intTypePromotion=3

Hồi ký - Mười bảy năm chụp ảnh Bác Hồ: Phần 1

Chia sẻ: Lê Na | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:67

0
67
lượt xem
17
download

Hồi ký - Mười bảy năm chụp ảnh Bác Hồ: Phần 1

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tài liệu Mười bảy năm chụp ảnh Bác Hồ là tập hồi ký của nhiều tác giả về Bác Hồ. Tài liệu gồm 2 phần. Phần 1 sau đây với các bài viết: Bác Hồ dạy chúng tôi làm công tác cảnh vệ (Nguyễn Tất Liêm), Từ kẻ xướng ca vô loài đến người kỹ sư tâm hồn (Ngô Thị Liễu), Nhớ mãi những lần được gặp Bác Hồ (Nguyễn Quốc Tân), Chiếc máy điều hòa nhiệt độ được đặt trong phòng Bác (Phạm Lê Ninh), Một số mẫu chuyện về đời sống hằng ngày của Bác Hồ (Việt Phương).

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hồi ký - Mười bảy năm chụp ảnh Bác Hồ: Phần 1

  1. Mười bảy năm chụp ảnh BẮC HỔ V4ơ i ^ NÀM w f THỰC HIÈN DI CHÚC BÁC Hổ Hòi kỹ - Nhiều tác giả KIMđổí
  2. MƯỜI BẢY NĂM CHỤP ẢNH BẮC HÔ
  3. Nhiều tác giả h ỏ Ỷ n ă m ckiỷa ảak lìdữ M I ^ Hối ký NHÀ XUẤT BẢN KIM ĐỔNG
  4. B ỉa : Quốc Cường Ảnh; Tư liệu TTXVN
  5. BÁC HỒ DẠY CHỦNG TÔI LẦM CÔNG TÁC CẢNH VỆ ■ • NGUYỄN TẤT LIÊM'-' Niềm tự hào vô giá của đời tôi trong những năm tháng phục vụ cách mạng là vinh dự có sáu n ă n được trực tiếp bảo vệ Bác Hổ. Sáu năm là thời gian ngắn ngủi so với cuộc đời một con người, nhưng với tôi đó là quãng đời vẻ vang của người chiến sĩ được trực tiếp bảo vệ vị lãnh tụ vĩ đại của Đảng, của dân tộc Việt Nam anh hùng. Thật khó mà nói hết được niềm vui sướng chen lẫn tự hào của tôi trong chặng đường bên Bác; và những kỉ niệm sâu sắc vế Bác cồn lắng đọng khống bao giờ phai. Tôi vinh dự được lãnh đạo đơn vị tin tưởng phân công bảo vệ tiếp cận Bác Hồ. Nhưng khi được đến bên Người thỉ tôi lại thấy minh quá nhỏ bé và non yếu vé năng lực. Chính Bác lại dạy tôi lảm công tác bảo vệ với bao điéu mới lạ. Bác uốn nắn từng động tác, chỉ bảo từng việc lám mà sách vở nhà trường chưa hể nói tới. Những tình huống mà các đồng chí đi trước trao đổi kinh nghiệm cho tôi cũng chưa lường hết được. Năm 1963, hoạt động biệt kích của Mỹ - nguỵ đâ lan (*) Trưởng phòng, Cục cảnh vệ, Bộ Công an, bảo vệ Bác Hồ từ năm 1952 đến 1969.
  6. NH IỂU TÁC G IẢ rộng tới một sô' vùng ở miến Bắc. Tình hỉnh an ninh ở một số nơi, nhất là vùng biên giới quốc lộ giao thông lớn có những phức tạp, Bộ Chính trị chỉ thị mọi hoạt đông của Bác phải được bảo vệ tuyệt đối an toàn. Một lực lượng cảnh vệ bí mật bảo vệ trên đường được thành lập, Tứ đó mỗi lần Bác đi công tác, lực lượng này triển khai thực hiên nhiệm vụ nhưng chưa lần nào được Bác khen cả, Bởi vì chúng tôi làm còn ấu trĩ và ngộ nghĩnh lắm. Mỗi lần đi công tác, Bác quan sát hai bên đường và nói đại ý: “ Bác có thể đếm được chú Kháng''* bố trí bao nhiêu người trên một đoạn đường. Các chú không biết cách hoá trang. Từ quần áo các chú mặc đến con mắt đảo iiếc là Bác có thể nhận ra ngay, Dân họ cũng cảnh giác ghê lắm đấy, không khéo ho nghi là các chú sẽ bi bắt cho mà xem” . Tôi báo cáo lại điéu này với các đồng chí lãnh đao trong đơn vị và sau đó đã họp rút kinh nghiệm sửa ngay những non yếu còn mắc phải. Một lần Bác đi gặt lúa với dân ở một xã ngoại thành Hả Nội. Chúng tôi xuống xã đặt vấn đé trước lả ngày mai cơ quan sẽ đi gặt giúp dân. Đồng chí chủ nhiệm hợp tác xã vui ắm. Khi chúng tôi đé nghị ra xem cánh đồng lúa ngày mai sẽ gặt thì đồng chí đó ưng ngay, Ra đổng, chúng tôi thấy có hai loại ruộng lúa đã chín. Ruộng khô sát ngay đường đi và ruông nước bùn lầy ở xa hơn, Chúng tôi chọn và đé nghị ngày mai xã bô' trí cho anh em trong cơ quan gặt lúa ở cánh đổng khô gẫn đường cho tiện, Mọi việc bàn rất kín kẽ, nên (1) Cục trưởng Cục cảnh vệ.
  7. MUỒI i U Y N À M CMUP a\ N I I liAC' H ồ địa phương hoàn toàn không biết gỉ vé việc Bác sẽ đi gặt với dãn, Kế hoạch bố trí rất chu đảo và tỉ mỉ. Sáng sớm ngày hôm sau, trên đường từ ngoài đổng vé sân hợp tác xâ, chúng tồi bố trí một số chiến sĩ trẻ khoẻ hoá trang gánh lúa làm nhiệm vụ bảo vệ. Các chiến sĩ bô' trí gặt lúa được triển khai và mọi công việc bắt đầu. Đến 9 giờ sáng thì xe Bác đến. Bác yêu cầu dừng xe ở đầu làng để đi bộ ra cánh đồng, Nhân dân vẫn mải mé găt nên không ai biết gì. Những chiến sĩ làm nhiệm vụ gánh lúa đéu áo màu gụ đổng phục, đội mũ lá như nhau, quần xắn cao đến đầu gối. Khi gặp Bác, anh em chỉ liếc nhìn nhau rồi chào Bác và chạy biến luốn. Bác nhin tôi cười và nói: "Quân chú Kháng đã đến đây rồi". Nghe Bac nói tôi thấy lo lo. Khi ra đến đồng, những thửa mông khô trong kế hoạch của chúng tõi người gặt rất đông. Cũng toàn qjần áo nâu gụ gần như đồng phục. Còn ngoài xa tít, những vạ; ruộng nước bùn lầy chỉ lác đác dăm bảy xã viên mồt thửa. Thấy Bác tụt dép, xắn quẩn cao đến đầu gối, tôi hơi lo nèn gỢ' ý “Thưa Bác, chỗ kia xã viên gặt đông vui quá”, Vửa nói tôi vừa chỉ vé phía những thửa ruộng có cảnh vệ hoá trang đang cãt. Không ngờ Bác nói luôn: "Đông vui cái gì? ở đây toàn quán chú Kháng chứ xã viên nào?", Nói xong Bác lội xuống đổig, thoăn thoắt đi vé phía những thửa ruộng nước ngoài xa rnỉ xã viên đang gặt. Thế là mọi việc đều ngoài dự kiến. Tôi đếm hoảng, chỉ còn biết vôi vàng theo Bác, mà không biết lam cách nào để báo hiệu cho đổng đội chuyển đội hỉnh. Bá: đã biết cách làm ấu írĩ của chúng tôi. Tin Biác đến nhanh chóng lan khắp cánh đồng. Bà con xâ viên từ các phía ùa tới. Anh em cảnh vệ chúng tôi cũng 7
  8. N H IỂ U TÁ C G IẢ nhân dịp đó dồn đến. Thế là cánh đồng nước lầy lội lại đông vui hơn. Buổi gặt xong, Bác thăm hỏi và chào bà con xã viên ra vể. Có những cụ ông, cụ bà tay cầm liém, hái, vui cười chúc Bác sức khoẻ nhưng mắt thì rớm lệ, cảm động. Trên đường vé, ngồi cùng xe, tôi được nghe Bác phê bình cách làm của cảnh vệ. Bác nói đại ý: Thứ nhất, Bác phê bình các chú còn lãng phí lực lượng; Thứ hai, là cách hoá trang của các chú cồn lộ iiễu lắm. Cơ quan nào đi gặt giúp dân mà lại may quần áo gần như đồng phục thế? Còn mấy chú gánh lúa ở trên đường cũng vậy. Dân họ mà nhìn thấy Bác không chỉ chào Bác ạ, rồi chạy biến như các chú đâu... các chú phải sửa ngay. Lãnh đạo đơn vị họp anh em rút kinh nghiệm những điéu Bác dạy chúng tôi lần đó. Nhũng lời của Bác giản dị, cụ thể, tỉ mỉ, nhưng khi vận dụng vào thực tế chúng tôi thấy rất khố. Thực chất đó là những bài học bổ ích, trong khi công tác nghiệp vụ của mình cỏn đơn giản, chung chung. Với riêng tôi, những năm tháng vinh dự được trực tiếp bảo vệ Bác, tôi thấy mình còn nhiều điéu khiếm khuyết. Mỗi ần sai sót lại được Bác uốn nắn, dạy bảo ngay, ô n g bà ta thường có câu; “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”. Còn tôi được gần Bác mỗi quãng đường là học được một kho tàng kinh nghiệm. Cuộc sống rất phong phú, không có kinh nghiệm nào rút ra ở việc này lại đúng với việc kia theo một suy nghĩ máy móc. Tối thấm thìa những lời dạy của Bác, nhưng có lẽ sâu sắc nhất không bao giờ quên đó là những lần tôi đã làm Bác không hài lòng.
  9. M ự ^ I BẢY NĂM CHỤP ẢNH BÁC H ổ Lần thứ nhất xảy ra đúng vào hôm tôi được nhận nhiệm vụ bảo vệ tiếp cận Bác. Buổi chiéu đổng chí Kháng - Cục trưởng đưa tôi đến đơn vị, nhưng Bác đi họp Bộ Chính trị ở Hồ Tây chưa vẽ. Cái tuổi xấp xỉ 50 của tôi hôm đó như trẻ ại, bồi hồi, mong đợi cho thời gian trôi đi thật nhanh để chóng được gặp Bác. Khoảng 4 giờ chiéu thì xe Bác về. Những đổng chí có trách nhiệm ra tận xe đón Bác. Tôi là người đầu tiên có mặt. Đồng chí Ninh bảo vệ tiếp cận Bác ngồi ghế trước, xuống xe nhanh nhen lại mở cửa sau cho Bác xuống. Thấy Bác tay xách cặp, tay cầm chiếc gậy tre, tôi vội vàng đỡ chiếc cặp đen cho Bác. Nhưng tôi bỗng choáng váng vì tay Bác cầm cặp vột rụt lại. Bác nhìn tôi và hỏi: “Chú ở đâu đến?”. Hiểu ý Bác, đồng chí Ninh vội thưa: “Dạ! Báo cáo Bác đây là đồng chí Liêm, người sẽ thay nhiệm vụ của cháu mà anh Kháng đã trình bày với Bác đấy ạ!". Nghe xong, Bác quay lại nhìn tôi như thấu hiểu và âu yếm: “Chú Kháng lẽ ra phải đưa chú đến để Bác biết mặt trước đã chứ, các chú làm công an mà đơn giản quá”. Anh Kháng đến xin lỗi Bác vé việc này. Nhưng cồn tôi thi cứ ân hận mãi. Cái tính xuénh xoàng, nóng vội, hấp tấp của tôi tuy đã được lãnh đạo nhắc nhở luôn nhưng chưa sửa được mấy. Ngay ngày hôm sau, khi củng Bác lên xe đi công tác, Bác nhắc lại chuyện hôm qua và giảng giải vé nguyên tắc bí mật, ý thức cảnh giác, những sơ hở mà địch thường lợi dụng... càng nghe tôi càng sáng ra, lớn lên cả vé trí tuệ và nghiệp vụ. Lần thứ hai, sự việc xảy ra vào một buổi sáng chuẩn bị đi công tác địa phương xa. Khi tôi chuẩn bị các thứ cần thiết mang theo để Bác dùng và cất vào cốp xe Bác thường
  10. N H IỀ U TÁC C.IẢ ngồi, rồi đứng đợi. Đến giờ, không ngờ Bác không đi chiếc xe thường dùng mọi ngày mà lên chiếc xe dùng cho bác sĩ và phục vụ trước đây. Tôi vội vầng lên xe cùng Bác. Như đọc đươc suy nghĩ của tôi, Bác bảo tôi, đại ý: Các chú vẫn còn đơn giản trong suy nghĩ về cảnh giác lắm. Hỏm nay đi công tác xa, lại phải qua vùng núi hẻo lánh nên phải đế phòng, Hai xe giống nhau quá thì chú phải đổi chỗ Bác ngồi luôn. Biển số xe cũng phải dự phòng, vài ngày hay vài tuần phải đổi biển sô' khác. Chỗ ngồi trên xe cũng vậy, có thể chú và Bác phải thay đổi chỗ ngồi mỗi lần đi để kẻ địch
  11. ^viuờl HAY NAM CIIỤP A N ll UÁi H ổ cát két màu sẫm và một chiếc khăn len. Làn Bác đến thăm một bệnh viện, Bác ngồi ghế bên cạnh lái xe, còn tôi và anh Kỳ, thư kí ngồi ghế sau, Khi xe đến cổng bệnh viện, lãnh đạo và nhân viên đã tập trung đầy đủ. Xe vừa dừng bánh thì đồng chí giám đốc vội vàng chay lại phía tôi ngồi mở cửa xe. Trong khi đó thì anh Kỳ đã xuống mời Bác đi về phía cán bộ và nhân viên đang đứng đón Người, BỊ nhầm, đồng chí giám đốc bệnh viện vội chạy đuổi theo Bác, miệng líu lại nói không nên lời. Anh Kỳ nhìn tôi nháy mắt cười rất vui, Sự trưởng thảnh của toàn lực lương là công lao to lớn của Bác. Sự tiến bộ vế nghiệp vụ của tôi cũng là nhờ có những năm tháng được vinh dự bên Người. Nhưng con người làm sao có thể học hết được moi cái khôn? Môt lần khác, tôi lai phạm phải sai lắm và được Bác dạy bảo đến nơi đến chốn. Đố là những ngày máy bay Mỹ leo thang ném bom một sô' nơi thuộc ngoại vi Hà Nội, nhưng Bác vẫn giữ nếp tổ chức chiếu phim cho cán bộ, chiến sĩ, nhân viên và các cháu xem vào tối thứ bảy hàng tuấn. Lẩn đó, tôi đươc biết ngày mai chủ nhật, Bác bận họp Bô Chính trị nên Người chỉ lên “khai mạc”, xem môt lúc rồi về làm việc ngay. Tôi theo Bác vé nơi lầm viêc thường lê của Người, gian nhà ở gán hầm trành máy bay. Tôi ngồi ngay hành lang cạnh cửa hầm. Trong nhả đèn sáng và Bàc vẫn mải mê lảm viẻc. Tòi đang miên man suy nghĩ thi nghe từ xa tiếng loa phóng thanh vọng đến: "Đồng bào chú ý... Đổng bào chú ý! Máy bay Mỹ cách Hà Nôi vế phía đông nam 80 cây số! Đồng bào chú ý sơ tán. Các lực ượng vũ trang sẵn sàng chiến đấu!”. Tôi chú ý để nghe rõ 11
  12. B ác H ồ với cận vệ. hơn nhưng tim đập thỉnh thịch và hai tai nóng bừng. Nhìn vào phòng, Bác vẫn say mê xem tài liệu. Tôi bắt đầu đứng dậy và đi lại, lòng rối bời. Toàn bộ khu Phủ Chủ tịch đây đó vẫn còn đèn điện thắp sáng. Tôi quên bẵng cả việc trên nhà khách đang có buổi chiếu phim. Bỗng tiếng loa phóng thanh từ xa lại vọng đến dồn dập hcm. “Đổng bào chú... ý! Máy bay địch cách Hà Nội 40 cây số. Các lực lượng vũ trang sẵn... sàng... chiến... đấu". Tiếp đó là tiếng còi báo động rú vang. Sau đó là tiếng súng phổng không các loại vang rén.Tôi 12
  13. M ư ")l B À Y N Ă M CHỤP ẢN H BÁC H ồ hoảng quá, chạy như lao vào phòng, mời Bác xuống hầm ngay. Lòng tòi như lửa đốt, còn Bác thì vẫn ung dung, bình tĩnh. Hai Bác cháu xuống hầm, trong hầm đèn bật sáng, Bác tiếp tục đọc tài liệu. Khoảng 15 phút sau, tôi ra cửa hầm quan sát, nhưng lạ thay bốn bé đều yên lặng, Hà Nội đèn vẫn sáng, càng hoang mang hơn, tôi vội gọi điện thoại vé trực ban tác chiến đơn vị, họ trả lời từ tối đến giờ không có báo động gì cả? Hỏi tác chiến Bộ Tổng tham mưu, họ cũng trả lởi như vậy. Mà yên rồi, làm sao vẫn chưa có còi báo an? Trong tôi thoáng nghĩ tới những gì xảy ra trước đó? Súng phòng không nổ, tại sao không có vệt sáng xuyên cắt trên không. Bom nổ mà chung quanh bầu trời Hà Nội vẫn tối đen? Báo động sao đèn đường Hà Nội không tắt?... Tôi vội mời Bác lên khỏi hầm. Bác bảo tôi hỏi xem Mỹ có ném bom ở đâu không? Phút giây bàng hoàng qua đi, tôi bắt đẩu bình tĩnh trở lại và được biết trên nhà khách (Phủ Chủ tịch) hôm nay chiếu phim thời sự quân và dân Hà Nội bắn máy bay Mỹ. Có lẽ cội nguồn của sai lầm hôm nay là ở đó? Trời! Tôi tự kêu lên trong suy nghĩ và vào nhận lỗi với Bác. Nghe tôi báo cáo xong, Bác nhìn tôi, mỉm cười độ lượng vả phê bỉnh: “Tại chú thiếu bình ffnh đấy thôi, là công an thì phải luôn luôn tỉnh táo. Lúc có địch phải coi như không có địch, còn lúc không có địch cũng phải coi như có địch". Nghe Bác dạy, tôi nhận ra cái tính vội vàng, hấp tấp đến thiếu bình tĩnh của mình. Cảm động và nghẹn ngào, thấy được lỗi nhưng ngập ngừng mãi tôi nói không nên lời. Một lúc sau, tôi mới thưa với Bác: ‘Thưa Bác, cháu xin nhận lỗi và hứa sẽ sửa ngay ạ!". Bác tiếp tục làm việc. Tôi ra khỏi 13
  14. NH IỂU TÁC ( ỈIẢ phòng Bác với tâm trạng lâng lâng. Ngày hôm sau, tôi báo cáo lại toàn bô sự việc này với lãnh đạo đơn vị va nghiêm khắc tự kiểm điểm. Trong cuộc đời người lính không mấy ai tránh được những sơ suất, sai lầm. Nhưng với tôi những sai lầm, khuyết điểm đó là không thể tha thứ được. Tôi ghi nhận điểu đó như một bài học mãi mãi không bao giờ quên. Từ ngày Bác đi xa, mỗi lần nhân dịp ngày sinh của Người, tôi trở lại căn nhà năm xưa, nơi Bác ở và làm việc, nơi đã có một thời tôi gắn bó, lòng cảm thấy ngậm ngùi. Bác đã đi xa, nhưng tất cả còn đó. Những di vật thân thương trong nhà Bác như gợi lại những kỷ niệm sâu lắng trong tôi. Những điểu Bác dạy, với hình bóng Bác thân yêu như vẫn còn đang hiện diện bên tôi như ngày nào. Bác ơi! Bác đã đi xa, người chiến sĩ năm xưa được Bác dành cho niém vinh dự này đã trưởng thành. Sự khôn lớn, trưởng thành hôm nay lảm cháu không thể quên những tình cảm thiết tha và những lời răn dạy sâu sắc mà Bàc đã dành cho! Tháng 5-1971 CAO BÁ SÁNH g h i 14
  15. TỬKẺ -XU1ÓÍNG CA VỒ LOÀI' ĐẾNNGƯÌn-KỸSƯĨÁMHỐN' (Tnch) N íiỒ T H Ị LIỄU ...Hạnh phúc lớn lao nhất của đời tôi, cái áng hương trong tâm trí tôi mãi mãi không bao giờ phai lạt, là tôi đã được gặp Bác Hồ! Tên Bác đã rung động hàng triệu triệu con tim. Ngày tạm biệt miến Nam, lên đường tập kết, bà con, cô bác giao cho tôi một nhiêm vu, đơn giản mả rất thiêng liêng: “Có gặp Bác Hồ thi thưa giùm với Bác rằng bà con trong này ngày đèm trông Bác về thăm!”. Tuy gật đấu lia lịa sẩn sàng nhận lời, nhưng tôi vẫn thầm nhủ rằng không dễ gì có được vinh dự ấy. Vậy mà tôi lại được gặp Bác! Năm 1954, đoàn Tuồng khu Năm được vào Phủ Chủ tịch, diễn tuồng Chị Ngộ. Anh chị em trong đoán ai cũng náo nức bồn chồn, nguyện đem hết sức mình diễn cho Trung ương, cho Bác xem. Đứng trên sân khấu, tôi lách nhẹ tấm mần nhung, nhìn ra qua kẽ hở: Bác Hồ! Đó, Bác ngồi đó! Bân quẩn áo nâu giản dị, ung dung thanh thản, hiển cách chi là hiển! Tôi tưởng như thuở nào mình đương đóng vai nường Xuân Hương mà gặp được Tiên ông ban phép thần để có sức rnạnh xua tan quân giặc. 15
  16. N H IỂ U TÁ C G IẢ Rồi chẳng hiểu sao, tôi thấy rào rào trong tim mạch và nước mắt trảo ra lúc nào tôi đâu có biết! Khi diễn lớp chị Ngộ bị giặc bắt buộc phải ôm đầu anh Tài quăng xuống cống, tôi nhìn thấy Bác chống tay lên cằm nghiêng đầu cúi xuống. Tôi lo lo. Đến khi buông màn kết thúc, Bác nắm tay chúng tôi động viên, cổ vũ, đồng chí Trường Chinh mới cho biết là xem lớp đó, Bác nói với các đồng chí ngồi bên rằng; ‘T hấy giặc quăng đầu đồng chí mình như vậy, Bác đau nhói trong tim, chịu không nổi!”. Lời Bác nói đã làm chúng tôi giật mình nhìn kĩ lại, khiến ai cũng ghê sợ lớp tuồng đó. Bác đã thức dậy trong chúng tôi, đã dạy chúng tôi một cảm xúc thẩm mỹ mới. Từ ấy không ai có thể diễn nổi lớp đó nữa, và cũng từ ấy lớp đó được cắt bỏ. Qua năm 1959, chúng tôi lại được Bác gọi lên lần nữa. Lần này ông Tảo và tôi diễn lớp Trại Ba níu chồng là Địch Thanh. Theo lời đổng chí Lê Văn Hiến kể lại, thỉ Bác thích lớp tuồng này lắm. Diễn xong, tôi được nắm tay Bác và được nghe lời Bác dạy. Tôi quên sao được cái nhìn trìu mến như cha nhìn con, tiếng nói đượm hơi ấm tình thương của Bác; “Hay lắm! Nghệ thuật của cha ông để lại hay lắm. Phải giữ cho được, nhưng chớ gieo vừng ra ngô!” . Có lần Bác đến khu văn công thăm chúng tôi bất ngờ đến mức chẳng ai kịp mở cửa ra đón Bác vào nhà. Bác phải ngồi ngay d bậc thém, chờ chúng tôi y như cha mẹ đến nhà chờ lũ con chấu. Chúng tôi đổ ra quây quẩn bên Bác, một chú lùn của đoàn xiếc cũng lỏm thỏm chạy đến thật nhanh để được ké sát bên Bác. Chẳng biết chú thích 16
  17. M Ư )! BÀY NẢM CHỤP Ả N ll HÁC I lồ thú mê mẩn đến thế nào mà chú sờ hết tay chăn đến đầu Bác, rồi còn kéo những sợi râu của Bác như đùa nghịch. Ấy thế mà Bác vẫn ấm giọng íừ tốn nói đùa: - Đừng kéo đứt râu Bác! Một sợi râu một xâu bánh! Chúng tôi cười ồ lên một lượt, vui cái hồn nhiên, nhân hậu từ con người Bác toả ra. Cũng có lần Bác đến mang theo cả kẹo, già trẻ xúm đông quá, ai cũng chìa tay ra chờ Bác chia kẹo cho mình. Bác nói... Già thi một, trẻ ăn hai, bé ăn ba bốn. Cứ vậy, Bác phân phát hết cả túi kẹo. Hôm ấy, tôi được hai cái, và có cháu được đến cả nắm. Lại có năm, mồng hai Tết Bác đến mà cả khu văn công vắng ngắt. Thơ thẩn dạo quanh chẳng gặp ai, nghe tiếng nhị réo rắt từ trong một căn nhà lá dội ra, Bác lần bước tới. Vào nhả, Bác đã đứng sát bên cạnh anh Phát đang kéo nhị mà anh chẳng hay biết gì Bác lên tiếng: - Hay quá! Chà! Chà! Anh Phát vẫn làm thinh, Bác liền tiếp: - Nghê sĩ say sưa quá hè! Tưởng đàu bè bạn đến đùa nghịch, anh Phát xẵng giọng: - Đi đi, chỉ được cái tổ phá quấy người ta! Bác lại vỗ vai anh như muốn báo cho anh biết là Bác đến thăm. Không ngờ anh vẫn mải mê vào đàn gạt bàn tay rỗi kêu: - Khổ quá, quấy mãi thế? Bác liền quay người đứng trước mặt anh và cúi xuống hỏi: - Chỉ có mình chú ở nhà thôi? 17
  18. NH IỂU TÁC (ỈIẢ Anh liền ngẩng nhìn lên, thinh lình quàng cây nhị đi, rồi reo tướng như la làng: - Bác! Trời ơi! Bác! Nghe tiếng anh la, tôi mới lật đật chạy sang ôm chấm ấy Bác, nước mắt cứ trào ra, Thế đấy, Bác đã đến với chúng tôi và chúng tôi đến với Bác như thế đấy, không lần nào gặp Bác mà tôi nín được nước mắt. Tôi khóc vì tình thương của Bác quá lớn; đó cũng là những giọt nước mắt tiễn đưa cái kiếp “xướng ca vô loài” thời nô iệ, để đón nhận cái vinh quang được làm người nghệ sĩ cách mạng, người kĩ sư tâm hồn mà Đảng đã giao cho. H à Nội, 31-12-1975 LÊ N ( ;ọ c CẨLÌ ghi 18

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản