5
Biểu tượng lửa trong văn xuôi Hoàng Phủ Ngọc Tường
Ngô Minh Hiền
Trường THPT Trần Quí Cáp, Hội An,
Quảng Nam
Văn chương Hoàng Phủ Ngọc Tường đậm chất văn hóa. Những nội dung
lớn trong tác phm của ông như cảm thức thiên nhiên,m thức văn hóa lịch sử...
đã thhiện rõ điều này. Trên smối quan hệ biện chứng giữa nội dung và
ngh thuật của tác phẩm văn học, thể c định chính các biểu tượng nghệ
thuật mà Hoàng PhNgọc Tường ý thức sử dụng trong quá trình xây dựng tác
phẩm đã góp phần đậm, làm ni bật chất văn hóa cho nội dung văn xuôi của
ông.
La là một trong những biểu tượng nghệ thuật giàu chất văn hóa đã làm
nên nét đặc sắc riêng cho văn xuôi Hoàng PhNgọc Tường. Trong tác phẩm của
ông, ánh lửa tngọn đèn dầu hột vịt của những bà mnghèo hắt hiu, nhạt
nhòa trong sương, "ngọn lửa bốc cao giữa hẻm núi" đêm trại rừng Bạch Mã
hay "vị" lửa chắt chiu, ấp trong mưa suốt mùa đông, bền bỉ theo bước chân
người... thì tất cả đều tỏa rạng một thánh ng mang sức mạnh tinh thần và trí
tucủa người Việt.
Hoàng PhNgọc Tường không tả lửa, không kết lửa lại thành mảng, khối
để tôn vinh sức mạnh khải mông của nó. Trong tác phẩm của ông, hình ảnh lửa
như những hoa văn điểm xuyết khắc họa được nhiều lớp ý nghĩa khác nhau trên
6
bức tranh văn hóa dân tộc.
"ánh lửa thuyền chài" được nhắc đến nhiều trong những trang đậm chất
văn hóa của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Đó là "những ánh lửa thuyền chài lay động
ý thức giữa cõi thực và cõi mộng" (Sthi buồn), như những bông hoa của một
đêm hội hoa đăng, trôi bồng bềnh trên mặt ớc, soi tỏ con đường đêm đêm tới
lớp của người dân nghèo Cồn Hến. Chúng lập loè trong đêm sương với ánh ng
của "một linh hồn xưa mà không thành phhiện đại nào còn nhìn thấy
được" (Ai đã đặt tên cho dòng sông). Bằng "mộng về lửa", "một thói quen
thật nhân văn và nguyên thủy của con người" [1,107], gia một chiều sương xa
trên sông Hương, Hoàng Phủ Ngọc Tường chợt nhận ra "vệt lửa lung lung" trong
khoang thuyền hơn nửa thế kỷ trước, Phan Bội Châu đã "miệt mài tổng kết
lịch sử, soi lại đạo Nho, giải lại kinh Dịch tiên đoán ChNghĩa Xã Hội" (S
thi buồn). Người xưa đã khuất nhưng ánh lửa tưởng và m huyết của con
người vẫn còn cháy mãi. Trong tâm thức văn hóa - lịch sử của nhà văn, ánh lửa
va thực vừa huyền ảo ấy là sức sống lâu bền của văn hóa truyền thống Huế nói
riêng văn hóa dân tộc nói chung được truyền dẫn từ quá khứ xa xôi vhiện
tại. Ngọn lửa văn hóa y không bùng lên ddội mà dịu dàng, âm cháy một sức
sống lâu bền, đằm địa trong tâm thức con người.
Với Hoàng Ph Ngọc Tường, ánh lửa bập bùng của một bản làng "heo hút
như một chiếc tổ chim trên nóc nhà của Tổ quốc" đã mang "không khí sthi
hùng tráng của ngày thất thủ kinh đô" (Như con sông từ nguồn ra biển) trvề
trong mối liên h máu thịt ràng rịt con người với lịch sử. Từ trong ánh sáng xưa
cũ của "những đốm lửa ấp " đã từng thắp ng những ngôi làng rừng Cà Mau
kháng chiến, bóng dòng người tận vẫn hiện ra với "dấu chân còn in tươi trên
mặt bùn rừng đước" (Đất Mũi). Những ngọn lửa sáng lên trong những cánh rừng
không chgợi nhắc tới nguồn gốc linh thiêng của mà còn làm sống mãi ảnh
7
hình cuộc trường chinh chống ngoại xâm của dân tộc.
Hình ảnh "ngọn đèn dầu con" đã tạo ra cho biểu tượng lửa một ấn tượng
đặc biệt. Đó là những ngọn đèn dầu trong đêm thâu, tỏa những đốm sáng hắt hiu
nhạt nhòa, mang sức sống của những đời dân bền bỉ qua bao tháng năm đất nước,
không bao gilụi tắt. Ngọn lửa bỏng đã thp sáng cuộc đời chiến đấu của bao
người chiến trong những đêm rừng sâu thẳm, sau hai mươi năm bị chôn sâu
dưới lòng đất, vẫn cháy lên "điềm tĩnh, như thể mới vừa tắt đi từ đêm hôm
qua" (Bản di chúc ca cỏ lau). Với cách miêu tnày, Hoàng PhNgọc Tường
đã tạo nên cho biểu tượng của mình một sắc màu huyền thoại. Tnhững ánh lửa
nh sức chiếu rọi kỳ diệu ấy mà trong những năm chiến tranh chia cắt,
"đêm đêm đất nước vẫn qua sông trên những chiếc thuyền nan nương theo đốm
lửa tín hiệu cập vào một cây cừa điểm tựa ở bờ Nam" (Đánh giặc trên hàng rào
điện tử).
Tgóc độ văn hóa, con người khám phá trong sức mạnh hủy diệt của lửa
những hạt mầm sự sống. Hình ảnh con phượng hoàng tái sinh ttro xương của
một huyền thoại mãi còn sinh động trong tâm hồn nhân loại. Theo Gaston
Bachelard, "cái chết trong ngọn lửa là cái chết mang tính tr" [1,114] bởi từ
cái chết ấy, một cuộc vận động tiến triển của sự sống mới lại tiếp tục bắt đầu.
Hoàng Ph Ngọc Tường lẽ cũng nhận thấy rõ điều này. T trong đám lửa
"cháy rần rần" nơi căn nhà của mẹ E, những tiếng quyết tử vẫn vang lên làm
kinh s kthù. cái chết của người chiến , "như sự bay đi của ánh sáng",
đã hồi quang lại cuộc đời của họ đến những người đang sống một niềm tin về lẽ
sống "phải sống nchưa bao giờ biết đến shủy diệt, như con người không
thể chết và đầy tự giác về lẽ tồn tại của mình" (Miếng trầu đ).
8
Trong tâm thức văn hóa của con người, lửa là một biểu tượng đa nghĩa. Là
hiện thân của sự sống, là ánh sáng, sức mạnh tinh thần và trí tucủa con người
song lửa cũng mang trong khả năng tàn phá, hủy diệt... Hoàng Ph Ngọc
Tường không ý định khai thác tất cả yếu tvăn hóa làm nên biểu tượng lửa.
Ông viết về lửa bằng chất lửa của chính tâm hồn mình, say đắm, chân thành
trước những giá trị văn hóa tinh thần của dân tộc. Hoàng Phủ Ngọc Tường đã kết
hợp các yếu tố văn hóa phương Tây với tâm thức văn hóa phương Đông để tạo ra
một biểu tượng lửa đẹp đẽ. Nhân loại đã tồn sinh và phát triển từ ánh sáng của
ngọn lửa khải mông Prométhée xưa truyền lại. Empédocle đã nhảy vào núi lửa để
tan biến mình vào sthuần khiết của la như một minh chứng cho niềm tin về
sức mạnh trí tuệ và s thông minh của mình. Còn trong núi rừng sâu thẳm
Trường Sơn, tự bao đời, thì li vang lên tiếng chim - hồn người khắc khoải đốt
lửa lên!. Lửa xuất hiện mỗi i, mỗi lúc, với sắc độ, tính chất khác nhau, tạo
nên một ánh lửa đặc biệt trong tâm hồn Hoàng PhNgọc Tường lấp lánh, bàng
bạc, tỏa sáng từng trang viết của ông. Đó là chất lửa của lòng yêu nước, yêu dân,
yêu cuộc sống, chất lửa của sự nghĩ suy, niềm tin và khát vọng với cuộc đời.
Nguyễn Tuân đã nhận xét, của Hoàng Ph Ngọc Tường rất nhiều ánh
lửa” [2,69]. ánh lửa này không phải lúc nào cũng bùng cháy ddội mà lúc thì rực
rỡ, nhiều khi lại âm như những khát vọng mang cuộc sống của những khối than
hồng luôn đòi bốc cháy. Trong m hồn Hoàng PhNgọc Tường, lửa là "nguyên
của ssống và cái chết, tồn tại và không tồn tại, bản thân hành động và
mang trong sức mạnh hành động[1, 201]. Nhánh lửa được thắp lên ttâm
hồn này mà ông đã phát hiện ra "vị" thmười lăm của cơm hến, ngọn lửa gi
gìn bản sắc văn hóa Huếcphương diện ứng xử lẫn m thực (Chuyn m
hến); nm chắc cái lẽ sống chết của con người "bằng những chớp lửa xa" "trong
thế hợp đồng chiến đấu giữa Biển và B(Cồn cngày tờng). Ngọn lửa tinh
thần của Hoàng PhNgọc Tường không chỉ cháy lên trong chiến tranh mà nó
còn tiếp tục tỏa sáng những ngày bình yên đất nước, đằm thắm, da diết và mang
9
nặng những nỗi niềm nhân sinh thế sự.
Biểu tượng lửa trong văn xuôi Hoàng PhNgọc Tường là một sáng tạo
nghthuật độc đáo. đó, tác giả đã tạo ra được một thế giới những hàm nghĩa
sâu xa về thiên nhiên, lịch sử, dân tộc và con người một cách sâu sắc. Đó chính là
một trong những điểm sáng đã m rạng rỡ thêm giá trvăn hóa, chất nhân văn
cho tác phẩm của Hoàng Phủ Ngọc Tường.
Tài liệu tham khảo
1. Đỗ Lai Thúy (chủ biên), Phân tâm học và văn hóa nghệ thuật, Nxb Văn
hóa thông tin, Hà Nội (2002).
2. Nguyễn Tuân, "Ký Hoàng PhNgọc Tường rất nhiều ánh lửa", Văn
học 1972 - 1975: Tác phẩm và dư luận, (1980) 69 - 72.
3. Nhà xuất bản Trẻ, Tuyển tập Hoàng Phủ Ngọc Tường, TP. Hồ Chí Minh
(2002).