
Làm thế nào chiếm được cảm tình của
các thượng đế nhí?
Khi đòi mua đồ chơi, quần áo hoặc kẹo bánh mỗi lần cùng cha mẹ đi cửa hàng
mua sắm, trên thực tế, các thượng đế nhí đang muốn bậc phụ huynh mua cho chúng
ước mơ. Và những ước mơ của các khách hàng tí hon này không hề giống với những
gì mà cha mẹ chúng hay bất cứ người lớn nào khác nghĩ đến. Và để một thương hiệu
hàng hóa dành cho trẻ em trở nên thành công, nhà sản xuất cần phải nắm bắt được sự
khác biệt đó.

Ước mơ thứ nhất: “Con muốn mình cảm thấy thật …kinh dị”
Nghe thật lạ, nhưng trẻ con lại rất thích cảm giác sợ hãi. Bởi vậy, những nhân
vật “kinh dị” đối với nhiều cậu bé, cô bé lại trở nên hấp dẫn hơn rất nhiều so với các
nhân vât hiền lành, nhân hậu. Suốt một thời gian dài, các nhà sản xuất đồ chơi không
hề nghĩ tới điều này, và rồi, cuối cùng khi các sản phẩm “lạ đời” được tung ra, lập tứ
chúng được các thượng đế nhí ủng hộ nhiệt liệt.
Sự thật là, nhà sản xuất phải biết “dọa” các cậu bé cô bé thích cảm giác mạnh
một cách khéo léo và thông minh. Thích các trò kinh dị, nhưng theo số liệu của các
cuộc nghiên cứu thì đến 90% trẻ em muốn có cảm giác an toàn. Bởi vậy, trong bất cứ
trò chơi hay bộ phim “độc ác” nào cũng cần phải có một nhân vật “thiện” chống lại kẻ
ác. Và vì thế nên các nhà sản xuất luôn tạo ra nhân vật hiệp sĩ dũng cảm “cứu nhân độ
thế”. Ban đầu, các nhân vật ác quỷ thường chiếm ưu thế trong trò chơi. Nhưng nếu
theo dõi hoạt động của đứa đang bị hút vào trò chơi, ta sẽ thấy rằng, hiệp sĩ luôn là
người chiến thắng cái ác.
Tuy vậy, nhân vật cũng không cần thiết phải là anh hùng hoặc mỹ nhân. Cái
chính là nhân vật phải mạnh hơn kẻ ác mà Người Nhện (Spider man) chính là một ví
dụ điển hình. Bộ phim Người Nhện được tung ra vào năm 2002 và chỉ tính riêng tại
Mỹ, doanh thu từ bộ phim này đã đạt trên 403 triệu đô la — một hiện tượng hiếm có
của nền điện ảnh Mỹ.
Hình ảnh chú rùa Ninja ác quái ra đời năm 1984 cũng là một ví dụ sinh động.
Nhưng những chú rùa chỉ có cái hình thức đáng sợ bề ngoài thôi, còn theo ý tưởng của
nhà sản xuất thì những chú rùa này rất hiền lành và nhiệm vụ của chúng là chiến đấu
chống lại các ác.Các cô bé cậu bé rất khoái chí với nhân vật Rùa Ninja này bởi đó là
những nhân vật dũng cảm, mặt khác, chúng gây ra sự tò mò lẫn sợ hãi đối với các cô
bé cậu bé. Và điều này đã thu hút được khá nhiều khách hàng tí hon đến với sản phẩm.
Ước mơ thứ 2 “Con muốn mọi trò chơi phải là đồ lắp sẵn”
Vì sao các thượng đế nhí khi bước vào các cửa hàng bách hóa dành cho thiếu
nhi lại rất quan tâm tới những gian hàng có đồ chơi lắp sẵn mà thường bỏ qua các gian

hàng kinh doanh sản phẩm rời chưa lắp ráp? Dường như khả năng hình dung, tưởng
tượng của thế hệ trẻ ngày nay đang càng ngày càng trở nên nghèo nàn. Trước đây, do
nguồn đồ chơi ít ỏi nên các bé còn thích sáng tạo, mày mò để biến những tấm hình lắp
ráp thành ô tô, tàu thủy, ngôi nhà, xe hơi, máy bay…Còn ngày nay, thị trường tràn
ngập đồ chơi lắp ráp sẵn hay các băng đĩa trò chơi điện tử với giá cả không quá đắt.
Điều này đã khiến cho các cô bé cậu bé trở nên lười biếng hơn trong suy nghĩ của
mình. Càng trưởng thành, nhu cầu tưởng tượng của chúng càng ít đi. Chúng chỉ muốn
mọi đồ chơi là đồ ráp sẵn.
Khoảng mười năm về trước, một hộp ráp đồ chơi LEGO thường bao gồm từ
500 đến 1000 chi tiết. Nhưng cách đây không lâu, nhà sản xuất đồ chơi nổi tiếng này
đã phát hiện ra rằng, ngày nay, kiểu lắp ráp với chừng ấy chi tiết thực sự rất phức tạp
đối với các thượng đế nhí. Chúng không đủ kiên nhẫn hay trí tưởng tượng để ngồi lắp
ráp ngôi đền, du thuyền hay chiếc xe hơi. Bởi vậy mà hãng LEGO đã quyết định giảm
các chi tiết lắp ráp đồng thời tăng kích cỡ các chi tiết đó. Ví dụ, trước đây một bộ lắp
ráp nhà có tới 100 chi tiết thì nay chỉ cần 20. Hơn nữa, LEGO cũng bổ sung vào bộ lắp
ráp của mình các nhân vật quen thuộc với trẻ em như chú gấu Pooh hay Harry Porter.
Các chuyên gia của LEGO gọi đây là “trí tưởng tượng được lập trình sẵn” vì các
thượng đế nhí không cần phải mất công tưởng tượng làm gì. Chính nhờ những bước
sáng tạo này mà LEGO luôn giữ vững vị trí độc tôn trên thị trường đồ chơi trẻ em.
Ước mơ thứ 3 “Con muốn mình vui vẻ”
Gần 90% trẻ em cho rằng trò chơi và sự vui vẻ là phần quan trong nhất trong
cuộc sống của chúng. Bởi vậy, việc áp dụng các yếu tố hài hước trong nhãn hiệu sẽ
đảm bảo sản phẩm lọt vào hàng “top” trên thị trường. Ví dụ, bộ phim Shrek-2 với nhân
vật gây buồn cười đã trở thành hiện tượng của ngành nghệ thuật thứ bảy năm 2004,
mang về cho nhà sản xuất hơn 900 triệu đô la.
Khi tạo dựng thương hiệu có yếu tố hài hước, nhà sản xuất cần phải xác định
rằng, cảm giác hài hước ở trẻ em rất đặc trưng và hoàn toàn không giống với cảm giác
của người lớn.

Vào cuối thập niên 80, ông chủ hãng sản xuất bánh kẹo Michael Spengsberg
tung ra loại kẹo ngọt màu nâu. Lần đầu tiên nhìn thấy những viên kẹo này, cậu con trai
nhỏ tuổi của Spengsberg thốt lên “Ba ơi, sao nó giống cục phân chó vậy ba?” Michael
lập tức nảy ra ý định đặt tên cho sản phẩm mới là Dog Farts (Cái rắm chó). Vậy
nhưng, các thượng đế nhí lại tỏ ra khoái chí với cái tên gọi nghe khiêu khích và phản
cảm này. Còn Spengsberg tiếp tục cho ra lò một loạt sản phẩm bánh kẹo mang những
cái tên nghe thật …khiếp “Dead Flies” (Những con ruồi chết), “Bird Dropping” (Phân
chim). Sau đó, Michael tổ chức cuộc thi cho các khách hàng tí hon của mình bằng
cách đề nghị chúng đưa ra những tên gọi khác nhau cho sản phẩm, đổi lại, những bé
nào trúng giải sẽ nhận được quà tặng của hãng. Kết quả là, chỉ trong một thời gian
ngắn, hãng bánh kẹo BonBon khiêm tốn của Spengsberg đã biến thành một công ty
lớn với doanh thu tới 45 triệu đô la/năm.
Ước mơ thứ 4 “Con muốn trở thành chúa tể”
Các nghiên cứu cho thấy rằng, hơn 60% trẻ em mơ ước trở thành người giàu có.
Hơn nữa, nhiều cô bé cậu bé mong ước giàu sang chỉ bởi một ý nghĩ đơn giản – tiền
bạc sẽ mang lại quyền lực. Một điều dễ hiểu là, sở dĩ các em nghĩ vậy là bởi chúng rất
khó để ảnh hưởng đến hành động của bố mẹ chúng. Các hãng sản xuất trò chơi điện tử
đã nắm bắt được điểm đặc biệt này trong tâm lý trẻ em để từ đó cho phép các em được
trở thành mẫu hình mà các em mong ước trong cuộc sống thực. Các em có thể trở
thành siêu nhân, tay đua xe hơi, phi công, bộ đội…với số điểm tương ứng cho mỗi
cuộc chơi: giỏi (thắng cuộc) hoặc kém (thua cuộc). Trò chơi mang lại cho các em cảm
giác được trở thành mẫu hình mà các em mong ước hoặc yêu thích.
Mấy năm về trước, trong các cửa hàng tây âu, loại trò chơi mang tên Slimuck
được trẻ em vô cùng ưa chuộng. Đó là một thực thể màu xanh trơn tuột và có thể dùng
nó ném vào bất cứ vật nào xung quanh. Khi trúng đích, thực thể này bắn tung tóe sang
xung quanh. Nhưng sau đó, chúng rất dễ dàng lau chùi và không để lại dấu vết nào.
Chuyện kể rằng, ông chủ của trò chơi này đã sáng tạo ra nó sau khi đám cháu chắt bôi
bẩn lên máy tính , giấy tờ, đĩa mềm bằng một lọai bột dẻo màu xanh nào đó. Khi nhìn
thấy ông chú khốn khổ của mình bực bội vì trò nghịch ngợm quái đản này, lũ trẻ đã vô
cùng khoái chí. Chiến thắng người lớn, cho dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi,

nhưng đối với chúng là một điều thích thú. Và Slimuck đã gặt hái không ít thành công
khi phát hiện ra tâm lý này của lũ trẻ.
Ước mơ thứ 5 “Con muốn yêu quý hoặc quan tâm đến một ai đó”
Ở lứa tuổi thiếu thời, nhu cầu yêu quý người khác thường nảy sinh mạnh hơn ở
các cô bé. Nhưng không phải cô bé nào cũng sẵn sàng trao tặng tình yêu thương của
mình. Các bé gái thường muồn giành tình cảm của mình cho những ai mang đến cho
chúng mơ ước về một cuộc sống giàu có và tươi đẹp. Cũng chính vì thế mà trong suốt
40 năm qua, búp bê Barbie luôn là mơ ước của các bé gái. Hàng ngày, có khoảng cả
triệu con búp bê Barbie được bán ra trên toàn thế giới.
Búp bê Barbie nổi tiếng không chỉ vì chúng xinh đẹp, quyến rũ, giàu sang mà
khi chơi với chúng, các bé gái có thể hình dung, tưởng tượng ra nhiều điều. Cô nàng
búp bê có thể sống trong một ngôi biệt thự sang trọng, lái những chiếc xe hơi lộng lẫy,
du lịch đó đây. Các bé gái có thể tưởng tượng ra bất cứ tình huống nào mà chúng
thích, cho tới khi chúng chán trò chơi của mình.
Nhu cầu yêu quý hay quan tâm tới một ai đó của trẻ con cũng được các nhà sản
xuất đồ chơi Nhật Bản tận dụng triệt để. Vào cuối thập niên 90, ở đất nước xứ hoa anh
đào bỗng rộ lên trò chơi Tamagotchi – một loại trò chơi điện tử hình quả trứng, chỉ cần
lắp pin vào lập tức quả trứng nở ra một chú chim mà ngay từ lúc “chào đời” đòi hỏi
chủ nhân trò chơi phải quan tâm tới nó. Nếu đứa trẻ không biết “chiều” chú chim, nó
sẽ “bo xì” và không chơi với đứa bé nữa và thậm chí bỏ ăn. Và nếu như chủ nhân quên
bẵng việc chăm sóc nó, nó sẽ chết. Trò chơi này được các cô bé, cậu bé trên toàn thế
giới đặc biệt yêu thích. Búp bê sơ sinh Baby Born do hãng Zapf Creation sản xuất đã
trở nên nổi tiếng trên thế giới bởi nó biết khóc, biết uống sữa, uống nước, ăn cháo đút
bằng muỗng, biết “tè” ra tã Các cô bé khi chơi với Baby Born đều có cảm giác như
chúng đang là những bà mẹ thực thụ. Zapf Creation đã biết nắm bắt tâm lý được chăm
sóc “em bé” của các bé gái để cho ra đời loại búp bê này. Và đương nhiên, lợi nhuận
mà hãng này thu được từ sản phẩm Baby Born là không hề nhỏ. Tại Matxcơva, búp bê
Baby Born có giá 1700 rúp (60 đô la), trong khi đó, một chiếc pijama dành cho nó có
giá 1000 rúp (35 đô la), và xe nôi có giá 3000 rúp (107 đô la). Khi nhìn vào giá cả kinh

