia sẽ ăn uống thì không ngại gì nữa. Mã Văn Phi cười nói : - Hay lắm ! Nếu vậy phiền cô nương lấy cho tại hạ chút thực vật gì cũng được Những nữ tỳ trong Bách Hoa Sơn Trang được lựa chọn rất kỹ . Bọn chúng không những xinh đẹp nhu mỹ, mà còn có vẻ trang nghiêm nữa . Dường như chúng đối với cuộc thắng bại của Bách Hoa Sơn Trang chẳng quan tâm chút nào . Bao giờ chúng cũng tươi cười hòa nhã . Mã Văn Phi thấy Phụng Trúc ra rồi , khẽ hỏi Tiêu Lĩnh Vu : - Tiêu huynh có coi ra manh mối gì không ? Tiêu Lĩnh Vu hỏi lại : - Về chuyện gì ? Mã Văn Phi đáp : - Dường như bọn nữ tỳ trong Bách Hoa Sơn Trang đều ngấm ngầm thù nghịch Thẩm Mộc Phong . Tiêu Lĩnh Vu gật đầu nói : - Phải rồi ! Tại hạ cũng đồng cảm như vậy , bọn chúng bị dưới quyền thống trị nghiêm khắc , dĩ nhiên trong lòng khiếp sợ vô cùng. Ðột nhiên chàng dừng lại lắng tai nghe . Mã Văn Phi động tâm khẻ hỏi : - Có người hay sao ? Ngoài nhà vang lên tiếng bước chân nhè nhẹ. Tư Mã Càn chậm chạp tiến vào. Mã Văn Phi đứng lên chắp tay thi lễ nói : - Tư Mã huynh ! Tư Mã Càn nghiêng mình thi lễ . Mục quang y không ngớt ngó quanh trong nhà như tìm kiếm vật gì . Mã Văn Phi khẻ hỏi : - Tư Mã huynh coi gì vậy ? Tư Mã Càn hỏi lại : - Tên nha đầu hầu hạ hai vị đâu rồi ? Mã Văn Phi đáp : - Thị đi lấy thức ăn . Tư Mã Càn sửng sốt nói : - Không ăn được đâu ! Không ăn được đâu ! Những con nha đầu này mượn tiếng hầu
  4. hạ mà thực ra thị theo dõi hành động của bọn ta . Những thực phẩm do chúng đưa đến ăn thế nào được . Mã Văn Phi hỏi : - Bữa tiệc hôm nay Tư Mã huynh đã chẳng ăn rồi ư ? Tư Mã Càn đáp : - Tình trạng mỗi lúc mỗi khác . Lúc trước Thẩm Mộc Phong chưa hiểu lại lịch tiểu đệ Hai bên dù không biết nhau thì chẳng có chi đáng rồi là ơn oán , dĩ nhiên hắn không ngấm ngầm gia hại . Nhưng hiện giờ thì hắn căm hận lắm chỉ mong giết được mới hả dạ . Mã Văn Phi hỏi : - Tư Mã huynh nói vậy tuy rất đúng , nhưng chúng ta còn lưu lại trong Bách Hoa Sơn Trang mấy ngày , chẳng lẽ nhịn ăn uống mãi được ư ? Tư Mã Càn hỏi : - Mã huynh không đem theo lương khô hay sao ? Mã Văn Phi đáp : - Tuy có đem theo nhưng cũng chẳng thể đeo luôn bên mình . Nếu bọn họ muốn hòa thuốc vào thực vật thì chắc gì họ không ngấm ngầm hạ độc vào lương khô của chúng ta ? Tư Mã Càn nói : - Mã huynh nói vậy rất có lý . Mã Văn Phi thò tay vào bọc móc ra đôi đũa ngà dài bốn tấc cười nói : - Một ông bạn ở Thiên Nam tặng cho tiểu đệ đôi đũa này và dặn mang theo bên mình . Bất luận thuốc độc bỏ vào rượn hay vào đâu , chỉ thử qua là biết , Tư Mã huynh cứ lấy một cái mà dùng . Tư Mã Càn không khách sáo chi hết đón ngay lấy chiếc đũa cất vào bọc nói : - Tiểu đệ tới đây muốn thỉnh giáo một việc . Tuy y nói câu này với cả hai người mà mắt nhìn thẳng vào Tiêu Lĩnh Vu . Tiêu Lĩnh Vu hỏi : Tư Mã huynh có điều chi dạy bảo . - Tiểu đệ nghĩ mãi không ra : Huynh đài đã làm thế nào mà khiến cho Kim Hoa phu nhân thu cổ độc về rồi rút lui . Tiêu Lĩnh Vu mỉm cười đáp : - Không dám dấu Tư Mã huynh , tiểu đệ có quen biết Kim Hoa phu nhân , thấy mụ phóng Kim tàn cổ độc tất làm cho quần hào gặp phải tai ương , tiểu đệ không nhịn được liền dùng phép truyền âm khuyên mụ thu cổ độc về . Tư Mã Càn hỏi : - Kim Hoa phu nhân chỉ nghe huynh đài nói một câu mà thu cổ độc về thật ư? Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Mụ rất nể mặt tiểu đệ . Tư Mã Càn nói : - Nếu vậy thì mối kết giao giữa Kim Hoa phu nhân và tiểu đệ không phải tầm thường. Tiêu Lĩnh Vu đáp : - Kể ra cũng mới quen biết nhưng mụ coi tiểu đệ khá trọng vọng . Tư Mã Càn gật đầu nói : - Té ra là thế . Thảo nào tiểu đệ nghĩ mãi không ra .
  5. Rồi y tự ý nói một mình : - Nếu vậy thì tình hình đêm nay bất tất phải lo ngại nữa. Tiêu Lĩnh Vu ngơ ngác hỏi : - Tư Mã huynh lo ngại gì ? Tư Mã Càn đáp : - Tiểu đệ vẫn quan tâm về chuyện Kim Hoa phu nhân phóng độc không thành thì đêm nay mụ còn hạ độc nữa, nhưng huynh đài đã quen biết mụ thì tình hình lại khác hẳn . Tiêu Lĩnh Vu khẽ đáp : - Chuyện này khó mà biết được . Tại hạ không thể bảo đảm . Mã Văn Phi đột nhiên hỏi xen vào : - Tư Mã huynh . Tư Mã huynh làm sao mà điều tra được vụ phóng cổ độc . Tư Mã Càn đáp : - Tiểu đệ sở trường về nghề thay đổi sắc mặt , nhận thấy quái tượng biến ảo liền sinh dạ hoài nghi . Mã Văn Phi ngắt lời : - Thế rồi Tư Mã huynh thay hình đổi dạng mạo hiểm vào thám thính trong Vọng hoa Lâu và điều tra ra được vụ bí mật về phóng độc phải không ? Tư Mã Càn tủm tỉm cười đáp : - Thẩm Mộc Phong tâm cơ ghê gớm . Vọng hoa Lâu là nơi phòng vệ cực kỳ nghiêm mật. Tiểu đệ có cải trang cũng khó lòng trà trộn vào được nơi trọng yếu này ở trong Bách Hoa Sơn Trang . Mã Văn Phi hỏi : - Vậy Tư Mã huynh dùng cách nào thám thính ra vụ này ? Tư Mã Càn đáp : - Tiểu đệ hóa trang làm Chu nhị trang chúa rồi dùng lời xảo trá mới thám thính được vụ phóng cổ độc cực kỳ cơ mật . Việc này nói ra tuy dễ nhưng làm thật nguy nan . Có điều những chi tiết nhỏ nhặt khỏi cần phải nói nữa . Mã Văn Phi cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc rồi nói : - Té ra là thế ! Y ngừng lại một chút rồi tiếp : - Giờ ngọ trưa mai là buổi đại hội anh hùng chính thức trong Bách Hoa Sơn trang , quyết Thẩm Mộc Phong chưa bỏ việc phóng cổ độc . Tiểu đệ đoán đêm nay hắn còn có âm mưu khác . Tư Mã Càn nói : - Tiểu đệ cũng nghĩ vậy , nhưng mối lo sâu xa nhất là Kim Hoa phu nhân ngấm ngầm phóng cổ độc . Nếu cản được vụ này thì dù độc kế nào khác cũng còn dễ đối phó hơn nhiều . Mã Văn Phi nói : - Sau tiệc rượn tiếp phong đã xảy ra cuộc đại biến , quần hào tham dự tất nhiên đề cao cảnh giác . Ðáng tiếc là mình không liên lạc được với họ để thực lực phân tán . Nếu Thẩm Mộc Phong phát mấy toán cao thủ chia ra vây đánh thì khó lòng đối phó . Tư Mã Càn hỏi : - Mã huynh đã nghĩ ra cách cự địch chưa ? Mã Văn Phi đáp : - Tư Mã huynh nhắc đến chuyện này thật là vừa lúc tiểu đệ cũng đang định đi kiếm Tư Mã huynh. Tư Mã huynh là người lắm mưu nhiều kế chắc đã nghĩ được cách đối
  6. phó rồi . Tư Mã Càn nhắm mắt ngẫm nghĩ rồi nói : - Tại hạ đã nghĩ ra một biện pháp nhưng khó lòng tiến hành trong bóng tối , lúc thực hiện tất làm kinh động Bách Hoa Sơn trang . Mã Văn Phi cười nói : - Cái đó Tư Mã huynh chẳng nên uý kỵ . Tiểu đệ e rằng chúng ta đã bị bọn người trong Bách Hoa Sơn trang giám thị rồi . Bổng nghe tiếng bước chân vọng lại , Phụng Trúc tay bưng một chiếc khay gỗ tiếng vào . Trên khay đặt bốn món ăn rất tinh khiết , hai chiếc bánh lớn và một bồ rượu nóng . Phụng Trúc đặt khay xuống hỏi : - Mã gia ? Có cần tiểu tỳ nếm trước mỗi thức một chút không ? Mã Văn Phi đáp : - Dĩ nhiên phiền cô nương chuyện này . Phụng Trúc tủm tỉm cười . Trước hết thị nếm bốn đĩa thức ăn rồi rót rượu ra chung uống đoạn thị cười hỏi : - Mã đại gia đã yên tâm chưa ? Mã Văn Phi gật đầu đáp : - Hay lắm ! Cô nương bất tất phải chờ ở đây nữa . Cô nương cứ tự do đi nghỉ. Phụng Trúc quay đầu lại ngó Tư Mã Càn một cái rồi từ từ bước ra ngoài cửa phòng . Mã Văn Phi nâng chung rượu trước mặt lên , khẻ nói : - Tư Mã huynh thử xem trong rượu có này có chất độc không ? Tư Mã Càn đáp : - Cái đó tiểu đệ không nhận ra được . Mã Văn Phi lại từ từ đặt chung xuống . Y móc trong bọc lấy cái đũa ngà dúng vào chung rượu . Bổng thấy đầu đũa thay đổi màu sắc biến thành tín bầm . Mã Văn Phi cười lạt nói : - Con nha đầu này miệng thơn thớt dạ ớt ngâm, thật là lợi hại . Tư Mã Càn vội cầm lấy cái hồ , coi một lúc rồi nói : - Chắc cơ quan ở trên cái hồ nhỏ này . Y xoay cái hồ ngó đi ngó lại không thấy gì khác lạ lại đặt xuống . Mã Văn Phi hỏi : - Lạ thiệt ! Trong rượu hiển nhiên có chất độc mà con nha đầu kia uống vào không việc gì ? Chẳng lẽ thị đã uống thuốc giải trước để ngăn ngừa ? Tư Mã Càn đáp : - Rất có thể như vậy . Mã Văn Phi nói : - Chúng ta thử kiếm con nha đầu kia hỏi lại coi . Tư Mã Càn cặp mắt râm ri , ngẫm nghĩ một chút rồi đáp : - Mã huynh ! Nếu đêm nay chúng ta có thể bắt con nha đầu giúp đỡ thì đêm nay hoặc giả báo thù được một chút . Mã Văn Phi hỏi : - Biện pháp trả thù thế nào ? Tư Mã Càn đáp : - Tiểu đệ muốn đưa ra một thủ đoạn nhỏ để làm rối tay mắt Thẩm Mộc Phong .
  7. Mã Văn Phi đã biết Tư Mã Càn mình mang tuyệt học. Gã thấy y không chịu nói phương lược cũng không tiện hỏi nữa . Tiêu Lĩnh Vu tuy đóng vai nô bộc của Mã Văn Phi nhưng sự thực Tư Mã Càn coi chừng có phần kính trọng hơn cả Mã Văn Phi . Y thấy chàng chẳng kể gì đến danh vị và võ công kinh người, tài trí rất ít kẻ bì kịp . Y sợ chàng là một nhân vật chia quyền lãnh tụ với Bách Hoa Sơn Trang . Tiêu Lĩnh Vu tự động đứng lên nói : - Tại hạ đi gọi con nha đầu kia đến . Tư Mã Càn vội đứng dậy đáp : - Cái đó khi nào dám phiền đến huynh đài . Tiêu Lĩnh Vu mỉm cười rồi trở gót đi luôn . Chỉ trong khoảng khắc chàng dẫn Phụng Trúc vào trong sảnh đường . Mã Văn Phi nhìn chung rượn trên bàn khẻ hỏi : - Cô nương vẫn bình yên chứ ? Phụng Trúc đáp : - Tiểu tỳ không sao cả . Mã Văn Phi nghĩ thầm trong bụng : - Con nha đầu này thật khéo giả vờ . Mình không bắt được đương trường , e rằng thị không chịu thừa nhận , chàng liền hỏi : - Trong rượn có chất độc mà cô nương uống vào chẳng lẽ không cảm thấy gì? Phụng Trúc hỏi lại : - Chính tay tiểu tỳ làm bếp thì sao trong rượn nhắm lại có chất độc được ? Mã Văn Phi đáp : - Có thể chất độc trong rượu thịt ghê gớm quá nhưng lâu phát tác , nên cô nương không hiểu . Phụng Trúc ngẫm nghĩ một lát rồi đáp : - Mã gia đã nói vậy tất có minh chứng , nhưng thật sự tiểu tỳ không cảm giác gì trúng độc . Tư Mã Càn nói : - Nếu cô nương uống thuốc giải độc trước thì dù trong rượn có chất độc cũng không phát tác ngay được . Phụng Trúc lạnh lùng nói : - Mã gia nói vậy thì tiểu tỳ dù có trăm miệng cũng không thể giải thích . Tư Mã Càn đột nhiên đứng dậy nói : - Ðược rồi ! Ðể tại hạ coi dùm cô nương . Y đưa tay ra từ từ nắm lấy cổ tay phải Phụng Trúc . Phụng Trúc dường như toan né tránh , nhưng đột nhiên thị lại biến đổi chủ ý , đứng yên không nhúc nhích để cho Tư Mã Càn nắm lấy cổ tay . Tư Mã Càn ngấm ngầm gia tăng kình lực rồi thu năm ngón tay về cười nói : - Bách Hoa Sơn trang trước nay toàn làm điều cơ mưu xảo trá . Nếu tại hạ nói đạo lý nhân nghĩa chỉ là chuyện vô ích . Y đưa tay trái lên điểm vào huyệt Thiên đột trong mình Phụng Trúc. Phụng Trúc bị nắm uyển mạch nửa người tê dại . Thị thấy Tư Mã Càn phóng chỉ điểm tới mà không né tránh được . Tư Mã Càn điểm huyệt Thiên Ðột trên đầu Phụng Trúc xong xoay tay trái điểm vào huyệt Phong Phủ rồi giải khai huyệt đạo ở cổ tay thị hỏi :
  8. - Cô nương có biết tại hạ đã điểm vào huyệt đạo nào hay không ? Phụng Trúc lạnh lùng đáp : - Ðó là huyệt Thiên đột và huyệt Phong Phủ . Những đại huyệt này bị điểm có thể đưa người vào tử địa . Tư Mã Càn nói : - Cái đó cô nương bất tất phải quan tâm . Tại hạ hạ thủ rất cẩn thận quyết không làm hư hại đến tính mạng của cô nương . Tiêu Lĩnh Vu tuy thấy hành vi của Tư Mã Càn làm thương tổn đến khí độ anh hùng , nhưng chàng nghĩ tới hành vi tàn ác của Thẩm Mộc Phong và tình trạng nguy hiểm lúc này , nên chàng cũng không trách Tư Mã Càn dùng phép d độc trị độc . Phụng Trúc nói : - Các hạ điểm hai huyệt đạo trọng yếu của tiểu tỳ thủ pháp không nhẹ mà cũng không nặng chắc là để uy hiếp tiểu tỳ . Tư Mã Càn đáp : - Cô nương thật là người thông minh . Cô có biết huyệt Thiên đột và huyệt Phong Phủ thuộc vào kinh mạch nào không ? Phụng Trúc lạnh lùng đáp : - Tiểu tỳ không biết . Tư Mã Càn nói : - Cô không biết thì hỏi tại hạ . Rồi y mỉm cười tiếp : - Thiên đột thuộc về nhâm mạch . Phong phủ thuộc về đốc mạch . Trong vòng một giờ hai chỗ huyệt đạo bị thương sẽ làm cho toàn thân cô tê liệt không cử động được Phụng Trúc biến sắc muốn nói lại thôi . Hiển nhiên thị trong lòng kinh hãi , nhưng cố nhịn không muốn hỏi nhiều . Tư Mã Càn cười lạt nói : - Nếu cô nương chịu giúp tại hạ một việc thì tại hạ lập tức giải khai hai chỗ huyệt đạo đó . Phụng Trúc hỏi : - Các hạ muốn tiểu tỳ giúp việc gì ? Tư Mã Càn đáp : - Giản dị lắm . Tại hạ muốn nhờ cô đem bỏ một chút đồ vật ở dưới chân Vọng hoa lâu .
Đồng bộ tài khoản