Xu Bing (1955 - nay)

Chia sẻ: Nguyen Hoang Phuong Uyen | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:6

0
37
lượt xem
10
download

Xu Bing (1955 - nay)

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Sinh tại: Chongquing, Trung hoa Làm việc: Bắc kinh, Trung hoa / New York, NY, Mỹ Là một người trẻ tuổi, Xu Bing đã phát triển một mối liên hệ kỳ cục với ngôn ngữ. Là con trai của một giáo sư và một thủ thư, anh đã dành phần lớn thời gian của tuổi thơ ấu, quanh quẩn với những cuốn sách mà anh không thể đọc. Những năm đi học trùng khớp với cuộc Cách mạng Văn hóa, khi anh và những đứa trẻ khác bị đưa đến doanh trại để học thứ ngôn ngữ chính thức mới...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Xu Bing (1955 - nay)

  1. Xu Bing (1955 - nay) Sinh tại: Chongquing, Trung hoa Làm việc: Bắc kinh, Trung hoa / New York, NY, Mỹ Là một người trẻ tuổi, Xu Bing đã phát triển một mối liên hệ kỳ cục với ngôn ngữ. Là con trai của một giáo sư và một thủ thư, anh đã dành phần lớn thời gian của tuổi thơ ấu, quanh quẩn với những cuốn sách mà anh không thể đọc. Những năm đi học trùng khớp với cuộc Cách mạng Văn hóa, khi anh và những đứa trẻ khác bị đưa đến doanh trại để học thứ ngôn ngữ chính thức mới của Mao, thứ ngôn ngữ thường xuyên được thay đổi cho phù hợp với học thuyết đang được thực hiện lúc đó. Anh trở về nhà với cha mẹ chỉ để tiếp xúc với một thứ ngôn ngữ khác, không xa lạ gì với anh, và học một thứ văn hóa kiềm chế -- để thấm nhuần những nguyên tắc, cha của anh bắt anh viết lại những chữ truyền thống hàng ngày. Đối với Xu, những chữ cái này trở thành đại diện của quyền thế hơn là một đường nối sống còn đến nền văn hóa cổ xưa của dân tộc.
  2. Nghệ thuật của Xu bắt nguồn từ mối liên hệ kỳ cục đến ngôn ngữ này. Tác phẩm sắp đặt có tính đột phá của anh có tựa đề, "Một Cuốn sách từ Bầu trời" (1987), với hàng trăm cuốn sách đẹp đẽ và những cuộn giấy khổng lồ uốn cong ngang qua trần nhà và dọc theo những bức tường. Những trang sách đó bao gồm 4000 chữ cái không thể đọc được -- một ngôn ngữ mới mà Xu đã tạo ra. Tác phẩm sắp đặt đó đánh đố người xem, bất kể họ là người Hoa hay thuộc về một chủng tộc nào khác. Người Trung hoa tiếp cận những văn bản đó và hy vọng tìm thấy một cái gì đó có nghĩa, trong khi những người xem không phải là người Hoa thì coi đó là một bình luận về sự tuyệt giao văn hóa của nghệ sỹ. Xu nhấn mạnh rằng, dự án đó, giống như tất cả các sắp đặt khác thực hiện với chữ nghĩa của anh, đều chẳng liên quan đến quá khứ cá nhân của anh. Thay vào đó, những tác phẩm này diễn tả sự nghi ngờ của anh về quyền thế trong văn hóa ở một mức độ cao hơn. Trong cái khoảng trống tồn tại giữa sự thực hiện và dáng vẻ bề ngoài nghiêm túc của các cuốn sách -- cái mà có vẻ giống như mức độ cổ điển đáng tin cậy của nó -- và sự ngớ ngẩn ẩn sau dự án đó, nghệ sỹ đã chỉ ra sự phân cách giữa việc sử dụng ngôn ngữ một cách chính thống và cá nhân. Cũng sự thúc đẩy tương tự đã khiến Xu thực hiện "Dự án Mới về Ngôn ngữ," một cuốn từ điển Anh-Trung trong đó từ tiếng Anh thì có ý nghĩa, nhưng những từ tiếng Hoa thì chẳng mang một ý nghĩa nào. Nghệ thuật của anh khẳng định rằng hệ thống chữ viết là một lĩnh vực xã hội tồn tại như một sản phẩm phụ có cấu trúc của hệ tư tưởng, nhưng phản ứng của từng cá thể với từ ngữ và ngôn
  3. ngữ xuất hiện ở một mức độ sâu sắc hơn bất kỳ một cấu trúc nào của ý thức hệ. Bởi Xu đã học được khi còn là một đứa trẻ, những cái mang tính cá nhân sẽ trở nên xa lạ và trái ngược khi bị sử dụng cho những mục đích của chính quyền. Trong những dự án sau này, Xu bình luận về văn hóa nhân loại bằng việc sử dụng thú vật. Trong tác phẩm trình diễn có tên "Một trường hợp nghiên cứu về Sự chuyển đổi," anh in những chữ cái Trung hoa lên một con lợn cái và những chữ cái tiếng Anh lên một con lợn đực, sau đó đặt chúng trong một bãi quây kín bằng rào trong đó chất đầy những cuốn sách viết bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau. Sự chuyển đổi không thể có một nghĩa đen nào rõ ràng hơn thế, vì những con lợn nhanh chóng bắt đầu một cuộc giao phối để sản sinh ra những con lợn con, những hoạt động tương tác nguyên thủy nhất của chúng đã xóa sạch những cấu trúc hời hợt bề ngoài của văn hóa.
  4. Susan Black (1964 - nay) Sinh tại: USA Làm việc: New York, USA Tác giả: Eric Siegfried Holtz Tại trường Hampshire College ở Amherst, Massachusetts, Susan Black nghiên cứu Khoa học Nhận thức. Nghiên cứu này phản ánh trong những tác phẩm video nghệ thuật của cô, được chiếu theo cách mà chúng ta nhìn thấy và "biết" những gì chúng ta đang nhìn thấy, qua việc lấy những phong cảnh quen thuộc và biến đổi nó để trở nên không quen thuộc. "Heaven on Earth" (2000) là một video mô tả một sự biến đổi đơn giản nhưng quyết liệt: một hình ảnh lộn ngược của phong cảnh vùng Palm Springs, California. Một thành phố với những ngôi nhà ngổn ngang và những vườn cây tươi tốt nằm giữa một sa mạc, dân cư phần đông đã nghỉ hưu của Palm Springs hiếm khi được nhìn thấy bên ngoài căn nhà của họ. Black xoay ngược cái thế giới quen thuộc, giúp làm nổi bật bản chất trần tục của nó. Theo Black :"Phong cảnh, sự nguyên sơ và tiểu thuyết hóa, nó vượt hơn cả một thế giới tuyệt vời, những cái giật nhẹ của phim mang lại cho nó vẻ đẹp của một cái bể cá ". Âm thanh đi kèm
  5. với video của Black đóng góp vào việc tạo ra hiệu quả này. Cô sử dụng âm nhạc sôi nổi của những nghệ sỹ như Oz Mutantes, một ban nhạc ảo giác đến từ Brazil. Trong "Spangle" (2001), mô tả một phong cảnh bị lật ngược khác của nước Mỹ, tốc độ và màu sắc đã bị chỉnh sửa để gợi ý một cách nhìn của Black. Âm thanh kết hợp giữa bản "The Star Spangled Banner" của Jimi Hendrix và bản "Appalachian Spring." của Aaron Copland. Tác phẩm video được thực hiện trong một kiểu cách tâm lý tương tự như bức tranh "American Gothic" [của Grant Wood] -- diễn tả một nước Mỹ với một chút tự hào, một chút gì đó giống như đó là một cái bánh ngon, và một chút sởn gai ốc." Với tác phẩm "Dreamhouse" (2001), Black sử dụng những kỹ thuật khác để mô tả cái phẩm chất kỳ ảo của đảo St. George nằm ngoài khơi doi đất Florida, nơi những ngôi nhà nằm vắt vẻo trên những cái cột để chống chọi với lụt lội, do đó đã làm lệch đi mối quan hệ của chúng với môi trường. Những cái cây, chẳng hạn, có vẻ như thấp một cách kỳ lạ khi ở cạnh nó. Bởi "cảnh quay bị chỉnh sửa bằng kỹ thuật số để đạt được điều này; những ngôi nhà bị đặt chen chúc nhau và bị kéo dài để "đậu" tốt hơn trong phong cảnh" Black giải thích. Kết cục là một lần nữa, đó là sự nổi bật của cái thực tế được nhìn qua nhận thức của chính Black. Tác phẩm của Susan Black đã được giới thiệu tại một triển lãm cá nhân tại Casey Kaplan Gallery ở New York năm 1996. Công việc của cô cũng đã được triển lãm tại Whitney Biennial 2002, tại Bellwether Gallery (Brooklyn, 2000 và 2001), Bảo tàng Bass Museum (Miami, 2001), Kunst-Werke (Berlin, Đức, 2001),
  6. P.S. 1 (Long Island, 2001), Seventh Havana Biennial (Havana, Cuba, 2000), Andrew Kreps Gallery (New York, 2000), World Wide Video Festival (Amsterdam, Hà lan, 2000), và Lisson Gallery (London, U.K., 1998). Lời của nghệ sỹ: "Tất cả các tác phẩm video của tôi đều khai thác phong cảnh. Nửa ghi hình tài liệu, nửa chỉnh sửa bằng kỹ thuật số; cái 'thực" bị biến đổi bởi một sự tiểu thuyết hóa riêng tư cá nhân về hàng loạt những phong cảnh kiến trúc và tự nhiên, những video này đã nhắm một cách tao nhã đến sự tái trình hiện và tái thể hiện, cùng với những cái khác nữa" -- Susan Black, "Statement," Bellwether Gallery, 2001. ---------------------------------------------------------------------------
Đồng bộ tài khoản