Ebook Công chúa băng: Phần 2 - Camilla Lackberg

Chia sẻ: Vũ Hạnh | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:286

0
18
lượt xem
0
download

Ebook Công chúa băng: Phần 2 - Camilla Lackberg

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

“Ebook Công chúa băng” là cuốn sách đã được trao Giải thưởng lớn Văn học Trinh thám được ẩn giấu quán hiều cạm bẫy, đằng sau một vẻ chậm rãi, băng giá rất Thụy Điển không lẫn vào đâu. Mời các bạn cùng tham khảo!

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Ebook Công chúa băng: Phần 2 - Camilla Lackberg

CHƯƠNG<br /> <br /> 4<br /> <br /> Hắn cảm thấy cô đơn không tài nào tả xiết. Không có cô ấy, thế<br /> giới trống rỗng và lạnh lẽo, thứ giá lạnh hắn không có cách nào<br /> làm tan chảy. Nỗi đau cũng dễ dàng vượt qua hơn khi có cô ấy<br /> cùng chia sẻ. Sau khi cô ấy biến mất, hắn dường như phải gánh<br /> chịu thêm cả phần đau khổ của cô ấy và nó trở nên khủng khiếp<br /> quá mức chịu đựng. Hắn sống vật vã từng ngày, từng giờ, từng<br /> giây. Thế giới bên ngoài không tồn tại, trong đầu hắn chỉ có một<br /> ý nghĩ duy nhất rằng cô ấy đã vĩnh viễn ra đi.<br /> Gánh nặng tội lỗi có thể phân thành những mảnh nhỏ và<br /> chia cho những kẻ cùng phạm tội. Hắn không muốn một mình<br /> gánh chịu tất cả. Hắn chưa bao giờ có ý định đó.<br /> Hắn nhìn xuống hai bàn tay mình. Hắn ghét chúng. Chúng<br /> mang tới cái đẹp và cái chết, một bộ đôi hoàn toàn không tương<br /> thích mà hắn phải học cách sống chung. Chỉ khi vuốt ve cô ấy,<br /> đôi bàn tay hắn mới hoàn toàn tốt đẹp. Khi da hắn chạm vào da<br /> cô ấy, trong chốc lát mọi thứ xấu xa trên đời đều được gột đi.<br /> Đồng thời nuôi dưỡng những ước mơ thầm kín của đối phương.<br /> Tình yêu và cái chết, cuộc đời và thù hận. Sự đối lập đã biến họ<br /> thành những cánh bướm bay vòng vòng quanh ngọn lửa, ngày<br /> càng gần hơn. Cô ấy là người bị thiêu cháy trước.<br /> Hắn cũng bắt đầu cảm thấy sức nóng của ngọn lửa phía sau<br /> gáy. Giờ nó cũng đã tới gần hắn rồi.<br /> <br /> à cảm thấy mệt mỏi. Mệt mỏi vì phải dọn sạch những thứ ô uế<br /> của người khác. Mệt mỏi vì sự tồn tại không niềm vui của<br /> mình. Ngày lại ngày không hề khác biệt. Mệt mỏi vì từng ngày<br /> từng giờ, gánh nặng tội lỗi cứ nặng trĩu hai vai. Mệt mỏi vì mỗi<br /> sáng thức dậy và mỗi đêm trước khi đi ngủ đều băn khoăn lo lắng<br /> không biết Anders có khỏe không.<br /> Vera cho cà phê lên bếp đun. Tiếng đồng hồ tíc tắc là âm thanh<br /> duy nhất vang lên trong bếp. Bà ngồi xuống cạnh chiếc bàn bếp và<br /> chờ cà phê sôi.<br /> Cả ngày hôm nay bà làm công việc dọn dẹp cho gia đình<br /> Lorentz. Ngôi nhà quá rộng nên phải mất nguyên một ngày mới<br /> dọn hết. Đôi khi bà lại nhớ những ngày xưa cũ. Nhớ cảm giác an<br /> toàn vì chỗ làm ổn định, vị thế xã hội được đảm bảo khi làm quản<br /> gia cho gia đình giàu có nhất miền Bắc Bohuslän. Nhưng không<br /> phải lúc nào bà cũng nghĩ thế. Phần lớn bà thấy hài lòng vì không<br /> phải tới đó mỗi ngày. Không cần phải cúi đầu chào và khúm núm<br /> với Nelly Lorentz. Sự căm ghét của bà đối với người phụ nữ này<br /> vượt qua mọi giới hạn. Thế nhưng Vera vẫn phải tiếp tục làm việc<br /> cho bà ta từ năm này sang năm khác cho tới khi thời gian thay đổi<br /> mọi thứ. Việc nuôi người giúp việc trong nhà đã trở thành lỗi thời.<br /> Hơn ba mươi năm, bà luôn phải cúi đầu và lẩm nhẩm “xin cảm ơn<br /> bà Lorentz, dĩ nhiên là được thưa bà Lorentz, có ngay đây thưa bà<br /> Lorentz” đồng thời phải cố đè nén mong muốn túm lấy cái cổ<br /> mỏng manh của Nelly rồi vặn cho tới khi bà ta tắc thở. Đôi khi khát<br /> khao ấy trở nên mãnh liệt tới mức bà phải giấu hai tay sau lớp tạp<br /> dề để Nelly không phát hiện ra chúng đang run lên bần bật.<br /> Ấm cà phê bắt đầu reo. Vera cố sức đứng thẳng người dậy, lấy ra<br /> một chiếc tách cũ, sứt sẹo rồi rót cà phê vào đó. Chiếc tách này là<br /> vật duy nhất còn sót lại từ bộ tách đám cưới mà bố mẹ Arvid trao<br /> lại cho họ ngày hai người thành hôn. Đó là một bộ đồ sứ Đan Mạch<br /> rất đẹp. Nền trắng với những bông hoa màu xanh đã dần phai sắc<br /> sau nhiều năm sử dụng. Bây giờ chỉ còn sót lại mỗi chiếc tách này.<br /> Khi Arvid còn sống họ chỉ dùng bộ tách này trong những dịp đặc<br /> <br /> B<br /> <br /> biệt nhưng sau khi ông mất thì đối với bà ngày lễ hay ngày thường<br /> cũng chẳng có gì khác biệt. Qua nhiều năm sử dụng, bộ tách<br /> không vỡ thì cũng bị Anders đập nát hết trong một cơn say điên<br /> loạn hơn mười năm trước. Chiếc tách cuối cùng này chính là thứ<br /> tài sản đang giá nhất của bà.<br /> Bà nhấp một ngụm cà phê với vẻ hưởng thụ. Khi chỉ còn sót lại<br /> vài giọt, bà đổ chúng ra chiếc đĩa để dưới tách rồi uống với một<br /> viên đường ngậm giữa hai hàm răng cho cà phê thấm qua. Hai<br /> chân bà đau nhức, rã rời sau một ngày dọn dẹp. Bà gác chân lên<br /> chiếc ghế đằng trước, hy vọng sẽ bớt nhức mỏi hơi một chút.<br /> Căn nhà nhỏ và giản dị. Bà đã sống ở đây gần bốn mươi năm và<br /> sẽ tiếp tục cho tới khi chết. Mặc dù không được tiện lợi cho lắm.<br /> Ngôi nhà nằm trên đồi dốc đứng, bà phải dừng lại lấy hơi nhiều lần<br /> mỗi khi đi bộ về nhà. Tường nhà đã bong tróc, ngôi nhà trông<br /> nhếch nhác, xập xệ, xuống cấp một cách thảm hạn từ trong ra<br /> ngoài. Nhưng vị trí của ngôi nhà khá đẹp và nếu bà chịu bán nó đi<br /> rồi chuyển tới một căn hộ thì có thể dư ra một chút tiền, nhưng bà<br /> chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó. Nhà có sập bà cũng không<br /> chuyển. Dù sao đây cũng là nơi bà đã trải qua với Arvid những năm<br /> hạnh phúc ngắn ngủi sau đám cưới. Đêm đầu tiên bà ngủ bên<br /> ngoài nhà bố mẹ chính là trên chiếc giường trong phòng ngủ ngôi<br /> nhà này. Vào đêm tân hôn. Cũng trên chiếc giường đó, bà đã thụ<br /> thai Anders. Thời kỳ mang thai, bà chỉ có thể nằm nghiêng và Arvid<br /> nằm sát ngay bên cạnh, ôm lấy bà từ phía sau lưng, vuốt ve cái<br /> bụng bầu. Bên tai bà, ông thì thầm những lời về cuộc sống tương<br /> lai của họ. Về tất cả những đứa trẻ sẽ lớn lên trong ngôi nhà của<br /> họ. Về những tiếng cười ngập tràn hạnh phúc sẽ lấp đầy ngôi nhà<br /> trong những năm tháng sắp tới. Và khi họ già đi, lũ trẻ đã chuyển<br /> ra ngoài thì họ sẽ ngồi trên những chiếc ghế bập bênh trước lò<br /> sưởi trò chuyện về cuộc đời viên mãn mà họ đã cùng nhau trải<br /> qua. Hồi đó, hai bọn họ mới ngoài đôi mươi, chưa thể hình dung ra<br /> những gì đang chờ đón ở phía trước.<br /> Cũng tại chiếc bàn bếp này bà đã nhận được cái tin ấy. Cảnh sát<br /> <br /> Pohl gõ cửa, chiếc mũ ngả trên tay và ngay khi nhìn thấy ông ta bà<br /> đã hiểu chuyện gì sẽ đến. Bà đã phải chặn tay lên môi để ngăn<br /> những lời ông ta định nói và ra hiệu cho ông ta đi vào bếp. Bà lạch<br /> bạch đi theo ông ta với cái bụng bầu chín tháng rồi chậm chạp pha<br /> một ấm cà phê theo đúng trình tự. Trong lúc chờ cà phê sôi, bà<br /> ngồi đó nhìn chằm chằm vào người đàn ông phía bên kia bàn.<br /> Nhưng ông ta thì không dám nhìn bà. Mắt ông ta đảo quanh các<br /> bức tường, tay không ngừng sửa lại cổ áo. Cho tới khi mỗi người có<br /> một ly cà phê bốc khói trước mắt thì bà mới ra hiệu cho ông ta nói<br /> tiếp. Bản thân bà không thốt ra một tiếng nào. Bà nghe thấy trong<br /> đầu mình vang lên những tiếng vo ve, ngày càng ồn ào. Bà nhìn<br /> thấy miệng viên cảnh sát chuyển động nhưng không từ ngữ nào có<br /> thể lọt vào mảng âm thanh hỗn loạn trong đầu. Bà chẳng cần nghe<br /> cũng biết giờ đây Arvid đã nằm sâu dưới đáy đại dương, dập dềnh<br /> cùng với đám rong biến. Chẳng từ ngữ nào có thể thay đổi được<br /> điều đó. Chẳng từ ngữ nào có thể xua đi những đám mây đang vần<br /> vũ trên bầu trời cho tới khi tất cả những gì chúng ta nhìn thấy chỉ<br /> là một màu xám âm u.<br /> Lúc này đây, nhiều năm sau đó, trên chiếc bàn này, Vera lại thở<br /> dài. Những người khác khi mất đi người thân yêu của mình đều nói<br /> rằng hình bóng của họ sẽ phai nhạt với thời gian. Nhưng với bà thì<br /> ngược lại. Hình bóng Arvid ngày càng trở nên đậm nét hơn, đôi khi<br /> bà nhìn thấy ông ở trước mắt, rõ ràng tới mức đau đớn giống như<br /> một chiếc vòng sắt thết chặt lấy trái tim. Việc Anders giống Arvid<br /> như đúc vừa là một lời chúc phúc, vừa là một sự nguyền rủa. Bà<br /> biết rằng nếu Arvid còn sống thì chuyện xấu xa đó sẽ không bao<br /> giờ xảy ra. Ông chính là sức mạnh của bà, có ông ở bên cạnh, bà sẽ<br /> trở nên mạnh mẽ như mong muốn.<br /> Vera giật mình khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Bà đang<br /> ngập chìm trong ký ức và không muốn bị tiếng chuông điện thoại<br /> chói tai quấy rầy. Bà hạ hai chân đã nghỉ ngơi được một lúc từ trên<br /> ghế xuống rồi ra ngoài sảnh nhấc điện thoại.<br /> “Mẹ, là con.”<br /> <br /> Anders lắp bắp trong điện thoại và với kinh nghiệm nhiều năm<br /> của mình bà biết chính xác thằng bé đang say xỉn mức độ nào. Đã<br /> sắp bất tỉnh đến nơi. Bà không khỏi thở dài.<br /> “Anders này, con sao rồi?”<br /> Nhưng thằng bé chẳng thèm trả lời. Cuộc đối thoại giữa hai bọn<br /> họ vẫn luôn như thế.<br /> Vera có thể nhìn thấy mình trong tấm gương ở hành lang với<br /> ống nghe bên tai. Chiếc gương cũ kỹ với những chấm đen trên mặt<br /> kính, bà chợt nghĩ, bản thân mình cũng giống như một chiếc<br /> gương rạn. Mái tóc màu xám, nhếch nhác, lác đác vài cụm màu<br /> sẫm nguyên thủy. Bà vẫn luôn chải tóc ngược về phía sau rồi cắt<br /> bằng kéo bấm móng tay trước mặt gương trong phòng tắm. Không<br /> việc gì phải tốn tiền đi cắt tóc. Gương mặt bà đầy những rãnh xẻ và<br /> nếp nhăn vì lo nghĩ. Trang phục của bà cũng giống như vẻ ngoài;<br /> gần như không có màu gì khác ngoài xám và xanh lá cây sẫm,<br /> nhưng tiện dụng. Nhiều năm làm việc nặng và ăn uống không thấy<br /> ngon khiến bà không phát tướng như những phụ nữ khác. Trông<br /> bà mạnh mẽ và cứng cáp. Giống như một con ngựa kéo.<br /> Đột nhiên bà nhận ra Anders đang nói gì đó ở đầu dây và giật<br /> mình rời mắt khỏi chiếc gương.<br /> “Mẹ, ở bên ngoài có rất nhiều xe cảnh sát. Một đoàn hộ tống rất<br /> kinh. Họ hẳn là tới bắt con. Chắc là thế. Con phải làm cái quái gì<br /> bây giờ?”<br /> Vera nghe thấy giọng thằng bé càng lúc càng dồn dập, vẻ hoảng<br /> hốt mỗi lúc một tăng. Một cơn rét lạnh xuyên suốt cơ thể bà.<br /> Trong gương, những khớp ngón tay giữ điện thoại của bà trở nên<br /> trắng bệch.<br /> “Đừng làm gì cả, Anders. Cứ đợi ở đó, mẹ sẽ tới ngay.”<br /> “Được rồi, nhưng vì Chúa, mẹ hãy nhanh lên. Bình thường cảnh<br /> sát không đông như thế này, Mẹ, thông thường chỉ có một xe cảnh<br /> sát mà thôi. Giờ có những ba xe đỗ bên ngoài, đèn xanh nhấp<br /> nháy, còi hụ liên tục. Mẹ nó…”<br /> “Anders, nghe mẹ nói này. Hãy hít một hơi thật sâu rồi bình tĩnh<br /> <br />
Đồng bộ tài khoản