Ebook Bát tiên đắc đạo - Phần 2

Chia sẻ: Loi K | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:457

0
12
lượt xem
5
download

Ebook Bát tiên đắc đạo - Phần 2

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Ebook "Bát tiên đắc đạo" là một trong những tiểu thuyết cổ điển Trung Quốc thuật lại sự tích của tám vị tiên, được dân gian truyền tụng. Tám vị thần tiên này sống ở nhiều thời đại khác nhau, ẩn cư ở Bồng Lai đảo, kết thành nhóm bạn, kéo nhau ra biển Đông Hải (Bát Tiên quá hải), giao chiến với vợ chồng lão long vương, đánh bại họ. Nội dung phần 2 của ebook trình bày từ hồi 49 đến hồi 100 của truyện.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Ebook Bát tiên đắc đạo - Phần 2

Hồi Thứ 49<br /> Trong động Tử Hà, tiên sư bàn nhân quả<br /> Dưới cây sa bà, Hậu Nghệ biến ra nguời thợ<br /> Thiết Quài tiên sinh giải quyết chuyện đƣa vợ chồng Mạnh Khƣơng, Phạm Kỷ Lƣơng đi<br /> đầu thai xong xuôi, mới dẫn các sƣ muội và đồ đệ về động Tử Hà, núi Thái Hoa. Phi Phi,<br /> Điên Điên hai ngƣời ra đón, dẫn vào trong động. Thiết Quài tiên sinh ngồi chính giữa căn<br /> phòng trong thạch động, bảo nhóm Hà tiên cô năm ngƣời chia theo phe nam, nữ, ngồi hai<br /> bên, Phi Phi, Điên Điên thì đứng hầu, nghe sai bảo. Hôm đó, mọi ngƣời nhóm họp, nghe<br /> giảng kinh nghĩa một hồi. Ai nấy đều lâng lâng, sảng khoái tinh thần.<br /> Sau khóa học, tiên sinh mới nói với năm ngƣời :<br /> - Các ngƣơi đã nhiều lần hỏi ta về nhân quả kiếp trƣớc của vợ chồng Phạm Kỷ Lƣơng và<br /> Mạnh Khƣơng, hôm nay đã có thể đàm đạo sơ qua.<br /> Ngày xƣa, có một vị vua chƣ hầu là Hậu Nghệ, vũ dũng lại thiện xạ, có lần đƣợc Tây<br /> vƣơng mẫu ban cho một viên thuốc bất tử dự bị chọn một ngày tốt, làm lễ tạ ơn vƣơng<br /> mẫu, rồi mới dám uống thuốc. Vì thế, ông ta phải tạm thời giao cho bà phi của mình là<br /> Hằng Nga cất giữ. Hậu Nghệ là ngƣời tàn bạo, ác độc, ham chiến tranh, từ lâu đã nuôi dã<br /> tâm xâm phạm thiên tử, tự lập làm đế vƣơng. Hằng Nga nhiều lần can gián, không đƣợc,<br /> còn bị Hậu Nghệ coi nhƣ cái gai trƣớc mắt, hận rằng không thể chém nàng một đao, đứt<br /> thành hai khúc. Chỉ vì thấy nàng tƣớng mạo quá xinh đẹp, trên đời không ai sánh kịp. Hậu<br /> Nghệ không nỡ ra tay, tạm thời giữ lại tính mạng cho nàng, coi nàng nhƣ món đồ chơi.<br /> Hằng Nga vốn là thị nữ của Tây vƣơng mẫu, mắc tội đày xuống trần. Là ngƣời có tiên<br /> duyên kiếp trƣớc, tự nhiên nàng thông minh, lanh lợi. Sau thấy Hậu Nghệ đối xử với mình<br /> nhƣ thế, lẽ nào nàng lại không biết phòng bị? Nàng luôn luôn tƣởng nghĩ chuyện sớm rời<br /> xa Hậu Nghệ, tránh khỏi độc thủ của hắn. Nhƣng Hậu Nghệ đề phòng nghiêm ngặt, Hằng<br /> Nga không cách nào trốn ra khỏi cửa cung, chỉ hàng ngày ngồi buồn bã, không nghĩ ra<br /> cách gì tự bảo toàn. Thật ra số nàng không đến nỗi phải chết oan, mà mạng của Hậu Nghệ<br /> <br /> cũng không đƣợc trƣờng sinh bất tử. Từ lâu hắn đã lơ là với Hằng Nga, không tỏ tình đầm<br /> ấm chút nào, không hiểu vì sao lúc này, hắn lại đem thuốc tiên trao vào tay nàng. Hằng<br /> Nga nắm đƣợc viên thuốc, mới nghĩ : "Chẳng cần biết thuốc này linh nghiệm hay không,<br /> chung qui ta cũng không tránh khỏi cái chết, chi bằng cứ nuốt đại viên thuốc này. Nếu có<br /> thể bay bổng lên không trung, cho dù không thành tiên nhân chân chính chăng nữa, cũng<br /> thoát khỏi nơi tù túng này, khỏi sợ hắn sát hại mình. Nếu thuốc tiên không linh ứng, sau khi<br /> nuốt vào, ta vẫn không tránh khỏi làm miếng thịt nằm trên thớt của hắn, bị cấm cố nơi thâm<br /> cung. Vả lại lúc hắn về, tra hỏi tới thuốc, ta còn hy vọng sống đƣợc nữa chăng ? Bị hắn giết<br /> lúc đó, sao bằng ta tự tận ngay bây giờ, còn hay hơn". Vì thế, nàng chuẩn bị sẵn những<br /> dụng cụ để tự sát, nhƣ con dao, sợi dây, đặt gần bên mình. Sau đó, không ngần ngừ gì<br /> nữa, nàng nắm viên thuốc trong tay, đƣa lên miệng, nuốt đi. Viên thuốc chỉ nhỏ bằng hạt<br /> đậu, trôi xuống cổ họng dễ dàng. Hằng nga chợt cảm thấy tinh thần thanh thoát, khí lực<br /> tăng gấp bội, mà thân thể dƣờng nhƣ mất hết trọng lƣợng. Nàng vui mừng quá, mới nhắm<br /> mắt, ngƣng thần, ngồi yên lặng trên mặt đất hồi lâu, lại cảm nhận một luồng khí nóng từ<br /> trên đỉnh đầu đƣa xuống, tới huyệt đan điền, từ đó tỏa ra khắp cơ thể. Không cần vận dụng<br /> chân tay, khí nóng cũng tới đƣợc mọi nơi.<br /> Hậu Nghệ là tên bạo chúa, so với Doanh Chính hiện nay, cũng một tuồng vô đạo nhƣ nhau,<br /> tại sao vƣơng mẫu lại đem tiên đan tặng cho hắn ? Thật ra, bà đã bấm độn âm dƣơng, biết<br /> chắc Hậu Nghệ sẽ đƣa thuốc cho Hằng Nga cất giữ, muốn mƣợn tay hắn, để ban thuốc<br /> cho Hằng Nga, độ cho nàng lên trời. Thần toán của Tây vƣơng mẫu làm sao sai lầm đƣợc<br /> ? Quả nhiên Hằng Nga uống trộm viên thuốc, thân thể liền nhẹ bỗng, chẳng mất công cử<br /> động, cũng có thể bay lên trời.<br /> Hằng Nga ngồi yên một lúc, bỗng nghĩ rằng không nên chậm trễ, phải mau mau chạy đi<br /> mới sống đƣợc. Không chạy cho mau, sẽ không trốn thoát, lập tức chết bởi tên bắn của<br /> Hậu Nghệ. Nàng vội vã đứng dậy, chạy ra khỏi sân điện, ngƣớc mặt nhìn trời, liền thấy một<br /> vầng trăng sáng, treo lơ lửng trên không. Hằng Nga tƣởng nghĩ, ánh trăng sáng tỏ, cảnh<br /> vật trên cung trăng đẹp quá. Nếu ta có thể bay lên cung trăng, ở lại đó một thời gian, sau<br /> này Hậu Nghệ lên trời đuổi theo ta, ta có bị loạn tiễn bắn chết cũng cam lòng. Đang nghĩ<br /> nhƣ vậy, bỗng cảm thấy gót chân rời khỏi mặt đất, từ từ lên cao, thân mình bay lên không<br /> trung, lơ lơ lửng lửng. Lúc đầu bay chậm, càng lúc càng nhanh, đã lên tới nửa lừng trời.<br /> <br /> Đúng lúc đó, Hậu Nghệ từ nơi khác trở về, vô tình ngẩng đầu nhìn lên, thấy một mỹ nhân lơ<br /> lửng trên không, ngạc nhiên vô cùng, định thần nhìn kỹ. Hắn có nhãn lực rất mạnh, vì thế<br /> mới có đƣợc thần tiễn tuyệt kỹ. Vừa nhìn, hắn đã nhận ngay ra là ái phi Hằng Nga của<br /> mình. Tức thì nổi giận, hét lên một tiếng nhƣ sấm, rút cung tên đeo bên mình, giƣơng thẳng<br /> cây cung, hƣớng lên không trung, nhắm Hằng Nga buông một mũi tên. Hằng Nga đang ở<br /> trên mây bay mau, không ngờ tới mũi tên thần của Hậu Nghệ bay nhanh hơn cách đằng<br /> vân của nàng. Huống chi Hằng Nga là ngƣời không có chút đạo hạnh nào, dùng nhục thể<br /> mà lên trời, làm sao sánh kịp với phép đằng vân của ngƣời tiên ? Phép bắn tên của Hậu<br /> Nghệ lại chính xác phi thƣờng, một mũi tên bay ra, nhất định phải trúng. Chỉ nghe một tiếng<br /> "Vút !", mũi tên bay đi, tiếp đến là. tiếng kêu : "Ui cha !" ở giữa không trung. Cũng may<br /> Hằng Nga đã lên tới nửa lừng trời, mũi tên bắn ra đã tới giai đoạn cuối, sức mạnh đã giảm<br /> đi rất nhiều, chỉ có thể gây thƣơng tích ở ngón chân nàng. Tuy nhiên, nàng cũng đau đớn,<br /> muốn ngất đi, đứng không vững, liền lộn cổ xuống đất, hai chân chổng ngƣợc lên trời, rơi<br /> xuống mặt đất. Hậu Nghệ mừng quá, vội vã chạy đi để bắt Hằng Nga. Nơi nàng rơi xuống<br /> cách xa chỗ Hậu Nghệ chừng trăm bƣớc. Hậu Nghệ rảo bƣớc chạy tới, nhƣng lạ lùng thay,<br /> hắn chạy đã lâu, vẫn chƣa tới gần bên nàng. Hậu Nghệ nghi mình say rƣợu, hoa mắt, vội<br /> chiêu tập nhiều binh tƣớng, bảo họ mau chạy tới, bắt Hằng Nga. Thƣơng thay một cô gái<br /> yếu đuối, lúc này đã trƣợt chân ngã ra, nằm chết giấc, làm sao thoát khỏi tay một đám vũ<br /> phu ?<br /> Thiết Quài tiên sinh kể đến đây, những ngƣời ngồi nghe đều cảm thấy bất bình thay Hằng<br /> Nga, thậm chí Tuệ Thông, tiên cô và Phi Phi, vốn là đàn bà con gái, căm ghét đám đàn ông<br /> hiếp đáp cô gái yếu ớt, càng tỏ vẻ bất bình hơn nữa, tức tối ôm lấy đầu. Tuệ Thông tính<br /> nóng, không đợi nghe hết câu chuyện, hỏi liền :<br /> - Sƣ thúc, chẳng lẽ Hằng Nga bị hôn quân hại chết ? Dao Trì vƣơng mẫu là lãnh tụ quần<br /> tiên lại đem thuốc giả gạt ngƣời ?<br /> Thiết Quài tiên sinh chƣa kịp đáp, Chung Li Quyền đã cƣời khì một tiếng. Thiết Quài tiên<br /> sinh chƣa vội trả lời mấy cô, trƣớc hãy quay qua hỏi Chung Li Quyền :<br /> - Ngƣơi cƣời cái gì ?<br /> <br /> Đệ tử cƣời mấy vị sƣ tỉ hỏi câu ngu ngốc, tính nết lại nóng nẩy không đợi sƣ phụ nói hết,<br /> đã mạo muội hỏi những câu ngớ ngẩn. Há chẳng nghe ngƣời đời vẫn truyền tụng Hằng<br /> Nga ở trên cung trăng ? Nếu quả thật nàng bị Hậu Nghệ bắn chết, làm sao ngày nay còn có<br /> Hằng Nga trên cung trăng ?<br /> Thiết Quài tiên sinh nghe vậy, bất giác cƣời lớn tiếng, gật đầu nói :<br /> - Nghị luận của ngƣơi nghe đƣợc đấy. Tuệ Thông hỏi, tuy rằng ngốc nghếch, cũng có lý do.<br /> Hằng Nga dẫu xinh đẹp, thanh khiết, nhƣng nhục thân của nàng lúc đó vẫn còn là cốt tục,<br /> lại đã lấy chồng, làm bà phi của bạo chúa. Thân xác đó mà ở trên cung trăng quả không<br /> sạch sẽ chút nào. Mọi ngƣời hẳn biết Thái âm tinh quân mới là chủ của cung trăng chứ ?<br /> Bà ta là công chúa thứ ba của Ngọc đế. Ở bên Ngọc đế, bà cảm thấy không đƣợc nhƣ ý:<br /> sao còn có ngƣời cao quí hơn ta nữa chứ ? Bà có tính khí khác hẳn ngƣời thƣờng, cho<br /> rằng trên trời, dƣới trần đều không có khí thanh nhã, thân ở thiên cung mà nhƣ thể ngồi<br /> trong tù, suốt năm không có lúc nào thích chí, vui tƣơi. Ngọc đế hỏi các vị tiên quan tìm<br /> xem trên trời, dƣới đất có nơi nào tuyệt đỉnh thanh nhã, để bà chúa ba tới ở dƣỡng tính tu<br /> chân hay không. Nhƣng bà chúa ba lại chỉ thích chốn cung trăng, rất hợp ý mình. Ngọc đế<br /> không biết làm sao, đành phong cho bà làm Thái âm tinh chủ, ban cho cung trăng làm nơi<br /> phủ đệ. Từ đó, công chúa an tâm, lạc ý, ở lại cung trăng.<br /> Hôm đó, tinh quân về thiên cung thăm cha mẹ, trở lại cung trăng, giữa đƣờng đi qua nơi<br /> nọ, gặp đúng lúc Hằng Nga mắc nạn. Một tấm lòng thành của nàng cảm động tới tinh quân,<br /> bà mới cúi nhìn xuống, cách vạn tầng mây khói, vận mắt thần hƣớng về mặt đất quan sát<br /> một lúc, nhận ra Hằng Nga đang nguy cấp. Tinh quân suy nghĩ một lát, biết rõ Hằng Nga có<br /> lòng ái mộ cung trăng, thƣơng nàng giữa đƣờng gặp nguy hiểm, mới có ý cứu nàng đƣa về<br /> cung của bà, để có ngƣời hầu hạ bên cạnh. Nhƣng hiềm rằng thân nàng chƣa trừ hết ô<br /> trọc, sau nữa lại sợ mích lòng vƣơng mẫu. Tinh quân còn đang trầm ngâm, đã thấy Hằng<br /> Nga đột nhiên bay lên, nhắm về phía mặt trăng mà tới. Tinh quân còn đang nghi ngờ, chƣa<br /> hiểu chuyện này ra sao, lại thấy Hậu Nghệ từ phía sau chạy tới, lắp cung tên bắn ngã Hằng<br /> Nga, rơi xuống đất. Tinh quân vội chỉ ngón tay trỏ, hƣớng về bên dƣới vẽ một vòng, tách<br /> rời Hằng Nga và Hậu Nghệ, xa nhau chừng ba, bốn dặm. Bà nói với vị tiên lại theo hầu :<br /> <br /> - Ta muốn thu nhận Hằng Nga về cung, hiềm rằng thân thể cô ta quá ô uế, lại sợ mẹ ta<br /> <br /> mích lòng. Nay cô ta ngã xuống, nhất định là đã gãy chân, linh hồn cũng sắp thoát ra khỏi<br /> xác. Các ngƣời hãy dẫn linh hồn cô ta về đây gặp ta. Còn thân xác của cô, tuy rằng ô trọc,<br /> cũng không nên để rơi vào tay Hậu Nghệ. Hãy dùng thần phong đem xác đó tới một nơi<br /> vắng vẻ, không ngƣời, dùng lửa đốt cháy đi. Khi trở về, lại thay mặt ta tới Dao Trì, gặp<br /> vƣơng mẫu, nói rõ một câu.<br /> Tiên quan lãnh pháp chỉ, đi liền. Một mặt nhìn xem thần hồn Hằng Nga rời xác, liền nắm<br /> chặt lấy, đồng thời nổi một cơn gió, đƣa xác Hằng Nga tới một bãi hoang ở gần biển, gọi<br /> thần thổ địa bảo đem xác nàng đốt cháy thành tro, nổi một trận gió nữa, thổi cho không còn<br /> tung tích.<br /> Sau khi Hằng Nga rơi xuống đất, vì nàng đã uống tiên đan, chỉ ngất đi một lúc, chứ không<br /> đến nỗi táng mạng. Nếu không có tinh quân sai ngƣời bắt lấy linh hồn đem đi, lập tức sẽ<br /> tỉnh lại, lúc đó lại không thoát khỏi độc thủ của Hậu Nghệ, quả là cầu sống không đƣợc cầu<br /> chết không xong. Hậu Nghệ thấy mất thi thể của Hằng Nga, chỉ còn biết giậm chân tức tối,<br /> mau mau trở về cung.<br /> Thiết Quài tiên sinh kể đến đây, Tuệ Thông mới cƣời trở lại, nói:<br /> - Thì ra Hằng Nga sau khi chết mới đƣợc điều tốt đẹp. Sao sƣ thúc không nói sớm một câu<br /> cho rõ, báo hại chúng tôi vì cổ nhân mà nóng lòng, lo sợ, thật oan uổng.<br /> Thiết Quài tiên sinh cƣời, nói :<br /> Xƣa nay ngƣời ta không trải qua nguy hiểm, khốn khổ, làm sao có thể thành nhân tài ? Đối<br /> với thần tiên , cũng một đạo lý ấy thôi.<br /> <br /> Chung Li Quyền nói :<br /> - Theo đệ tử thấy, đan dƣợc của vƣơng mẫu, xét cho cùng cũng không thể kể là thập phần<br /> linh dị. Rõ ràng nói là thuốc bất tử, tại sao vừa trúng mũi tên thần, đã lăn ra bất tỉnh ? Giả<br /> sử không gặp đƣợc tinh quân, phái ngƣời đi thu giữ linh hồn, e rằng sớm muộn gì Hằng<br /> Nga cũng chết về tay Hậu Nghệ, hả chẳng phải đan dƣợc không linh ứng hay sao ?<br /> <br />
Đồng bộ tài khoản