“Cha đẻ” của bạo lực
gia đình
Đứng trước vành móng
ngựa là một ông già
tuổi lục tuần, phía bên
chiếc ghế dành cho người
bị hại cũng là mt bà già,
đối nghịch trong tư cách
tham gia tố tụng nhưng
họ là v chồng. Vậy, đâu
là nguyên nhân đẩy họ
vàonh cảnh oái ăm n
thế?
Năm 1976, ở tuổi 24, chưa phải đã quá la lỡ thì, nhưng
khi thấy ông Sung tay dắt ba đứa con nhỏ chuyển đến làm
Rượu là "cha đẻ" của nạn bạo
hành gia đình..
việc cùng xí nghiệp, thương cảnh “gà trống nuôi con” bà
Xuân đã chấp nhận làm vợ ông.
Sau khi kết hôn, cả gia đình về quê của bà tại một xã miền
i thuộc huyện Quảng Trạch (Quảng Bình) sinh sống.
Sống với chồng nhiều năm nhưng lại không có con chung
nên bà chỉ biết làm lụng vất vả và dành hết tình thương,
nuôi nấng ba người con riêng của chồng lần lượt trưởng
thành.
Nhưng điều bất hạnh lớn đến với bà Xuân là tửu lượng và
sự bê tha ngày càng tăng theo tuổi tác của ông Sung. Và rồi
cái ngày oan nghiệt đã đến với bà.
Chập tối ngày 26/7/2008, ông Sung yêu cầu bà đưa tiền cho
ông đi mua rượu, nhưng khổ nỗi trong túi bà chẳng còn
đồng tiền nào. Khi bà vừa nói không còn tiền thì ông nhặt
ngay hòn đá giữa sân đánh vào mặt bà xây xát bầm tím, bà
phải qua nhà hàng xóm xin dầu xoa bóp vết thương.
Bà về nhà ông lại tiếp tục chửi bới, gây gổ nhưng bà lẳng
lặng đi ngủ. Sáng hôm sau bà Xuân vào bếp chuẩn bị bữa
ăn sáng, ông Sung lại tiếp tục mắng chửi. Không chịu nổi
nên bà đã lời qua tiếng lại với ông.
Cơn khát rượu đã làm cho ông Sung mất hết cả nhân tính,
lấy que củi đánh vào đầu và bụng làm bà Xuân ngã gục bất
tỉnh giữa nền nhà. Hùng hổ như con thú, ông Sung lấy con
dao lao đến cắt gân ở gót chân, cắt đứt gân cổ tay trái, cởi
hết quần áo rồi dùng dao cắt một nhát vào dưới vú trái và
một nhát dưới mu âm hộ của bà Xuân.
Thấy bà Xuân nằm im, tưởng rằng đã chết nên ông Sung
lấy dây thừng định treo cổ tự tử thì thấy bà cựa quậy nên đã
chy đến nhà trưởng thôn báo tin đưa bà đi cấp cứu.
Với hành vi dã man mất hết nhân tính đó, ông Sung đã b
Tòa án cấp sơ thẩm và cấp phúc thẩm xử phạt 4 năm tù.
Anh Tùng vừa bước sang tuổi trung niên đã mắc chứng
nghiện rượu nặng. Mỗi ngày mà vợ không mua cho vài x
rượu để uống là Tùng không để yên. Nhưng, mỗi khi tửu
nhập thì ngôn xuất, lúc mới “phê phê” thì ch là tìm cớ đ
gây gổ chửi bới, nhc mạ, đánh đập vợ con, còn khi đã “đủ
đô” thì nằm liệt giường, bắt vợ con phải hầu hạ.
Cứ mỗi lần chị Liên làm đơn ly hôn là Tùng lại cầu xin tha
th và hứa từ bỏ rượu chè, phần vì tin vào lời hứa phần vì
thương các con còn nhỏ dại nên chị Liên lại rút đơn. Nhưng
rồi chứng nào tật ấy.
Và hậu quả đã giáng lên đầu đứa con gái đầu lòng vô tội.
Đó là một ngày cuối tháng 11 năm 2008, sau khi xơi gọn
nửa chai rượu trắng Tùng lại gây sự chửi vợ, chị Liên
không chịu đựng nổi nên đã đôi co cãi lại. Có lẽ chưa từng
thấy vợ dám cãi lại mình nên Tùng sôi máu chy vào n
vớ lấy con dao đuổi theo chém vợ, chị Liên nhanh chân
chy thoát qua nhà hàng xóm lánh nạn.
Tay cầm con dao, miệng chửi đổng giữa sân thì thấy cô con
gái vừa đi học về, Tùng liền cầm dao đuổi theo chém với
vào lưng cháu gây thương tích phải đi điều trị tại bệnh viện.
Do vợ con không yêu cầu truy cứu trách nhiệm hình sự nên
Tùng chỉ bị xử lý hành chính.
Công ty làm ăn thua lỗ phải giải thể nên anh Đức bị mất
việc phải chuyển sang làm nghề chạy xe ôm. Trong khi đó
chị Thu vợ của Đức lại là Phó Giám đốc của một cơ quan
Bảo hiểm xã hội cấp huyện.
Vợ thành đạt, thu nhập cao, lo toan cáng đáng mọi công
việc của gia đình không những không đem đến sự vui
mừng hãnh din mà ngược lại càng làm cho anh Đức chạnh
lòng, mc cảm. Buồn cho cái phận làm người đàn ông
nhưng không gánh vác và làm chủ được gia đình, anh Đức
đã tìm đến với rượu bia để giải sầu.
rượu bia mà anh đã bị tai nạn giao thông vài lần nhưng
may mn thoát chết. Vì vậy, những người quen chẳng ai
dám đi xe của anh, khách đi xe chỉ toàn những người lạ.
Càng rảnh rỗi thì Đức lại càng chìm đắm trong men rượu
bia nên sức khỏe suy sụp, thân tàn ma dại. Thấy vợ ăn trắng
mặc trơn, thỉnh thoảng đi làm về muộn là Đức nổi ghen,
gây sự rồi thẳng tay đánh đập chị Thu không thương tiếc.
Cứ mỗi lần bị chồng đánh thâm tím mặt, sợ mọi người biết
chuyện, chị Thu phải cáo ốm nghỉ việc. Tuy nhiên, việc lẩn
tránh không thể kéo dài nên chị Thu đành phải làm đơn yêu
cầu Tòa án giải quyết việc lyn.