intTypePromotion=1

không phải huyền thoại (tiểu thuyết lịch sử đầu tiên về Đại tướng võ nguyên giáp trong chiến dịch Điện biên phủ): phần 2 - nxb trẻ

Chia sẻ: Trần Thị Hạnh | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:261

0
44
lượt xem
7
download

không phải huyền thoại (tiểu thuyết lịch sử đầu tiên về Đại tướng võ nguyên giáp trong chiến dịch Điện biên phủ): phần 2 - nxb trẻ

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

tiếp nối phần 1, mời các bạn tham khảo tiếp phần 2 không phải huyền thoại của nhà xuất bản trẻ, gửi đến bạn đọc cuốn sách này, có hiệu đính và bổ sung bài phỏng vấn Đại tướng võ nguyên giáp của nhà báo john kennedy, như một cơ duyên làm nên cuốn sách.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: không phải huyền thoại (tiểu thuyết lịch sử đầu tiên về Đại tướng võ nguyên giáp trong chiến dịch Điện biên phủ): phần 2 - nxb trẻ

Chọn cách đánh<br /> <br /> 313<br /> <br /> đứt sân bay, bóp nghẹt con nhím Điện Biên Phủ. Trận Điện Biên Phủ<br /> sẽ kết thúc tại khu Trung tâm của địch.<br /> Cắt<br /> <br /> Trận đánh sẽ phải tiến hành tuần tự qua ba bước. Bước 1, hoàn thành<br /> công tác chuẩn bị: làm đường ô tô đưa pháo vào trận địa, làm hầm pháo<br /> thật viing chắc, xây dựng trận địa bao vây và tiến công, chuẩn bị hậu<br /> cần. Bước 2, tiêu diệt các trung tâm đề kháng phía ngoài, siết chặt vòng<br /> vây bằng hận địa, thu hẹp phạm vi chiếm đóng của địch, khống chế sân<br /> bay, hạn chế tiến tói triệt hẳn nguồn tiếp tế của địch. Bước 3, tiến hành<br /> tổng công kích tiêu diệt toàn bộ quân địch.<br /> Trong quá trình báo cáo, Chỉ huy trưởng đặc biệt nhấn mạnh vào việc<br /> sử dụng trận địa chiến hào. Đây là một chiến thuật hoàn toàn mói vói<br /> bộ đội ta, chắc chắn sẽ gây bất ngờ lớn đối vói kẻ địch. Trận địa chiến<br /> hào hước hết giúp ta hạn chế sức mạnh máy bay, pháo và hỏa lực bắn<br /> thẳng của địch cả ban ngày và ban đêm, cho phép ta tiếp cận địch tưong<br /> đối an toàn, bất thần mở cuộc tiến công, sẽ giúp ta siết chặt vòng vây,<br /> và trước mắt không cho địch dễ dàng rút chạy. Xây dimg trận địa không<br /> chỉ là việc đào nhũng giao thông hào mà còn là đưa toàn bộ các lực lượng<br /> của ta từ đon vị chiến đấu: bộ binh, pháo binh, công binh... đến các cơ<br /> quan chỉ huy xuống dưới lòng đất, một công ữình lao động khổng lồ<br /> không nhũng cần đến rất nhiều mồ hôi mà sẽ còn tốn cả máu.<br /> Giờ nổ súng tiến công tập đoàn cứ điểm chỉ có thể bắt đầu sau khi xây<br /> dimg xong trận địa chiến hào bao vây và tiến công.<br /> Không khí hội nghị trở nên thực sự phấn khởi sau khi nghe phổ biến<br /> phương án tác chiến mới.<br /> Cơ quan tham mưu Mặt trận dự trù việc xây dựng trận địa sẽ mất<br /> khoảng một tháng. Tổng tư lệnh thấy cần phải duy trì sức ép trên các<br /> mặt trận phối họp trong klú bộ đội ở Điện Biên Phủ tiến hành công tác<br /> chuẩn bị. Cuộc chiến ở Thượng Lào, Tây Nguyên vẫn tiếp tục. Anh ra<br /> mật lệnh chỉ thị cho chuyển toàn bộ trung đoàn 101 xuống Hạ Lào và<br /> vùng đông-bắc Campuchia, tại Trung Lào hai trung đoàn 66 và 18 tổ<br /> chức vây hãm giam chân quân địch ở Xênô, bảo vệ phía sau cho trung<br /> đoàn 101.<br /> <br /> X<br /> X<br /> Trận địa chiến hào<br /> <br /> Trận địa chiến hào<br /> <br /> 315<br /> <br /> Từ ngày đầu sang Đông Dương, Navarre đã rất khó chịu khi phải nhừi<br /> những binh đoàn quân viễn chinla có trọng pháo, xe tăng và máy bay hỗ<br /> trợ chia nhỏ thành các đại đội, tiểu đoàn đóng đồn bốt khắp nơi và sa<br /> lầy trong những trận càn lùng sục từng thôn xóm, từng ngôi nhà. Trong<br /> khi đó, đội quân chủ lực tác chiến của đối phương chỉ di chuyển bằng<br /> chân lại rất cơ động có mặt trên khắp các chiến trường tiến hành những<br /> chiến dịch lớn. Navarre tuyên bố việc làm đầu tiên của ông ta là hả lại<br /> tính cơ động cho quân đội. Nhưng Navarre không thể làm theo ý mình,<br /> vì dù muốn hay không cũng phải dành một lực lượng lớn để duy trì<br /> vùng tạm chiếm, nếu thiếu lực lượng này thì những vùng quân Pháp đã<br /> chiếm được lập tức trở thành vùng của đối phương. Navarre chọn giải<br /> pháp phát ữiển thật nhanh quân ngụy để làm nhiệm vụ chiếm đóng thay<br /> quân Pháp. Khi vào Đong-Xuân 1953-1954, cùng vói việc phát triển<br /> "quân đội quốc gia", rửiững lực lượng quân Pháp ở Triều Tiên được đưa<br /> về Việt Nam, và số quân Pháp làm nhiệm vụ chiếm đóng đã được quân<br /> ngụy thay thế, Navarre đã xây dựng 82 tiểu đoàn cơ động chiến lược và<br /> chiến thuật, được tổ chức thành 18 binh đoàn cơ động, ữong đó có 11<br /> binh đoàn Âu Phi và 7 binh đoàn ngụy. Già nửa lực lượng cơ động này,<br /> 44 tiểu đoàn, tập ữung ở đồng bằng Bắc Bộ.<br /> Theo quan niệm của Tư lệnh Bắc bộ Cogny, số quân cơ động tập trung<br /> ở đồng bằng Bắc Bộ là để đối phó với một cuộc tiến công lớn của Việt<br /> Mừứi sẽ nhắm vào đây trong Đông-Xuân này. Nhưng Tổng chỉ huy<br /> Navarre có những suy nghĩ khác hẳn. Navarre không chủ trương cắm<br /> lực lượng lớn quân cơ động ở đồng bằng đón đợi một cuộc tiến công, mà<br /> phải dùng nó để giành quyền chủ động, điều khiển chiến trận theo ý của<br /> mùửi, buộc đối phương phải chạy theo đối phó.<br /> Tuần ữăng mật giữa Navarre và Tư lệnh Bắc Bộ Cogny, người đã<br /> được Navarre đưa lên giữ ữọng trách này, đã qua đi chóng vánh từ lúc<br /> Cogny được hỏi về chủ trương đánh chiếm Điện Biên Phủ. Navarre nhớ<br /> <br /> 316<br /> <br /> KHÔNG PHẢI HUYỀN THOẠI<br /> <br /> lại ĩĩiùtIt đã hỏi De Linarès là Cogny có thể là người thay thế ông ta<br /> không, ngưòi bạn cùng khóa chạm vào khuỷu tay Navarre nói: "Chớ có<br /> dùng hắn, một tên..." và kịp dừng lại, nhưng Navarre đã đủ hiểu. Cũng<br /> câu hỏi này đặt ra vói Salan, Salan nói ngay: "Cogny có những phẩm<br /> chất lón". Navarre chú ý đến lòi De Linarès hon, nhưng vẫn phải dùng<br /> Cogny vì không tùn được ai khác. Còn một lý do, Navarre rất tự tin, cho<br /> rằng ít ai là cấp dưới có thể qua mặt mìnlr.<br /> Với việc ném 12 tiểu đoàn cơ động xuống Điện Biên Phủ, Navarre đã<br /> hút được phần lớn những đại đoàn chủ lực của đối phương lên Tây Bắc,<br /> chuẩn bị lao vào cuộc phiêu lưu đánh lớn với quân viễn chinh. Cuộc hành<br /> binh Atlante, triển khai bước 1 đánh chiếm thị xã Tuy Hòa, tuy có lấy<br /> thêm những lực lượng cơ động rửiưng chưa khiến Cogny klìó chịu, vì<br /> Cogny nhận thấy đồng bằng Bắc Bộ không còn bị đe dọa, và hy vọng<br /> Điện Biên Phủ sẽ là cái máy nghiền đối vói rửiững đại đoàn chủ lực của<br /> đối phương.<br /> Trong thông điệp đầu năm 1954, Navarre tuyên bố một cách khá lạc<br /> quan: "Điều kiện clứến thắng đã đầy đủ, chỉ tùy thuộc vào ý chí của tất<br /> cả chiến binh Hải Lục Không quân để làm cho năm 1954 là năm thắng<br /> lọi rõ rệt của quân đội Pháp!".<br /> Ngay sau khi 308 đánh sang Thượng Lào, tưởng là ta đã từ bỏ kế<br /> hoạch đánh chiếm Điện Biên Phủ, ngày 2 tháng 2 năm 1954, Navarre<br /> gợi ý Cogny nên rút quân số của tập đoàn cứ điểm từ 12 xuống 9, thậm<br /> chí 6 tiểu đoàn. Cogny lập tức phản đối, cho rằng 308 chỉ sang Thượng<br /> Lào gây rối một thời gian sẽ quay về Điện Biên Phủ. Điều này là một lợi<br /> thế cho Cogny trong cuộc trarứi luận sau này trong những cuộc điều trần<br /> về thảm bại ở Điện Biên Phủ.<br /> Hầu hết lứiững đại đoàn chủ lực của đối phương đã tiến lên Tây Bắc,<br /> đồng bằng Bắc Bộ thoát khỏi một cuộc tiến công lớn trong Đông-Xuân<br /> 1953-1954, và chỉ còn phải đối phó với chiến tranh du kích. Không có<br /> lý do nào khiến Navarre phải chôn chân số quân cơ động còn lại ở đồng<br /> bằng để chờ đợi một cuộc tiến công không còn khả năng xảy ra.<br /> Những cuộc tiến công của ta mở ra trên các hướng, tuy có phần bất<br /> ngờ, nhimg không phải hoàn toàn không được dự phòng vì Navarre vẫn<br /> <br /> Trận địa chiến hào<br /> <br /> 317<br /> <br /> còn nhiều tiểu đoàn cơ động ở đồng bằng. Khi cuộc tiến công của ta nổ<br /> ra ở Trung Lào, Navarre rút một số tiểu đoàn cơ động từ đồng bằng Bắc<br /> Bộ kết hợp với bừrh đoàn cơ động ngụy số 51 tại địa phương, xây dựng<br /> một con nhím tại Seno, vói cái tên gọi "Bứứi đoàn tác chiến Trung Lào"<br /> đúng như cách đã làm ở Tây Bắc. Navarre cũng làm rửiư thế tại Thượng<br /> Lào. Và sau đó, lại xây dựng tiếp một con nhím mới tại Saravane, Hạ Lào.<br /> Navarre ữước đây không thích chiến thuật "con nhím" nhưng đã bị<br /> Berteil thuyết phục về tứửi hữu hiệu của nó ữên chiến trường rừng núi<br /> Đông Dương. Và rõ ràng là nó đã chặn đimg những đòn tiến công của<br /> đối phương. Riêng ở Tây Nguyên, Navarre đã buộc phải tạm ngưng cuộc<br /> tiến công ở Tuy Hòa, rút một số tiểu đoàn lên tăng cường cho Tây<br /> Nguyên. Một tập đoàn cứ điểm nữa đang xuất hiện ở An Khê. Nhưng<br /> Navarre đã biết lực lượng chủ lực của Liên khu 5 chỉ có hai ừung đoàn,<br /> sẽ không làm được gì nhiều hơn sau khi chiếm được Kon Tum, do lực<br /> lượng quân đồn trú tại đây rút chạy về Plây ku. Nó sẽ sớm muộn trở về<br /> tay quân Pháp giống như tỉnh Thà Khẹc mói đây tại Trung Lào.<br /> Trong lúc Navarre vẫn tỏ ra điều khiển chiến ữận một cách nhanh<br /> chóng, có chủ định và đã cầm chân, vô hiệu hóa được các đòn của quân<br /> chủ lực Việt Minh ở khắp nơi, thì Cogny lộ vẻ khó chịu vì số quân cơ<br /> động ở đồng bằng chỉ còn lại ba bữửi đoàn cơ động phải nai lưng ra đối<br /> phó với đại đoàn 320, những trung đoàn địa phương và chiến tranh du<br /> kích. Cogny cho là Navarre không hiểu thực tế chiến tranh Đông Dương<br /> đã vvmg tay quá ữán không nghĩ đến những hậu quả sau này. Trái lại,<br /> Navarre cho rằng tầm nhìn của Cogny không ra khỏi đồng bằng Bắc Bộ,<br /> lúc nào cũng lo vùng châu thổ sông Hồng tuột khỏi tay mừửi ữong khi<br /> cả miền Bắc, trừ Điện Biên Phủ, chưa nơi nào có dấu hiệu bị đe dọa.<br /> Navarre đang phải giải quyết những vấn đề chiến lược chxmg trên toàn<br /> bán đảo Đông Dương. Tuy rửiiên, giữa hai người chưa xảy ra những va<br /> chạm lớn, vì Cogny còn hy vọng cuộc chiến ở Điện Biên Phủ, mà nủnh<br /> là người được ữao nhiệm vụ ữực tiếp chỉ huy, sẽ mang lại một chiến<br /> thắng rực rỡ nay mai. Trong khi đó Navarre rất tự tin, cho rằng mình<br /> vẫn làm chủ tình hình, điều khiển chiến trận một cách chủ động và<br /> linh hoạt.<br /> <br />
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2