intTypePromotion=1
ADSENSE

mặt nạ hoàn hảo: phần 2

Chia sẻ: Nguyễn Thị Hiền Phúc | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:100

27
lượt xem
0
download
 
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

phần 2 bắt đầu từ chương 14. “Đây là một cuốn truyện rất hay và cuốn hút, khiến tôi phải khó khăn lắm mới đặt được nó xuống, ngay cả giữa một bữa tiệc dài trong tuần.” mời các bạn cùng tham khảo chi tiết nội dung tài liệu.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: mặt nạ hoàn hảo: phần 2

Chương 14<br /> <br /> “Khu vườn đáng yêu làm sao”, dì Rachel lẩm bẩm.<br /> Sau lưng nhà của ngài Vere là một khu vườn riêng mà chỉ có những<br /> người sống trong những ngôi nhà xung quanh mới vào được, theo bà Dilwyn<br /> thì đây là một sự sắp đặt ngẫu nhiên ít gặp ở Luân Đôn.<br /> Hàng loạt những cây tiêu huyền vươn cao trong khoảng đất rào kín này,<br /> những tán lá sải rộng đến gần hai mươi mét trong không khí mang đến bóng<br /> râm tuyệt vời cho những người thả bước trên lối đi lát đá chia đôi bãi cỏ mịn<br /> cắt tỉa gọn gàng. Ba vòi phun nước kiểu Ý sắp thẳng hàng rì rào một cách dễ<br /> chịu gần đó.<br /> Bà Dilwyn đã đề xuất đưa dì Rachel đi dạo chơi hít thở không khí trong<br /> lành hàng ngày. Elissande, vốn luôn mong muốn những điều tốt đẹp cho dì<br /> mình, đã quyết tâm chuẩn bị một bài thuyết phục dai dẳng để tách dì Rachel<br /> ra khỏi giường. Trước sự ngạc nhiên của cô, ngay lập tức dì Rachel đồng ý<br /> mặc một chiếc váy ban ngày màu xanh đơn giản.<br /> Elissande đã giúp bà ngồi vào một chiếc ghế và sau đó, hai người hầu<br /> nam lực lưỡng đã mang chiếc ghế cùng với dì Rachel xuống vườn.<br /> Một chiếc lá là đà rơi xuống từ tán lá bên trên. Elissande bắt lấy và đưa<br /> nó cho dì Rachel.<br /> Dì Rachel nhìn chiếc lá bình thường với đầy vẻ tôn kính. “Đẹp thật”, bà<br /> nói.<br /> Câu trả lời của Elissande bị bỏ quên khi một giọt nước mắt rơi xuống<br /> mặt dì Rachel. Bà quay sang Elissande. “Cám ơn cháu, Ellie”.<br /> Sợ hãi bao trùm Elissande. Nơi nương tựa này, cuộc sống này, thiên<br /> đường màu xanh giữa lòng Luân Đôn này là sự an toàn mà dì Rachel tin rằng<br /> họ đã tìm thấy đang bay lướt qua như một bong bóng xà phòng.<br /> Vì tình yêu, không có gì là ta không dám làm. Không có gì.<br /> Tình yêu là một từ đáng sợ thốt ra từ miệng chú cô. Ông ta đã sẵn sàng<br /> để tiến hành một cuộc trả thù kinh hoàng như địa ngục để lấy lại vợ mình.<br /> Tao sợ rằng chuyện tồi tệ có thể rớt xuống tên ngốc đẹp trai mày tuyên<br /> bố yêu rất nhiều.<br /> Tên ngốc đẹp trai đã chiếm hữu cô tuyệt đối trong bóng tối trước bình<br /> minh.<br /> Ngoại trừ rằng anh không hề ngốc chút nào, đúng không? Anh đã giận<br /> dữ, thô bạo và ngôn ngữ của anh rõ ràng là đáng sợ. Nhưng anh không ngu<br /> ngốc. Anh biết rõ cô đã làm gì với anh, điều này đi đến câu hỏi: Có phải anh,<br /> <br /> giống như cô, cũng giả vờ là một người khác?<br /> Suy nghĩ đó là một cái móc bấu vào trái tim cô, giật nó theo những<br /> phương hướng không thể đoán định.<br /> Sắc vàng của làn da anh. Khoái cảm như điện giật khi răng anh cắn vào<br /> vai cô. Sự kích động dữ dội khi da thịt anh gắn chặt vào cô.<br /> Nhưng hơn bất kỳ thứ gì khác, sức mạnh nguyên sơ mà anh phát ra.<br /> Cởi quần áo của em ra.<br /> Cô muốn anh nói lại lần nữa.<br /> Bàn tay cô rón rén đưa lên cổ họng, đầu ngón tay cô ấn chặt vào mạch<br /> máu đang đập dồn dập.<br /> Liệu có thể nào - có thể nào quyết định trong lúc tuyệt vọng nhất đã đưa<br /> cô đến với một người đàn ông thông minh như Odysseus, diện mạo như<br /> Achilles và làm tình như Paris...?<br /> Và chú cô đã đe dọa sẽ gây thương tích không thể chữa lành được cho<br /> anh.<br /> Chỉ còn hai ngày nữa.<br /> Needham đến, băng bó lại cánh tay cho Vere, sau đó bỏ đi với tập thư đã<br /> lấy được từ Palliser và cả bọc quần áo nhuốm máu dưới giường. Không nói<br /> một lời. Needham già cả tốt bụng.<br /> Đến xế chiều, Vere đã có thể ra khỏi giường mà không muốn ấn một<br /> khẩu súng vào đầu và kéo cò ngay lập tức. Anh gọi trà và bánh mì.<br /> Tuy nhiên, khi tiếng gõ vang lên, người bước vào lại là vợ anh, với một<br /> nụ cười trên mặt.<br /> “Anh thế nào rồi, Penny?”<br /> Không, không phải là người anh muốn gặp, không khi điều duy nhất anh<br /> có thể nhớ đến trong khoảng thời gian trước bình minh lúc ở nhà là sự buông<br /> thả dữ dội của anh vào cơ thể rất tự nguyện của cô. Anh có thể biện luận<br /> rằng cô hẳn là phải giúp anh xử lý vết thương, và rằng anh phải chỉ dẫn cô đi<br /> gọi Needham, nhưng làm thế nào mà họ đi từ một hành động hiển nhiên là<br /> không dính dáng đến dục vọng như là băng bó một vết thương bị súng bắn<br /> đến một cuộc ân ái phóng túng mà ký ức về nó gần như khiến anh đỏ mặt?<br /> Chà, đành trơ mặt ra thôi.<br /> “Ồ, chào, vợ yêu. Em trông thật tươi mới và quyến rũ”.<br /> Chiếc váy của cô màu trắng, một phông nền tinh khiết và nghiêm trang<br /> cho nụ cười ngây thơ của cô. Chân váy bó, ôm khá chặt vào hông cô theo<br /> đúng thời trang hiện nay trước khi rủ xuống chấm sàn với vẻ đoan trang hơn.<br /> “Anh có chắc mình đã khỏe để ăn được chưa?”<br /> “Chắc. Anh sắp chết đói rồi”.<br /> Cô vỗ tay. Một cô hầu gái đi vào và đặt xuống một khay trà, nhún gối<br /> <br /> chào, rồi bỏ đi.<br /> Vợ anh rót trà. “Tay anh thế nào rồi?”<br /> “Đau”.<br /> “Và đầu anh?”<br /> “Đau. Nhưng tốt hơn rồi”. Anh uống tách trà cô đưa với vẻ khát nước, cố<br /> tình làm đổ một ít lên chiếc áo ngủ. “Em biết chuyện gì xảy ra với anh<br /> không? Ý anh là cánh tay. Đầu anh luôn bị đau sau khi uống quá nhiều uýtki”.<br /> “Anh uống rượu rum”, cô chỉnh anh. “Và anh nói rằng một tay đánh xe<br /> ngựa bắn anh”.<br /> Anh thật ngốc. Lẽ ra anh không bao giờ nên nhắc đến một khẩu súng.<br /> “Em chắc không?” Anh hỏi. “Anh hầu như không chịu được rượu rum”.<br /> Cô rót cho mình một tách trà. “Tối qua anh đã ở đâu?” cô nhẹ nhàng hỏi,<br /> với sự quan tâm của một người vợ. “Và anh làm gì ở ngoài trong lúc muộn<br /> như thế?”<br /> Cô đang thẩm vấn anh.<br /> “Anh không nhớ rõ”.<br /> Cô khuấy kem và đường thành tiếng một cách cố ý. “Anh không nhớ đã<br /> bị bắn sao?”<br /> À, việc này sẽ không có tác dụng đâu. Anh công kích giỏi hơn nhiều.<br /> “Chà, em biết rõ uống quá nhiều đồ uống chứa cồn có tác hại như thế nào<br /> đến trí nhớ mà.”<br /> “Em xin lỗi?”<br /> “Em có thể nhớ gì về đêm tân hôn của chúng ta không?”<br /> Cô ngừng khuấy. “Tất nhiên em nhớ... vài chuyện”.<br /> “Em nói môi anh nhỏ sáp ong. Trước đây chưa ai từng nói với anh rằng<br /> môi anh nhỏ sáp ong”.<br /> Phải tính điểm cho cô, cô đưa tách trà lên và uống mà không hề sặc. “Ý<br /> anh là mật ong?”<br /> “Gì cơ?”<br /> “Mật ong, không phải sáp ong”.<br /> “Đúng rồi, đó là điều anh nói. Mật ong. ‘Mật ong và sữa ở dưới lưỡi<br /> anh’, em đã nói với anh, ‘và mùi của quần áo giống như mùi của…’. Hừm,<br /> để anh nghĩ xem nào, cái gì nhỉ? Sinai? Syria? Damascus?”<br /> “Lebanon,” cô nói.<br /> “Chính xác. Và tất nhiên, khi chúng ta cởi quần áo của em...”, anh cố ý<br /> thở dài đầy vẻ mãn nguyện, “... em còn đẹp hơn cả quý cô trong bức tranh<br /> của Delacroix mà cha em đã đánh cắp. Em có nghĩ là chúng ta có thể để em<br /> tạo dáng như thế cho Freddie vẽ không? Và không phải một bức tranh nhỏ<br /> <br /> như thế, mà phải là một bức vẽ đúng kích thước người thật, anh thích vậy<br /> đấy. Chúng ta có thể treo nó trong phòng ăn tối?”<br /> “Việc đó không phù hợp với khuôn phép của xã hội”.<br /> Nụ cười của cô đang bắt đầu mang vẻ quá-rạng-rỡ mà anh đã dần biết<br /> tường tận. Tốt, chắc hẳn anh đang làm đúng.<br /> “Chán thật. Được khoe khoang em như thế với bạn bè sẽ là một niềm vui<br /> lớn. Họ sẽ nhỏ nước dãi vì em mất”.<br /> Đôi mắt anh mơ màng nhìn cô.<br /> “Nào, nào, Penny”, cô nói, giọng cô chỉ hơi sít lại một chút. “Chúng ta<br /> không cần phải khoe khoang may mắn trước mặt bạn bè như thế”.<br /> Đã vui vẻ hơn, anh ăn bốn lát bánh mì. Khi anh ăn xong, cô nói, “Bác sĩ<br /> Needham nói với em nên thay băng vào buổi chiều, và một lần nữa vào buổi<br /> trước khi đi ngủ. Vì thế chúng ta thay băng nhé?”<br /> Anh cuộn tay áo ngủ lên. Cô xem xét vết thương và thay băng. Khi anh<br /> thả tay áo xuống, cô ngăn anh lại và hỏi, “Cái gì đây?”<br /> Ngón tay cô chỉ vào một loạt những dấu ấn nhỏ hình bán nguyệt ngay<br /> trên khuỷu tay anh.<br /> “Giống như móng tay ấn vào anh”.<br /> “Tay đánh xe cũng đụng tay vào anh à?”<br /> “Hừm, dường như chúng được một phụ nữ để lại. Trong cơn cuồng nhiệt<br /> của đam mê, em biết đấy. Cô ta nắm lấy cánh tay của người đàn ông và cắm<br /> móng tay vào da thịt anh ta”. Anh mỉm cười với cô. “Em đã lợi dụng anh khi<br /> anh đang bất tỉnh, đúng không quý bà Vere?”<br /> Cô đỏ mặt. “Là ý muốn của anh đấy chứ”.<br /> “Thế ư? Ôi trời, chuyện ấy có thể biến thành thảm họa, em biết đó. Khi<br /> một người đàn ông uống say đến thế, thỉnh thoảng anh ta không thể dựng nó<br /> lên. Và thỉnh thoảng anh ta không thể hoàn thành việc đó”.<br /> Cô chạm vào cổ họng. “À, anh dường như không gặp khó khăn gì”.<br /> Anh cười điệu. “Đó là một minh chứng cho sự quyến rũ của em, vợ của<br /> anh. Mặc dù anh phải nói, nếu chúng ta cứ tiếp tục như thế này, gia đình<br /> mình sẽ phình to ra rất nhanh thôi”.<br /> Một suy nghĩ khá đáng sợ đối với anh.<br /> “Anh có muốn làm gia đình này lớn lên không?” cô hỏi, như thể nó là<br /> một suy nghĩ vừa mới nảy ra.<br /> “Ồ, tất nhiên, sao lại không chứ? Vì Chúa và vì đất nước”, anh nói, khi<br /> xem lướt qua những lá thư đã được mang đến cùng với trà và bánh.<br /> Khi anh nhìn lên, vẻ mặt cô thật kỳ lạ. Ngay lập tức anh lo lắng rằng anh<br /> đã nói gì đó để lộ màn diễn của mình, nhưng anh không biết đó là cái gì.<br /> “Ồ, xem này, Freddie mời chúng ta uống trà ở khách sạn Savoy chiều<br /> <br /> nay. Chúng ta đi nhé?”<br /> “Phải”, cô nói, với một nụ cười anh chưa bao giờ nhìn thấy trước đây.<br /> “Chúng ta đi chứ”.<br /> Từ sân thượng của khách sạn Savoy có thể nhìn toàn cảnh sông Thames,<br /> và tháp tưởng niệm Cleopatra chọc thẳng lên trời ngay bên ngoài vườn của<br /> khách sạn. Tàu hơi nước và sà lan đều đặn qua lại trên dòng nước. Bầu trời<br /> dù trong trẻo theo tiêu chuẩn của Luân Đôn, nhưng vẫn có vẻ nhuốm bẩn đối<br /> với Elissande, cô vẫn chưa quen được với bầu không khí bụi bẩn không dứt<br /> của thủ đô.<br /> Ngài Frederick đi cùng bà Canaletto, một người bạn thân thời thơ ấu của<br /> hai anh em, cả hai đều gọi cô bằng tên Thánh. Cô hơn Elissande vài tuổi, và<br /> từng trải hơn, với bản tính sôi nổi không có giới hạn như cô Kingsley và<br /> những người bạn, nhưng cũng thân thiện và dễ gần.<br /> “Cô đã từng đến nhà hát chưa, quý bà Vere?” Canaletto hỏi.<br /> “Chưa, tôi e rằng tôi chưa có được niềm vui đó”.<br /> “Thế thì cô phải bảo Penny đưa cô đi xem một buổi biểu diễn ở nhà hát<br /> Savoy ngay đi”.<br /> Chồng Elissande nhìn Canaletto đầy mong đợi. “Chỉ có một lời dặn dò<br /> thôi sao, Angelica? Em thường thích bảo bọn anh làm mọi việc như thế nào”.<br /> Canaletto cười khúc khích. “Đó là vì em đã quen anh từ lúc anh lên ba,<br /> Penny. Khi em quen quý bà Vere được hai sáu năm, hãy yên tâm là em cũng<br /> sẽ bảo cô ấy làm mọi việc như thế nào”.<br /> Elissande hỏi Canaletto đã đến thăm đảo Capri trong lúc ở Ý hay chưa.<br /> Canaletto chưa đến, nhưng cả Vere va Frederick đều đã đến, một chuyến du<br /> lịch xuyên châu lục mà hai người họ đã đi cùng nhau sau khi Frederick tốt<br /> nghiệp trường Oxford.<br /> Vere kể về những phong cảnh họ đã nhìn thấy trong chuyến đi, và<br /> Canaletto tốt bụng luôn phải đính chính lại giúp anh: lâu đài Neuschwanstien<br /> ở Bungary do bá tước Sieried điên khùng ra lệnh xây dựng (“Lâu đài đó ở<br /> Balvaria, Penny, do Vua Ludwig II xây, vị vua này có thể hoặc có lẽ không<br /> hề bị điên”); tháp nghiêng Sienna (“Pisa”); và hang động Tím ở Capri<br /> (“Hang động Đen”).<br /> “Đó là hang động Đen, thật sao?”<br /> “Angelica đùa anh thôi, Penny”, ngài Frederiek nói. “Nó là hang động<br /> Xanh”.<br /> Không nhụt chí, chồng Elissande vẫn tiếp tục. Khi anh giơ tay về phía<br /> trước, anh thả khăn tay vào lọ mứt, hất bình hoa thanh mảnh vào đĩa bánh<br /> xốp, và khiến một chiếc bánh quy nhảy ba mét xuống giữa một đám lông đà<br /> điểu hồng trên chiếc mũ cực lớn của ai đó.<br /> <br />
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2