ÐÁP ỨNG MIỄN DỊCH QUA
TRUNG GIAN TẾ BÀO
(K 5)
Các chất chứa bên trong các hạt là các protein có tác dụng tạo ra các lỗ trên
màng tế bào đích gọi là các perforin, một họ gồm 6 esterase được gọi là các
granzyme ký hiệu tử A đến F, một số proteoglycan trọng lượng phân tử cao, và
một số cytokine gây độc khác nhau như TNF-(. Các tiền lympho T gây độc thiếu
ccác hạt trong bào tương lẫn perforin. Sự hoạt hoá của lympho T gây độc sẽ dẫn
đến cả sự xuất hiện của các hạt trong bào tương lẫn sự bộc lộ của perforin bên
trong các hạt này.
Sau khi liên hợp tế bào được hình nh thì c hạt này được xuất ra ngoài
tế bào, các perforin đơn phân ttrọng lượng phân tử 70 kD được giải phóng từ
các hạt này vào vtrí diễn ra liên hợp tế bào, tại đây chúng kết hợp với màng tế
bào đích.
Khi các phân tử perforin tiếp xúc với màng chúng strải qua quá trình biến
đổi về hình thái, bộc lộ ra một lĩnh vực lưỡng cực và lĩnh vực này cài vào màng tế
bào đích; sau đó thì các đơn phân tnày polymer hvới sự mặt của ion Ca2+
tạo thành một lỗ hình trđường kính trung bình t5 đến 20 nm (hình 13-8a).
thnhìn thấy rất nhiều lỗ do perforin tạo ra trên màng tế bào đích tại vị trí liên
hợp tế bào (hình 13-8b).
Người ta cho rằng các lỗ này tác dụng thúc đẩy sự thâm nhập vào của
các chất tác dụng thuỷ phân khác cũng được giải phóng ra từ các hạt tác
dụng phá huỷ tế bào đích. Thật thú vị là perforin một số đoạn giống với thành
phần C9 của hệ thống bổ thể (xem chương bổ thể) và các lỗ trên màng tế bào được
tạo ra bởi perforin cũng giống như các lỗ được tạo ra bởi phức hợp tấn công màng.
Một câu hỏi còn chưa được trả lời đó là tại sao tế bào lympho T gây độc lại
không bgiết chết bởi các phân tử perforin do bản thân chúng tiết ra. Một tế bào
lympho T gây độc đơn độc thgiết được nhiều tế o đích và lại chẳng bị
tổn thương gì trong các quá trình này.
Một số giả thuyết đã được đưa ra đ biện minh cho s phòng v của
lympho T gây độc. Một giả thuyết của Young .J .D .E và Cohn .Z .A cho rằng c
tế bào lympho T gây độc một protein màng gọi là protectin tác dụng bất
hoạt perforin hoặc là bằng cách ngăn không cho cài vào màng tế bào lympho T
gây độc, hoặc là bằng cách ngăn không cho chúng polymer hoá. Tuy nhiên cho
đến nay vẫn chưa có dẫn chứng nào về một protein có tác dụng bảo vệ như vậy.
Githuyết thứ hai của Peter và cộng sự cho rằng perforin không được giải
phóng ra dưới dạng hoà tan được giải phóng ra nhưng bên trong các bọng
nhỏ bám vào màng sau đó các bọng này được dự trữ bên trong các hạt đậm điện t
của tế bào lympho T gây độc.
Sthật thì các bọng này đã được nhìn thấy dưới kính hiển vi điện tử và
cũng đã được nhận thấy bởi kháng thể gắn vàng colloide để bộc lộ các phân tử thụ
thể của tế bào T, CD3 và CD8 trên màng tế bào lympho T gây độc (hình 13-9).
Theo githuyết này tcác bọng được giải phóng từ các hạt của tế bào
lympho T gây độc thể hiện tính đặc hiệu với tế bào đích thông qua tương tác của
ththể của tế bào T và CD8 với các phức hợp kháng nguyên-phân thoà hp
chủ yếu trên màng tế bào đích.
Khi các bọng này đã gắn vào tế bào đích thì perforin được giải phóng và tạo
nên các l như đã được tả. Cơ chế này không chngăn ngừa các lympho T gây
độc không bị tgiết mình còn ngăn không cho các tế bào đích tương ng bị
giết chết một cách tình cơ do các phân tử perforin di chuyển ra khỏi vị trí hình
thành liên hợp tế bào.
Các chế khác của hiện tượng gây độc tế bào bởi tế bào lympho T gây
độc: Một số nhà nghiên cứu đã đặt ra câu hỏi là liệu chế làm tan tế bào bởi
perforin có thực sự là cơ chế đầu tiên của hiện tượng giết tế bào bi tế bào lympho
T gây độc. Một trong các rắc rối đối với các dòng tế bào lympho T gây độc được
sdụng để nghiên cứu hiện tượng gây độc tế bào chúng ta được chúng bằng
cách nuôi cấy tế bào với nồng độ cao IL-2.
Người ta đã khẳng định được rằng nồng độ IL-2 cao như vậy có thể chuyển
các tế bào lympho T gây độc thành các tế bào giống như tế bào NK (NK like cells)
khnăng giết chết tế bào bởi perforin điều này không hẳn chế bình
thường của việc giết tế bào bởi lympho T gây độc. Vẫn còn một số biểu hiện còn
chưa được giải thích và đang gây tranh luận.
dnhư người ta đã phân lập được một số dòng tế bào lympho T gây độc
có tiềm năng giết các tế bào đích nhưng lại không thể xác định được là có perforin.
Hơn thế nữa hiện tượng giết tế bào đích vẫn được thực hiện bởi một số dòng tế
bào lympho T gây độc khi mà hoàn toàn không có ion Ca2+; vì ion Ca2+ cần thiết
để polymer hoá perforin như vậy nhất định phải một số cơ chế giết tế bào khác
diễn ra các dòng tế bào này.
Một biểu hiện khác không giải thích được đó là quá trình tương tác của
một số tế bào lympho T gây độc với các tế o đích lại dẫn đến một quá trình giết
tế bào diễn ra chậm hơn mức bình thường, trong quá trình này các tế o đích bị
tổn thương màng nhân bị phân cắt ADN được gọi là chết tế o theo chương
trình (appotosis).
Người ta vẫn chưa biết quá trình này diễn ra như thế nào nhưng một suy
đoán rằng các tế o lympho T gây độc này thtạo ta một quá trình ttan rã
bên trong các tế bào đích bị phân cắt ADN. Một số dòng tế bào lympho T gây độc
chế tiết các phân tử độc tính dụ như TNF-( tác dụng hoạt hoá các enzym
gây phân cắt ADN trong nhân các tế bào đích.