Ebook Cửa mật: Phần 2 - Christine Kerdellant, Éric Meyer

Chia sẻ: Vũ Hạnh | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:290

0
13
lượt xem
0
download

Ebook Cửa mật: Phần 2 - Christine Kerdellant, Éric Meyer

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

“Ebook Cửa mật” là câu chuyện nói về bọn tin tặc đang phát tán một lọai virus gây bệnh cho tất cả các máy tính kết nối vào mạng internet trên toàn cầu. Chỉ có một người có thể biết cách đóng lại cái backdoor mà đích thân ông đã dự kiến trong các phần mềm được sáng tạo theo yêu cầu của CIA: đó là Dan Barrett, người sáng lập Controlware, một doanh nhân Mỹ lừng lẫy nhất hành tinh. Nhưng Barett đã chết trong cuộc mưu sát do bọn khủng bố gây ra. Vậy mọi chuyện được giải quyết như thế nào, mời các bạn cùng tham khảo!

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Ebook Cửa mật: Phần 2 - Christine Kerdellant, Éric Meyer

25<br /> Ngày trước…<br /> — Dan, nhìn kìa! Cái cầu vồng!<br /> Nghiêng mình trên bể nước trong phòng khiêu vũ, hưng phấn như một<br /> cô bé xem biểu diễn xiếc, em đưa ngón tay chỉ thác nước phun ra từ khán<br /> đài vòng cung. Một tia nắng mặt trời xuyên vào dưới chân tấm màn nước<br /> này, vẽ lên các sắc màu nhạt dần khiến em buột miệng kêu lên đầy thán<br /> phục: những dải ruy-băng vàng, cam, đỏ, xanh chàm và tím nhảy múa theo<br /> điệu nhạc “menuet”[287] của Lully[288]… Các du khách đến xem nước phun<br /> từ dưới đất lên, ngây ngất cảm phục trước những vỏ sò ốc nhập từ<br /> Madagascar gắn trên những bậc thang bằng những sợi chỉ bằng đồng thau<br /> kín đáo không thấy được. Khóm cây Rocailles, chiều hôm đó được làm sân<br /> khấu cho cái vũ điệu nước và ánh sáng mặt trời này, ngày xưa nó là một<br /> bản ngợi ca các thuộc địa mới của vua Louis XIV.<br /> Em ganh tị với Thái Dương Vương và cung đình của ông khi nghe điệu<br /> “chaconne”[289] trong Amadis[290].<br /> — Thế mà họ khiêu vũ ở đấy, dưới ánh trăng! Hẳn em sẽ mê lắm đấy!<br /> Gabriel, tên thợ cả ống nước, càng làm em thích thú sôi nổi hơn khi kể<br /> ra những bí mật của các buổi dạ vũ. Ở giữa phòng khiêu vũ ngoài trời này,<br /> có một cái bục bằng đá cẩm thạch bao quanh bởi một con kênh nhỏ dành<br /> cho các người khiêu vũ. Dàn nhạc chiếm cứ khoảng không gian bằng nửa<br /> vòng tròn phía trên thác nước, chỗ mà người ta còn thấy được ba bể nước<br /> trang trí bằng vỏ sò ốc. Trên những bàn chân trụ thếp vàng đặt khắp xung<br /> quanh sân khấu là những cây đèn nến nhiều nhánh và những bó đuốc. Đối<br /> diện, là các bậc phủ cỏ chiếm hết một nửa khán đài vòng cung, dành cho<br /> <br /> khán giả.<br /> Bầu trời bớt xám xịt hơn lúc bọn mình đi thăm các đường hầm vài giờ<br /> trước đó. Mặt trời cũng xuyên qua được giữa những đám mây, vẽ lên<br /> những bức tranh phù du trên màn nước.<br /> Đầu buổi chiều, Gabriel Estaban đã đưa bọn mình đến khóm cây<br /> Rocailles trong chiếc xe Kangoo với đèn pha quay có ghi các chữ đầu của<br /> “Service des eaux de Versailles”[291]. Em đã leo lên ngồi phía trước với hắn.<br /> Phần anh thì ngồi ở thùng xe phía sau. Tên thợ ống nước tỏ ra bối rối, rối<br /> rít xin lỗi.<br /> — Ông Barett, mong ông tha lỗi cho tôi đã đối xử với ông như kiểu này…<br /> Hơn nữa, không đúng quy định chút nào!<br /> Thật tình mà nói, việc Esteban đối xử với anh như thể một thằng bồi<br /> phòng chẳng đụng chạm đến anh nhiều đâu. Anh bực tức vì nguyên nhân<br /> khác. Anh vừa có một ý tưởng nhưng anh lại không thể nói với em. Không<br /> có đường hầm dưới phòng Phu nhân de Maintenon à? Thậm chí như thế.<br /> Tên thợ ống nước quả quyết điều này, chắc chắn là biết rõ đường đi nước<br /> bước hơn anh, và các bản vẽ của hắn chứng minh giả thuyết của anh là sai.<br /> Nhưng hắn lầm, anh chắc thế như đinh đóng cột. Bọn mình sẽ có thể kiểm<br /> tra ngay tối nay sự hiện hữu của một đường hầm dẫn tới căn phòng bí mật!<br /> Gabriel nói, em thúc thêm và anh thì giậm chân nóng ruột. Cho những<br /> màn phun nước từ dưới đất lên cuối cùng trong mùa du lịch thì Gabriel<br /> phụ trách khu vực Nam, gần khóm cây Bacchus. Đi từ bể nước này sang bể<br /> nước kia, hắn tả đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất hệ thống cung cấp nước<br /> đã hoạt động từ thế kỷ XVII: một hệ thống lực hút, tức là hoạt động không<br /> cần máy bơm, một kỳ công vào thời đó. Những đài nước cao nhất giữ vai<br /> trò hồ chứa nước cho những đài nước đặt ở dưới thấp. Từng quãng thời<br /> gian đều đặn, Gabriel rút thước đo ra để đo mực nước trong các bể nước mà<br /> hắn có trách nhiệm canh chừng.<br /> <br /> — Tin tôi đi, ta không thể nào tránh được sự cố này nọ xảy ra ở đây! Cá<br /> bị nước ở Grand Canal hút vào đến đây làm nghẽn ống dẫn… Ông bà biết<br /> đấy, chúng tôi sử dụng hơn mười ngàn mét khối nước trong một ngày. Thử<br /> hình dung là biết bao thứ đồ dơ bẩn bị cuốn theo!<br /> Anh vừa tìm cơ hội bỏ hắn mà đi với em, vừa nhìn các bể nước đang<br /> chảy rào rào. Những tia nước lấp lánh màu xanh, trắng, có ánh cầu vồng<br /> phụt thẳng lên trời, để rơi xuống những chuỗi hơi nước mỏng manh trên<br /> các lối đi, mà về phần anh, anh luôn luôn thấy chúng và cũng biết chúng<br /> quá rõ. Đây là đài nước Flore, kia là khóm cây Colonade… Anh muốn bỏ rơi<br /> tên thợ ống nước, và anh đã làm thế một cách không khéo léo chút nào. Em<br /> còn nhớ chứ?<br /> — Emma! Lại đây, anh chỉ cho em cái này, - anh kêu lên đột ngột. Và,<br /> quay sang Esteban. - Xin lỗi ông, tôi muốn đưa cô bạn đến khóm cây<br /> Girandole chỉ một lát thôi.<br /> Anh kể em nghe lúc bọn mình rời xa Gabriel là vào một tối nọ anh đã<br /> đánh mất cặp kính ở đây khi anh vận động duỗi tay, duỗi chân. Anh tưởng<br /> mình bỏ nó trong túi. Sáng ngày hôm sau, tuyết bắt đầu rơi ngay lúc anh<br /> quay lại chỗ này để tìm lại cặp kính. Anh cố gắng diễn tả cho em thấy cảnh<br /> tượng tuyệt vời, Versailles nằm ngủ dưới tuyết trắng, mê man bởi những<br /> bông tuyết phủ trùm lên ngôi vườn trong sự dồn dập dịu dàng! Khoảnh<br /> khắc đó được giữ mãi trong tâm trí anh.<br /> Em quan sát anh, lộ vẻ ngạc nhiên. Em biết anh quá rõ để hiểu ra là câu<br /> chuyện cặp kính – tuy có thật – chỉ là cái cớ.<br /> — Dan, có chuyện gì vậy? - Em hỏi anh ngay khi bọn mình đã đi đủ xa<br /> tên thợ ống nước.<br /> — Anh muốn nói chuyện với em. Anh biết cách bọn mình sẽ làm để tìm<br /> ra một lối vào đường hầm khác!<br /> Bọn mình đến trước cụm hoa bằng kim loại trang trí cho khóm cây. Em<br /> <br /> mở to mắt. Anh đã ghi được một điểm.<br /> — Cách nào đây?<br /> — Tối nay ta sẽ quay lại Grand Trianon.<br /> — Nhưng mình đâu có chìa khóa, cũng đâu có phép vào…<br /> — Ta sẽ trốn trong vườn ngay trước giờ đóng cửa. Và ta để họ nhốt mình<br /> trong này!<br /> — Nhưng tại sao chứ?<br /> — Em sẽ hiểu thôi. Ta đem theo ra-đa. Cái ra-đa mà anh đã dùng với<br /> Granier. Anh đã mang nó theo trong cốp xe của anh.<br /> Em nhíu mày, làm hiện ra một nếp nhăn dài thẳng đứng trên vầng trán.<br /> Anh nhấn mạnh.<br /> — Và ta sẽ rình mò dưới các cửa sổ của phòng Phu nhân de Maintenon.<br /> Rõ ràng là em vẫn không hiểu. Em gần như làm anh thất vọng.<br /> — Cái đường hầm đi từ các căn hộ, - anh giải thích. - Nó nhất thiết phải<br /> đi dưới các ngôi vườn, phải không nào?<br /> Cuối cùng nét mặt em giãn ra. Và em đã phản ứng.<br /> — Anh muốn nói có phải chỉ cần cái ra-đa phát hiện nó từ trên mặt đất<br /> và đi dọc theo nó thì tìm ra lối vào khác đó?<br /> — Chính xác như thế. Và ta không mất nhiều giờ đâu, theo ý anh. Vài<br /> chục mét vuông bãi cỏ hay bồn hoa để dò tìm, tất cả thế thôi. Anh biết<br /> chính xác căn phòng này nằm ở đâu mà từ đó đường hầm xuất phát.<br /> Chỉ còn một trở ngại trong trí anh: cần chờ đêm xuống. Và vào cuối<br /> tháng chín này, trời không tối hẳn trước 21 giờ.<br /> Anh chờ đợi một cách kiên nhẫn – em biết là khó cho anh chừng nào… –<br /> bằng cách để mình cuốn theo vẻ đẹp của cảnh tượng hiện ra trong đầu.<br /> <br /> Anh nghĩ đến vua, đến ông vua này đã chế ngự được nước. Đến ông vuathần này đã ra tay nhào nặn quả đất. Vua-thần này là một thủy thần,<br /> quyền uy hơn cả hỏa thần, bởi vì nước, em biết đấy, bao giờ cũng mạnh hơn<br /> lửa. Các ngọn lửa lụi dần rồi tắt ngấm, chỉ còn tro than và tàn tích để lại<br /> mà thôi. Còn nước thì chảy lan tràn hay phụt tóe ra, chói rạng để tạo nên<br /> sự sống. Nhà vua đã chế ngự được nước thì ngài là một sinh thần. Giá như<br /> ngài trị vì hôm nay, ở đầu thế kỷ XXI này thì Louis XIV sẽ tìm cách để trở<br /> thành ông thần của cái gì? Cội nguồn sự sống nào mà ngài muốn chinh<br /> phục? Có lẽ là nước, còn là nước, bao giờ cũng là nước. Bởi vì các nhà khoa<br /> học đã đưa ra từ trước dự đoán là: trong vài thế kỷ tới, trên hành tinh khát<br /> nước của chúng ta, người ta sẽ không đánh nhau vì dầu lửa nữa, nhưng mà<br /> vì nước. Như Louis Đại vương trong các ngôi vườn của ngài.<br /> Vào lúc 17 giờ 15, tất cả thợ ống nước đứng sắp hàng giữa bể nước<br /> Dragon và bể nước Neptune[292], đưa tay giở lên “chìa khóa” của họ, một<br /> loại miệng cống thu nhỏ. Ông bạn Gabriel đứng giữa họ: đối với hoạt động<br /> cuối cùng trong ngày, anh ta được giao phụ trách “vòi phun lớn”, một sự<br /> phân chia dựa theo chức hạng của anh ta. Mỗi người cắm xuống đất cái<br /> chìa khóa hình đàn lia, một loại gậy to bằng kim loại của người chuyên tìm<br /> nguồn nước, và xoay nó. Đúng 17 giờ 20, các cửa van nước mở ra.<br /> Gabriel đã nói trước với ta: Neptune bừng sáng trong suốt mười phút.<br /> Nhưng anh không chờ đợi một sự phun trào dữ dội đến thế. Khi thấy trong<br /> bể nước mênh mông này, cái lớn nhất trong công viên, khoảng bốn mươi<br /> tia nước lớn phụt thẳng đứng lên trời theo điệu “passacaille”[293], anh đã vỗ<br /> tay. Dù không muốn. Em từng trách móc anh về chuyện anh không bao giờ<br /> vỗ tay mà. Vẻ hào hứng kiểu con nít của anh làm em phì cười.<br /> Anh còn nghĩ đến Louis XIV và các màn pháo hoa bằng nước của ông<br /> khi, vài giờ đồng hồ sau đó, bọn mình dò dẫm tiến bước, em và anh, trong<br /> bóng tối những ngôi vườn của Grand Trianon. Xung quanh đều im ắng,<br /> bọn mình bước đi không ai nói với ai một lời. Anh nhớ lại là mình đã tự hỏi<br /> <br />
Đồng bộ tài khoản