intTypePromotion=1

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 Chương 318

Chia sẻ: Van Nguyen Van | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:10

0
57
lượt xem
2
download

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 Chương 318

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 318: Tu tiên giới U châu hỗn loạn Dịch: Sưu tầm Nguồn: Sưu tầm Ba ngày sau, Lâm Hiên gửi một đạo Truyền Âm phù cho sư tôn, sau đó ly khai Linh Dược sơn. Hắn cũng không nói rõ với Thông Vũ chân nhân, chỉ nói là phải tìm hai loại tài liệu luyện đan quý hiếm, vả lại cũng tiện thể lịch lãm một phen.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 Chương 318

  1. Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 318: Tu tiên giới U châu hỗn loạn Dịch: Sưu tầm Nguồn: Sưu tầm Ba ngày sau, Lâm Hiên gửi một đạo Truyền Âm phù cho sư tôn, sau đó ly khai Linh Dược sơn. Hắn cũng không nói rõ với Thông Vũ chân nhân, chỉ nói là phải tìm hai loại tài liệu luyện đan quý hiếm, vả lại cũng tiện thể lịch lãm một phen. Âm Hồn hạp cốc ở phía tây U châu, tiếp giáp với Thập Vạn Đại Sơn. Ở đó hoàn cảnh không chỉ ác liệt mà còn cực kì hẻo lánh, kéo dài ít nhất phải gần ngàn dặm. Lấy tu vi hiện tại của Lâm Hiên, cho dù phi hành không ngừng nghỉ một khắc nào cũng phải mất mấy ngày. Hơn nữa bây giờ cũng không không giống xưa. Hiện giờ tam đại cự đầu đã chính thức khai chiến với ma đạo, không cẩn thận là có thể gặp nguy hiểm. Cái gọi là thành môn thất hỏa ương cập trì ngư* không phải là chuyện chưa từng có, bị cuốn vào cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. (*)thành môn thất hỏa ương cập trì ngư: tai họa có thể giáng xuống cả người dường như không liên quan chút nào. Câu này bắt nguồn từ một câu chuyện như sau: Một đàn cá đang khoái hoạt bơi trong hào hộ thành thì đột nhiên cửa thành phát hỏa. Một con cá thấy vậy kêu to: "Không hay, cửa thành cháy rồi, chạy mau!". Nhưng đàn cá lại không cho là vậy, cho rằng cửa thành đang cháy cách hào nước rất xa, không cần phải sợ. Thế là trừ con cá kia ra, tất cả nhưng con cá khác đều không bỏ chạy. Lúc này, mọi người phát hiện ra cổng thành cháy, vội vàng cầm đồ đến hào nước, múc nước cứu hỏa. Cuối cùng lửa cũng được dập tắt, nhưng hào nước đã bị múc cạn, thế là đàn cá kia chịu tai họa --> cá và lửa cháy tưởng như không có liên hệ, nhưng thực ra lại có mối liên hệ rất ngoắt nguéo không ai nghĩ tới --> chịu tai họa. Cho nên sau khi cân nhắc kĩ lưỡng một phen, Lâm Hiên quyết định cẩn
  2. thận lên đường, ngày nghỉ đêm đi, tuy như vậy thì mất rất nhiều thời gian, nhưng an toàn hơn một chút. Thương thế Nguyệt nhi vẫn không có khởi sắc, bất quá dưới tình huống Lâm Hiên dùng chân nguyên bồi dưỡng cho nàng thì cũng sẽ không xuất hiện nguy hiểm. Tóm lại Lâm Hiên không thiếu thời gian. Đương nhiên ban đêm cũng không nhất định an toàn. Ra khỏi phạm vi Linh Dược sơn, Lâm Hiên đem toàn bộ thần thức tản ra, cẩn thận lên đường. Mấy ngày đầu gió yên biển lặng. Thỉnh thoảng thấy Chính Ma giao thủ, Lâm Hiên đều tránh thật xa. Lại nói tiếp, hiện tại chiến cuộc đang lâm vào tình trạng giằng co. Khoảng một tháng trước, tại hoang nguyên song phương còn tiến hành một trận đại hỗn chiến với quy mô chưa từng có. Tu sĩ hai phe chính ma tụ tập lại đông đến hơn vạn. Chém giết giằng co mấy ngày trời, mặc dù không thể nói là máu chảy thành sông nhưng quả thật cũng làm thiên địa phải biến sắc. Cuối cũng không phe nào lấy được kết quả như ý - lưỡng bại câu thương. Nguyên khí chính đạo và ma đạo đều đại thương. Việc này qua đi, xung đột giữa hai phương tạm thời lắng xuống, nghỉ ngơi và chỉnh đốn trong một thời gian ngắn. Bất quá những cuộc tập kích đánh giết lẻ tẻ thì vẫn diễn ra liên tục. Để hình dung toàn bộ Tu chân giới hiện giờ thì dùng câu "phong thanh lệ hạc"* là thích hợp nhất. (*)phong thanh hạc lệ : điển tích - Thời tiền Tần, hoàng đế Phù Kiên cầm quân bị quân Tấn đánh đại bại. Trên đường tháo chạy nghe tiếng hạc kêu mà ngỡ quân Tấn đuổi tới, sợ hãi tháo chạy bất kể ngày đêm --- > ý nói sợ bóng sợ gió, thần hồn nát thần tính. Càng làm tu chân giả sợ hãi chính là thỉnh thoảng những tin tức gia tộc hoặc môn phái nhỏ trung lập bị diệt môn, một người sống cũng không lưu lại truyền ra. Sau đó Chính Ma song phương đổ lỗi cho nhau, nói là đối phương hạ độc thủ, lạm sát kẻ vô tội.
  3. Cuối cùng là kẻ nào làm thì đương nhiên không thể tìm ra. Bất quá truyện phát sinh không khác nào lời cảnh tỉnh những gia tộc, môn phái muốn đứng ngoài vòng chiến hoặc tạm thời quan chiến. Bọn họ cũng không đứa ngốc, Chính Ma song phương làm sao thoát khỏi liên can a. Nhưng biết thì sao, còn không phải ý là phải đi theo đối phương sao. Đến lúc này còn muốn đặt mình ra ngoài thì không có khả năng. Càng lúc càng nhiều môn phái hoặc gia tộc lựa chọn lấy một phe làm chỗ dựa cho mình. Nói cách khác, phạm vi lần hạo kiếp này lan ra càng ngày càng rộng. Trừ bỏ một số nơi có quy mô lớn hơn mà đại biểu là Linh Dược sơn, các môn phái thực lực hùng hậu, những tu chân giả khác mặc dù không muốn bị cuốn vào hạo kiếp nhưng cũng phải lệ thuộc vào chính đạo hoặc ma đạo. Thậm chí có một số tu tiên giả tâm mang ý xấu, thừa dịp trật tự U châu đại loạn bắt đầu làm điều xằng bậy. Thậm chí một số phường thị nhỏ còn bị cướp sạch sẽ. Từ đó lại càng làm lòng người hoang mang. Những tin tức ở trên là Lâm Hiên từ miệng một gã tán tu hắn cứu mà biết được. Tuy hắn không có lợi không làm, nhưng nếu nằm trong phạm vi năng lực, thỉnh thoảng cũng sẽ đánh mạnh bênh yếu. Lâm Hiên thở dài, U châu hiện giờ thật đúng là loạn hoàn toàn, xem ra mình phải cẩn thận hơn một chút. Hai ngày sau, một đạo thanh hồng từ chân trời bay vút tới. Vì không muốn dẫn tới sự chú ý của mọi người, Lâm Hiên chỉ độn quang bình thường mà thôi. Đột nhiên thanh hồng biến mất. độn quang ngừng lại, hiện ra một thanh niên tướng mạo phổ thông. Lâm Hiên nhìn sắc trời, cũng đã gần sáng rõ rồi. Lâm Hiên tính đi tiếp nửa canh giờ, song đang định nhích người thì ngưng lại, nhướng mày, sau đó trên mặt lộ vẻ lo lắng cùng quan tâm: "Nguyệt nhi. Làm sao vậy?" "Thiếu gia, ta ..." Lời thiếu nữ vừa nói tới đây thì đột nhiên ngừng lại,
  4. sau đó thần thức Lâm Hiên liền cảm ứng được sự đau đớn của nàng. "Tại sao lại như vậy, lẽ ra thương thế Nguyệt nhi không thể phát tác vào lúc này a. Chẳng lẽ lại nặng thêm?" Trong lòng Lâm Hiên nóng nảy, thanh hồng hạ xuống, thả thần thức ra, đánh giá hoàn cảnh bốn phía, biểu tình Lâm Hiên càng thêm trầm xuống. Nơi này không phải hoang sơn, ngược lại bốn phương trống trải, nói là yếu đạo giao thông cũng không quá. Ở đây rất dễ chạm mặt với các tu tiên giả khác. Bất quá bệnh tình Nguyệt nhi không thể trì hoãn, do dự một lát Lâm Hiên liền hạ quyết định. Mạo hiểm thì mạo hiểm, tóm lại không thể để Nguyệt nhi xảy ra chuyện. Vỗ lên túi trữ vật một cái, bạch quang lóe lên, mấy cây trận kỳ đã xuất hiện trên bàn tay. Ngoài ra còn có một cái trận bàn bán lớn bằng lòng bàn tay. Linh lực trong cơ thể Lâm Hiên vận chuyển, hai tay liên tục huy động, từng đạo từng đạo pháp quyết đánh lên trận kỳ, đem tất cả tế lên. Cực Âm Ác Linh trận này Lâm Hiên đã sớm quen thuộc, bố trí tự nhiên không mất nhiều thời gian. Rất nhanh sau đó hắc vụ tràn ra cuồn cuộn, đem phạm vi trăm trượng bao phủ lại. Lâm Hiên thờ phào một hơi, có trận pháp này thủ hộ, cho dù là tu tiên giả Kết Đan kỳ cũng có thể chống đỡ một lúc. Đương nhiên không có kẻ địch là tốt nhất. Hắc vụ quá bắt mắt, Lâm Hiên suy nghĩ một chút, lại kết pháp quyết , một tầng lam quang từ trên trời hạ xuống, dung hập vào trong hắc vụ. Tiếp đó cảnh vật nơi đây lại khôi phục như cũ, núi vẫn là núi, đường vẫn là đường. Chướng nhãn (che mắt) pháp này cao minh như vậy, hẳn là có thể che mắt được các tu sĩ qua đường. Sau đó Lâm Hiên mới khoanh chân ngồi xuống, tay trái hất lên, một đạo hào quang màu hồng nhạt từ trong ống tay áo hắn bay vút ra, hạ
  5. xuống mặt đất, hiện ra một thiếu nữ trẻ tuổi mỹ mạo. Lúc này khuôn mặt thanh tú Nguyệt nhi đã trắng bệch, ở sâu trong đôi mắt tràn ngập sự đau đớn. Lâm Hiên thấy vậy, trên mặt thoáng hiện một tia quan thiết, vươn tay ra, điểm một chỉ về phía thiếu nữ, một đạo hắc mang bay tới tiến nhập vào trong thân thể nàng. Ước chừng một khắc sau, sắc mặt Nguyệt nhi cũng khá hơn một chút. "Thiếu gia!" "Đừng nói nữa, vừa rồi ta chỉ làm dịu sơ qua thương thế của người mà thôi, cẩn thận thương thế lại tái phát. Bây giờ ta dùng nguyên thần khơi thông cho ngươi một chút." "Vâng." Nguyệt nhi nhu thuận gật gật đầu, rồi cũng khoanh chân ngồi xuống. Hai người cùng bắt một pháp quyết giống nhau, Lâm Hiên hé miệng, một hạt châu màu vàng lớn bằng đầu ngón tay cái từ miệng hắn bay ra. Đây là Kim Đan của tu sĩ! Lâm Hiên sắc mặt ngưng trọng, vươn tay ra, điểm nhẹ một chỉ. Viên Kim Đan bay đến đỉnh đầu thiếu nữ, sau khi xoay tròn một vòng đột nhiên phát sinh biến hóa kỳ dị. Kim Đan vốn thuần thúy chỉ có màu vàng đã biến thành màu đen như mực. Một quầng sáng từ trong tỏa ra, bao phủ cả người thiếu nữ. Nhìn thấy cảnh này, Lâm Hiên thở nhẹ một hơi, tay bóp pháp quyết, linh lực từ trên người cuồn cuộn tràn ra, hóa thành từng đạo hắc mang bao phủ lấy Nguyệt nhi. Nguyệt nhi cũng không có nhàn rỗi, hai tay biến đổi pháp quyết, dựa vào linh lực hút vào áp chế thương thế trong cơ thể. Đã hơn hai canh giờ trôi qua, nhưng Lâm Hiên và Nguyệt Nhi vẫn ngồi xếp bằng như cũ,thương thế của tiểu nha đầu lần này tái phát nghiêm trọng còn hơn mình dự đoán “ Xem ra phải tăng tốc hơn nữa, nhanh chóng đi tới Âm Hồn Cốc.”Lâm Hiên vừa trị thương cho Nguyệt Nhi vừa nghĩ thầm.Lúc này, trên hai
  6. tay của hắn, mỗi tay đều nắm lấy một viên đá trong suốt, sáng lấp lánh. Trên mặt đất vứt lăn lóc năm sáu cái lọ không. Tuy nhận không bằng mất, song lại bù đắp được phần nào pháp lực bị tổn thất. Đột nhiên, Lâm Hiên nghiên nghiên đầu, ánh mắt lấp lánh tinh quang. “ Ầm”, một tiếng nổ lớn truyền đến tai hắn, xem ra có kẻ đang điên cuồng tấn công trận pháp bên ngoài. Thật đáng hận, hết lần này đến lần khác lại nhằm vào thời khắc quan trọng! Trên trán Lâm Hiên nhẹ bốc lên một làn khói mỏng, thật ra, trong khoảng thời gian hai canh giờ, cũng đã có tu sĩ đi qua nơi này, nhưng bọn họ đều bị chướng nhãn pháp cao minh của Lâm Hiên qua mặt. Nhưng kẻ này có thể nhìn ra ảo diệu bên trong, xem ra tu vị ít nhất cũng là Ngưng Đan Kỳ, không thể xem thường. “ Thiếu gia!” Dường như cũng cảm thấy có chuyện không ổn, trên khuôn mặt thanh tú của Nguyệt Nhi thấp thoáng vẻ lo lắng. “Đừng lo lắng, cũng đừng nghĩ ngợi gì cả, cứ tập trung trị thương thật tốt là được rồi.” Trong lòng Lâm Hiên cực kì phẫn nộ, song bên ngoài bộ dáng lại cực kỳ bình tĩnh, Cực Âm Ác Linh trận uy lực không hề nhỏ, chắc có thể tranh thủ được cho chủ tớ hai người một ít thời gian nữa. “ Dạ.” Nguyệt Nhi khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy thật ấm áp, sự bình tĩnh của thiếu gia cũng ảnh hưởng đến tâm lý của nàng, không hề sợ hãi nữa, nàng tiếp tục hai tay kết pháp quyết, tranh thủ lúc thiếu gia truyền linh lực vào mà đả thông những nơi bị tắc nghẽn trong người. Nửa giờ nữa trôi qua. Lâm Hiên nhẹ thu tay về, kim đan cũng đồng thời bay về, liền nhập vào trong cơ thể hắn.
  7. “ Thiếu gia, người sao rồi?” Nguyệt Nhi nhìn thấy Lâm Hiên sắc mặt trắng nhợt, trong ánh mắt tràn đầy sự cảm kích đối với Lâm Hiên. “ Không sao, chỉ hơi mệt mỏi một chút mà thôi.” Đầu Lâm Hiên lại khẽ nghiên nghiên qua, những tiếng nổ lớn vẫn không ngừng truyền đến bên tai, đối phương xem ra vẫn không ngừng tấn công. Lâm Hiên không lập tức đứng dậy, vì sau khi giúp Nguyệt Nhi trị thương, tuy đã có dùng thuốc để bổ sung, nhưng chân nguyên bị hao tổn không phải là nhỏ, nên nhân lúc Cực Âm Ác Linh Trận còn có thể ngăn cản được kẻ kia, mà tranh thủ thời gian hồi phục chân nguyên. Phía bên ngoài đại trận, một nam tử trung niên tuổi ngoại tứ tuần, tướng mạo rất có uy. Đang thao túng một pháp bảo hình đoản đao để công kích đại trận. Nam nhân này tên là Lôi Hồng, là một trưởng lão của Hải Long Môn. Đó là một môn phái trung đẳng đã quy thuận tam đại cự đầu. Lần này Lôi Hồng chính là phụng mệnh hành sự một nhiệm vụ bậc nhất, tất cả mọi việc trong suốt quá trình hết sức thuận lợi,trong lòng Lôi Hồng rất vui mừng, lần này hồi sơn chắc chắn sẽ có thể được ban thưởng hậu hĩnh. Tu vị của Lôi Hồng đã đạt đến Ngưng Đan Kỳ tầng thứ tư, nói cách khác là đạt đến trung kỳ đỉnh, hơn nữa bởi vì công pháp tu luyện cho nên thần thức cường đại hơn nhiều so với tu sĩ cùng cấp bậc. Hắn đi qua nơi này một lúc, dù không hề cố ý dò xét, nhưng chỉ cần liếc mắt qua đã có thể nhìn thấu chướng nhãn pháp của Lâm Hiên, mà trong ảo cảnh phía dưới lại có khói đen cuồn cuộn, vừa nhìn cũng biết là công pháp ma đạo. Chẳng lẽ có tu sĩ ma đạo tụ hội ở đây sao? Bản thân Lôi Hồng tuy không phải là nhất mạch đệ tử của tam đại cự đầu, tuy nhiên lại cùng với Nhất Tuyến Hạp có mối quan hệ mật thiết. Thậm chí đang có ý rời khỏi Hải Long Môn mà gia nhập vào trong đó.
  8. Mà không lâu trước đó, mấy vị thái thượng trưởng lão của tam đại cự đầu đã cùng hạ pháp chỉ, không kể là đệ tử trong môn phái hay là tu sĩ của các phái đồng minh. Đều có thể dựa trên công trạng mà được ban thưởng, mà bản thân hắn lúc này đang cần vật phẩm tu chân quý hiếm, nếu công trạng lập được càng nhiều, thì được ban thưởng càng lớn. Lôi Hồng không chỉ có tu vị thâm hậu mà đầu óc cũng rất nhạy bén. Ban đầu, hắn nghi rằng có tu sĩ ma đạo tụ tập ở đây, nhưng sau khi suy nghĩ một hồi thì lại loại bỏ khả năng đó, nếu đối phương đang bày mưu ma chước quỷ gì đó thì phải chọn nơi hẻo lánh không người. Tại sao lại bày cấm chế trên con đường trọng yếu như thế. Mà chướng nhãn pháp cao minh như thế , xem ra không hề sợ kẻ khác phát hiện. Tám chín phần là nơi này có tu sĩ ma đạo cao cấp bị thương, hơn nữa thương thế còn rất nặng, không thể trì hoãn để tìm đến nơi hoang vắng, nên mới mạo hiểm trị liệu tại nơi này. Không thể không nói đầu óc của người này rất lợi hại, sự tình bên trong gần như bị hắn đoán gần trúng. Lòng nghĩ như thế, nên Lôi Hồng tự nhiên không thể bỏ qua được, thói quen dậu đổ bìm leo nào phải chỉ có kẻ tu ma mới có chứ, chính đạo tu sĩ cũng thế thôi, hơn nữa đây lại là thói quen mà họ vô cùng yêu thích. Một kẻ tu ma cao cấp bị thương, có lẽ còn dễ đối phó hơn một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ nữa,giết chết kẻ này, chắc chắn là một công trạng rất lớn, mà không chỉ thế, còn có thể thuận tay dắt dê lấy luôn túi trữ vật của đối phương. Nhiều thứ hấp dẫn như vậy khiến cho Lôi Hồng chỉ mới nghĩ thôi mà cả người nóng bừng bừng lên. Nên biết rằng sau khi tiến giai vào Ngưng Đan Kỳ, thì muốn diệt sát là rất khó, cho dù là trong đại chiến lần trước, hai bên cùng tụ tập một nơi, nhưng cũng chỉ chết bảy tám tu sĩ Ngưng Đan Kỳ mà thôi. Vốn dĩ Lôi Hồng cứ ngỡ cấm chế này được đối phương bày ra vội vàng, lấy thực lực của mình mà phá giải thì tất nhiên dễ như trở bàn tay, nào ngờ sự việc đâu có đơn giản như thế, hắn điên cuồng tấn công, nhưng
  9. ảnh hưởng không nhiều đến trận pháp này. Xem ra đây rõ ràng là một trận pháp rất tinh diệu. Mắt nhìn dải sương mù dày đặc trước mặt, trong lòng Lôi Hồng lại bắt đầu suy tính , người có được khí cụ để bày bố trận như vậy, tu vị không thể thấp được, không chừng lại là một kẻ tai to mặt lớn trong ma đạo. Lúc này, hắn thậm chí không có chút sợ hãi mà lại còn rất vui mừng, thân phận đối phương càng cao, tu vị lại thâm hậu thì túi trữ vật không thể không phong phú được. Còn về việc làm sao để đánh thắng đối thủ, thì lại không phải là vấn đề mà hắn lo lắng, với thực lực như hắn sao lại không thể đối phó với một kẻ bị trọng thương chứ. Nhưng cũng không thể trì hoãn được, nếu không đối phương tranh thủ trị thương, đến lúc đó có hối cũng đã muộn. Trong mắt Lôi Hồng ánh lên một tia âm lệ, thần thức nhanh chóng nhập vào túi trữ vật, lấy ra một pháp bảo hình dạng cái ấn lớn. Cái ấn ấy bốn phía vuông vức, cũng không lớn lắm, nhưng khi bay lên không trung thì lập tức có biến hóa xảy ra, quang hoa phút chốc đầy trời, hình dáng nó nhanh chóng to dần ra như một quả núi nhỏ. Trong ánh mắt Lôi Hồng dường như có một tia đắc ý, cổ bảo Phiên Thiên Ấn này, chính là do hắn trong một lần mạo hiểm mới đoạt được, dưới sự điều khiển của pháp lực, có thể tăng thêm trọng lượng mấy chục ngàn cân, khiến lực công kích càng trở nên kinh người hơn, nhưng khuyết điểm duy nhất là tốc độ rất chậm, trước hết phải giam cầm đối phương lại, mới có thể lấy ấn ra đoạt mạng, thoạt nhìn thì không thực tế , nhưng đó chỉ là đơn đả độc đấu, mà ấn này dùng để phá trận lại vô cùng lợi hại. “Lạc!”( rơi xuống ) Theo tiếng hét lớn của Lôi Hồng, Phiên Thiên Ấn mang theo khí thế kinh người nện xuống đại trận. Mà trận pháp phía dưới cũng liền có cảm ứng với công kích, hắc vụ
  10. cuồn cuộn bỗng tụ tập lại biến thành chín cây cột cờ lớn nghênh đón thế công của đại ấn, nhưng vừa va chạm, dải sương mù kia dường như khó chống đỡ nỗi, mấy cây trận kỳ đồng thời vang lên âm thanh như đang ép cong xuống, Lôi Hồng cực kỳ đắc ý, tiếp tục thôi động pháp lực. Bên trong trận pháp, Lâm Hiên đang ngồi xếp bằng đột nhiên mở mắt ra, thần sắc nghiêm trọng, đưa tay lấy trận bàn trong lòng ngực ra, đưa mắt nhìn vào nó, sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi, không ngờ đối phương lại có được cổ bảo có uy lực lớn như thế, vốn nghĩ Cực Âm Ác Linh Trận có thể chống đỡ một thời gian ngắn nữa, những xem ra điều này là không thể được rồi. Hiện tại Lâm Hiên chỉ có một bộ trận bàn này, tác dụng của nó còn rất lớn, không thể để cho nó dễ dàng bị hủy như thế được. Một luồng sáng xanh nhanh chóng bắn vào trong trận bàn, nhất thời, hắc vụ lập tức có biến hóa.

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản