intTypePromotion=3

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 Chương 82

Chia sẻ: Van Nguyen Van | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:6

0
51
lượt xem
1
download

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 Chương 82

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 82: Dẫn Trùng Địch và Khống Điểu Cầm Nhóm dịch: Ngạo Thiên Môn (***************) "Trầm huynh, ngươi xem thái độ của Hỏa Linh môn đột nhiên đảo ngược, đến tột cùng là vì chuyện gì?". Gã tu sĩ mặt đen hai hàng lông mày nhíu lại, hắn thân là trưởng lão Thiên Tinh Tông, vốn có giao hảo với Hỏa Linh môn nhưng lần này bị minh hữu phản bội khiến hắn vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ không thôi. "Ngu huynh làm sao mà biết được?". ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 Chương 82

  1. Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 82: Dẫn Trùng Địch và Khống Điểu Cầm Nhóm dịch: Ngạo Thiên Môn (***************) "Trầm huynh, ngươi xem thái độ của Hỏa Linh môn đột nhiên đảo ngược, đến tột cùng là vì chuyện gì?". Gã tu sĩ mặt đen hai hàng lông mày nhíu lại, hắn thân là trưởng lão Thiên Tinh Tông, vốn có giao hảo với Hỏa Linh môn nhưng lần này bị minh hữu phản bội khiến hắn vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ không thôi. "Ngu huynh làm sao mà biết được?". Tu sĩ họ Trầm là lão giả tóc bạc trắng, hắn là gia chủ của một gia tộc tu chân, tằng tổ của lão từng là đệ tử của Hỏa Linh môn nên coi như là đồng khí liên chi, nhưng không nghĩ tới lần này đối phương ngay cả bọn họ cũng muốn chém tận giết tuyệt, thật sự nghĩ vỡ đầu cũng không hiểu được. Hỏa Linh môn đang nổi điên hay sao, bạn hữu trong liên minh cũng muốn hại, chẳng lẽ là muốn trở thành công địch của cả Tu Chân Giới Duyện Châu. Hai tu sĩ Trúc Cơ Kỳ rốt cục cũng không có lời gì để nói. "Có trở thành công địch hay không thì ta cũng không rõ lắm nhưng lần này nếu chúng ta không cẩn thận thì sợ là không còn sống mà đi ra khỏi Khê Dược giản". Lão giả họ Trầm gật đầu nói "Đạo hữu nói không sai, việc cấp bách là phải bảo trụ tánh mạng đã". Hai người đang thương lượng thì đột nhiên có thanh
  2. âm kinh hô truyền đến, trong đó mơ hồ còn có tiếng thú rống khiến cho toàn bộ số tu sĩ ở đây đều bật dậy, kinh nghi bất định nhìn ra xa xa. "Đã xảy ra chuyện gì?", hai gã Trúc Cơ Kỳ cao thủ nhìn nhau đồng thời thi triển độn quang bay ra phía trước. "Yêu… yêu thú", chỉ thấy mấy cái bóng người toàn thân đầy máu đang lảo đảo đi tới, trên mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ, đây chính là tên đệ tử phụ trách cảnh giới bên ngoài. Nhìn thấy một màn này những người khác vẻ mặt càng thêm khó coi. Tu sĩ Trúc Cơ Kỳ họ Trầm sắc mặt trầm xuống, đem thần thức thả ra. "Trầm huynh, có phát hiện được cái gì không?". Mặc dù đều là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ nhưng thần thức không phải là sở trường của tu sĩ mặt đen. Các tu sĩ Linh Động kỳ cũng đang chú ý đến đây. "Có một đàn yêu thú lớn đang chạy tới nơi này". Nghe vậy chúng tu sĩ sắc mặt vàng như đất, tại Khê Dược giản ngoại trừ phải đề phòng Hỏa Linh môn đuổi giết thì yêu thú cũng là thiên địch của bọn họ. Lúc này có mấy người tu chân muốn chạy đi, dù sao bọn họ vốn là tạm thời tổ hợp lại cùng một chỗ, thấy đại nạn trước mắt nên đều muốn chạy đi lánh nạn. Nhưng trong đám tu sĩ bỏ chạy, kẻ có tốc độ độn quang nhanh nhất vừa chạy được hơn ngàn thước đã phát ra tiếng kêu thảm thiết, trên bầu trời một đàn quái điểu như mây đen ùn ùn bay tới. Hai gã tu sĩ Trúc Cơ Kỳ thấy có người một mình chạy
  3. trốn thì phẫn nộ vô cùng nhưng khi thấy màn này thì sắc mặt ngưng trọng, Huyết Ngốc ưng là yêu thú bậc trung phẩm, mặc dù thực lực thân thể không mạnh nhưng lại thích hành động tập thể nên là cơn ác mộng đối với người tu chân. Sao hết lần này tới lần khác gặp đám yêu thú này, chẳng lẽ là do Hỏa Linh môn giở trò quỷ. Nhìn hai người chạy trốn bị Huyết Ngốc ưng phân thây giữa không trung, mọi người trên lưng đều cảm thấy một cổ hàn khí. Nhưng mà đây mới chỉ là bắt đầu, một trận âm thanh rào rào truyền vào tai, trên mặt đất xuất hiện vô số độc trùng màu sắc xanh xanh đỏ đỏ, hình dáng tướng mạo xấu xí, mặc dù trong đó trừ số ít vài con lợi hại ra thì những con khác thậm chí không thể được coi là yêu thú. Tuy nhiên số lượng nhiều kinh người như thế thì cho dù là người tu chân cũng sẽ phi thường đau đầu. "Mọi người không nên hoảng hốt, chỉ cần tụ lại cùng một chỗ thì đám quái điểu và độc trùng này không thương tổn được chúng ta". Tu sĩ họ Trầm hét lớn một tiếng khiến cho những người tu chân khác rốt cục dần dần tỉnh táo lại, lúc này chạy càng nhanh thì chết càng sớm, đoàn kết liên thủ thì còn có một đường hy vọng. Tử rồi sau đó mới sinh, người bình thường bị hãm vào tuyệt cảnh cũng sẽ phát ra tiềm năng thật lớn huống chi là người tu tiên. Các màu sắc kỳ quang hiện lên, chúng tu sĩ có pháp bảo gì đều tế ra hết, có người tế ra linh khí, có người tay cầm phù lục, đa số còn lại đều thi triển ra Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ ngũ hành pháp thuật.
  4. Lông chim bay tán loạn, tiếng côn trùng kêu vang ầm ĩ, độc trùng quái điểu bị đánh hạ không ít nhưng đám yêu thú này vẫn hung hãn không sợ chết mãnh liệt đánh tới. Cùng lúc đó cách chỗ chúng tu sĩ đang bị vây công gần mười dặm, trên một khối cự nham nặng mấy vạn cân có bốn người đang đứng. Bọn họ đều mặc y bào màu đỏ như lửa, phía góc áo đều thêu ngọn lửa đang cháy, bất quá hai người phía trước trên y bào có có hai ngọn lửa, hai người tuổi trẻ phía sau thì chỉ có một ngọn. Tại Hỏa Linh môn, một ngọn đại biểu cho Linh Động kỳ, hai ngọn đại biểu cho Trúc Cơ Kỳ. Hai đệ tử Linh Động kỳ cầm nhạc khí trong tay, người bên trái cầm một cây sáo màu bích lục trong suốt, người bên phải cầm một cây Thụ Cầm trông rất cổ phác. Hai người đang thổi tấu tới lúc gấp rút, trong nhạc khúc ẩn hàm sát phạt chi khí khiến kẻ khác kinh hãi, nếu như dùng Linh Nhãn thuật để quan sát thì có thể phát hiện thấy theo nhạc khúc, trên cây sáo cùng Thụ Cầm tản mát ra một vòng linh lực. Đây không phải là nhạc khí bình thường mà chính là Linh khí. "Sư thúc luyện chế được Khống Điểu cầm và Dẫn Trùng địch này thật đúng là uy lực vô cùng". "Còn phải nói, sư thúc lão nhân gia không hổ là Hỏa Linh môn đệ nhất cao thủ, cư nhiên có thể chế tạo ra Linh khí thần kỳ như thế".
  5. Hai gã tu sĩ Trúc Cơ Kỳ than thở không thôi, sư thúc trong miệng bọn họ tự nhiên là vị Lý trưởng lão nọ, là tu sĩ duy nhất trong Hỏa Linh môn tiến vào Ngưng Đan kỳ. Cầm đồng, Địch đồng khu sử yêu thú phát động tiến công mãnh liệt diệt sát hết đám người tu chân này". Gã tu sĩ Trúc Cơ Kỳ đứng bên trái mặt lộ vẻ dữ tợn nói, người này tên là Hướng Võ, trong Hỏa Linh môn vốn nổi tiếng là hiếu sát. Nhạc khúc càng lúc càng cấp bách, số lượng yêu thú rất nhiều nhưng cấp độ phẩm chất lại là một yếu điểm, nhất là côn trùng, mặc dù thân đầy kịch độc nhưng đại bộ phận thậm chí còn không có thể coi là yêu thú. Hơn hai mươi tu sĩ còn sót lại cũng không phải là yếu, dưới tình huống liên thủ vẫn có thể để chống đỡ được, nhất là hai vị tu sĩ Trúc Cơ Kỳ thi triển Linh khí uy phong lẫm liệt, đem quái điểu độc trùng giết vãi ra quần. "Sư huynh, xem ra chúng ta phải ra tay nếu không khó có thể giết được bọn người kia” Hướng Võ quay đầu lại nói. "Hảo". Một vị tu sĩ Trúc Cơ Kỳ khác cũng gật đầu vung tay lên, một đạo quang mang màu đỏ đem bốn người bao bọc lại, sau đó hô một tiếng bay lên trời hướng về phía trước bay độn đi. Tần Nghiên đưa tố thủ đánh ra pháp quyết, một thanh kiếm kèm theo lam quang từ trên trời giáng xuống, huyễn hóa ra một thanh cự kiếm dài bảy tám trượng, trong tiếng nổ ầm ầm đem một con Đại Giáp trùng to
  6. bằng con bò tót trước mắt chém thành hai nửa. "Hô hô…" Vân Trung tiên tử thở gấp một hơi, trên trán lấm tấm mồ hôi trong suốt, đại bộ phận độc trùng đều là rất yếu ớt, chỉ có đám giáp trùng này là Cực Phẩm yêu thú, bên này đã có một số tu sĩ gặp độc thủ của nó, hai tu sĩ Trúc Cơ Kỳ lại bị đàn Huyết Ngốc ưng cuốn lấy nên cuối cùng Tần Nghiên phải ra tay mới tru sát được đám trùng này.

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản