Đáng Đời Người Yêu Của Tôi

Chia sẻ: Apple_2 Apple_2 | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:4

0
65
lượt xem
6
download

Đáng Đời Người Yêu Của Tôi

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Là sinh viên mới ra trường, may mắn tôi tìm được công việc tại một cơ quan Nhà nước với đồng lương ít ỏi 841.000 đồng/tháng. Và rồi tôi đem lòng yêu một cô bạn đồng nghiệp con nhà tiểu thư khuê các, cổ cao ba ngấn, mặt hoa da phấn, đáy thắt lưng ong, chân dài và thẳng như cây cau chùa, mặt trái xoan, mũi dọc dừa, lông mày lá liễu, da trắng như nàng Bạch Tuyết…

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Đáng Đời Người Yêu Của Tôi

  1. Đáng Đời Người Yêu Của Tôi Là sinh viên mới ra trường, may mắn tôi tìm được công việc tại một cơ quan Nhà nước với đồng lương ít ỏi 841.000 đồng/tháng. Và rồi tôi đem lòng yêu một cô bạn đồng nghiệp con nhà tiểu thư khuê các, cổ cao ba ngấn, mặt hoa da phấn, đáy thắt lưng ong, chân dài và thẳng như cây cau chùa, mặt trái xoan, mũi dọc dừa, lông mày lá liễu, da trắng như nàng Bạch Tuyết… Tóm lại là yêu ơi là yêu, thích ơi là thích! Tháng lương đầu tiên tôi mời cô ấy đi xem phim tình cảm. Xong phim, chúng tôi vào trung tâm thương mại liền kề, nàng đề nghị rẽ vào một tiệm ăn kiểu Ý. Tôi hơi e ngại vì thấy tiệm này sang trọng quá. Cô ấy gọi hết món này đến món khác, tôi cứ lo ngay ngáy sợ không đủ tiền thanh toán thì chết ngượng. Rồi cô ấy gọi thêm năm ly kem tươi chén một mạch hết veo 4 ly. Đứng dậy, người yêu tôi còn mua thêm năm cái bánh Pizza loại nhỡ. Vừa đi vừa vui miệng, cô ấy “thanh toán” hết 3 cái. Tôi thấy hơi lo lắng, đành đưa ra một lời cảnh tỉnh nhằm che giấu năng lực tài chính: - Em ơi, dạo này đang có dịch bệnh đường ăn uống, em nên cẩn thận… Đáp lại lời tôi, nàng cười khúc khích: - Không sao đâu anh ạ! Bụng em rất tốt. Bác gái em lại làm ở bệnh viện nhiệt đới.
  2. Thế là thôi rồi, nàng đã làm tiêu tan hết hy vọng của tôi. Đang nghĩ kế để cản trở thì chúng tôi ngang qua hàng chè thập cẩm đặc sản, bạn gái tôi lại tiện miệng làm luôn hai ly bự. Rồi hoa quả dầm, xúc xích nướng, cánh gà tẩm mật ong… đều trở thành nạn nhân của cô ấy. Nàng ăn nhanh đến nỗi tôi chẳng kịp nghĩ gì. Nàng ăn cứ như là chưa bao giờ được ăn. Cái ví vốn mỏng tang của tôi hình như chỉ còn… lớp da. Mọi thứ trong trung tâm thương mại mới đắt đỏ làm sao! - A đây rồi, sôcôla Thụy Sỹ! – Nàng reo lên sung sướng và mua liền 3 hộp để ăn dần lúc ở nhà buổi tối cho đỡ nhớ… tôi. Dĩ nhiên là tôi trả tiền. Đi với bạn gái thì phải (đành) ga lăng chứ biết làm sao! Tôi liếc nhanh vào ruột chiếc ví, sau khi mua sôcôla xong, nó chỉ còn đựng hai đồng xu 5000 và 1 đồng xu 1000. Lạy chúa, cầu mong cho nàng đừng hứng thú với cái món quái quỷ nào nữa. - Anh ơi em mua dâu tây nhé! Rồi chẳng thèm để xem tôi có… còn sống không, nàng phi vào hàng hoa quả làm 5 cân dâu tây, giá 45 nghìn. “Em giết tôi rồi” – Tôi lẩm bẩm và nghệt mặt ra, thiếu hẳn 34 nghìn, làm thế nào bây giờ? Rồi tôi đành dùng hạ sách, giả vờ có việc gấp, bảo em về trước và gọi điện thoại cho bạn đến “cấp cứu”. Sau lần ấy, tôi chủ động chia tay nàng vì không “môn đăng hộ đối” và chuyển cơ quan. Hai năm sau, tôi tình cờ gặp lại nàng ở chỗ hẹn hò ngày xưa, không thể nhận ra nàng nữa. Bây giờ nàng nặng gần 100 ký, đi đứng lặc lè. Đáng đời nàng! Ông trời thật có mắt!
  3. Đáng Kiếp Có một người đàn bà góa đẹp lắm mà hãy còn ít tuổi. Chồng chết sớm chẳng chịu lấy ai, cứ khư khư giữ tiết thờ chồng. Ông lý trưởng ở trong làng và một ông sư cùng phải lòng người ấy. Hai ông ganh nhau ve vãn mãi, cũng không được; cho nên lại càng theo đuổi riết. Hễ gặp thì nói ghẹo, nói cợt. Đi đâu cũng theo đi đấy. Người đàn bà góa tức lắm, lập mưu để mà trừ hai cái nợ ấy đi; nhất là bác thầy tu tệ quá. Một hôm, chị ta cho người nhà đến bạch với sư ông rằng: - Sư ông đã có bụng thương yêu đến, thì cô tôi cũng xin vâng. Vậy tối hôm nay, đầu trống canh hai, mời sư ông lại chơi; mà sư ông có lại, thì Người lấy ít vôi bôi lên đầu, rồi đến ngồi ở cạnh cửa; có ai thấy, tưởng là con chó đá, thì không nghi ngờ gì cả. Tự khắc rồi có người ra đón sư ông vào. Xin Người cứ y như thế cho! Lại sai người đến thưa với ông Lý rằng: - Ông đã có lòng thương yêu đến cô tôi, thì còn gì bằng nữa? Tối hôm nay, cuối trống canh hai, xin mời ông lại chơi nói chuyện. Hễ ông có lại, thì ông mang cái tay thước đi, giả làm đi tuần, để cho người ta khỏi nghi. Đến cửa có con chó đá, ông cứ gõ một cái rõ mạnh vào đầu nó, ở trong nhà nghe thấy, sẽ ra mở cửa mời ông vào. Xin ông cứ y như thế cho! Ông sư được tin ấy, mừng lắm, vội vàng đi tắm rửa sạch sẽ, cạo đầu mới mẻ, bôi vôi trắng hếu; rồi chưa hết canh một, đã dò đến ngồi chồm chỗm ở chổ xó cửa nhà người đàn bà góa.
  4. Ông Lý ta cũng mừng lắm; đầu canh hai, đã vác tay thước ra đi. Đến nơi thấy đầu ông sư trắng hếu, chắc là đầu con chó đá đấy, mới giơ thẳng cánh đập đánh “chát” một cái. Ông sư ngất đi một hồi; rồi tỉnh dậy, vội vàng ôm đầu, lui lủi chạy mất. Ông Lý thấy thế, nghĩ chó đá nhà ấy thánh thần, sợ mất vía, cũng ù té bỏ cả tay thước mà chạy.

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản