intTypePromotion=3

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 Chương 160

Chia sẻ: Van Nguyen Van | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:5

0
47
lượt xem
1
download

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 Chương 160

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 160: Mạo hiểm. Nhóm dịch: Ngạo Thiên Môn Nguồn: Sưu tầm Nhìn chúng nhân ma đạo rời đi, sắc mặt Thái Bạch kiếm tiên âm tình bất định. Trong chốc lát hắn xoay người lại: "Chư vị đạo hữu, dù thế nào chúng ta cũng không thể để tu ma giả tìm được Thiên Trần đan." "Cái này Trương huynh không nói ta cũng hiểu được." Phong Lôi thượng nhân vẻ mặt nghiêm túc: ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 Chương 160

  1. Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 160: Mạo hiểm. Nhóm dịch: Ngạo Thiên Môn Nguồn: Sưu tầm Nhìn chúng nhân ma đạo rời đi, sắc mặt Thái Bạch kiếm tiên âm tình bất định. Trong chốc lát hắn xoay người lại: "Chư vị đạo hữu, dù thế nào chúng ta cũng không thể để tu ma giả tìm được Thiên Trần đan." "Cái này Trương huynh không nói ta cũng hiểu được." Phong Lôi thượng nhân vẻ mặt nghiêm túc: "Tuy gần đây ba phái chúng ta có chút hiềm khích, nhưng nghìn năm qua vẫn đồng khí tương liên, há có thể để cho bọn chúng đắc ý." " Đúng vậy. Huống chi vì việc lần này, thái thượng trưởng lão ba phái chúng ta đều hạ pháp chỉ muốn chúng ta đồng tâm hiệp lực, nhất định không được để cho Thiên Trần đan rơi vào tay người khác." Vị Trình phu nhân khẽ mỉm cười. " Nói lại, việc này cũng có phần kỳ quái." Âu Dương Cầm Tâm vẫn im lặng chỉnh lại lọn tóc rối, trầm giọng nói: "Mấy vị sư thúc ba phái chúng ta vì sao lại không xuất thủ? Với thần thông Nguyên Anh kỳ của bọn họ mà tìm Thiên Sát Ma Quân, bắt sống hắn chỉ như nhấc tay thôi." " Cái này... Không biết " Mấy tu sĩ Kết Đan kỳ ở bổn môn có đại vị rất cao nhưng cũng không hiểu ra sao. Chẳng lẽ đã đạt thành hiệp nghị gì với tu ma giả. Không phải a, đối phương chỉ có một Nguyên Anh kỳ quái vật Cực Ác Ma Tôn mà thôi, mà phe chính đạo lại có đến bốn người, hoàn toàn chiếm ưu thế, không có lí do gì lại bó chân bó tay. "Thôi, tạm thời không nói việc này, việc cấp bách bây giờ là tìm nguyên thần Thiên Sát Ma Quân." "Uhm" Phong Lôi thượng nhân gật gật đầu sau đó sắc mặt trầm xuống
  2. phân phó: " Các ngươi từng người tản ra truy tìm tung tích Ma quân. Một khi phát hiện không được khinh cử vọng động, lập tức phát tín hiệu cho chúng ta. Nghe rõ chửa?" Lời cuối cùng của hắn là nhằm đệ tử cấp thấp mà nói. "Rõ!" Trúc Cơ ky tu sĩ ba phái khom người một cái rồi hóa các loại màu sắc độn quang, mất hút phía chân trời. " Chúng ta cũng lên đường thôi!" "Được!" Mấy vị tu sĩ Ngưng Đan kỳ ôm quyền chia tay, cũng chọn các hướng khác nhau mà đi. " Sư muội. Làm sao vậy?" Thấy Âu Dương Cầm Tâm không vội xuất phát, Thái Bạch kiếm tiên thoáng lộ môt tia kỳ quái. " Không có gì" Âu Dương Cầm Tâm quay đầu lại, trên mặt khôi phục lại vẻ lạnh lùng: "Tiểu muội cáo từ." Nhìn bóng nàng dần xa, nụ cười trên mặt Thái Bạch kiếm tiên dần biến mất, vẻ âm trầm hiện lên: "Trước kia Âu Dương Cầm Tâm đối với mình không có thái độ này a, chẳng lẽ nàng đã phát hiện ra..." Trên mặt Trương Thái Bạch thoáng hiện một tia sát khí, quay đầu nhìn phương hướng Âu Dương Cầm Tâm rời đi sau đó mới hóa thành một đạo kinh hồng chói mắt biến mất trong trong tầng mây. Ước chừng hai canh giờ sau. Cánh đồng hoang vu vốn không có thứ gì đột nhiên xuất hiện những gợn sóng nhỏ dập dờn. Sau đó hiện ra một thiếu niên dung mạo tầm thường, chừng hai mươi tuổi. Lâm Hiên đầu tiên cẩn thận cảnh giác liếc nhìn bốn phía, sau khi xác định không có nguy hiểm mới lặng lẽ chọn một hướng rồi rời đi với tốc
  3. độ kinh nhân. Sau khi bay được tầm mấy chục dặm, Lâm Hiên đáp xuống một khu rừng rậm rạp, phù phù thở gấp, thầm than nguy hiểm thật. Theo lý thuyết, Ẩn Linh Đan cùng dùng với ẩn nặc thuật trong Cửu Thiên Huyền Công, trừ phi là lão quái vật Nguyên Anh kỳ mới có thể phát hiện ra hành tung của mình. Nhưng vừa rồi, Âu Dương Cầm Tâm lại tựa như vô tình hữu ý liếc lại chỗ mình vài lần, đặc biêt khóe miệng nàng có chút tiếu ý, càng làm cho Lâm Hiên khẳng định vị nữ tu xinh đẹp kia đã phát hiện ra mình. Lúc ấy trong lòng Lâm Hiên cả kinh, cũng may Âu Dương Cầm Tâm quan hệ với mình không tệ nên không có ác ý. Nàng làm sao có thể phát hiện ra mình, Lâm Hiên thực sự rất muốn biết. Hắn không thích cảm giác mất khống chế. Chẳng lẽ Ẩn Linh Đan hoặc công pháp thu liễm khí tức có chỗ sơ hở? Lâm Hiên nhíu mày cố gắng suy nghĩ. Trong nhất thời cũng không tìm được điểm mấu chốt. Nói lại vừa rồi cũng thật nguy hiểm. Có thể Âu Dương Cầm Tâm sẽ không hại mình nhưng Thái Bạch kiếm tiên lại không giống vậy. Trong mắt người khác, Trương Thái Bạch là người chính trực, cho dù vừa rồi lộ ra mưu tính nhưng cũng là vì phục vụ lợi ích chính đạo. Nhưng Lâm Hiên rất rõ ràng, hắn bản chất là khẩu thị tâm phi ( miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo), giả nhân giả nghĩa ngầm cấu kêt với tu ma giả. Hơn nữa người này tâm tư nhạy bén, thực sự hắn không phát hiện ra mình nhưng vừa rồi khi Âu Dương Cầm Tâm đưa mắt nhìn lại đã khiến hắn nghi ngờ. Lâm Hiên cũng tự lượng sức mình. Mặc dù so với những tu sĩ cùng giai thì mình mạnh hơn nhưng khi đối mặt với Kết Đan kỳ cao thủ thì đừng nói đến thủ thắng, ngay cả một chút cơ hội chạy trốn cũng không có.
  4. Cũng may đối phương cũng chỉ hơi nghi ngờ, đem thần thức đảo qua không phát hiện cái gì rồi rời đi. Nhưng Lâm Hiên cũng không dám ly khai. Ai mà biết đối phương dùng kế dụ rắn ra khỏi hang hay là rời đi thật. Nếu như đúng là kế dụ rắn ra khỏi hang thì chẳng phải mình rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục sao. Cho nên Thái Bạch kiếm tiên đi rồi, Lâm Hiên cũng không vội vã hiện thân mà kiên nhẫn chờ đợi hai canh giờ, cho đến khi chắc chắn đối phương sẽ không quay lại, xung quanh không có ai lén lút mai phục mới nhanh chóng ly khai. Bay một mạch mấy chục dặm, rốt cuộc đến bây giờ mới coi như an toàn. Lâm Hiên lau mồ hôi, đang chuẩn bị tìm một chỗ nghỉ ngơi trong chốc lát thì đột nhiên cảm giác nguy hiểm, hắn không suy nghĩ nhiều lập tức né khỏi chỗ đang đứng. Uỳnh! Một tiếng nổ thật lớn vang lên. Gốc đại thụ sau lưng trở thành thứ thế thân, bị đánh tan thành từng mảnh nhỏ. Nhìn vụn gỗ bay tán loạn, trên mạt Lâm Hiên thoáng hiện một tầng sương mù ( tức xì khói =]]) "oh!" Thanh âm hơi kinh ngạc truyền đến. Lâm Hiên quay đầu lại thì thấy một thư sinh mặt trắng, xem vẻ ngoài có lẽ khoảng trên dưới hai bảy, hai tám tuổi. Tay hắn vừa lật, một linh khí hình dáng giống Kim Chuyên đã bị hắn thu trở về. Vẻ mặt Lâm Hiên cực kỳ khó coi,cũng không nhiều lời, đem thần thức nhập vào túi trữ vật, hồng quang chợt lóe, Ngô Câu đã được hắn phóng ra. " Cực phẩm linh khí?" Thư sinh đầu tiên cả kinh, sau đó trên mặt lộ vẻ cực kỳ sợ hãi: " Đạo hữu không nên hiểu lầm không nên hiểu lầm, tại hạ vừa rồi... "
  5. Tên này muốn uốn ba tấc lưỡi, muốn đổi trắng thay đen nhưng mặc kệ hắn nói cái gì Lâm Hiên đều coi như không biết. Ngô Câu dưới khống chế mang theo thanh thế kinh người đánh giết đến. Thư sinh mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng cũng không muốn ngồi chờ chết, vội vàng đánh ra một đạo pháp quyết, đem Kim Chuyên trước người biến lớn, kiên trì chống đỡ. "Xoẹt..." Ngô Câu giống như không gì cản nổi, dễ dàng chém Kim Chuyên thành hai nửa, trước ánh mặt tuyệt vọng của thư sinh mà chém xuống đầu hắn.

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản