intTypePromotion=1

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 chương 466

Chia sẻ: Van Nguyen Van | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:14

0
60
lượt xem
1
download

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 chương 466

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bách Luyện Thành Tiên Tác giả: Huyễn Vũ Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 466: Lạt thủ vô tình Biên dịch: Yến Linh Điêu Nguồn: http://www.4vn.eu Phù này là dùng một loại noãn ngọc vô danh chế thành, thanh thúy bích lục. Mặt trên có khắc những hoa văn đặc biệt họa hình một đỉnh lô cổ xưa. "Thiếu.... Thiếu môn chủ!" Ba Trúc Cơ Kỳ tu sĩ thấy thế thì sắc mặt đại biến. Dường như không thể tin nhìn Lâm Hiên....

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 chương 466

  1. Bách Luyện Thành Tiên Tác giả: Huyễn Vũ Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 466: Lạt thủ vô tình Biên dịch: Yến Linh Điêu Nguồn: http://www.4vn.eu Phù này là dùng một loại noãn ngọc vô danh chế thành, thanh thúy bích lục. Mặt trên có khắc những hoa văn đặc biệt họa hình một đỉnh lô cổ xưa. "Thiếu.... Thiếu môn chủ!" Ba Trúc Cơ Kỳ tu sĩ thấy thế thì sắc mặt đại biến. Dường như không thể tin nhìn Lâm Hiên. Lục Doanh Nhi cùng Lưu Tâm thì vừa mừng vừa sợ, giống như đang rơi vào trong mộng. Trên trán Tào Phong lấm tấm mồ hôi. Phịch một tiếng đã quỳ xuống làm đại lễ: "Đệ tử bái kiến thiếu chủ, không biết là người giá lâm vừa rồi còn nói xằng bậy. Xin thiếu chủ lượng thứ cho." Bên cạnh bạch y nữ tử kia cùng nho bào tu sĩ vẻ mặt cũng kinh hãi, cúi đầu quỳ xuống. So với thế tục, danh phận ở Tu tiên còn nghiêm ngặt hơn. Bất kính phạm thượng là vốn tội danh không nhỏ. Đối phương nếu muốn ý định làm khó dễ bọn hắn. Cho dù có sư phụ ở đây cũng không tiện mở miệng cầu tình. Lúc này vẻ mặt Lâm Hiên không kinh không hỉ. Hắn lạnh nhạt chưa tỏ thái độ gì. Nhất thời trong lòng ba tu sĩ kia hoang mang. Cũng không ngại mất thân phận trước mặt vãn bối. Chỉ có thể không dừng dập đầu tạ lỗi. "Được rồi tất cả đứng lên đi." Qua một lúc cuối cùng Lâm Hiên chậm rãi mở miệng. "Dạ, Thiếu chủ."
  2. Ba người đại hỉ. Bất kể sau này như thế nào, tạm thời hẳn là tránh được trừng phạt. Chỉ là thiếu chủ đột nhiên đi tới phân đàn. Tình thế có chút không ổn, phải nhanh chóng trở về bẩm cáo với sư phụ. Trong mắt Tào Phong hiện lên một tia dị sắc, đang muốn từ từ đứng lên. Chợt thấy Lâm Hiên hé miệng phun ra một đạo quang mang kỳ lạ vây quanh cổ của hắn cứa một vòng. Lập tức huyết vũ bạo ngược đầy trời, một cái đầu người bắn lên. Dị biến nổi lên khiến các tu sĩ trợn mắt há mồm. Bạch y nữ tử kia hít một ngụm lương khí không kịp nghĩ ngợi, chân ngọc điểm nhẹ một cái. Thân thể đã như mũi tên bắn về phía trước. Đồng thời hai tay bắt quyết đem Linh khí tế xuất ra, đương nhiên không phải muốn cùng Lâm Hiên động thủ mà là nhân kiếm hợp nhất nhanh chóng bỏ chạy. Nho bào thư sinh cũng phản ứng không chậm, thân hình bắn ra theo hướng ngược lại với bạch y nữ tử kia. Hai người này cũng khá khôn khéo. Cả hai chia nhau một nam một bắc trốn đi. Khiến cho Lâm Hiên khó mà phân thân đuổi theo. Đáng tiếc bọn họ quá là coi thường Lâm Hiên. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên lộ ra vẻ chế nhạo. Rồi bích quang lưu chuyển. Một ngọc địch thanh thúy hiện lên trước người Lâm Hiên. Chính là Thú hồn bảo. Lâm Hiên duỗi ngón tay hướng về phía trước nhẹ nhàng điểm một cái. Bích quang đột nhiên bành trướng lên. Hai thiếu nữ đứng bên thì ngây người. Ngọc địch kia đã hóa thành một cự mãng đáng sợ dài hơn mười trượng to như cái thùng nước. "Đi!" Hai mắt của Cự mãng chiếu ra tia sáng đỏ như máu. Thân hình vặn một cái hóa một đạo kinh hồng màu xanh biếc truy theo bạch y nữ tử kia. Sau đó Lâm Hiên quay người liếc mắt theo hướng nho bào tu sĩ. Từ bên
  3. hông tháo xuống một cái túi tinh xảo ném lên không trung. Từ trong miệng túi hắc khí cuồn cuộn tuôn ra hóa thành một đám hắc vân phá không đuổi theo nho bào tu sĩ. Sau khi thi triển các thần thông, Lâm Hiên chắp hai tay sau lưng vẻ nhàn nhã. Chỉ là hai tên Trúc Cơ Kỳ tu tiên giả sao có thể chạy thoát khỏi sự truy sát của pháp bảo và luyện thi. Hắn quay đầu lại nhìn Lục Doanh Nhi cùng Lưu Tâm, chỉ thấy hai nha đầu này sắc mặt trắng bệch. Cũng khó trách với tu vi cùng niên kỷ của hai nàng chỉ là mới vừa tiến vào Tu Tiên giới không bao lâu. Nào biết nơi này so với thế tục càng thêm tanh máu tàn khốc thế nào. Biết sớm một chút cũng tốt, sẽ nhanh trưởng thành hơn. Ngày sau hắn mới có thể thu dụng hai nàng cho dự tính riêng. Lâm Hiên lại im lặng nhìn về phương xa, trong lòng đang thầm trù tính kế hoạch dài lâu sau này. Lại nói Lâm Hiên đột nhiên trở mặt. Bạch y nữ tử tất nhiên là vô cùng kinh hãi. Đối mặt với một vị Kết Đan Kỳ tu sĩ. Thị nào còn tồn tại chiến ý. Vì bảo trụ mạng nhỏ đành thi triển ra bí thuật tạm thời tăng tiến tu vi. Cả người bọc ở một vòng sáng tím rực rỡ nhanh như chớp giật bắn đi. Đáng tiếc dù sao cũng chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ tu sĩ. Thị chưa chạy được xa thì lục mang chợt lóe. Một Cự mãng đáng sợ đã ra hiện ra trước mắt. Lúc này sắc mặt nữ tử trắng bệch. Cự mãng há miệng lớn to như chậu máu ra sức đớp tới như muốn nuốt chửng thị... Bên kia nho bào tu sĩ sắc mặt xanh xám. Thần thông độn quang của hắn cũng không có gì đặc biệt. Mới một lát đã bị hắc vân đuổi tới. Từ bên trong hắc vân thoát ra ba tên Thiết Giáp luyện thi. Thấy vậy nho bào tu sĩ kinh hãi tuyệt vọng vô cùng. Nhưng con kiến còn tham sống, hắn đâu chịu khoanh tay chịu chết. Hắn tế ra một cái Linh khí hình dạng như một chiếc bút lông . Muốn dựa khả năng phòng ngự cương cường đương cự lại. Đáng tiếc hắn chỉ hoài công. Những Thiết Giáp luyện thi này là Lâm Hiên thu được từ trong Thập Vạn Đại Sơn. Không chỉ đại thần uy đao thương bất nhập, tu vi
  4. đều là Trúc Cơ hậu kỳ. Chiến đấu với tu sĩ cùng cấp còn giành được lợi thế. Huống chi nho bào tu sĩ chỉ vừa mới Trúc cơ không lâu. Rất nhanh hai tiếng kêu thê lương thảm thiết đã vang lên. Sau một thoáng hắc vân cùng cự mãng đã quay lại, Lâm Hiên đem chúng thu vào túi trữ vật. Lại nói khi ba tên tu sĩ kia mặc dù khẩn cầu. Nhưng từ ánh mắt bọn hắn Lâm Hiên lại thấy được một tia hận ý. Dù rất nhanh đã tan biến nhưng vẫn không qua được mắt Lâm Hiên. Có câu, Không sợ đạo chích (1) tới nhà. Chỉ sợ đạo chích nhớ đến. Lâm Hiên tự nhiên sẽ không lưu lại bọn hắn. Tiên đạo hiểm ác, nếu thấy sau này có khả năng là mầm họa thì có cơ hội là phải sát diệt luôn thể. Nói chung trên tiên đạo thì chẳng có mấy kẻ dám vỗ ngực tự xưng là không từng lạm sát kẻ vô tội. Mà hành vi của ba người kia cũng không phải thiện nam tín nữ gì. Sau đó hắn chậm rãi xoay người dò xét hai thiếu nữ. Lúc này Lưu Tâm thì kinh hoàng khiếp hãi còn Lục Doanh Nhi miễn cưỡng còn có chút bình tĩnh. Thấy thế Lâm Hiên khẽ cười nhạt nhìn thiếu nữ thông tuệ kia: "Ngươi không sợ ta sát nhân diệt khẩu sao ?" "Thiếu chủ nếu như muốn động thủ. Người còn đợi tới bây giờ sao?" Lục Doanh Nhi chỉnh đốn trang phục nói: "Đa tạ ân cứu mạng của thiếu chủ. Ta và muội nhất định ghi nhớ trong lòng." "Hừm." Lâm Hiên cười cười rồi nghiêng đầu nói: "Chúng ta hãy rời nơi này. Nếu không bao lâu lại có kẻ tìm tới." Lâm Hiên nói tới đây bắn ra một tiểu hỏa cầu đem thi thể của Tào Phong biến thành tro tàn. "Đi tới nơi nào?" Hai thiếu nữ nhất thời ngơ ngác. Bọn họ hiện tại cũng
  5. chưa biết nơi đâu mới là an toàn. "Hừ. Đương nhiên là trở về phân đàn. Chẳng lẽ hai ngươi thật muốn làm phản đồ của Linh Dược Sơn ta sao?" trên mặt Lâm Hiên nổi hàn khí. "Đương nhiên không phải." Lục Doanh Nhi vân vê bày tay lộ ra chút băn khoăn: " Nhưng bây giờ nếu chúng ta trở về..." "An tâm đã có ta ở đây." Lâm Hiên cười cười. Vốn tin tưởng sự thông tuệ của hai người hắn cũng không dặn dò thêm gì. Rồi trên người Lâm Hiên thanh mang nổi lên. Hóa thành một mảng quang hà bao bọc hai thiếu nữ trong đó phá không bay đi. Chú thích: (1) Đạo chích. Khổng Tử cùng với Liễu Hạ Quý là bạn. Em của Liễu Hạ Quý là Ðạo Chích. Chích có quân đi theo chín ngàn người, hoành hành trong thiên hạ, lấn cướp cả chư hầu . Ðào nhà , khoét vách, lùa bò ngựa của người Tham được, thì quên cả thân thích, chẳng thiết gì đến cha mẹ anh em, lại chẳng cúng tế tổ tiên. Nó đi qua đâu, nước lớn phải lo giữ thành, nước nhỏ phải trốn vào luỹ Muôn dân chịu khổ vì nó. Khổng Tử bảo Liễu Hạ Quý: " Làm cha anh người ắt phải dạy bảo được con em mình. Nếu không bảo dạy được thì còn gì là quý, trong chỗ thân tình ! Nay tiên sinh là bậc tài sĩ trong đời, em là Ðạo Chích làm hại thiên hạ mà không dạy nổi, vậy Khâu nầy trộm lấy việc ấy làm xấu hổ thay cho tiên sinh Khâu xin vì tiên sinh đi khuyên nó ". Liễu Hạ Quý nói: " Tiên sinh bảo rằng kẻ làm cha anh người tất phải dạy được con em mình Nhưng nếu chúng không nghe, thì dù có tài hùng biện như tiên sinh cũng không làm gì được chúng . Vả chăng , Chích là người lòng như suối đổ , ý như gió lốc, mạnh đủ để cự kẻ địch , biện đủ để che cái quấy . Thuận lòng nó , thì nó vui , nghịch ý nó , thì nó giận . Nó dùng lời mà nhục người quá dễ dàng, tiên sinh xin đừng đến nó làm chi ".
  6. Khổng Tử không nghe. Bảo Nhan Hồi đánh xe, Tử Cống ngồi bên phải cùng đến ra mắt Ðạo Chích . Ðạo Chích đang nghỉ quân ở phía Nam núi Thái , thái sống gan người mà ăn. Khổng Tử xuống xe, đi lên trước . Thấy kẻ truyền báo liền nói: " Người nước Lỗ, tên là Khổng Khâu được nghe cao nghĩa của tướng quân, kính lạy hai lạy ". Kẻ truyền báo vào thưa . Ðạo Chích nghe nói nổi giận, mắt như sao sáng , tóc dựng nược , bảo : " Ðó có phải là tên xảo ngụy nước Lỗ tên là Khổng Khâu chăng ? Vì ta bảo hộ với nó : Chính nó là kẻ bày lời khen láo Vua Văn Vua Vũ , đội mũ cành cây, thắt lưng da bò, nói nhiều, bàn nhảm ! Không cày ruộng mà ăn cơm, không dệt vải mà mặc áo ! Khua môi múa mỏ, bày đặt thị phi để làm mê hoặc vua chúa trong thiên hạ , khiến cho kẻ sĩ trong thiên hạ chẳng biết trở về gốc rễ ! Giả bộ làm chuyện hiếu để cầu được phong hầu phú quý ! Tội của nó to nặng lắm! Hãy về mau đi ! Nếu không, ta sẽ lấy gan làm món ăn thêm buổi trưa !". Khổng Tử lại cố xin vào cho được:" Khâu may được hân hạnh biết Ông Quý . Xin cho vào hầu dưới trướng ". Kẻ truyền báo vào bẩm lại. Chích nói : " Bảo nó vào đây!" Khổng Tử liền vào, tránh chiếu , lùi lại, lạy Ðạo Chích hai lạy . Ðạo Chích giận lắm, ngồi dang hai chân, cầm gươm trợn mắt, tiếng như cọp cái : - Khâu lại đây! Nếu lời nói của ngươi, thuận ý ta thì sống, nghịch ý ta thì chết ! Khổng Tử nói : - Khâu tôi nghe rằng trong thiên hạ có ba thứ đức : sinh ra cao lớn, tốt đẹp không hai ; nhỏ, lớn, sang, hèn trông đều phải mến . Ðó là thượng đức ! Trí thông suốt Trời Ðất , rõ được mọi vật . Ðó là trung đức . Mạnh khoẻ , bạo dạn, tụ hợp được quân binh, đó là hạ đức . Làm người mà được một trong ba đức ấy cũng đủ để quay mặt về Nam mà xưng Cô . Nay Tướng quân gồm cả ba đức ấy ; mình cao tám thước hai tấc; mặt , mắt sáng có hào quang ; môi như thoa son ; răng đều như hến úp; còn tiếng nói như hoàng chung ! Vậy mà tên là Ðạo Chích ! Khâu nầy trộm
  7. lấy làm xấu hổ cho Tướng quân đó . Nếu Tướng quân có chí nghe tôi , tôi xin phía Nam đi sứ nước Ngô nước Việt , Bắc đi sứ nước Tề nước Lỗ, Ðông đi sứ nước Tống nuớc Vệ , Tây đi sứ nước Tần nước Sở, khiến họ vì Tướng quân dựng lên một thành lớn vài trăm dặm , lập nên một ấp vài chục vạn nóc nhà , tôn tướng quân làm chư hầu , cùng với thiên hạ đổi mới , bãi binh, thâu nuôi anh em , cùng cúng tổ tiên, đó là việc làm của bậc Thánh nhơn tài sĩ , mà cũng là lòng mong mỏi của thiên hạ vậy ". Ðạo Chích cả giận nói : - Khâu , lại đây! Kẻ có thể lấy lợi mà dỗ được, lấy lời nói mà can ngăn được , đều là những phường ngu lậu mà thôi ! Thân ta nay cao lớn tốt đẹp , ai ai trông thấy cũng ưa mến , đó là cái đức của cha mẹ ta để lại . Khâu dù không khen ta, riêng ta há lại chẳng biết như thế hay sao ? Vả chăng ta cũng có nghe : Kẻ hay khen ta trước mặt, ắt cũng hay chê ta sau lưng . Nay đem những thành phố lớn dân đông mà bảo ta , ấy là đem cái lợi để nhử ta , coi ta như hạng người thường ! Sao mà lâu dài được! Thành dù lớn , cũng không lớn hơn thiên hạ , thế nhưng Nghiêu Thuấn có thiên hạ , mà con cháu vẫn không có đất cắm dùi ! Thang Vũ làm đến thiên tử mà đời sau lại tuyệt diệt . Chẳng phải vì có lợi lớn , nên mới thế hay sao ? Vả chăng ta nghe rằng đời xưa chim muông nhiều , mà nhơn dân ít , nên dân ở trên ổ mà tránh chúng . Ban ngày luợm hột gắm hột dẻ mà ăn , đêm nằm nghỉ trên cây , cho nên gọi họ là dân "hữu sào" ! Xưa , dân không biết mặc áo quần , mùa hè chứa củi , mùa đông lấy đó mà sưởi , cho nên gọi họ là dân "tri sinh" . Qua đời vua Thần Nông, nằm thì xúm xít , dậy thì lăng xăng . Dân biết có mẹ mà không có cha , cùng sống chung với hươu , nai ; cày mà ăn, dệt mà mặc, không có bụng hại nhau . Ðó là lúc cực thịnh của chí đức vậy! Nhưng đến vua Hoàng Ðế , không thể gây được Ðức đến nơi đến chốn , nên mới cùng Xi Vưu đánh nhau ở Trác Lộc , máu chảy hàng trăm dặm. Nghiêu Thuấn lên ngôi, lập thành quần thần . Thang đuổi chúa mình , Vũ Vương giết Trụ . Từ đó mạnh hiếp yếu , đông hiếp ít . Từ Thang Vũ đến giờ đều là bọn người làm loạn cả ! Nay , ngươi tu theo cái đạo của Văn, Vũ ; cầm quyền biện bác trong thiên hạ để mà dạy người đời sau . Mặc áo thêu , thắt đai rộng , dùng lời kiêu kỳ , làm việc dối giả để mê hoặc vua chúa trong đời , mong cầu phú quý . Không còn hạng trộm lớn nào hơn ngươi nữa , thế sao thiên hạ không gọi ngươi là Ðạo Khâu lại gọi ta là Ðạo Chích . Ngươi đem lời nói ngọt ngào thuyết Tử Lộ bỏ mũ cao , cổi gươm dài để theo học với ngươi . Thiên hạ đều bảo : Khổng Khâu hay ngăn
  8. được kẻ bạo , cấm được sự lầm lỗi ... Rốt cùng , Tử Lộ muốn giết vua nước Vệ , nhưng việc không xong , thân bị làm mắm treo ở cửa Ðông nuớc Vệ . Ðó là cách dạy của ngươi chưa đến chốn . Ngươi còn tự xem mình là thánh nhơn , tài sĩ nữa chăng ? Thì hai lần bị đuổi ở nước Lỗ , bị quét dấu vết ở nước Vệ , bị cùng khốn ở nuớc Tề , bị vây ở Trần , Sái , không còn chỗ để dung thân trong thiên hạ . Ngươi dạy Tử Lộ đến bị nạn làm mắm, thế là ngươi , trên vì mình không xong , dưới vì người cũng không được việc . Ðạo của ngươi , vậy thì có gì là đáng quý ! Người mà đời cho là cao , chưa ai bằng Hoàng Ðế , thế mà Hoàng Ðế chưa toàn được đức , nên đã phải đánh giết nhau ở Trác Lộc , máu chảy hàng trăm dặm . Nghiêu thì bất từ, Thuấn thì bất hiếu , Vũ tánh thiên khô , vua Thang đuổi chúa mình , Võ đánh chúa Trụ , Văn Vương bị giam nơi Dữu Lý . Sáu người ấy , người đời rất chuộng , nhưng bàn cho kỹ , họ đều vì lợi mà mê hoặc chân tánh , miễn cưởng làm trái lại với tánh tình của họ . Sự làm đó thật rất lấy làm xấu hổ lắm ! Kìa những hạng người đời gọi là hiền sĩ : Bá Di , Thúc Tề bỏ ngôi vua Cô Trúc , chịu chết đói ở núi Thú Dương , xương thịt chẳng chôn ; Bảo Tiều sửa hạnh , chế đời , ôm cây mà chết ; Thân Ðồ Ðịch can vua không được, ôm đá mà tự trầm ; Giới Tử Thôi rất trung , tự cắt thịt đùi để nuôi Văn Công , sau bị Văn Công phụ hắn ; Vĩ Sinh hẹn với cô gái dưới cầu , cô gái không lại , ôm cột cầu mà thác . Bốn người ấy không khác nào chó thui, lợn mổ , như kẻ ôm chén đi ăn mày , đều là hạng người lìa danh khinh chết , không nghĩ đến cái gốc nuôi cho mạng sống lâu dài . Kẻ mà đời gọi là tôi trung, thì còn ai bằng Vương Tử Tỷ Can và Ngủ Tử Tư ... Tử Tư phải chết đắm , Tỷ Can bị moi gan! Hai người ấy đời gọi là trung thần mà rốt cuộc bị thiên hạ chê cười ! Từ trên mà xem xuống cho đến Tử Tư , Tỷ Can phải chăng là hạng nguời không đáng quý ! Chuyện mà Khâu đem để thuyết phục ta , nếu bảo về chuyện ma quỷ thì ta không thể biết, chứ bảo với ta về chuyện người , thì chẳng qua cũng như thế đó mà thôi ! Ðó là những điều mà ta đã nghe biết cả rồi ! Nay , ta bảo cho ngươi về cái tình thương của con người : mắt thì muốn trông màu , tai thì muốn nghe tiếng , miệng thì muốn nếm mùi , chí khí thì muốn cho thỏa mãn . Chỗ mà gọi là "thượng thọ" của con người là trăm tuổi , "trung thọ" là tám mươi tuổi , "hạ thọ" là sáu mươi tuổi . Trừ ốm đau , chết chóc , lo buồn ... trong khoảng đó , được mở miệng mà cười trong một tháng chỉ được bốn năm ngày là cùng ! Trời Ðất thì không cùng , mà cái chết của con người thì có hạn . Ðem một vật có hạn mà gởi vào trong khoảng vô cùng , có khác gì bóng ngựa Kỳ Ký qua khe cửa . Kẻ không thỏa được ý chí của mình , nuôi được lâu dài cái Mạng của mình , đều không phải là kẻ thông hiểu Ðạo . Lời mà Khâu đã đem nói với ta
  9. đều là những lời mà ta đã bỏ lâu rồi ! Mau chạy về ngay ! Ðừng nói gì nữa cả ! Ðạo của người là chuyện điên điên khùng khùng , trá xảo , hư ngụy , không phải có thể toàn được thiên chân , có đâu đủ để mà luận bàn !" Khổng Tử lại hai lạy , chạy ra cửa , lên xe , cầm cương ...Mắt mờ không trông thấy gì ... nhan sắc như tro ngụi , cúi đầu vịn càng xe , chẳng thở hơi ra được . Về đến ngoài cửa thành Ðông nuốc Lỗ , găp ngay Liễu Hạ Quý . Quý hỏi : - Nay vắng mấy ngày chẳng thấy tiên sinh ... Xe ngựa có vẻ đi mới về ... Phải chăng đã đi đến Chích ? Khổng Tử ngửa mặt lên trời , than rằng : - Phải ! Liễu Hạ Quý hỏi : -Chích phải chăng đã làm nghịch ý tiên sinh như tôi đã nói trước chăng ? Khổng Tử nói : - Phải ! Khâu quả là hạng người không bệnh mà tự đem lửa đốt mình. Chạy ngay lại đầu cọp , vuốt râu cọp ...suýt lại tránh không khỏi miệng cọp . Có hai thiếu nữ đưa đường, Lâm Hiên tự nhiên là vô cùng thuận lợi, chuẩn bị đi tới phân đàn của Linh Dược Sơn. Tình cờ bọn hắn gặp một nhóm tu sĩ cấp thấp chuẩn bị ra ngoài săn bắn. Thấy hai vị sư tỷ đang bị tập nã cùng một thiếu niên xa lạ. Những đệ tử kia trong lòng kinh nghi, chúng nhân hô vang một tiếng vây quanh bọn họ. Lâm Hiên không muốn dây dưa cùng bọn chúng. Trực tiếp phát ra lệnh phù. Những đệ tử này kinh ngạc xen lẫn vui mừng. Vội vàng phát ra Truyền Âm Phù đồng thời dẫn đường cho Lâm Hiên về phân đàn.
  10. Sau một tuần trà đi đường. Chợt phía trước ánh sáng rực rỡ nổi lên. Lâm Hiên phát ra thần thức đảo qua, nghênh đón hắn có đến gần trăm tu sĩ. Dẫn đầu là là hai đạo độn quang màu tím số còn lại thì cách ở phía sau một khoảng nhất định. Trong này có khoảng hai phần là Trúc Cơ Kỳ tu sĩ. Còn lại thì là Linh Động kỳ đệ tử. Lâm Hiên nhíu mày thầm trầm tư. "Ha ha. Không biết Thiếu môn chủ giá lâm. Thuộc hạ không tiếp đón được từ xa, xin người lượng thứ." Vòng sáng màu tím chói mắt đã tới trước người. Hiện ra một nam một nữ. Nam nhân vào khoảng tứ tuần. Tướng mạo tầm thường thân thể khá nhỏ gầy. Nhưng mà toát ra khí thế bất phàm. Tu vi cực cao đã là Kết đan hậu kỳ tu sĩ. Nàng kia thì trẻ hơn nhiều. Mới xem qua thì chỉ độ hai bảy hai tám.Nhưng lại có không ít nếp nhăn nơi khoé mắt. Xem ra công pháp của nàng không có hiệu quả trú nhan. Chỉ là biết cách chăm sóc nhan sắc mà thôi. Cảnh giới tu vi cũng là Kết Đan trung kỳ không lâu như Lâm Hiên. Nhìn thần tình của hai người chắc hẳn là một đôi song tu đạo lữ. "Ha ha Sư huynh quá khách sáo. Còn xin chỉ bảo tôn tính cho ta." "Không dám. Tại hạ là Chu Miện còn vị này chính là Tào Nguyệt Tào sư muội." Khẩu khí của nam nhân gầy yếu thập phần khôn khéo, lại lộ vẻ đặc biệt khách khí. Đương nhiên Lâm Hiên không vì thế mà nới lỏng cảnh giác. Biểu hiện ra bên ngoài thì lại khá ôn hòa thân thiện cùng đối phương hàn huyên vài câu. "Thiếu môn chủ có thể bình an thì thật là tốt. Nghe nói người đi tới Thập Vạn Đại Sơn, chưởng môn chân nhân luôn vô cùng nhớ mong."
  11. "Đã làm phiền tới sư tôn lo lắng cho ta. Lão nhân gia vẫn bình an?" Lâm Hiên khẽ mỉm cười. "Đương nhiên. Thông Vũ sư huynh không chỉ thân thể khang kiện. Với lại tu vi tiến nhanh chuẩn bị sắp kết anh." Nói tới đây trên mặt Chu Miện không nén được lộ ra vẻ hâm mộ. "Ồ?" Lâm Hiên thầm kinh hãi. Tuy nhiên ngoài mặt hắn khá thong dong. Thông Vũ lão hồ ly ban đầu chính là thiên tài, tố chất phi thường. Lão có thể trở thành nguyên anh tu sĩ là điều đã được đoán trước. Mà nghe đối phương xưng hô Lâm Hiên lại lắc đầu. Nói đến quy củ của Tu Tiên giới cùng thế tục võ lâm có khác nhau rất lớn. Nơi đây chính là cường giả vi tôn. Cho dù là vai vế cũng tuân theo quy củ này. Cùng một cảnh giới thì xưng là sư huynh đệ. Khi tu vi tăng lên thì vai vế cũng tăng theo. Cho nên khi mới nhập môn, các đệ tử còn ngang hàng luận bàn. Có thể lại sau mười năm. Lại đổi thành quan hệ sư điệt cùng sư thúc. Đương nhiên cũng có trường hợp đặc biệt. Như Lâm Hiên cùng Thông Vũ chân nhân. Hai người đã qua chính thức bái lễ sư đồ. Cho nên cho dù Lâm Hiên trở thành Kết Đan tu sĩ vẫn gọi Thông Vũ chân nhân là sư phụ. Lâm Hiên cùng nhóm tu sĩ trở về phân đàn. Chung quanh nơi đây vốn là không có cấm chế. Không trách được khi trước hắn không cảm linh lực. Lâm Hiên nhíu mày nhưng mà cũng không có mở miệng. "Chu sư huynh. Nơi này chỉ có ngươi và Tào sư tỷ là hai vị Kết Đan Kỳ tu sĩ sao?" "Còn có thêm Trịnh sư đệ. Chỉ là mấy ngày trước chúng ta phát hiện một nơi có khả năng ẩn tàng bảo vật. Cho nên Trịnh sư đệ đã dẫn người tới đó."
  12. "Ừm." Lâm Hiên gật đầu. Hai người lại đem đệ tử phân phó một hồi. Sau đó đích thân phu phụ họ Chu dẫn Lâm Hiên tới một nơi lầu gác tinh xảo. "Thiếu môn chủ, nơi này không thể sánh được với Linh Dược Sơn. Vốn đơn sơ dị thường, linh mạch cũng không được tốt lắm. Xin người bỏ quá cho." Chu Miện liền ôm quyền nói. "Đã làm phiền tới phu thê hiền huynh. Không sao, tại hạ chỉ là ở tạm nơi này mà thôi." "Tạm trú, Thiếu chủ lại muốn đi sao?" "Đương nhiên, ta vốn rời bản môn đã lâu. Nghỉ tạm mấy ngày rồi trở về Linh Dược Sơn." Lâm Hiên đưa mắt nhìn hai người: "Đúng rồi. Cùng trở về với ta còn có hai ả nha đầu. Nghe nói là bọn chúng làm trái với môn quy, nhưng ta nhìn chúng khá thuận mắt, coi như cũng có duyên với ta. Sư huynh cùng sư tỷ có thể mở cho chúng một con đường hay không?" "Ha ha. Thiếu môn chủ đã có lời thì việc này chỉ là chuyện nhỏ. Ta sao lại không giữ thể diện cho người?" Chu Miện hơi giật mình nhưng lập tức khoát tay áo. Chính là hai tên Linh Động Kỳ đệ tử cấp thấp. Hắn đương nhiên không coi vào đâu lại nói: "Thiếu chủ còn có điều gì phân phó nữa chăng." "Không có." Lâm Hiên lắc đầu. "Đã như vậy phu thê chúng ta cũng không quấy rầy thiếu chủ nghỉ ngơi nữa. Tạm thời xin cáo từ." "Hai vị xin cứ tự nhiên." Lâm Hiên chắp tay đưa tiễn. Nhưng khi bóng dáng hai người tan biến, sắc mặt hắn trở nên âm trầm. Phân đàn này quả nhiên có nghi vấn. Mặc dù hai người này che dấu rất tốt. Nhưng thần thức Lâm Hiên vượt xa sự suy tính của bọn họ. Từ trên thân thể hai người. Hắn cảm ứng được một luồng khí tức kì lạ.
  13. Không giống như yêu thú mà cũng khác âm hồn. Rốt cuộc là cái gì Lâm Hiên cũng chưa rõ. Mà hắn đã cẩn thận quan sát. Linh đài trên đầu hai người rõ ràng sáng tỏ. Bộ dáng cử chỉ nhanh nhẹn không giống như bị ngoại nhân cướp đoạt thân thể. Điều này thực là khó hiểu a? Trầm lặng một lúc, khóe miệng Lâm Hiên lại nhếch lên. Quả thật có chút khó giải quyết nhưng lấy tu vi hiện tại của hắn vốn không sợ hãi gì. Rồi Lâm Hiên ngẩng đầu nhìn thoáng qua tào đình các phía trước. Là một tòa kiến trúc cao hai tầng, trang nhã thanh tịnh, dùng một loại bạch ngọc thạch vô danh dựng thành. Nếu như ở thế tục đến gia tộc đế vương không chắc đã xa xỉ như vậy. Cảnh sắc chung quanh khá đẹp đẽ. Đáng tiếc là linh mạch mỏng manh. Nếu không đây sẽ là một nơi tu đạo tuyệt hảo. Lâm Hiên cất bước đi vào trong lầu. Hắn đem thần thức phát ra quan sát khắp tòa lầu gác, cũng không thấy có gì không ổn. Xem ra Chu Miện không phải là ngốc nhân. Không động thủ thêm cái chuyện rút dây động rừng ngu xuẩn nào. Lâm Hiên thò tay vào túi trữ vật lấy ra mấy cái trận kỳ. Rồi hắn thuần thục đem bố trí ở chung quanh lầu gác. Trận pháp vận hành, nơi này đã trở thành lãnh địa của cá nhân hắn. Lúc này Lâm Hiên nhẹ nhàng thở ra. Tay bào phất một cái, đã thấy một nữ tử tú lệ xuất hiện ở trên không. Ở trong tay áo của hắn lâu như vậy. Cũng nên để Nguyệt Nhi ra ngoài một lát. Sau đó Lâm Hiên bắt đầu nhắm mắt tĩnh tọa. Lại nói ban đầu ý định của hắn. Sau khi vào tới phân đàn việc đầu tiên là phải tới Tàng bảo khố. Bích Vân Sơn thu thập được nhiều thiên tài địa bảo như vậy, Bổn môn hẳn là thu hoạch cũng không nhỏ. Hiện tại
  14. Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn chỉ thiếu hai loại tài liệu nữa. Hai loại này vốn không phải đặc biệt trân quý. Ở nơi này tám chín phần là có thể tìm được. Tuy nhiên tình huống bây giờ, đương nhiên là hắn phải giải quyết phiền toái trước mắt. Nếu không cho dù có tìm đủ bảo vật thì cũng không có cách nào tĩnh tâm tế luyện được.
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2