
LUẬN VĂN:
Biện pháp để nâng cao thu
nhập quốc dân

Lời mở đầu
Lịch sử loài người đã trải qua 5 chế độ xã hội: Nguyên thuỷ, phong kiến,
chiếm hữu nô lệ, tư bản chủ nghĩa, chủ nghĩa xã hội. Mỗi chế độ đều gắn một
phương thức sản xuất riêng, không chế độ nào giống chế độ nào. Nếu xã hội
chủ nghĩa là xã hội của dân, do dân và vì dân thì chủ nghĩa tư bản lại hoạt động
theo kiểu bóc lột giá trị thặng dư.
Vậy bằng những phương pháp nào để bóc lột được nhiều giá trị thặng dư dưới
chủ nghĩa tư bản và sự vận dụng để làm ra nhiều sản phẩm thặng dư ở Việt
Nam.
Với những hiểu biết còn hạn hẹp về môn kinh tế chính trị Mác Lênin nói
chung và những hiểu biết về những giá trị thặng dư dưới chủ nghĩa tư bản nói
riêng em không có tham vọng đưa ra những nhận định mới mẻ chỉ mong vận
dụng được một phần nào kiến thức để chỉ ra trước những biện pháp để tăng
cường bóc lột giá trị thặng dư và vận dụng vào điều kiện của Việt Nam.
Bài viết của em được chia làm 2 phần
I. Lý luận kinh tế chính trị về giá trị thặng dư chước chủ nghĩa tư bản.
II. Vận dụng lý luận về giá trị thặng dư vào điều kiện Việt Nam.
ĐỀ TÀI: “Biện pháp để nâng cao thu nhập quốc dân”

1. Giá trị thặng dư là gì?
Giá trị thặng dư là mục đích cuối cùng của bất cứ nhà tư bản nào dưới
chủ nghĩa tư bản. Làm thế nào để thu được càng nhiều giá trị thặng dư nhất? đó
là câu hỏi mà các nhà tư bản luôn luôn đặt ra cho mình, và để trả lời câu hỏi ấy
nhà tư bản sẽ làm bất cứ điều gì miễn sao thu được càng nhiều giá trị thặng dư
càng tốt. Nhưng một câu hỏi được đặt ra các nhà tư bản sản xuất giá trị thặng
dư bằng cách nào?. Cũng như mọi chế độ khác quá trình sản xuất tư bản chủ
nghĩa là một quá trình lao động, nhưng mang tính đặc thù là quá trình sản xuất
ra của cải đồng thời cũng là sản xuất ra giá trị thặng dư. Quá trình sản xuất ra
giá trị thặng dư là quá trình sản xuất ra giá trị, nếu quá trình này dừng lại tại
một điểm mà giá trị mới tạo ra ngang bằng với giá trị sức lao động thì chỉ sản
xuất ra giá trị đơn giản. Nếu qúa trình này vượt qua điểm đó sẽ có sản xuất ra
giá trị thặng dư, khi người công nhân lao động thì sức lao động của họ đã bán
cho nhà tư bản từ đây ta có thể định nghĩa được giá trị thặng dư.
Giá trị thặng dư là phần giá trị mới đổi ra ngoài giá trị sức lao động do
người công nhân sáng tạo ra và bị nhà tư bản chiếm không.
2. Những biện pháp để tăng cường bóc lột giá trị thặng dư dưới chủ
nghĩa tư bản.
Để có khối lượng giá trị thặng dư ngày càng lớn nhà tư bản dùng nhiều
phương pháp khác nhau tuỳ theo điều kiện kinh tế-kỹ thuật trong từng giai
đoạn phát triển của chủ nghĩa tư bản. Tuỳ thuộc vào điều kiện kinh tế-kỹ thuật
trong tong giai đoạn phát triển của chủ nghĩa tư bản các nhà tư bản đã áp dụng
các biện pháp bóc lột giá trị thặng dư khác nhau trong những thời kỳ khác nhau
và trong từng giai đoạn ấy xuất hiện các phương pháp bóc lột giá trị thặng dư
cơ bản trong giai đoạn phát triển kinh tế – kỹ thuật của chủ nghĩa tư bản. Trải
qua các giai đoạn phát triển kinh tế – kỹ thuật các nhà tư bản đã áp dụng 2 biện
pháp bóc lột giá trị thặng dư cơ bản nhất đó là: giá trị thặng dư tuyệt đối và giá
trị thặng dư tương đối.

Để tăng thêm giá trị thặng dư mỗi nhà tư bản đều tìm mọi cách làm thế
nào để tăng thêm phần lao động không được trả công cho công nhân. Vì chúng
ta biết rằng giá trị thặng dư là một phần giá trị mới dôi ra ngoài giá trị sức lao
động mà người công nhân sáng tạo ra và bị nhà tư bản chiếm không. Vì vậy
trước khi xem xét đến 2 biện pháp bóc lột giá trị thặng dư cơ bản của chủ nghĩa
tư bản chúng ta cần xem đâu là phần lao động không được trả công của công
nhân, từ đó ta biết rõ hơn phương pháp bóc lột giá trị thặng dư của chủ nghĩa tư
bản.
Chúng ta có thể phân chia ngày lao động của người công nhân ra làm
công.
Bộ phận:
+ Bộ phận thứ nhất là thời gian lao động cần thiết.
+ Bộ phận thứ hai là thời gian lao động thặng dư.
Trong thời gian lao động cần thiết, người công nhân sáng tạo ra giá trị
sức lao động của mình tức là sáng tạo ra một lượng giá trị dủ bảo đảm cho đời
sống bản thân và gia đình họ. Nó cần thiết cho người công nhân và cũng cần
thiết cho nhà tư bản.
Trong thời gian lao động thăng dư, người công nhân sáng tạo ra giá trị
thặng dư mà nhà tư bản chiếm lấy.
Ngày lao động của người công nhân có thể phân chia theo sơ đồ sau:
1 2 3 4 5 6 7 8
|--------|--------|--------|--------|--------|--------|--------|--------|
Thời gian lao động xã hội cần thiết Thời gian lao động thặng dư
|---1---| giờ lao động
Sơ đồ được tính theo ngày lao động 8 giờ.

Bằng cách phân chia ngày lao động của công nhân như trên, chúng ta có
thể đi sâu vào phân tích các phương pháp bóc lột giá trị thặng dư của các nhà tư
bản dưới chủ nghĩa tư bản.
2.1 Giá trị thặng dư tuyệt đối.
Phương pháp bóc lột giá trị thặng dư tuyệt đối được các nhà tư bản áp
dụng trong những thời kỳ đàu chủ nghĩa tư bản bằng cách kéo dài ngày lao
động một cách tuyệt đối trong lúc vẫn giữ nguyên thời gian lao động cần thiết
huặc tăng cường độ lao động trong lúc ngày lao động không đổi. Tuy nhiên
phương pháp này bị giới hạn ở chỗ:
Phương a TGLDCT b TGLDTD c
Pháp SX 4h 4h
GTTD tuyệt 8
đối h 4
m’= 100%=100%
Giả thiết: 4
-Ngày LĐ
biến đổi từ
3h đến 10h 10 a TGLDCT b TGLDTD c c’
-TGLĐ cần h 4h (6h=4h + 2h)
thiết không
đổi 6
-TGLĐ m’ = 100% = 150%
thặng dư 4
biến đổi

