Có thể ôm em một lần
không anh ?
Anh! Vy là mình xa nhau thật rồi, có lẽ sẽ chng bao giờ chúng ta còn gặp
li nhau nữa. Em biết rằng trong trái tim anh chưa bao giờ nghĩ tới em, rằng
em chỉ thêu dệt lên nhng ảo tưởng, rằng em chỉ ngộ nhận… nhưng sao
trong buổi liên hoan chia tay lớp em khóc nhiều như vậy. Em chỉ muốn nhìn
anh và nói ra hết những cảm xúc dồn nén bấy lâu nay nhưng em không th
làm được. Em cứ cố gắng quay mặt đi nơi khác để tránh nhìn mặt anh, tránh
cười vàng đùa với anh, em sợ những giọt nước mắt bấy lâu nay không rơi
được sẽ tuôn ra vỡ òa khi nhìn anh.
Em ngốc thật phải không anh! Anh sẽ không bao giờ biết đượcmột đứa
ngốc đã nghĩ về anh và thm lặng yêu anh suốt 3 năm học chung đại học.
Anh skhông bao gi biết được có đứa đã ốm vì anh, khóc vì anh, và bắt
đứa bạn thân mua bia về phòng uống đến say mèm cũng vì anh. Thật không
thể tưởng được rằng em có thể uống được một ly bia, nhưng em ức chế q
anh à, hay ti em tự làm khổ mình khi thấy anh đi thăm cô bạn bị ốm và hỏi
han cô y. Cũng phải thôi, cô ấy là người ngày trước anh từng thích, và em
li thầm ghen tuông rồi ghét anh để khi say mèm em lại ghét chính bản thân
mình. Em có quyền gì mà đòi được anh quan tâm chứ phải không anh?
Em ngốc lắm anh à, anh s không biết được em đã tng ngớ ngẩn vì anh như
thế nào. m nào đến lớp không có anh là tâm hồn lại bay mất, hôm nào tan
học cũng bắt con bạn thân đợi anh về cùng để có thể có được my phút nói
chuyện ngắn ngủi với anh, thân thiết với mấy người bạn thân anh hay ci,
nghe nhạc mà anh thích, tham gia đội bóng nữ vì có anh hun luyện, ngớ
ngẩn đến nỗi vô tình nghe anh hát bài nào đó em lại về truy tìm để nghe cho
bằng được, ngngẩn đến nỗi từng câu nói của anh dù ch là bông đùa với
em, anh nói xong squên ngay đó, nhưng nó lại là chủ đề để em vui cả ngày,
con bn thân của em sẽ càm m nói emngu nam” em li huyên thuyên
về anh cả my ngày. Sinh nhật anh, em lấy máy nó nhắn tin chúc mừng anh,
sinh nhật tiếp theo em mua một cái sim mới tặng anh một bài hát ri hủy
sim, chẳng hiểu sao em lại ngốc vậy, dù cho anh không biết sinh nhật em,
anh không cn chúc em cả ngày 8/3 hay 20/10, nhưng sao em li cứ mãi dõi
theo anh như vậy.
Em tập quên anh khi cô bn thân bất ngờ ra đi, vì kng có ai chịu nghe
những điều “ảo tưởng” mà em tưởng tượng về anh, em tập cách không nhìn
anh, trên lớp anh làm gì em cũng tập không để ý nữa, em tập cách tách
khỏi anh, chnào có anh skhông có em và ngược lại. Em không còn có
mặt trong “cổ động viên” sôi đông nhất để cổ vũ anh đá bóng, chơi bóng
chuyền, những câu chuyện anh kể em tập không suy nghĩ miên man nữa,
những tin nhắn giữa anh và em em cũng tập bình thường hóa nó lại, em xóa
những bài hát anh thích trong danh sách nhạc, những thông tin gì liên quan
tới anh, những li nói của anh mà bạn em nói lại em đã cố gắng không suy
nghĩ nhiều, và cgắng tìm cách không nghe thy nó, sinh nhật lần này của
anh em cũng không còn náo nức xem lịch và tìm cách chúc mững nữa… Để
rồi mỗi lần trên lớp trở về em li đóng kín cửa phòng, mvòi nước thật to
bỏ khăn mặt vào miệng và khóc nghn ngào, em thấy mình bơ vơ lạc lõng,
thấy mình cô đơn và hờn tủi, em muốn rời bỏ nơi này thật nhanh, em kng
mun lên lớp và nhìn thy anh nữa, thấy anh mà cgắng tránh xa anh nó
như là một sự tra tấn đó, anh hiểu không.
Em tập quên anh bng cách đi làm, đi học thêm, vùi mình vào công việc, em
không còni cm giác ích kỉ, thầm ghét anh, trách anh vô tình hay ghen
ghét vi những người con gái mà anh trêu trọc, tán tỉnh, chỉ đơn gin là
KHÔNG YÊU phi không anh, đơn giản là vì trái tim anh không hướng về
em, không đập cùng nhịp với em. Trong quan hệ bạn bè anh là người nhiệt
tình, vui vẻ hài hước, tốt bụng nên không có gì để trách anh cả, chỉ đơn giản
là vì không yêu như em vẫn thường nói “vì sao yêu và sao không yêu
không thể lý giải được, chỉ còn biết để con tim cảm nhn mà thôi”. Em lặng
lẽ tự mình quên đi tình cm một phía, quên đi những sai lm mà em đã thêu
dệt, quên đi những sự quan tâm bé nhỏ của anh dành cho em ging như cách
anh quan tâm như với người bạn bình thường khác.mật yêu anh 3 năm
trong 4 năm mình học chung vi nhau anh sẽ không bao giờ biết được, như
vậy cũng có thể gọi anh là kngôc không anh nhỉ!
Trước ngày tổng kết, liên hoan chia tay mọi người, trong giấc ngủ mộng mị
em đã cu mong cô bạn ở thiên đường giúp em một việc là cho em được mt
ln siết chặt tay anh, cho em được một lần ôm anh dù là phía sau cũng được,
nhưng có lẽ cái tính chủ bấy lâu nay khiến em im lng ngồi yên. Em luôn
mun trong tình yêu thì con trai slà người chủ động, em kng đủ dũng
cm và tự tin để nói những suy nghĩ của mình, em cm mình không được
đụng vào một ngụm bia nào hết, em cố không nhìn anh, nhảy nhót cùng bn
bè để xa rời ánh nhìn của anh.
Kết thúc bằng những giọt nước mắt của bạn bè thầy cô, em vội vã vào WC
khóc to và khẽ gọi tên anh, cuối cùng em biết chắc chắn rằng với anh em
chẳng có một chút ý nghĩa nào cả. Em lặng lẽ bắt taxi đi về cùng my đứa
bạn, trong khi mọi ngưi đi chơi tiếp, em biết mình đã đúng, em chấp nhận
mình ngốc nghếch và sai lm trong suốt 3 m nay. Điều day dứt nhất trong
em là không biết rằng trong suy nghĩ của anh em là người như thế nào. Ng
ngẩn, ngu ngốc, đáng thương phải không anh? Không được siết chặt bàn tay
anh trước khi rời xa, không được nhìn kĩ anh trước khi tạm biệt, sẽmt
nỗi buồn mang theo em, chôn chặt vào tim mãi mãi… Anh à dù sao sau này
anh cũng phải luôn cười và sng thật hạnh phúc anh nhé!